Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 19: Làm việc kiếm tiền
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Miên chớp đôi mắt nhỏ, nhìn Dung Tỉnh đã chìm vào suy tư từ lâu.
Cậu mơ hồ nhận ra Dung Tỉnh đang gặp phải một vấn đề khó khăn trong suy nghĩ, nhưng cậu thực sự không biết đó là gì nên đương nhiên cũng chẳng thể giúp đỡ.
Lát sau, Dung Tỉnh thở ra một hơi, cuối cùng cũng thoát ra khỏi mớ suy nghĩ rắc rối này.
Thay vì giải quyết vấn đề hóc búa ấy, anh tạm thời gác nó sang một bên. Dẫu sao thì câu hỏi “muốn cả hai phải làm sao?” này về cơ bản chẳng khác nào loại câu hỏi “phải tiêu như thế nào sau khi trúng số 5 triệu?”. Giờ anh không biết khi nào An Miên lớn sẽ tỉnh lại, An Miên bé thì cũng chưa chắc cứ luôn an ổn ở bên cạnh anh, anh lấy đâu thời gian để suy xét mấy vấn đề như thế?
Dung Tỉnh lắc đầu, âm thầm mỉm cười tự giễu.
Sau đó anh bắt đầu giải quyết món đồ cuối cùng anh mua cho An Miên trong ngày hôm nay.
Hai bộ tai nghe Bluetooth.
Anh mua hai bộ tai nghe để cả anh và An Miên đều có thể trò chuyện riêng tư với nhau. Về phần làm sao thực hiện được nhiệm vụ này, thực ra rất đơn giản.
Đầu tiên, Dung Tỉnh dùng một bộ tai nghe kết nối với điện thoại anh đang sử dụng rồi đeo lên tai.
Tiếp đó, anh dùng bộ tai nghe còn lại kết nối với một chiếc điện thoại cũ đã lâu không dùng, rồi nhét vào vòng tay An Miên.
“Thử xem?” Dung Tỉnh lắc lắc chiếc điện thoại cũ trong tay, nói với An Miên.
An Miên là một cậu bé nghèo, ngay cả tiền mua máy tính cũng chưa kịp tích góp đủ, nên khi đối mặt với loại thiết bị điện tử này cậu chưa thạo lắm. Nhưng dù sao cậu cũng thông minh, chỉ cần đọc qua hướng dẫn sử dụng một chút là hiểu ngay.
Cậu nhấn công tắc tai nghe, khẽ nói một câu với tai nghe Bluetooth. Chiếc tai nghe sẽ ngay lập tức kết nối với điện thoại cũ, rồi gọi đến số của Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh lắng nghe âm thanh phát ra từ tai nghe, tỏ vẻ hài lòng, “Tốt lắm, từ nay chúng ta sẽ nói chuyện với nhau như thế này nhé?”
“Nhưng, nhưng mà,” An Miên hơi bối rối, “Như thế này tốn tiền gọi điện thoại lắm.”
Dung Tỉnh bật cười.
Tuy Dung Tỉnh chưa thốt ra lời nào nhưng An Miên dường như hiểu được điều anh muốn nói ngay lập tức nên không khỏi ngượng ngùng. Đương nhiên cậu biết Dung Tỉnh không để tâm đến tiền bạc, nhưng cậu thì có. Dung Tỉnh càng tiêu nhiều tiền cho cậu, cậu càng cảm thấy mình nợ Dung Tỉnh.
An Miên hạ quyết tâm, “Dung Tỉnh, số tiền cậu tiêu cho tớ bây giờ coi như là cậu cho tớ vay được không? Sau này tớ sẽ trả cho cậu. Nhất định tớ sẽ trả lại.”
“Cậu làm cách nào để trả tiền cho tôi đây?” Dung Tỉnh đành phải nói, “Năm mươi nghìn tệ của cậu cũng bị lấy đi mất rồi…”
Nói đến đây sắc mặt Dung Tỉnh chợt trở nên khó tả, lời nói chợt nghẹn lại.
Lát sau, Dung Tỉnh vỗ bàn, “Suýt nữa thì anh quên mất năm mươi nghìn tệ của cậu rồi!”
Mặc dù năm mươi nghìn tệ không phải con số mà Dung Tỉnh đặc biệt để ý, nhưng nghĩ đến năm mươi nghìn tệ ấy bị người cậu khốn nạn của An Miên lấy đi, Dung Tỉnh vẫn cảm thấy khó chịu. Không được, không thể để tên khốn đó được hưởng lợi dễ dàng như vậy. Nhưng nếu An Miên không tự mình tỉnh lại thì khó có thể lấy lại được số tiền ấy.
Thấy sắc mặt Dung Tỉnh thay đổi liên tục, An Miên không khỏi bật cười, “Không sao đâu, thực ra tớ không để ý đến năm mươi nghìn tệ ấy đến thế.”
Dung Tỉnh nghi hoặc liếc nhìn An Miên.
Anh không tin. Lúc ban đầu khi phát hiện năm mươi nghìn tệ ấy biến mất, biểu hiện của An Miên như trời sập vậy.
An Miên gãi gãi đầu, không khỏi liếc nhìn sang nơi khác.
Tuy năm mươi nghìn tệ khó mà bỏ qua được nhưng cậu cũng không thể để Dung Tỉnh phải bận tâm chuyện này. Dù sao người lấy đi số tiền ấy là người cậu đã nuôi lớn mình, tính ra cũng chỉ là chuyện nội bộ gia đình. Sau khi cậu tỉnh lại cậu sẽ tự mình đòi lại tiền thay vì bàn chuyện ấy lúc này để Dung Tỉnh phải tức giận, bất bình vì chuyện đó.
“Không sao đâu,” cậu lại an ủi Dung Tỉnh, “Thực ra năm mươi nghìn tệ kiếm lại cũng khá dễ dàng.”
Dung Tỉnh liếc mắt nhìn ngôi nhà hai tầng kiểu Tây giá gần hai mươi nghìn tệ, “Cậu còn nói muốn trả lại tiền cho tôi?”
An Miên suy nghĩ một lát rồi hỏi, “Dung Tỉnh, tớ có thể dùng máy tính của cậu chút không?”
Dung Tỉnh giúp cậu mở máy lên, tò mò quan sát hành động của cậu.
An Miên khó khăn di chuyển chuột rồi lại chật vật nhảy trên từng phím chữ. Việc sử dụng máy tính với một người có thân hình nhỏ bé như vậy quả thực rất khó. Nhưng An Miên lại hoàn thành nó một cách khá thuận lợi, ban đầu còn lúng túng nhưng một lát sau cậu đã quen tay. An Miên mở một website ngân hàng, đăng nhập vào tài khoản của mình.
Dung Tỉnh nhìn qua. Đây là tài khoản gốc, trong lịch sử ghi nhận năm mươi nghìn tệ bị chuyển đi, số dư vẫn là con số không tròn trĩnh.
Sau khi đăng nhập thành công vào tài khoản này, An Miên dừng lại nghỉ ngơi một lát. Cậu xem qua lịch sử, phát hiện không có giao dịch mới nào thì thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó An Miên bắt đầu đổi mật khẩu.
Dung Tỉnh vội dời mắt không nhìn nữa. Nhưng anh chủ động tránh hiềm nghi, An Miên lại chẳng để tâm chút nào, cứ đổi mật khẩu trước mặt anh như vậy, chẳng hề ngần ngại.
“Cậu còn muốn tiếp tục sử dụng tài khoản này sao?” Dung Tỉnh hỏi cậu, “Chẳng lẽ sau này còn có tiền chuyển đến?”
An Miên gật đầu, “Chắc là trong tuần này sẽ có một khoản tiền mới được chuyển đến.”
Nói tới đây, An Miên hơi dừng lại một chút. Lần nữa mở miệng, khóe mắt cậu đã hơi đỏ hoe, “Trước khi xảy ra tai nạn, tớ đã kịp hoàn thành công đoạn cuối cùng của công việc mình đang làm, vẫn chưa kịp nhận tiền.”
Dung Tỉnh khẽ xoa đầu, nhẹ nhàng an ủi cậu.
“Mức thù lao chắc khoảng 5000 tệ, tớ bận rộn hơn một tháng rồi.” An Miên xoa mặt để thả lỏng biểu cảm, “Trước kia kiếm tiền khó khăn hơn nên năm mươi nghìn tệ kia mới phải tích cóp lâu như vậy, thực tế thì hơn hai năm qua cậu đã kiếm được 40.000 tệ rồi. Có thể nhanh chóng kiếm lại tiền, nhất định có thể.”
Dung Tỉnh còn biết nói gì hơn nữa? Chỉ đành tiếp tục xoa đầu nhỏ của cậu, “Đợi cậu trở lại cơ thể ban đầu, nhất định cậu sẽ làm được…”
An Miên chậm rãi bình tâm lại sau khi bất chợt có phần kích động, khẽ gật đầu.
Lát sau, An Miên chợt bừng tỉnh, còn kích động hơn cả lúc nãy, “Không đúng! Cũng không phải chỉ sau khi trở lại mới có thể tiếp tục làm việc mà!”
Dung Tỉnh bị động tác bất ngờ ngẩng đầu lên của cậu làm cho giật mình, nghe rõ lời cậu nói xong thì nhất thời cảm thấy không thể tin nổi, “Cậu đang nói cái gì vậy?”
“Làm việc!” An Miên chỉ vào máy tính trước mặt, “Công việc của tớ đều thực hiện trên máy tính! Tớ có thể sử dụng máy tính, sao không thể làm việc?”
Dung Tỉnh không khỏi xoa trán, nhất thời không thốt nên lời.
Anh thực sự muốn nhắc An Miên một câu, để An Miên xem lại tình hình của bản thân lúc này như thế nào. Chỉ mới tìm website ngân hàng rồi đổi mật khẩu thôi mà An Miên đã đẫm mồ hôi, mệt lả cả người rồi. Giờ phút này An Miên còn mong đợi bản thân có thể trực tiếp làm việc trên máy tính?
Nhưng lúc này An Miên đang hưng phấn như vậy, Dung Tỉnh hiếm khi nào thấy cậu vui vẻ đến thế nên thực sự không nỡ dội gáo nước lạnh vào niềm vui đó của cậu.
“Cậu…” Dung Tỉnh khéo léo khuyên nhủ, “Vậy cậu cứ thử trước đi? Xem được không, nếu không được thì từ bỏ sớm chút, đừng cố quá.”
An Miên gật đầu thật mạnh, bắt đầu nhảy điên cuồng trên bàn phím, nhanh chóng mở hòm thư của mình ra.
Dung Tỉnh thầm cảm thấy may mắn vì mình mới đổi sang một cái bàn phím đơn giản, mỏng nhẹ hơn. Nếu là chiếc bàn phím cơ trước đây, anh thực sự lo không biết An Miên có khi nào sẽ lọt vào khe hở giữa các phím không.
Mà An Miên đã bắt đầu đọc email mới nhận được.
Email mới nhận tối nay do chính khách hàng đã từng làm việc với An Miên lúc trước gửi. Trong thư, vị khách này bày tỏ sự khen ngợi với chất lượng công việc cậu đã hoàn thành, hơn nữa người đó còn nói tiền công sẽ được gửi trong khoảng ba ngày.
Dung Tỉnh tò mò liếc xem, cuối cùng cũng biết An Miên đang làm công việc gì.
Cậu vậy mà lại đang giúp nhân viên ở viện nghiên cứu chỉnh lý số liệu thử nghiệm? Các nhà nghiên cứu gửi cho cậu một loạt kết quả thử nghiệm lộn xộn rồi cậu tóm tắt lại những kết quả đó, tìm ra số liệu hợp lệ, giúp giảm bớt khối lượng công việc cho nghiên cứu viên. Học sinh trung học nên tiếp xúc với công việc này ư?
Nháy mắt, cảm xúc của Dung Tỉnh với An Miên bỗng trở nên càng phức tạp hơn.
Vị thần tối cao quả nhiên không hổ danh là thần, vốn Dung Tỉnh nghĩ rằng mình và An Miên thực ra ở rất gần nhau nhưng hóa ra là xa vời vợi.
Sau khi An Miên đọc được email mới này, cậu bắt đầu nhiệt tình trả lời, vội vã bày tỏ rằng cậu có thể nhanh chóng bắt đầu công việc mới, mong đối phương có thể giới thiệu thêm.
Dung Tỉnh chủ động nhường chỗ, đi đến bên kia bàn học mở sách vở ra, bắt đầu tiếp tục hoàn thành bài tập của ngày hôm nay. Anh cảm thấy tối nay bản thân không tự chủ được thời gian tự học của mình, thật sự quá lãng phí và sa đọa. Nếu cứ tiếp tục như vậy, anh thực sự còn có thể rút ngắn khoảng cách giữa mình và An Miên sao?
Tiếng An Miên nhảy trên bàn phím không ngừng vang lên như một bản nhạc thúc giục.
Nửa tiếng sau, âm thanh dừng lại.
Bởi vì An Miên mệt rồi.
Dung Tỉnh ngừng bút, ngẩng lên nhìn, chỉ thấy An Miên cuộn tròn người ngủ say cạnh bàn phím.
Thể lực của nhóc con này không được tốt lắm.
Dung Tỉnh không khỏi mỉm cười, dùng hai ngón tay đưa An Miên vào phòng ngủ của ngôi biệt thự hai tầng, đặt cậu lên giường rồi nhẹ nhàng đắp chăn lên.
…
Nửa đêm, An Miên lại tỉnh giấc dưới ánh trăng sáng, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không phải cửa sổ của ngôi biệt thự nhỏ kiểu Tây này mà là cửa sổ lớn trong phòng ngủ của Dung Tỉnh. Ngôi nhà hai tầng này được đặt ngay bên cửa sổ, được ánh trăng rọi vào, chiếu sáng.
An Miên nằm trên giường tận hưởng ánh trăng, cảm giác như từng tế bào trong cơ thể đều trở nên vô cùng thư thái.
Cậu có thể cao hơn chút, hai phiến lá nhỏ trên đầu cũng có thể dài thêm chút, phải không? An Miên thầm nghĩ đến những điều này, trong lòng tràn ngập hy vọng với tương lai.
Khi cậu cao lớn hơn, hai phiến lá nhỏ trên đầu cũng to hơn thì cậu có thể quay trở về đúng không?
Ánh mắt An Miên lại đảo hướng nhìn về phía bên chiếc máy tính đã tắt bên kia.
Dù tạm thời chưa thể quay lại, cậu vẫn phải chăm chỉ làm việc kiếm tiền.
An Miên lặng lẽ siết chặt tay, không vì bản thân mệt mỏi gục xuống một lần mà từ bỏ.
…
Hôm sau, Dung Tỉnh ngáp dài, lăn lộn rời giường khi đồng hồ báo thức kêu ầm ĩ.
An Miên đã sớm chuẩn bị sẵn sàng đứng bên mép bàn, háo hức nhìn anh chằm chằm.
Dung Tỉnh nhặt quần áo vào phòng tắm thay, sau đó tìm chiếc thước mua hôm qua, bắt đầu đo chiều cao của nhóc con.
“Vẫn là 1.95 cm.” Anh ngáp dài, dụi dụi đôi mắt vẫn đang mơ màng, đọc vạch chia trên thước, “Cơ bản là cả một đêm cậu chẳng cao lên chút nào.”
Gì cơ? Không cao lên chút nào?
An Miên không nhịn được phồng má, cảm thấy thất vọng, thậm chí cậu còn ôm hy vọng rằng có lẽ Dung Tỉnh chưa tỉnh táo hẳn nên nhìn nhầm thôi.
Nhưng Dung Tỉnh dụi mắt mấy lần, cẩn thận kiểm tra thước đo, cuối cùng nói, “Thực sự không có gì thay đổi.”
Thôi được rồi… An Miên ngồi trên bàn, nhất thời cảm thấy hơi khó chịu.
Sau đó Dung Tỉnh chuẩn bị đo hai phiến lá nhỏ trên đầu.
Kết quả, ngay khi tầm mắt vừa chạm phải đỉnh đầu An Miên, còn chưa kịp di chuyển thước thì Dung Tỉnh chợt sững lại.
Dung Tỉnh dụi mắt, dụi, rồi lại dụi.
Lát sau, Dung Tỉnh khẽ hít sâu một hơi.
“Sao thế?” An Miên chợt căng thẳng khi thấy phản ứng kỳ lạ của Dung Tỉnh, cảm thấy có chuyện gì đó bất thường vừa xảy ra.
Dung Tỉnh lấy điện thoại ra, nhắm thẳng vào đỉnh đầu An Miên, bấm chụp “tách” một cái.
“Ối!” An Miên vội ngồi thụp xuống, hai tay ôm đầu, “Cậu làm gì thế? Sao tự dưng lại chụp tớ?”
Kết quả của cái ôm đầu là chạm phải thứ gì đó, khiến cậu sững sờ giây lát.
Cậu sờ sờ hai phiến lá trên đầu, hai cái lá ấy vẫn còn đó, không thiếu cũng không sứt mẻ chút nào nhưng mà…
Dung Tỉnh xoay màn hình điện thoại lại cho An Miên xem ảnh anh vừa chụp.
Giữa hai phiến lá nhỏ xuất hiện một chồi non đang e ấp nhú lên.
Đó là chiếc lá thứ ba đang bẽn lẽn vươn lên.