Chương 22: Bạn học

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Tỉnh chờ đợi hồi lâu sau câu hỏi của mình, nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào từ An Miên.
Không khí im lặng đến nghẹt thở khiến Dung Tỉnh căng thẳng, đồng thời không khỏi dâng lên một sự tức giận. Những ý nghĩ khó chịu cũng theo đó mà nảy sinh. "Cái nhóc này gan ngày càng lớn rồi, dám bơ mình ngay cả khi đối mặt ư?"
Lúc trước cách một cuộc điện thoại thì đành chịu, nhưng giờ ở ngay trước mặt, chẳng lẽ anh lại không làm gì được?
Nghĩ vậy, ánh mắt Dung Tỉnh dừng lại trong túi. Anh muốn xem kỹ xem "vị thần tối cao" kia khi lờ mình đi sẽ trông thế nào.
Nhưng hình ảnh anh thấy lại khiến anh vô cùng ngạc nhiên.
Cái nhóc bé tí đang rúc mình vào một góc tối trong túi, hai tay ôm lấy đầu, che kín mặt, cả người cuộn tròn lại như một quả bóng.
Dung Tỉnh không kìm được đưa tay ra, túm lấy An Miên và nhấc cậu ra ngoài.
Khi anh chạm vào, An Miên hơi run rẩy, cậu khẽ giãy giụa một chút nhưng vẫn giữ nguyên tư thế cuộn tròn như một quả bóng.
Dung Tỉnh dùng đầu ngón tay chọc vào đôi tai lộ ra ngoài của An Miên, cảm thấy hơi nóng.
Dung Tỉnh đưa An Miên lại gần tầm mắt, còn lấy kính lúp ra tỉ mỉ quan sát. Tai cậu quả thực đỏ bừng lên.
“Cậu…” An Miên xấu hổ đến run rẩy cả người, cuối cùng khẽ giọng nói, “Đừng nhìn tớ như vậy… Không, đừng dùng kính lúp nhìn tớ như vậy…”
Dung Tỉnh không khỏi bật cười. Chỉ là một câu hỏi thôi mà, lâu như vậy không nhận được câu trả lời cũng chẳng sao, nhưng sao lại thẹn thùng đến mức này chứ?
“Sao? Không phải sáng nay cậu đã nói thế à?” Dung Tỉnh chọc vào đôi tai nóng bừng của An Miên, rồi lại chọc vào đôi tay đang ôm mặt cậu, “Cậu nói được, tôi hỏi lại không được sao? Chẳng lẽ cậu đang trêu đùa tôi à?”
“Không, không phải vậy…”
Thực ra, đương nhiên Dung Tỉnh biết không phải vậy.
Anh thấy An Miên lúc này đã xấu hổ đến mức đó rồi, làm sao anh còn không hiểu đáp án câu hỏi trước đó chứ?
Nhưng Dung Tỉnh cố ý giữ vẻ mặt nghiêm túc, “Nếu không phải vậy, sao cậu không trả lời tôi đàng hoàng? Nếu cậu không chịu trả lời đàng hoàng thì dựa vào đâu mà nói không phải đang trêu đùa tôi?”
“Tớ không phải,” giọng An Miên càng lúc càng rối rít, “Dung Tỉnh, cậu đừng hiểu lầm tớ mà. Tớ, tớ, tớ thật sự…”
Cậu quýnh lên, rút cả tay về, để lộ gương mặt đỏ bừng, khóe mắt cũng đỏ hoe, gần như sắp khóc đến nơi, xấu hổ đến mức muốn đào một cái lỗ để chui xuống. “Tớ thực sự rất nhớ cậu mà, lúc đó trong đầu tớ toàn là cậu.”
Mấy lời này vừa thốt ra, An Miên đã ngại đến mức ngay cả chiếc lá trên đầu cũng gần như biến thành màu đỏ.
Dung Tỉnh không kìm được bật cười thành tiếng.
An Miên không ngờ anh sẽ cười, cậu cứng đờ người tại chỗ.
Tiếng cười của Dung Tỉnh rất vang.
An Miên cảm thấy anh đang cười mình, nước mắt không khỏi lăn dài. Cậu quay mặt đi, cúi đầu tủi thân, không muốn Dung Tỉnh thấy dáng vẻ mất mặt của mình.
Dung Tỉnh dùng đầu ngón tay khẽ xoa đầu nhỏ của cậu, “Tôi cũng nhớ cậu.”
An Miên chợt ngẩng đầu lên, biểu cảm vừa bất ngờ vừa kinh ngạc, chạm ánh mắt với Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh vẫn đang cười, đầu mày khóe mắt cong cong, nở một nụ cười dịu dàng.
An Miên chợt nhận ra đây không phải nụ cười giễu cợt. Dung Tỉnh cười lớn như vậy không phải vì lời nói và hành động của cậu quá nực cười, mà là bởi vì Dung Tỉnh đang vui vẻ, chỉ vậy thôi.
Dung Tỉnh quả thực rất vui, dùng đầu ngón tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ của An Miên. Sắc đỏ trên mặt An Miên còn chưa kịp tan, tay anh đã khiến làn da ấy càng đỏ thêm.
“Sao lại nhớ tôi?” Dung Tỉnh hỏi cậu.
Vấn đề này phải trả lời sao đây… An Miên ngượng ngùng quay mặt đi, “Vì cậu đối xử với tớ rất tốt.”
“Chỉ vì thế thôi sao?” Dung Tỉnh không dễ dàng bỏ qua.
“Còn, còn vì chúng ta là bạn học.” An Miên lo lắng xoa xoa tay, “Tự dưng tớ gặp chuyện như vậy, cũng chỉ có mình cậu sẵn lòng giúp tớ.”
Vì là bạn học ư? Đường cong trên khóe môi Dung Tỉnh chợt cứng đờ.
An Miên khó hiểu chớp mắt, sao cậu lại cảm thấy Dung Tỉnh bỗng dưng không còn vui vẻ như lúc trước nữa? Chắc là ảo giác của cậu thôi.
“Dung Tỉnh…” An Miên vò góc áo, thấp thỏm hỏi, “Cậu lúc nào cũng đối xử với tớ tốt như vậy, tại sao thế?”
“À,” Dung Tỉnh bình tĩnh đáp lời, “Vì chúng ta là bạn học.”
An Miên không khỏi chớp mắt lần nữa, “Thật sao?”
“Ừ,” Dung Tỉnh khẽ xoa đầu nhỏ của cậu, “Vì chúng ta là bạn cùng lớp, giúp đỡ nhau là chuyện đương nhiên.”
An Miên gật đầu.
Nếu Dung Tỉnh vẫn luôn mỉm cười ôn hòa như vậy, đồng nghĩa với việc bây giờ Dung Tỉnh thực sự vẫn rất vui vẻ… đúng không?
Dung Tỉnh vẫn duy trì nụ cười ôn hòa ấy, nhẹ nhàng đặt An Miên vào lại túi, sau đó bẻ các đốt ngón tay, tiếng “khớp” vang lên.
Sau đó, bàn tay 'tội lỗi' ấy lại vươn về phía An Miên lớn – người vẫn đang nằm bất động trên giường bệnh.
“A!” Sau đó là tiếng An Miên kêu lên, “Sao cậu lại nhéo má tớ nữa!”
Hôm sau, Dung Tỉnh vẫn không đưa An Miên đến trường.
Thực ra anh đã hơi lung lay rồi, muốn thử tiếp tục đưa An Miên theo đến trường. Nhưng cuối cùng anh vẫn để An Miên ở lại. Vì sao ư? Vì anh tức giận.
Giận đến mức vô lý, anh cũng chẳng biết vì sao mình lại giận.
Vì An Miên nói họ là bạn học ư? Nhưng hai người đúng là bạn học thôi mà, đây chẳng phải sự thật sao? Khó hiểu, đúng là chẳng hiểu ra làm sao.
Tiếng chuông tan học chợt vang lên, Dung Tỉnh cũng giật mình lấy lại tinh thần.
Anh nhìn bản ghi chép mới được một nửa trong tay, không khỏi thở dài.
Đây là lần đầu tiên trong đời, Dung Tỉnh mất tập trung trong giờ học.
“Lớp trưởng,” anh đành quay sang tìm anh bạn tốt của mình, “Cho tôi mượn vở cậu với.”
Lời này vừa thốt ra khỏi miệng, xoạt xoạt xoạt, hơn nửa ánh mắt trong lớp đều hướng về phía bên này.
“Trời đất ơi, xảy ra chuyện gì vậy? Dung thiếu lại mượn vở người khác ấy hả?”
“Đầu tiên là trốn học, sau là đến trường sát giờ vào, nay lại là đi học không chép bài, đây căn bản không phải Dung thiếu mà tôi quen! Há! Yêu nghiệt phương nào khai tên ra đây, có phải ngươi là nhân sĩ xuyên không chiếm lấy cơ thể Dung thiếu không?”
Dung Tỉnh xua tay cắt ngang lời nói đùa của bạn học, “Được rồi, tôi chỉ lơ đãng nghĩ đến chuyện khác trong tiết học một chút thôi, các cậu không cần đến mức đó chứ?”
Các bạn học nói cười ồn ào, náo loạn một hồi rồi cũng giải tán.
Chỉ có lớp trưởng, lúc lấy vở của mình ra đưa cho Dung Tỉnh, còn tỏ vẻ lo lắng đôi chút, “Dung thiếu, rốt cuộc cậu đang nghĩ gì vậy, sao lại nghĩ đến mức mất tập trung như thế?”
Dung Tỉnh vô thức chạm vào chiếc tai nghe đang đeo trên tai.
Sáng nay trước khi ra khỏi nhà, lúc hăng hái nhét vào lòng An Miên một chiếc tai nghe khác, anh đã hạ quyết tâm hôm nay nhất định sẽ không chủ động gọi cho An Miên nữa. Anh phải đợi An Miên chủ động liên lạc với anh rồi đích thân nói một tiếng nhớ anh.
Kết quả là anh chờ mãi tới tận giờ này, ngược lại còn khiến bản thân mất tập trung.
“Chút chuyện riêng thôi.” Đối mặt với câu hỏi của lớp trưởng, Dung Tỉnh lặng lẽ thở dài, không kìm được hỏi, “Cậu nói xem, nếu có một người, người đó là bạn học của cậu nhưng lúc người đó nói hai người chỉ là bạn chung lớp, cậu lại vô cùng tức giận, rốt cuộc là tại sao lại thế?”
Lớp trưởng suy tư một hồi, chợt sắc mặt hơi thay đổi.
Cậu chàng cẩn thận nhìn Dung Tỉnh từ trên xuống dưới một lượt, một lúc lâu sau mới thốt ra một câu hỏi, “Dung thiếu, cậu yêu đương rồi à?”