Chương 21: Thính xong chạy!

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền

Chương 21: Thính xong chạy!

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một mình An Miên ở trong phòng ngủ của Dung Tỉnh, nhìn chiếc tai nghe bluetooth trong tay rồi lại nghĩ đến cuộc gọi mà mình vừa dứt khoát cúp máy, khóe môi cong lên ý cười.
Không biết tâm trạng Dung Tỉnh lúc này ra sao nhỉ, liệu anh có cho rằng lời cậu nói thật khó hiểu, hay cơ bản là anh chẳng thèm để tâm, hay thật ra thì anh còn chẳng nghe rõ?
Dù sao đi nữa thì, An Miên đã nói những lời đó rồi, An Miên cảm thấy bản thân đang rất vui.
Cậu cứ vui vẻ ngây ngốc cả một lúc lâu, sau đó cẩn thận đặt tai nghe xuống, còn lùi ra xa một chút để tránh không cẩn thận lại gọi đi mất.
An Miên đi tới chiếc máy tính đã được Dung Tỉnh mở trước đó, vận động tay chân một chút rồi chuẩn bị bắt đầu công việc của mình.
Đầu tiên cậu kiểm tra tài khoản của mình, cậu đã nhận được khoản tiền công trước đó, tổng cộng là năm nghìn tệ, khiến hai mắt An Miên sáng rực.
Sau đó An Miên lại mở hòm thư, tin vui cứ tới tấp kéo đến.
Khách hàng trước đó đã trả lời cậu, trong thư nói rằng rất nhiều đồng nghiệp của mình đều rất hứng thú với hiệu suất làm việc của An Miên. Cuối thư, khách hàng này còn đính kèm phương thức liên lạc của đồng nghiệp, bày tỏ An Miên có thể chủ động liên lạc với bọn họ, không chừng trong đó có người đồng ý giao công việc mới cho An Miên.
An Miên bị những phương thức liên lạc kia làm cho hoa mắt chóng mặt, thực sự không biết nên lựa chọn thế nào.
Cậu hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, gạt bỏ cảm giác choáng ngợp vì “tôi vậy mà có thể lựa chọn khách hàng”. Chẳng qua là cậu vừa nhận được thông tin liên lạc của nhiều người cùng một lúc, điều này không có nghĩa là đối phương chắc chắn sẽ giao việc cho cậu, mà còn phải xem họ có thực sự có nhu cầu hay không và liệu cách thể hiện của cậu có đủ thuyết phục họ tin tưởng hay không.
Đối với An Miên mà nói, khía cạnh giao tiếp xã hội đúng là điểm yếu chí mạng của cậu.
An Miên không khỏi hít một hơi thật sâu, lòng thầm thấy căng thẳng.
Bình tĩnh, bình tĩnh, hãy thử từ từ từng người một.
Dung Tỉnh đến trường lúc bảy giờ sáng, năm giờ chiều tan trường, cách nhau mười tiếng đồng hồ.
Trong mười tiếng đó, An Miên ở một mình trong phòng Dung Tỉnh, ngay cả bé mèo Hạt Nhỏ cũng không tới tìm cậu.
Ngoại trừ một tiếng đầu nhớ Dung Tỉnh và bày tỏ nỗi niềm ấy qua điện thoại, An Miên dùng chín tiếng còn lại để loay hoay với danh sách khách hàng mà người kia gửi.
Cậu đã liên hệ với ba người, cố gắng tìm kiếm công việc mới, nhưng mà…
An Miên thực sự thất vọng vì khả năng giao tiếp của mình, rất tuyệt vọng. Tại sao, tại sao cả ba người đều từ chối cậu? Thậm chí hai trong số đó ban đầu nói chuyện cũng không tệ lắm mà, trong lòng An Miên tin rằng sẽ đầy hy vọng nhưng không biết sau đó mình nói sai chỗ nào, thái độ của cả hai đột nhiên trở nên lạnh nhạt hẳn. Tại sao, rốt cuộc là tại sao lại xảy ra những chuyện này?
Chưa kể tới là từng câu từng chữ cậu gõ ra trên bàn phím. Không chỉ mệt óc mà cơ thể cũng mệt mỏi hơn.
Cuối cùng, An Miên không còn sức liên hệ với người thứ tư nữa. Cậu lặng lẽ ôm đầu gối mình, yên lặng thu mình lại.
Tại sao, rốt cuộc mấy chuyện này là do đâu…
Đương lúc An Miên không ngừng tự thu mình lại thì một tiếng “cạch” vang lên, có người bên ngoài đang mở cửa.
Sau đó vang lên tiếng cạch cửa, cửa phòng ngủ nhanh chóng được mở ra.
Giờ là năm rưỡi chiều, Dung Tỉnh – người tan học lúc năm giờ – cuối cùng cũng vội vã trở về nhà.
Vừa mở cửa, anh nhìn quanh phòng ngủ, vừa nhìn đã thấy một nhóc con đang ôm gối ngồi co ro trước màn hình máy tính. Bất chợt, vô số cảm xúc hiện lên trên gương mặt Dung Tỉnh, cuối cùng biến thành vẻ tức giận nghiến răng.
“An Miên!” Dung Tỉnh quay người đóng sập cửa lại, nghiến răng nghiến lợi bước tới bàn học, “Sao cậu hoàn toàn không thèm để ý đến điện thoại của tôi!”
Đúng vậy. Sau cuộc điện thoại tán tỉnh xong rồi chạy mất hồi sáng, đương nhiên Dung Tỉnh không thể ngồi yên chờ đợi. Anh nhanh chóng gọi lại nhưng An Miên lại phớt lờ anh. Một lúc sau, Dung Tỉnh lại gọi thêm một cuộc nữa nhưng An Miên vẫn không để ý đến anh.
Cả một ngày trời! Suốt cả ngày hôm nay, Dung Tỉnh gọi cho An Miên ít nhất 20 cuộc điện thoại nhưng An Miên chưa trả lời lấy một lần!
Cuộc gọi lần nào cũng tự động kết nối nhưng An Miên lại không để ý đến anh, vậy thì tự động kết nối có ích gì!
Lần nào Dung Tỉnh cũng chỉ nghe được tiếng bàn phím gõ lạch cạch khô khan nhưng không một lần nghe được giọng nói nhẹ nhàng của An Miên. Điều này khiến Dung Tỉnh gần như phát điên lên, thậm chí còn tự hỏi liệu có phải mình đã bị lừa bấy lâu nay không. Rốt cuộc thì vị thần tối cao vẫn là vị thần tối cao như trước?
Nhưng khi anh trở về nhà, cuối cùng cũng thấy được cái nhóc con đáng ghét đó, anh nghĩ bản thân rốt cuộc cũng có thể trút được cơn giận rồi… Vậy mà người xuất hiện trước mặt anh lại là An Miên đang ôm lấy đầu gối của mình, khóe mắt đỏ hoe, dáng vẻ bi thương muốn khóc.
Phút chốc, nửa phần lửa giận trong lòng Dung Tỉnh lập tức tắt ngúm.
Anh hít sâu một hơi, ổn định lại cảm xúc của mình rồi hỏi, “Có chuyện gì thế?”
An Miên duỗi tay chỉ vào màn hình trước mặt.
Dung Tỉnh liếc mắt một cái là hiểu ngay, không nhịn được bật cười, “Tìm việc không suôn sẻ à?”
An Miên buồn bã gật đầu.
Dung Tỉnh lập tức nhìn những khung thoại kia một cách cẩn thận hơn. Vừa xem một cái, Dung Tỉnh lập tức cạn lời. Rốt cuộc tại sao An Miên luôn bị từ chối ấy hả? Lấy một ví dụ đơn giản, khách hàng tiềm năng A vừa phàn nàn với An Miên về đồng nghiệp B, An Miên liền lập tức nói: “Tôi đã nghe qua tên của B rồi, có vẻ như anh ấy khá có tiếng. Chuyện bạn không thích anh ấy, có khi nào nguyên nhân ở chính bản thân bạn không?”
…Tóm lại thì, lời lẽ nghe có vẻ không sai chỗ nào, nhưng cứ đà này thì tìm được việc mới là lạ.
Dung Tỉnh đọc hết đoạn hội thoại của An Miên và ba vị khách kia, càng đọc càng câm nín. Anh chợt thấy không còn giận An Miên nữa. Ngay cả với khách hàng tiềm năng của mình mà thái độ của An Miên cũng y chang như vậy thì anh còn mong đợi điều gì nữa?
Nhìn dáng vẻ vô cùng buồn bã của An Miên lúc này, rồi lại nhìn những cuộc trò chuyện khiến người ta câm nín trong các đoạn hội thoại, Dung Tỉnh sâu sắc hiểu được rằng có lẽ vị thần tối cao thực ra từ trước đến nay chưa từng lạnh lùng xa cách.
Vị thần tối cao chỉ là không biết cách giao tiếp với người phàm mà thôi…
Dung Tỉnh lặng lẽ thở dài, đành phải xoa đầu cái nhóc con này lần nữa, dịu dàng an ủi, “Mới thất bại có ba lần thôi mà, không sao cả. Không phải trước đây cậu vẫn tìm được việc suôn sẻ đó sao? Điều này chứng tỏ vẫn có người cần cậu, sau này cậu vẫn có thể tìm được việc. Sẽ luôn có nhiều người để ý đến tài năng của cậu hơn là số người để tâm đến những gì cậu nói.”
An Miên lặng lẽ gật đầu.
Một lát sau, An Miên mới lấy lại tinh thần, nghi hoặc hỏi, “Tớ đã nói gì cơ?”
Dung Tỉnh ngẩng đầu nhìn trời, không biết nên trả lời ra sao.
Để tránh chuyện An Miên truy hỏi đến cùng, Dung Tỉnh quyết định chủ động hỏi lại câu trước đó, “Cả ngày nay tôi gọi cho cậu nhiều như vậy, sao cậu phớt lờ tôi?”
An Miên mơ màng chớp mắt, “Hôm nay cậu gọi cho tớ rất nhiều cuộc á?”
Dung Tỉnh chợt cảm thấy tức cũng không nổi nữa. Anh biết, anh biết ngay mọi chuyện sẽ thành ra như vậy. Một lát sau, Dung Tỉnh ưu sầu thở dài, ngàn lời muốn nói lại chẳng thốt nên lời.
“Tớ, tớ,” An Miên cuối cùng cũng biết mình làm sai ở đâu, cậu không kìm được có chút hoảng sợ, khóe mắt càng đỏ hoe, “Tớ xin lỗi, Dung Tỉnh, tớ, tớ không có cố ý, hôm nay tớ bận tìm việc nên không biết cậu gọi…”
Nghĩ cũng phải. Để tiện liên lạc một cách riêng tư hơn, tai nghe được đặt ở nơi khá kín đáo, nếu ở xa một chút sẽ chẳng nghe được gì hết. Dung Tỉnh có thể chấp nhận lý do này nhưng, “Sao cậu lại để tai nghe xa thế?”
An Miên nuốt khan.
Vì cậu sợ không cẩn thận lại gọi lại.
Nhưng An Miên không dám nói lý do này. Cậu chỉ đành vừa vò góc áo vừa lắp bắp xin lỗi, “Xin lỗi cậu, Dung Tỉnh, tớ xin lỗi, tớ không nghĩ là cậu sẽ gọi cho tớ nhiều như thế…”
Dung Tỉnh tức đến bật cười – cậu tán tỉnh tôi xong rồi chạy mất, còn nói không ngờ tôi lại gọi cho cậu nhiều thế?
Được rồi, có lẽ trong nhận thức của An Miên, loại hành động đó không phải là “thính xong chạy” mà nhóc con này căn bản không có ý thả thính người ta rồi biến mất.
Cứ như vậy, nhóc con này dường như càng đáng ghét hơn.
Nhưng Dung Tỉnh thực sự không thể giận nổi cái nhóc con này, anh biết phải làm sao bây giờ? Chỉ có thể đưa ngón tay ra, mỉm cười xoa đầu cái nhóc con này thôi chứ còn làm gì được nữa, “Được rồi, không sao đâu, chuyện hôm nay tôi bỏ qua cho cậu, lần sau cậu đừng để tai nghe xa vậy nữa nhé.”
Dung Tỉnh vừa nói lời này vừa âm thầm nuốt xuống cục tức.
Chết tiệt, đúng thật tức quá mà.
Bực quá rồi, giờ phải làm sao?
Nhưng An Miên lại nghĩ rằng mình thực sự đã được tha thứ, chớp chớp đôi mắt, không nhịn được ôm lấy ngón tay Dung Tỉnh, áp má mình vào đầu ngón tay anh một cách thân thiết, “Cảm ơn cậu Dung Tỉnh, cậu tốt thật đấy, thực sự cậu quá là tốt bụng.”
Dung Tỉnh nuốt một bụng tức, dịu dàng mỉm cười với cậu.
Không được, nhất định phải tìm cách trút giận một chút, nếu không cứ đà này anh tăng xông mất thôi…
Dung Tỉnh hít sâu một hơi, liếc nhìn xung quanh, chợt thấy một cái tên quen thuộc trong danh sách trên màn hình máy tính.
“Đây là, ơ, người này là ai? Là người của Viện Nghiên cứu Thực vật, đây không phải nhà nghiên cứu thực vật mà chúng ta đang tìm sao? Hơn nữa cái tên này hình như từng thấy ở đâu rồi.”
Dung Tỉnh lẩm bẩm một hồi, sau đó chợt nhận ra điều gì đó, lấy từ trong ngăn kéo ra một tấm danh thiếp.
Đây không phải tài xế đã đâm vào An Miên sao? Anh chàng đó vậy mà lại là một nhà thực vật học, lúc trước suýt nữa thì Dung Tỉnh đã quên mất.
Trước kia An Miên chưa từng đọc kỹ tấm danh thiếp này, nghe vậy lập tức vội vã bước qua đọc cẩn thận. Phát hiện đối phương lại thực sự là một nhà thực vật học, hơn nữa lại còn là một trong những người được đề cử ở danh sách này khiến An Miên cũng không nhịn được thốt lên một tiếng “a” đầy kinh ngạc.
Dung Tỉnh lại cất tấm danh thiếp đi, không khỏi nhếch môi cười quái dị.
Anh chợt biết mình nên làm gì với cơn giận của mình rồi.
Không, không, Dung Tỉnh cũng không có ý định đi giày vò tài xế vô tội này. Tuy người này suýt nữa hại anh mất đi An Miên, nhưng anh ta cũng đã trả giá cho sai lầm của mình và sẵn sàng tiếp tục chịu trách nhiệm rồi nên cũng không còn đáng ghét đến thế.
Chẳng qua là chuyện này chợt nhắc nhở Dung Tỉnh, giúp anh nghĩ ra một cách hay.
Anh lại nhét nhóc con vào túi áo khoác, ra ngoài bắt một chiếc taxi.
Vẻ mặt An Miên mơ màng khó hiểu, ngơ ngác bị Dung Tỉnh đưa đến bệnh viện.
Dung Tỉnh lao thẳng vào phòng VIP của bệnh viện, nhìn cơ thể vẫn hôn mê nằm đó, nụ cười trên môi càng tươi tắn hơn.
An Miên thò đầu ra khỏi túi áo khoác của Dung Tỉnh, nhìn cơ thể mình còn nằm trên giường bệnh, có chút ngẩn người. Sao thế? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy? Sao tự dưng Dung Tỉnh lại tới đây?
Nhưng cậu lại thấy Dung Tỉnh chợt nở nụ cười nham hiểm tiến lại gần cơ thể mình, anh duỗi tay ra chạm vào má An Miên lớn, nhéo một cái thật mạnh…
“A!” An Miên chợt la lên, “Sao cậu lại nhéo mặt tớ!”
Dung Tỉnh tim không loạn nhịp, mặt không đổi sắc nói, “Cậu đừng có trợn mắt nói dối nhé, tôi nhéo mặt cậu lúc nào? Không phải mặt cậu vẫn đang êm đẹp đó sao?”
An Miên yên lặng che mặt, không biết phải làm sao.
Nhưng đúng là Dung Tỉnh không nhéo mặt cậu, Dung Tỉnh chẳng qua là nhéo gương mặt của cơ thể kia thôi. Dung Tỉnh không ngừng kéo kéo mặt An Miên lớn, bóp tròn chà dẹp, cảm giác thoải mái tràn ngập khắp người.
An Miên rúc trong túi anh, thút thít, “Rõ ràng là cậu đang bắt nạt tớ.”
Dung Tỉnh không nhịn được cười, “Đúng vậy, tôi đang bắt nạt cậu đấy. Tôi đã muốn bắt nạt cậu từ lâu rồi, không phải tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi còn gì?”
Nói xong, động tác của Dung Tỉnh dần dừng lại.
Anh đặt tay lên cổ An Miên lớn, cảm nhận được làn da mịn màng và nhịp đập dưới da.
Chẳng hiểu sao, Dung Tỉnh lại có chút mê mẩn. Dấu hiệu sinh tồn của cơ thể này toát ra, cảm giác “sống động” ấy thực sự khiến anh bị mê hoặc.
Dung Tỉnh không khỏi hạ tầm mắt, lần nữa nhìn cái nhóc con trong túi.
Nhóc con này dường như bị dọa giật mình, đang ôm đầu run lẩy bẩy.
“An Miên,” Dung Tỉnh khẽ hỏi, “Lúc trước cậu nói cậu gọi tôi vì nhớ tôi, phải không?”