Chương 76: Em nhớ anh, nhớ anh vô cùng!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 76: Em nhớ anh, nhớ anh vô cùng!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh đang chuẩn bị lái xe về nhà thì điện thoại reo.
Anh nhìn qua màn hình, là đương sự của vụ án gọi đến.
Đương sự run rẩy nói: “Luật sư Hoắc, đối phương đột nhiên có chứng cứ mới, rất bất lợi cho tôi!”
Hoắc Minh khẽ siết vô lăng, nhíu mày. Anh nói: “Gửi tài liệu cho tôi!”
Cúp điện thoại, anh lập tức nhận được tin nhắn, quả nhiên đây là một vụ án rất khó giải quyết.
Hoắc Minh là người đàn ông rất coi trọng sự nghiệp, anh không chút nghĩ ngợi đã xuống xe, quay về công ty thông báo tăng ca.
Hiện trường tràn ngập tiếng kêu than.
Mãi đến ba giờ sáng, Hoắc Minh mới sực nhớ ra đã đồng ý với Ôn Noãn sẽ về nhà. Chắc hẳn Ôn Noãn đã nấu cơm và chuẩn bị nước tắm cho anh rồi.
Hoắc Minh cầm điện thoại, định gọi cho cô nhưng nghĩ có lẽ cô đã ngủ, nên anh chỉ gửi tin nhắn qua Zalo.
“Có chuyện gấp phải giải quyết! Tối mai tôi sẽ đến thẳng khách sạn Vân Cẩm!”
Anh vừa gửi tin nhắn xong thì thư ký Trương ôm theo một xấp tài liệu đi vào.
Đêm khuya, tại căn hộ.
Ôn Noãn nằm sấp trước bàn ăn, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu vào gương mặt nhỏ trắng mịn của cô.
Điện thoại trên bàn rung lên mấy lần.
Ôn Noãn giật mình tỉnh dậy. Cô mở điện thoại ra mới biết tối nay anh không về. Nhìn chằm chằm tin nhắn một lúc lâu, cô chậm rãi thu dọn bàn ăn, rồi lại đến phòng vệ sinh xả nước tắm đi.
Nước tắm đã nguội lạnh, tinh dầu cũng không còn hiệu quả.
Ôn Noãn rửa mặt qua loa rồi bò lên giường. Rõ ràng cô buồn ngủ lắm nhưng lại không sao ngủ được.
Có lẽ đúng là như vậy, nơi nào cô cũng nhớ anh! Cô mơ màng ngủ đến sáng hôm sau thì Bạch Vi gọi tới. Ôn Noãn ngồi dậy nghe điện thoại, giọng hơi khàn.
Bạch Vi cười nói: “Sắp mười giờ rồi mà Ôn Noãn cậu còn ngủ à? Luật sư Hoắc nhu cầu mạnh vậy sao?”
Ôn Noãn đỏ bừng mặt.
“Nói bậy! Tối qua Hoắc Minh không về.”
Bạch Vi bỏ qua cho cô, nói: “Được được được, tớ chỉ nhắc nhở cậu chuẩn bị đi, buổi tối còn có một trận chiến ác liệt phải đánh nữa! Mặc dù sau này có thể chúng ta không dấn thân vào ngành giáo dục, nhưng chúng ta không thể nào nhận lấy cái tiếng xấu kia được.”
Ôn Noãn rất cảm động.
Từ khi trong nhà xảy ra chuyện đến giờ, Bạch Vi vẫn luôn ở bên cạnh cô. Cô khẽ nói: “Cảm ơn cậu, Bạch Vi.”
Bạch Vi bên kia cắn điếu thuốc, khẽ ho: “Đừng có nói mấy câu sến súa như vậy! Bảo bối, đợi cậu giàu có thành phú bà cũng đừng quên tớ nha!”
Ôn Noãn khẽ cười.
Cúp điện thoại, cô nhớ đến việc Hoắc Minh đã cho cô “leo cây”.
Ôn Noãn mím môi cầm điện thoại, đặt cho Hoắc Minh một đống đồ ăn bồi bổ tráng dương. Làm xong chuyện “xấu”, tâm trạng cô rất tốt, lăn lộn mấy vòng trên giường.
Cô chẳng làm gì nữa, chỉ đợi luật sư Hoắc phản ứng.
Khoảng chừng nửa tiếng sau, Hoắc Minh nhắn Zalo cho cô.
“Buổi tối tôi sẽ cho em biết tôi có cần mấy thứ này hay không!”
Ôn Noãn cầm điện thoại mà đỏ cả mặt.
Cô nhẹ nhàng gõ mấy chữ.
“Thế thì phóng tới đi!”
Gửi xong, cô cũng không quan tâm gì nữa, ăn mấy món rồi bắt đầu tắm bồn, tẩy tế bào chết, gội đầu, đắp mặt nạ... Ôn Noãn cảm thấy trong đời mình chưa từng chuẩn bị long trọng đến vậy bao giờ.
Ôn Noãn quấn khăn tắm đi vào phòng thay đồ, chọn một bộ váy màu cà phê đậm.
Kiểu dáng đơn giản, ôm sát người, bên ngoài được phủ một lớp vải tuyn mỏng.
Màu cà phê đậm khiến làn da Ôn Noãn trông càng trắng hơn, lại thêm chút quyến rũ nữ tính. Cô uốn tóc thành những lọn nhỏ, rồi lại tốn thêm nửa tiếng đồng hồ trang điểm.
Làm xong hết, cô nhìn bản thân trong gương. Đúng lúc đó, Hoắc Minh xuất hiện. Anh mặc bộ vest kiểu Anh kinh điển, giày da sáng bóng, gương mặt điển trai còn cuốn hút hơn thường ngày. Ôn Noãn ngây người. “Hoắc Minh? Không phải anh nói anh sẽ đến thẳng khách sạn sao?” cô kinh ngạc thốt lên.