Chương 82: Hoắc Minh, anh nhẹ một chút

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 82: Hoắc Minh, anh nhẹ một chút

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh thực sự đã động lòng, anh tựa trán vào trán Ôn Noãn, giọng khàn đặc: “Để anh nói Tổng Giám đốc Lâm điều tài xế đến chở chúng ta về.”
Ôn Noãn nhẹ nhàng cắn môi.
Hoắc Minh mà đã uống rượu vào thì đúng là cầm thú...
Tổng Giám đốc Lâm rất đáng tin cậy, nhanh chóng cử tài xế thân tín đến đưa họ về chung cư an toàn.
Hoắc Minh nhẫn nhịn bấy lâu, vừa vào thang máy đã bắt đầu hôn Ôn Noãn. Khi về đến nhà, lúc Ôn Noãn đổi dép lê, anh ôm lấy eo cô từ phía sau, cắn nhẹ vành tai cô: “Mặc bộ đồ này cũng được.”
Ôn Noãn kinh ngạc.
Cô cứ nghĩ ít nhất cũng phải tắm rửa thư thái đã chứ.
Hoắc Minh đã bế ngang cô lên, vừa cúi đầu hôn cô vừa mạnh mẽ tháo giày cao gót của cô ra, anh trong cơn say tình vừa thô bạo lại vừa quyến rũ, Ôn Noãn chẳng thể từ chối...
Cô ôm lấy cổ anh, ánh mắt dịu dàng.
“Hoắc Minh, anh nhẹ chút.”
Đối với chuyện chăn gối, anh nồng nhiệt như lửa, Ôn Noãn cũng rất phối hợp, vì thế anh chẳng còn kiêng dè, hoàn toàn buông thả tận hưởng.
Mãi đến lúc...
Hoắc Minh hơi ngạc nhiên, đây lại là lần đầu của Ôn Noãn.
Bốn năm bên Cố Trường Khanh, cô ấy thật sự chưa từng làm chuyện đó sao?
Mặc dù Hoắc Minh không quá coi trọng chuyện trinh tiết, nhưng một người phụ nữ trong trắng đi theo anh vẫn khiến anh vui mừng. Anh nhẹ nhàng ôm hôn Ôn Noãn, dịu dàng nói: “Anh không biết, Ôn Noãn, em nên nói với anh sớm hơn chứ!”
Nếu biết, anh đã dịu dàng hơn nữa rồi. Mặt Ôn Noãn đỏ bừng, cô khẽ quay mặt đi.
Dáng vẻ trong sáng lại ngượng ngùng của cô khiến Hoắc Minh càng thêm trân trọng, vì đây là lần đầu của cô, anh chỉ làm với cô hai lần mà thôi...
Ngay khoảnh khắc họ ôm hôn nhau nồng nhiệt trong bãi đỗ xe khách sạn, cách đó không xa, một chiếc xe màu đen đang đậu, Cố Trường Khanh ngồi bên trong.
Cố Trường Khanh nhìn rất lâu.
Hắn như đang tự hành hạ bản thân ngồi nhìn Ôn Noãn và Hoắc Minh hôn nhau, hắn thậm chí có thể thấy Ôn Noãn chủ động hôn lên cằm của người đàn ông kia... Mọi biểu cảm trên gương mặt cô, hắn đều thấy rõ mồn một!
Ôn Noãn thích Hoắc Minh!
Nhận ra điều này khiến sắc mặt Cố Trường Khanh trở nên tái nhợt.
Tài xế ngồi phía trước nắm chặt tay lái, không dám thở mạnh, mãi đến khi Cố Trường Khanh khẽ lên tiếng: “Đi thôi!”
Lúc này tài xế mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, anh ta từ từ lái chiếc xe ra khỏi bãi đỗ xe, chạy được một đoạn đường rồi mới dám hỏi: “Ngài Cố đang chuẩn bị đi đâu vậy?”
Giọng điệu Cố Trường Khanh hờ hững: “Tới câu lạc bộ đêm.”
Tài xế là thân tín của hắn, biết rõ câu lạc bộ nào là nơi ngài Cố thường lui tới, vì thế anh ta liền quay đầu xe lại...
Cố Trường Khanh bước vào câu lạc bộ, gọi rượu uống.
Đến phòng riêng trong câu lạc bộ, hắn lợi dụng lúc say, gọi Mạn Mạn đến bên cạnh.
Mạn Mạn rất thích Cố Trường Khanh, thử hỏi có ai mà không thích một người đàn ông đẹp trai, lắm tiền lại còn hào phóng chứ? Mạn Mạn tựa vào người hắn, cùng hắn uống rượu, còn cất tiếng hát mấy bản tình ca. Nhưng Cố Trường Khanh không cần mấy thứ này, lúc này hắn chỉ cần một người phụ nữ dùng để giải tỏa cơn phẫn uất vì Ôn Noãn.
Cố Trường Khanh mở đôi mắt đang say mèm. Trong mắt hắn đỏ bừng, trông có vẻ đáng sợ.
Khuôn mặt nhỏ trong lòng ngực yếu đuối đến mức khiến người ta động lòng, thực sự không phải Ôn Noãn.
Người phụ nữ kia tự tin rạng rỡ, nào có vẻ mặt yếu ớt đáng thương như vậy! Cố Trường Khanh cắn chặt răng, hắn rất muốn tiếp tục, nhưng cho dù là về mặt sinh lý hay tâm lý, hắn cũng không thể chấp nhận bất kỳ người phụ nữ nào khác.
Dù cho đó là một gương mặt cực kỳ giống Ôn Noãn đi chăng nữa. Cố Trường Khanh xoay người sang một bên, hắn nửa nằm nửa ngồi bệt trên sô pha, khẽ nhắm mắt lại: “Cô đi ra ngoài đi, tôi muốn yên tĩnh một chút.”