Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc
Chương 642: Quyết Định Quan Trọng
Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 642 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đúng vậy.”
Cảnh Hạo Văn lại khôi phục dáng vẻ nho nhã ôn hòa, khẽ mỉm cười liếc nhìn mưu sĩ kia, rồi nói tiếp: “Xem ra, quả là bản vương đã quá nóng vội. Trong cung ngoài cung đều đã bố trí ổn thỏa cả rồi chứ?”
Mưu sĩ sắc mặt thoáng nghiêm lại, gật đầu: “Đã sớm chuẩn bị xong, chỉ đợi Vương gia ra tay. Lần này, Thần Vương nhất định không thoát được.”
Trên gương mặt tuấn tú nho nhã của Cảnh Hạo Văn thoáng hiện nét dữ tợn: “Tốt. Trong ba ngày, ta muốn Mộ Dung Trần nhuộm máu Long Uyên Cung!”
Mưu sĩ lộ vẻ vui mừng, cúi người chúc mừng: “Chúc mừng Vương gia! Thần Vương vừa chết, ở Long Đô sẽ không còn ai có thể tranh giành với ngài! Đại nghiệp đã gần trong tầm tay!”
Cảnh Hạo Văn cười cười, lại liếc nhìn sắc trời, rồi nói với Bàng Thái đang đứng ở cửa: “Hiện tại bản vương tạm thời không thể đến Bạch Mai Trang, ngươi đến đó xem một chút, để mắt đến Cảnh Như Lan tìm cơ hội thích hợp rồi đưa ả Kiều Lan Nhi kia về đây.”
Bàng Thái hiểu rất rõ, trong kế hoạch của Cảnh Hạo Văn, then chốt khiến Mộ Dung Trần đại bại chính là Kiều Lan Nhi này.
Hắn khẽ cười, gật đầu: “Vâng.”
Rồi hơi khom lưng, tập tễnh rời đi.
Mưu sĩ nhíu mày nhìn theo bóng lưng hắn, đợi hắn đi xa mới ghé tai Cảnh Hạo Văn, thấp giọng nói: “Vương gia, tên Bàng Thái này rốt cuộc vẫn là người ngoài, e rằng… khó mà tin dùng lâu dài.”
Cảnh Hạo Văn cũng thoáng liếc mắt, cười nhạt: “Hắn là kẻ hiểu rõ Mộ Dung Trần nhất. Đợi Mộ Dung Trần chết rồi, tự nhiên sẽ chẳng còn lý do giữ hắn lại. Đến lúc đó giết đi là xong.”
Mưu sĩ gật đầu: “Vương gia làm vậy rất đúng.”
__
Đa Phúc Tự.
Tô Mộ quỳ trước một ban thờ nhỏ, lặng lẽ tụng kinh.
Bên cạnh, lão nô mặc áo ni khom lưng tiến đến, thấp giọng nói: “Phu nhân, dạo này bên ngoài… có chút bất ổn.”
Đôi tay đang lần tràng hạt của Tô Mộ chợt dừng lại nhưng bà vẫn im lặng.
Một lúc lâu sau, bà chậm rãi mở mắt, để lộ đôi mắt giống Mộ Dung Trần đến tám phần!
Bà lặng nhìn tượng Quan Âm từ bi trong ban thờ thật lâu, cuối cùng khẽ thở dài, chậm rãi tụng niệm: “Nam mô đại từ đại bi Quán Thế Âm. Nguyện con sớm nương thuyền Bát Nhã. Nguyện con sớm vượt qua biển khổ. Nguyện con sớm đắc giới định đạo. Nguyện con sớm lên cõi Niết Bàn.”
Lão nô mặt đầy lo lắng: “Phu nhân…”
Tô Mộ mỉm cười lắc đầu, vịn tay bà ta đứng dậy bước đến bên cửa sổ, nhìn ra rừng trúc dày đặc bên ngoài.
Dù thanh nhã, tĩnh lặng nhưng cuối cùng vẫn khiến bà ngột ngạt đến khó thở.
Bà lại khẽ thở dài một hơi, thấp giọng nói: “Chỉ sợ tất cả những gì trước kia, rốt cuộc chỉ là ảo tưởng của ta mà thôi. Đi báo Thập Tam, bảo con bé đến gặp ta một chuyến, ta có chuyện muốn dặn.”
“Vâng.”
Lão nô đáp lời, vẻ đau xót và u sầu trên gương mặt càng thêm rõ rệt.
__
Kim Phượng Cung.
Phương Sở Vinh sắc mặt lạnh lùng nhìn chén thuốc mà Đế Cực ban cho trong tay.
Chỉ cần một chén này, là có thể khiến bà vĩnh viễn thoát khỏi biển khổ.
Người ngoài đều tưởng rằng vì sao Đế Cực lại không giết bà.
Nhưng không ai biết, cứ đến mồng bảy hàng tháng Đế Cực đều sai Thái Y Viện chuẩn bị cho bà một chén thuốc độc này.
Chỉ cần bà muốn, thứ có thể kết liễu mạng sống của mình lúc nào cũng ở ngay trước mắt.
Ông ta muốn bà cam tâm tình nguyện tự tìm đến cái chết, nhưng lại biết bà sẽ không làm vậy nên suốt hai mươi mấy năm nay, tháng nào cũng dùng cách này mà giày vò!
Nguyên do sâu xa, chỉ vì năm đó đúng vào mồng bảy, lại là ngày Tô Mộ gả cho Dung Chỉ Qua.
Hừ.
Bà đã khiến Mộ Dung Trần hiểu lầm rằng, tình cảm của Đế Cực dành cho Tô Mộ chỉ là lợi dụng, cho dù có tình riêng thì cũng chỉ là sự chiếm hữu cố chấp và lòng tham ích kỷ.
Nhưng trên đời này, chỉ có bà biết rõ tình yêu của Đế Cực dành cho Tô Mộ, điên cuồng và nhẫn nhịn đến mức nào.
Chỉ bởi năm đó, trước khi Tô Mộ đồng ý gả cho Dung Chỉ Qua, bà ấy đã từng gặp bà.
Đế Cực cố chấp tin rằng, chính bà đã xúi giục người phụ nữ ông ta yêu nhất rời bỏ ông ta, chọn một người đàn ông khác!
Thế nên trong lòng ông ta hận bà đến tận xương tủy!
Không muốn giết bà, mà lại dùng cách này cứ tháng tháng giày vò, khiến bà sống không bằng chết!
Dù về sau, ông ta cũng muốn lợi dụng bà làm bình phong, che giấu chuyện ông ta từng cưỡng đoạt Tô Mộ nhưng vẫn không quên, cứ đến ngày này mỗi tháng, lại đến đưa bà chén thuốc ấy.
Loại thuốc độc này, là Đế Cực đặc biệt sai Thái Y Viện điều chế. Uống vào không chết ngay, mà sẽ từ từ ăn mòn lục phủ ngũ tạng, cuối cùng đau đớn đến mức gan ruột đứt lìa mà chết!
Bà đã từng tận mắt thấy tác dụng của thuốc, năm đó, sau khi Tô Mộ chết, Đế Cực phát điên bắt bà phải uống nhưng bị nhũ mẫu thân cận nhất của bà giật lấy uống thay.
Bà vẫn còn nhớ như in cảnh tượng lúc đó, Đế Cực túm tóc bà bắt bà phải nhìn nhũ mẫu của mình chết trong cảnh máu chảy ra từ thất khiếu, vô cùng thê thảm.
Ông ta vặn vẹo, điên loạn gằn giọng: “Trẫm muốn ngươi sống không ra người! Chết không ra ma! Tất cả các ngươi… đều phải chết chung với nàng!”
“Nàng vốn phải là báu vật của trẫm, lại bị các ngươi hủy hoại!”
“Là các ngươi!!!”
Khi đó bà đã trả lời hắn thế nào?
À, đúng rồi, bà đã cười nhạo: “Kẻ đầu tiên hủy hoại nàng ấy chính là ngươi! Ngươi tưởng nàng ấy chết vì ai? Nếu không phải vì ngươi, nàng ấy sao lại sa vào bước đường này? Thật nực cười!”
Sau đó, bà bị Đế Cực tát cho một cái tát thật mạnh.
Kể từ đó, tháng nào chén thuốc độc kia vẫn đúng hẹn được mang đến.
Người đàn ông cao cao tại thượng, khiến khắp cửu châu kính ngưỡng ấy, thậm chí còn sai bọn thái giám cung nhân đưa thuốc, thay phiên nhau mắng nhiếc, sỉ nhục bà.
Như thể, chỉ cần sỉ nhục bà đến vậy ông ta sẽ tìm lại được chút tình yêu và sự bảo vệ từng dành cho Tô Mộ, từ trong cái nhân tính đã sớm lụi tàn kia.
Dù tất cả chỉ là ảo tưởng tự dối mình của kẻ đó mà thôi.
Nghĩ đến chuyện cũ, thật khó chịu. Bà cười nhạt, một tay hất đổ chén thuốc độc tinh xảo, quý giá kia.
Lý Đức Hải, thái giám tổng quản đứng bên cạnh, từ lâu đã quá quen với cảnh này, ông ta chỉ cúi đầu: “Nô tài không quấy rầy nương nương nghỉ ngơi nữa. Nô tài xin cáo lui.”
Nói rồi, định quay lưng rời đi.
Bất chợt nghe thấy sau lưng, giọng Phương Sở Vinh cất lên: “Lý Đức Hải, ngươi có biết đứa con nuôi Lý Thuận của ngươi, rốt cuộc giờ đang ở đâu không?”
Bước chân Lý Đức Hải dừng lại, quay đầu nhìn bà.
Một lát sau, ông ta hơi cúi người, cười nhạt: “Thằng bé đó gần đây không được khỏe, đang nghỉ vài hôm ở chỗ ở riêng. Không ngờ lại khiến nương nương phải quan tâm, nô tài thay nó tạ ơn nương nương.”
Phương Sở Vinh liếc nhìn ông ta một cái, cười lạnh.
Lý Đức Hải lại khom người thêm lần nữa, rồi dẫn theo tên thái giám nhỏ đang đi phía sau rời khỏi Kim Phượng Cung.
Tên thái giám kia mới vào cung chưa lâu, nhờ có quan hệ nên được điều đến hầu hạ gần vua, vốn chỉ là đứa quét dọn, giờ lại được giao nhiệm vụ dâng thuốc cho Hoàng Hậu!
Thậm chí còn được sai nói ra những lời nhục mạ liên quan đến bí mật triều đình!
Hắn tự thấy mình được giao trọng trách, trong lòng vô cùng đắc ý.
Hắn bước nhanh lên, khép nép lại gần Lý Đức Hải, nịnh nọt: “Lý công công, hôm nay Hoàng Hậu nương nương không chịu uống thuốc, lỡ làm phật ý bệ hạ thì sao? Hay là nô tài đi Thái Y Viện, sai họ sắc thêm một chén nữa?”
Lý Đức Hải liếc mắt nhìn tên tiểu thái giám.
Bao năm nay, loại nô tài tự cho mình thông minh như vậy, ông ta gặp không ít; kẻ ngoan ngoãn, biết thân biết phận cũng không ít. Mà thường thì xong việc, ông ta còn chẳng buồn nhớ nổi mặt mũi những kẻ đó.