Chương 20: Kết nối qua điện thoại

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền

Chương 20: Kết nối qua điện thoại

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lá thứ ba sao? Chiếc lá thứ ba thật sự đã mọc rồi ư? Có đúng là lá thứ ba không vậy?
An Miên khẽ chớp mắt, nhịp thở bỗng dồn dập hơn. Cậu cúi xuống sờ chiếc lá trên đầu mình, rồi lại ngẩng lên nhìn bức ảnh trên màn hình điện thoại của Dung Tỉnh. Cảm giác thật khó tin, ánh mắt cậu lúc này lấp lánh như chứa đầy những vì sao.
“Thật… thật sự có lá thứ ba sao?” An Miên run giọng hỏi.
“Đúng là có lá thứ ba thật.” Dung Tỉnh khẳng định, cất điện thoại vào túi rồi nhắc nhở, “Thôi được rồi, đừng sờ nữa. Chồi non vừa nhú, còn yếu ớt lắm, lỡ sờ hỏng thì sao?”
An Miên giật mình, vội vàng rụt tay lại.
Nhưng cảm giác hơi ngứa ngáy, cậu vẫn muốn chạm vào thêm lần nữa. An Miên vội giữ chặt tay mình, sợ không kìm lòng được mà tiện tay sờ.
Dung Tỉnh vốn cũng vô cùng kinh ngạc, nhưng khi thấy An Miên lo lắng như vậy, anh không khỏi mỉm cười, “Bình tĩnh đi nào, không phải bây giờ cậu càng giống thực vật hơn sao? Cây cối nảy mầm là chuyện bình thường mà.”
An Miên vô thức gật đầu, đúng đúng đúng, đây là chuyện bình thường, nhưng trên thực tế, đầu óc cậu vẫn trống rỗng vì quá sốc.
Mãi một lúc lâu sau, An Miên mới thực sự trấn tĩnh lại.
Cậu hít một hơi thật sâu, nghiêm túc hỏi, “Rốt cuộc đây là chuyện tốt hay xấu?”
Nụ cười trên mặt Dung Tỉnh chợt cứng lại, anh không nhịn được oán thầm: Cậu hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai? Thứ nhất, nó mọc trên đầu cậu. Thứ hai, cậu thông minh hơn tôi, cậu nghĩ tôi trả lời được sao?
Nhưng hiếm khi An Miên nhìn anh bằng ánh mắt tràn ngập mong đợi đến vậy, mong chờ câu trả lời của anh, Dung Tỉnh ngại nói mình không biết. Anh đáp, “Chắc là chuyện tốt thôi? Nếu là thực vật, việc nảy mầm mới không hẳn là chuyện xấu.”
An Miên gật đầu, phút chốc cảm thấy an tâm hơn hẳn.
Sau khi trả lời, Dung Tỉnh không khỏi suy nghĩ sâu xa hơn. Hình như có một cách nói rằng nếu muốn cây phát triển tươi tốt hơn thì nên cắt bỏ phần ngọn, hay còn gọi là ngắt ngọn*. Vậy chẳng lẽ bây giờ cũng phải “ngắt ngọn” nhóc con này sao? Là thực vật sinh trưởng tự nhiên, chắc là không cần đâu nhỉ…
Dung Tỉnh bắt đầu suy nghĩ lung tung, còn An Miên lại cảm thấy hoàn toàn yên tâm.
Cậu quay về căn nhà hai tầng nhỏ của mình, soi khuôn mặt bé xíu vào chiếc gương nhỏ trong phòng khách, nhìn chồi non xanh tươi mới nhú, không ngừng vui vẻ ngây ngốc.
Đúng vậy, đâm chồi nảy lộc luôn là một chuyện tốt đẹp mà. An Miên càng lúc càng ngây ngốc vui vẻ hơn, “Dung Tỉnh, cậu có nghĩ sau này tớ sẽ nảy ra nhiều chồi mới không? Có khi nào có lá thứ tư, thứ năm không?”
Dung Tỉnh thử tưởng tượng theo chủ đề này một chút, trong đầu anh hiện lên hình ảnh cái đầu nhỏ của nhóc con kia cành lá sum suê, khóe miệng không khỏi giật giật.
“Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì đến bao giờ tớ mới có thể quay trở lại trạng thái ban đầu, quay về cơ thể của mình?” An Miên lại nghiêng đầu hỏi một vấn đề nghiêm túc hơn.
Loại câu hỏi này, Dung Tỉnh thật sự không biết phải trả lời ra sao.
Anh liếc nhìn đồng hồ, thấy đã không còn sớm nên đành nhanh chóng soạn cặp sách của mình.
Vừa dọn, Dung Tỉnh vừa nói, “Muốn trả lời được vấn đề này, trước hết phải biết hiện tại rốt cuộc cậu đang ở dạng gì, và chiếc lá trên đỉnh đầu cậu rốt cuộc là cái gì.”
An Miên gật đầu, cực kỳ tán đồng.
Trên thực tế, cậu đã nghĩ đến vấn đề này từ lâu nhưng do không có manh mối nào nên cậu chẳng rõ phải làm thế nào.
“Đây không phải là một câu hỏi có thể đưa ra câu trả lời dựa vào suy đoán vô căn cứ.” Dung Tỉnh hỏi cậu, “Có lẽ chúng ta nên nghĩ cách tham khảo ý kiến của chuyên gia một chút thì hơn?”
“Chuyên gia?” An Miên chớp mắt, “Bác sĩ ư?”
Dung Tỉnh lắc đầu, đương nhiên không thể là bác sĩ rồi. Chưa nói đến việc làm sao giải thích được tình trạng hiện tại của bé An Miên, ngay cả các bác sĩ còn chẳng giải thích được rốt cuộc An Miên lớn vẫn luôn hôn mê đã gặp phải chuyện gì, chuyện chết đi sống lại đối với họ mà nói càng như truyện nghìn lẻ một đêm. Dù cho có một số bác sĩ cực kỳ tài giỏi đi chăng nữa, có thể có chút manh mối với loại chuyện này nhưng rủi ro quá cao, Dung Tỉnh không muốn An Miên gặp phải bất cứ nguy cơ nào khi trở thành tài liệu nghiên cứu sống.
An Miên suy nghĩ một hồi, “Hay là các tổ chức chuyên xử lý những hiện tượng siêu nhiên?”
“Đó là một ý tưởng, nhưng cậu có chắc ở nước mình tồn tại một tổ chức như vậy không?”
An Miên lắc đầu, đưa ra ý kiến thứ ba, “Nhà thực vật học thì sao?”
Dung Tỉnh đang định phản đối tiếp thì lại suy nghĩ kỹ lại, hình như nhà thực vật học là một lựa chọn thực sự khá tốt. Họ thậm chí không cần mạo hiểm để lộ tình trạng hiện tại của An Miên, chỉ cần lấy cớ bản thân hứng thú với loại thực vật này là có thể xin được những lời tư vấn liên quan. Vấn đề duy nhất là thông thường thì những nhà thực vật học xa lạ hẳn sẽ không kiên nhẫn giải đáp những vấn đề tưởng chừng vô lý này.
“Tạm thời thì tôi không có bất kỳ mối quan hệ nào trong lĩnh vực này.” Dung Tỉnh nói, “Nhưng cậu đừng lo lắng, tôi sẽ cố gắng tìm người quen một chút, biết đâu có thể tìm được thật.”
Dù sao thì anh có cảm giác dường như mình thật sự đã từng gặp người liên quan đến lĩnh vực nghiên cứu thực vật nhưng rốt cuộc là gặp ở đâu thì nhất thời không thể nhớ ra.
Không nhớ ra thì thôi vậy, chắc chắn sẽ có lúc nhớ được.
Dung Tỉnh lắc đầu, đeo cặp sách đã soạn xong lên vai, chuẩn bị ra khỏi cửa đến trường.
“Này, Dung Tỉnh!” An Miên chợt lo lắng, “Sao hôm nay cậu không đưa tớ đi học cùng?”
“Sao có thể ngày nào cũng đưa cậu đến trường được?”
An Miên nhoài người bên mép bàn, cố với lấy áo Dung Tỉnh, “Rõ ràng hôm qua cậu đã hứa với tớ rồi mà!”
“Hôm qua là hôm qua, hôm qua tôi đã đưa cậu đi rồi. Nếu có thể không đưa cậu đi thì vẫn hơn, điều này giúp giảm tỷ lệ nguy hiểm bị phát hiện. Cậu xem hôm qua, cậu suýt bị người khác phát hiện bao nhiêu lần?”
“Nhưng mà…”
“Ngoan nào,” Dung Tỉnh bước tới, khẽ xoa đầu nhỏ của cậu, giống như vuốt ve lông mèo vậy, “Ở nhà đi, không sao đâu, dù ở trường có chuyện gì xảy ra tôi cũng sẽ nói cho cậu biết.”
“Nhưng…” An Miên vẫn không cam lòng, “Cậu không đưa tớ đi thì ai tưới nước cho tớ?”
Vừa dứt lời, Dung Tỉnh “bui~” (1) một cái, lập tức móc ra bình phun nước xịt đầy mặt cậu.
An Miên lập tức ôm lấy gương mặt ướt đẫm của mình.
Trong lúc An Miên ôm mặt, Dung Tỉnh đổ một ít nước vào đĩa gia vị rồi đặt ở khu vườn cạnh tòa nhà nhỏ kiểu nước ngoài, mô phỏng một cái hồ bơi mini, “Như vậy cậu không cần sợ thiếu nước nữa rồi.”
An Miên vẫn còn hơi tủi thân, “Nhưng cậu thật sự muốn để tớ ở lại một mình sao?”
Dung Tỉnh nghe thấy lời này, không khỏi có phần sửng sốt, sau đó liền mỉm cười.
Thì ra là vậy, nhóc con kia không nỡ xa anh ư?
Hôm qua anh đã cởi giáp đầu hàng trước sự tấn công tương tự, cuối cùng đành phải đưa cậu đến trường. Nhưng hôm nay anh phải kiên quyết đến cùng. Về lâu dài, anh thật sự nên để nhóc con thử cố gắng ở một mình.
“Tôi không thể lúc nào cũng đưa cậu đi được.” Dung Tỉnh nói, “Trong phòng ngủ của tôi rất an toàn, mẹ tôi cũng không vào đâu. Nếu Hạt Nhỏ bắt nạt cậu, cậu có thể trốn trong biệt thự nhỏ của mình, nó không dám phá đồ trong nhà đâu. Nếu ở một nơi an toàn như thế này mà cậu cũng không thể ở một mình được, vậy thì nhỡ sau này tôi với cậu lạc nhau thì phải làm sao?”
Mấy lời này đúng là có lý thật đấy nhưng An Miên vẫn khóc rấm rứt, thậm chí còn tung ra đòn sát thủ, “Thế lúc tớ nhớ cậu thì phải làm sao?”
Dung Tỉnh nhét tai nghe Bluetooth vào lòng cậu.
An Miên nhìn tai nghe Bluetooth trong lòng, bĩu môi một cái, không nói nên lời.
Được rồi, cuối cùng thì cậu cũng không tìm được lý do nào nữa rồi.
Dung Tỉnh khẽ xoa đầu nhỏ của cậu, “Không phải hôm qua còn tự tin nói muốn làm việc sao? Nếu ngày nào cậu cũng đến trường với tôi thì lấy đâu ra thời gian mà làm việc? Nội dung bài học trên lớp đối với cậu mà nói hẳn là rất đơn giản, dù có bài cậu không biết cũng không cần phải lo, tôi sẽ cho cậu xem tất cả bài vở đã ghi chép cho cậu xem.”
Nói xong, Dung Tỉnh giúp An Miên bật máy rồi chạy ra khỏi phòng ngủ.
An Miên nghe thấy tiếng mẹ Dung Tỉnh vọng vào từ phòng ngoài, “Dung Tỉnh, sao hôm nay con muộn thế? Mấy giờ rồi? Có phải gần đây con lười biếng quá rồi không? Lúc trước con có như thế này đâu…”
An Miên nhìn đồng hồ.
Giờ là bảy giờ, Dung Tỉnh hôm nay gần như đúng giờ này mới đi học, sơ suất một chút là có thể đến muộn ngay. Đúng thật là trước giờ Dung Tỉnh chưa từng như vậy, hôm nay là vì trấn an An Miên nên mới kéo dài đến giờ phút này.
An Miên thở dài, áp má vào chiếc tai nghe Bluetooth trong tay.
Dung Tỉnh thật sự rất tốt với cậu. Lúc trước khi chợt trở thành dáng vẻ như thế này, cậu chưa bao giờ nghĩ Dung Tỉnh sẽ đối xử với cậu tốt đến vậy.
Cậu đã từng nép mình trong góc tối lén nhìn Dung Tỉnh đứng giữa sân thể dục náo nhiệt ném quả bóng rổ vô số lần, nhìn Dung Tỉnh nói cười cùng những người khác dưới ánh mặt trời lấp lánh, nhìn gương mặt nghiêm túc của Dung Tỉnh khi học bài. Cậu cũng từng chăm chú nhìn dáng vẻ Dung Tỉnh nhiều như vậy rồi nhưng vẫn luôn cẩn thận duy trì một khoảng cách nhất định.
Khi ấy cậu chưa bao giờ dám nghĩ rằng sẽ có một ngày bản thân lại có thể đến gần Dung Tỉnh như vậy, có thể làm nũng với Dung Tỉnh, thậm chí còn nói ra mấy câu như “lúc tớ nhớ cậu thì phải làm sao”.
An Miên xoa xoa chiếc tai nghe trong tay, không khỏi thì thầm, “Dung Tỉnh…”
Kết quả, sau một hồi không ngừng thầm thì, một giọng nói chợt phát ra từ tai nghe trong tay An Miên, “Sao thế?”
Là giọng của Dung Tỉnh.
An Miên thật sự bối rối, mất một lúc mới nhận ra mình chỉ là vô thức khẽ gọi tên đối phương thôi mà tai nghe lại tự động kết nối cuộc gọi với phía đầu dây bên kia. Tính năng thông minh của chiếc tai nghe này khá nhạy và nhận diện âm thanh quá tốt rồi!
“An Miên?” Giọng Dung Tỉnh nhuốm chút lo âu, hiển nhiên là do An Miên yên lặng khá lâu khiến anh lo lắng.
“Là, là tớ.” An Miên nhanh chóng lấy lại tinh thần, vắt óc nghĩ ra mấy chuyện có chút ý nghĩa nhưng giờ về cơ bản là cậu chẳng có chuyện gì cả, nhất thời chỉ muốn rơi lệ đầy mặt, “Tớ xin lỗi, tớ làm phiền cậu rồi sao?”
Dung Tỉnh ở phía bên kia đầu dây cười thành tiếng, “Sao mà phiền? Tôi đưa tai nghe cho cậu là để nghe được giọng cậu bất cứ lúc nào mà.”
Cùng lúc đó, tiếng chuông vào học vang lên.
An Miên nhìn đồng hồ, chợt cảm thấy căng thẳng, sợ mình thật sự hại Dung Tỉnh đến muộn.
May mà ngay sau đó cậu nghe thấy giọng của bạn cùng lớp, “Dung thiếu! Vào mau, vào mau, sao hôm nay cậu chậm thế, bọn này còn tưởng cậu lại trốn học chứ!”
“Đồng hồ báo thức hỏng, tôi cũng không muốn vậy mà.” Dung Tỉnh tùy tiện tìm một lý do rồi nhanh chóng bắt đầu nói cười đùa giỡn với các bạn trong lớp.
An Miên lén nghe những âm thanh này qua tai nghe, không khỏi mỉm cười.
Cảm giác bỗng dưng bị Dung Tỉnh bỏ ở nhà một mình hình như cũng không cô quạnh đến thế, mà ngược lại còn có một cảm giác vô cùng đặc biệt.
Dung Tỉnh bên kia nói cười ồn ào với mọi người một hồi, đến khi các bạn học đều trật tự trở lại, anh mới dùng sách che mặt lại, nhỏ giọng nói với An Miên, “Xin lỗi, các bạn trong lớp ồn quá, cậu ở bên đó thế nào rồi, không xảy ra chuyện gì chứ?”
“Không sao đâu.” An Miên nhẹ giọng nói, “Tớ gọi cho cậu là vì…”
Còn chưa kịp dứt lời thì một bạn học khác đã bắt chuyện với Dung Tỉnh.
An Miên nghe thấy bên kia đầu dây lại vang lên tiếng ồn ào, cậu cong môi, nhân lúc Dung Tỉnh không rảnh nói chuyện cùng mình, nhỏ giọng nói, “Chỉ là bỗng dưng tớ nhớ cậu.”
Vốn Dung Tỉnh đang trả lời câu hỏi của người khác nhưng lại bất chợt dừng lại, như thể bỗng dưng nghẹn lời.
“Sao thế, Dung thiếu?” Các bạn học ngạc nhiên hỏi.
Dung Tỉnh chỉ nghe thấy một âm thanh nhẹ nhàng vang lên trong tai nghe, An Miên vừa nói xong cũng chạy mất, dứt khoát cúp luôn điện thoại.
Để lại một Dung Tỉnh mặt đỏ tới tận mang tai ngồi trong lớp nghiến răng nghiến lợi, không biết phải xử lý thứ cảm xúc khó hiểu đang cuồn cuộn trong lòng ra sao, cũng không biết phải trả lời mấy câu hỏi của các bạn xung quanh như thế nào.
*Thường thì người trồng cây sẽ ngắt ngọn để chất dinh dưỡng trong cây tập trung vào những bộ phận khác mà người trồng mong muốn, ví dụ khi trồng ớt người ta ngắt ngọn để cây cho nhiều quả hơn.
1 bản gốc ghi dzạy, tui để nguyên á