Chương 81: Nụ hôn trong xe, nàng nửa đẩy nửa mời

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 81: Nụ hôn trong xe, nàng nửa đẩy nửa mời

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh không đáp lời.
Đinh Tranh không muốn bỏ lỡ cơ hội này, rất muốn thể hiện bản thân. Cô ta nói chuyện với các vị hiệu trưởng bằng giọng thân mật: “Em có quen biết với Giám đốc khách sạn này, họ đồng ý giảm giá cho chúng ta 5%.”
Mấy vị hiệu trưởng khen cô ta có năng lực.
Đinh Tranh lại nhìn Hoắc Minh, tiếp tục nói: “Đây là khách sạn sáu sao, nếu không có mối quan hệ cực mạnh thì không thể được giảm giá đâu.”
Giữa những ánh mắt kinh ngạc, Đinh Tranh cảm thấy ít nhiều Hoắc Minh cũng phải nhìn cô ta bằng con mắt khác.
Cô ta không khỏi đắc ý.
Hừ! Ngoại trừ gương mặt xinh đẹp đó, Ôn Noãn có điểm nào sánh được với cô ta chứ?
Đúng lúc này, cửa phòng tiệc bị đẩy ra, một giọng nói trung niên vang lên: “Hoắc Minh, hóa ra cậu ở đây!”
Người vừa bước vào chính là Tổng Giám đốc Lâm của khách sạn này.
Tổng Giám đốc Lâm nồng nhiệt bắt tay Hoắc Minh, giọng nói tràn đầy vẻ thân mật: “Vừa rồi nghe cấp dưới nói cậu tới đây ăn cơm, tôi còn không tin một Đại Phật Gia như cậu lại có thể tới cái miếu nhỏ này của tôi. Tới đây xem thì quả đúng là cậu thật!”
Hoắc Minh cười nhẹ: “Tổng Giám đốc Lâm khiêm tốn quá.”
“Hoắc Minh, cậu gọi tôi là Tổng Giám đốc Lâm mới là khách sáo đấy! Chúng ta biết nhau đã bao năm rồi chứ.”
Tổng Giám đốc Lâm tinh mắt nhìn về phía Ôn Noãn.
Hoắc Minh giới thiệu với ông ấy: “Bạn gái của tôi, Ôn Noãn, tôi tới tham gia họp lớp cùng cô ấy.”
Tổng Giám đốc Lâm hơi cúi người, nhẹ nhàng bắt tay Ôn Noãn.
Ông ấy là người làm kinh doanh, khéo ăn nói: “Em dâu không chỉ xinh đẹp mà khí chất cũng rất xuất chúng.”
Ôn Noãn không khỏi đắc ý.
Tổng Giám đốc Lâm cũng từng được Hoắc Minh giúp đỡ. Sau một vụ kiện tụng sống còn, anh đã cứu được cả gia đình ông ấy. Giờ vừa hay tìm được cớ để báo đáp ân tình, lấy Ôn Noãn làm cầu nối: “Lần đầu tiên gặp em dâu, tôi cũng không chuẩn bị được gì cả, đồ ăn và rượu ngày hôm nay miễn phí toàn bộ.”
Mấy trăm nghìn cứ thế được miễn phí sao?
Ôn Noãn cảm thấy không ổn lắm, cô sợ Hoắc Minh nợ ân tình của người ta.
Nhưng Hoắc Minh lại thoải mái đồng ý. Anh ôm lấy bờ vai mềm mại của Ôn Noãn rồi mỉm cười: “Cảm ơn Tổng Giám đốc Lâm đã chiêu đãi, để hôm nào tôi mời ông bữa cơm.”
Tổng Giám đốc Lâm thấy anh phải đi, ông ấy cũng là người từng trải, có thể thông cảm được.
Chà chà! Không phải là chuyện nam nữ thì là gì!
Ông ấy tự mình đưa Hoắc Minh đến thang máy, mãi đến khi họ xuống dưới lầu mới rời đi...
Trong phòng tiệc.
Không khí im lặng, đặc biệt là Đinh Tranh cực kỳ khó xử. Thứ cô ta nỗ lực nịnh nọt lấy lòng, Ôn Noãn không cần tốn chút công sức đã có được. Cô ta có cảm giác mình chẳng khác nào một kẻ hề!
Đinh Tranh cầm bình rượu, tự rót cho chính mình.
Cô ta miễn cưỡng cười: “Một chai mấy chục nghìn, nhờ mặt mũi của Ôn Noãn nên được uống miễn phí đấy!”
Cô ta vừa dứt lời, đôi mắt đỏ bừng nhìn về phía Cố Trường Khanh.
Cố Trường Khanh quay đầu rời đi.
Đinh Tranh uống quá nhiều, đứng ở phía sau hắn ta hô to: “Cố Trường Khanh, anh là đồ khốn nạn... Em yêu anh, em yêu anh còn hơn cả Ôn Noãn nữa!”
Cố Trường Khanh xoay người, cười lạnh: “Tình yêu của cô rẻ mạt quá!”
Đinh Tranh gào khóc.
Tình huống này vô cùng khó xử, những người tham gia họp lớp lần này có ai mà ngờ được chuyện sẽ kết thúc như thế.
Ôn Noãn đi theo Hoắc Minh xuống bãi đỗ xe tầng ngầm.
Cô ngồi vào ghế lái, cởi giày cao gót ra, nhẹ giọng nói: “Sớm biết vậy, em đã mang đôi giày đế bằng tới đây rồi.”
Ôn Noãn có đôi chân đẹp, mu bàn chân cũng đẹp, hình dáng và màu da đều là cực phẩm.
Hoắc Minh tựa lưng vào ghế, ngồi nhìn cô. Ôn Noãn bị anh nhìn đến mặt đỏ tim đập.
Anh nói nhỏ: “Chân trần thì lái xe kiểu gì? Đi lên lầu thuê phòng nhé?”
“Lần trước chúng ta cũng hôn nhau ở bãi đỗ xe, em còn ôm tôi không buông đấy.” Cái mũi cao thẳng của anh áp lên mũi cô, hơi thở nóng bỏng quấn quýt lấy hơi thở của cô.
Ôn Noãn thấy anh đã động tình lắm rồi, cũng đành ỡm ờ.
Đàn ông đã uống rượu vào, quả nhiên không giống với bình thường, rất... Phóng túng!
Anh có kỹ thuật tốt, chỉ vài động tác mà Ôn Noãn đã mềm nhũn trong lòng ngực anh. Đôi tay cô ôm lấy khuôn mặt tuấn tú của anh, hôn anh cuồng nhiệt, nhiệt độ trong xe dần dần tăng lên...