Chương 77: Đôi chân này, có thể khiến anh say đắm cả năm trời!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 77: Đôi chân này, có thể khiến anh say đắm cả năm trời!

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh tựa vào xe, cười khẽ một cách lười biếng: “Nhìn ngây người ra rồi sao?”
Ôn Noãn vẫn không rời mắt khỏi anh.
Anh rực rỡ hút hồn đến vậy, chỉ tùy tiện đứng đó thôi cũng có thể trở thành một bức ảnh bìa tạp chí.
Hoắc Minh đứng thẳng dậy, bước về phía cô, khi còn cách cô chừng hai bước, anh chăm chú nhìn cô từ trên cao.
“Tối qua có thất vọng không?”
Giọng điệu anh nghiêm túc một cách lạ lùng, Ôn Noãn hiểu được ý anh, mặt cô đỏ bừng, vội vàng che giấu vẻ ngượng ngùng...
Hoắc Minh ôm ngang eo cô, kéo cô sát vào lòng mình.
Thân thể hai người chạm vào nhau, dễ dàng cảm nhận được đối phương.
Hoắc Minh nghiêng người thì thầm vào tai cô: “Eo em nhỏ thật đấy! Bộ đồ cũng rất đẹp.” Nói đoạn, ánh mắt anh khẽ lướt qua đôi chân thon dài trắng nõn của cô.
Lúc ngồi vào xe, Ôn Noãn vẫn nhìn Hoắc Minh.
Bình thường anh đã rất đẹp trai rồi, nhưng hôm nay trông lại càng nổi bật hơn hẳn.
Hoắc Minh nhận ra ánh mắt cô, nghiêng người nhìn cô, khóe miệng anh khẽ nở nụ cười nhưng lại vờ đứng đắn nói: “Cô giáo Ôn, kiềm chế chút đi!”
Ôn Noãn bị anh nói đến đỏ bừng mặt.
Hoắc Minh lại nghiêng người, kề sát tai cô nói nhỏ: “Đừng làm váy bị bẩn đấy, hửm?”
Anh thật vô lại!
Ôn Noãn quay mặt nhìn ra bên ngoài: “Anh lái xe đi.”
Hoắc Minh cười khẽ, đạp nhẹ chân ga...
Hai mươi phút sau, chiếc xe thể thao màu đen chạy đến khách sạn sáu sao duy nhất ở thành phố B.
Nhân viên gác cổng nhận ra Hoắc Minh, kính cẩn chào hỏi anh: “Luật sư Hoắc, đến dùng cơm sao ạ?”
Hoắc Minh nghiêm túc gật đầu.
Chiếc xe chầm chậm đi vào, anh dừng xe trước cửa khách sạn, rồi cởi dây an toàn cho Ôn Noãn: “Xuống bãi đậu xe còn phải đi bộ một đoạn khá xa nữa, em đợi tôi ở đây!”
Ôn Noãn nhìn đôi giày cao gót trên chân mình...
Sự quan tâm của Luật sư Hoắc như vậy, phụ nữ nào mà chịu nổi?
Cô cảm thấy rung động, chủ động nghiêng người hôn anh.
Ánh mắt Hoắc Minh thâm thúy, giọng trầm thấp: “Vội vàng vậy sao? Đây là trước cửa khách sạn đấy.”
Ôn Noãn có chút xấu hổ.
Cô xuống xe, để lại một câu: “Tôi đi trước, lát nữa anh cứ vào thẳng sảnh tiệc tìm tôi nhé.”
Hoắc Minh khẽ cười, cũng không kịp nói gì.
Ôn Noãn xuống xe nhìn anh lái xe đi, cô mới hơi hối hận, lỡ Hoắc Minh lái xe bỏ đi thì sao?
Đang lúc cô suy nghĩ, Bạch Vi đã đi đến.
Bạch Vi không đi cùng chồng, thấy chỉ có một mình Ôn Noãn thì không nhịn được, thấp giọng nói: “Ôn Noãn à, đôi chân này của cậu, Luật sư Hoắc có mất nửa cái mạng cũng sẽ chết mê chết mệt cậu đấy!”
Ôn Noãn vừa mới bị Hoắc Minh trêu chọc.
Bạch Vi trêu cô khiến cô ngại ngùng không nói nên lời, bởi hiện tại thì cô và Luật sư Hoắc vẫn đang rất “trong sáng”.
Mấy chuyện riêng tư này Bạch Vi không biết, cô ấy chỉ quan tâm một điều.
“Hoắc Minh đâu rồi?”
Ôn Noãn vén nhẹ mái tóc màu nâu của mình, hơi ngượng ngùng nói: “Anh ấy đi đậu xe rồi, chúng ta lên trước đi.”
Bạch Vi trêu ghẹo: “Được đấy! Cũng ra dáng vợ chồng ghê nhỉ?” Cô ấy nóng lòng muốn thấy Đinh Tranh bị bẽ mặt, liền kéo Ôn Noãn vào thang máy.
Trong thang máy không có người khác.
Bạch Vi không nhịn được muốn nhân cơ hội sờ vào chân cô: “Đôi chân này đúng là không tệ chút nào!”
Ôn Noãn đỏ mặt, tim đập thình thịch, liếc nhìn cô ấy. Bạch Vi cười híp mắt.
Thang máy dừng ở tầng sảnh tiệc, cửa vừa mở ra đã thấy Đinh Tranh đang đứng trước cửa sảnh tiệc.
Tối nay cô ta mặc một bộ lễ phục màu đỏ bó sát, trông khá lộng lẫy.
Bạch Vi cười nói: “Cũng thú vị đấy!” Cô liếc mắt đã nhìn thấy Cố Trường Khanh.
Hắn ngồi ở vị trí đắc địa nhất trong sảnh tiệc, rõ ràng hắn cũng đã nhìn thấy cô rồi.
Cô và Cố Trường Khanh đã chẳng còn quan hệ gì nữa, Đinh Tranh đã nhắm nhầm đối tượng rồi.
Lại nói, bản thân cô tốn công trang điểm thế này, căn bản không phải vì Cố Trường Khanh, ngược lại càng giống như đang hẹn hò với Hoắc Minh hơn.
Anh nói, tối nay muốn làm cho tới cùng...