Chương 32: Dung Tỉnh Bé Nhỏ

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền

Chương 32: Dung Tỉnh Bé Nhỏ

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi mở cửa phòng, vẻ mặt mẹ Dung Tỉnh vô cùng tiều tụy.
Cả người bà thể hiện sự bất lực, khóe mắt cũng đỏ bừng. Bà cố nén nước mắt để giữ thể diện trước mặt Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan.
Song, cảnh tượng sau cánh cửa hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của bà.
Chu Dung Hoa đẩy Dung Tỉnh vào giá sách, hai tay túm chặt cổ áo cậu. Dung Tỉnh nhắm nghiền mắt, người đổ nghiêng sang một bên, rõ ràng đã bất tỉnh. Chu Dung Hoa nhận ra ánh mắt của bà, vội buông tay. Dung Tỉnh ngã thẳng xuống sàn, tạo ra một tiếng động khá lớn.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Mãi đến khi bà hét lên một tiếng chói tai, gọi lớn tên Dung Tỉnh và lao vào phòng sách.
“Dung Tỉnh! Dung Tỉnh!” Bà đỡ Dung Tỉnh từ dưới đất lên, vừa đỡ vừa gọi khẽ, hai tay liên tục vỗ nhẹ vào mặt cậu.
Nhưng đôi mắt Dung Tỉnh vẫn nhắm chặt như cũ, không hề tỉnh lại.
“Bà bình tĩnh đi.” Cuối cùng Dung Chấn Đức cũng hoàn hồn, cố gắng xoa dịu tình hình, muốn tìm hiểu rõ ngọn ngành trước.
Nhưng bà lại ngẩng lên, đôi mắt đỏ thẫm đến đáng sợ.
Không còn là màu đỏ yếu ớt vì tủi thân như trước, mà là màu đỏ ngầu của sự giận dữ, đỏ đến mức như sắp phát điên.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Bà liếc quanh phòng sách, nhìn về phía Chu Dung Hoa và Chu Dung Di, những người đã ở trong phòng với Dung Tỉnh từ trước, “Rốt cuộc chúng mày đã LÀM GÌ Dung Tỉnh!”
Ngay cả Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan cũng đưa ánh mắt nghi hoặc về phía Chu Dung Hoa, Chu Dung Di.
Chu Dung Hoa, Chu Dung Di bị nhìn chằm chằm, mồ hôi đầm đìa trên trán.
Hai anh em không khỏi thầm kêu gào trong lòng: Bọn con cũng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đây!
Chẳng qua chỉ là túm cổ áo uy hiếp đôi câu, sao Dung Tỉnh lại bất tỉnh ngay lập tức? Bọn con thật sự vô tội!
Lúc này, An Miên vừa tỉnh lại trong phòng bệnh cũng ngơ ngác, bối rối không kém.
Cậu nhìn lại đôi tay mình, từ lòng bàn tay đến mu bàn tay, rồi lại tự nhéo má mình. Cậu buộc phải xác nhận xem mình có thật sự đột ngột khôi phục, trở lại cơ thể vốn có hay không.
Sau đó An Miên lại nhìn đồng hồ trong phòng bệnh.
Hai lần khôi phục trước đó, thời gian lâu nhất không quá mười phút.
Nhưng lần này, năm phút trôi qua, rồi mười phút… đã vượt qua khoảng thời gian lâu nhất trước đây mà An Miên không hề cảm thấy mình sắp biến nhỏ lại.
Nói cách khác, lần khôi phục này rất có thể đã ổn định.
Nhưng rốt cuộc sao chuyện này lại xảy ra?
Tại sao cậu lại đột ngột khôi phục? Tại sao đột nhiên lại ổn định? Dung Tỉnh bên kia thế nào rồi?
An Miên nhắm mắt lại, chọn ra một suy đoán táo bạo nhất trong số đó. Dù táo bạo, nhưng nó cũng là hợp lý nhất.
Là Dung Tỉnh giúp cậu khôi phục. Trước khi bình phục, những chiếc lá nhỏ hiện lên trong đầu cậu. Tuy nhiên, mấy phiến lá nhỏ ấy chắc chắn không tự dưng phát huy tác dụng mà nhất định là Dung Tỉnh đã làm gì đó.
Vậy rốt cuộc Dung Tỉnh giờ ra sao?
Một suy đoán táo bạo nhưng hợp lý khác cũng nhen nhóm xuất hiện.
Những chiếc lá nhỏ cần người nuôi dưỡng. Lúc trước, khi cậu còn nhỏ xíu, trên đầu cậu vẫn mọc hai phiến lá nhỏ, thực chất chính cậu đang nuôi dưỡng chúng. Giờ cậu khôi phục như cũ, nếu những chiếc lá nhỏ vẫn đang được người khác nuôi dưỡng, vậy thì người đó chỉ có thể là Dung Tỉnh.
Chẳng lẽ, Dung Tỉnh đã thay cậu biến thành dáng vẻ nhỏ bé đó sao?
Suy đoán này đúng là khó khiến người ta tin được nhưng dù sao An Miên cũng không thể bỏ qua khả năng này. Cậu vội lục lọi túi áo, rồi cuống cuồng tìm kiếm khắp nơi, cố gắng tìm một bóng hình bé nhỏ.
Nhưng dù là túi áo hay bất cứ chỗ nào khác cũng đều trống rỗng.
An Miên hoàn hồn, cảm thấy mình thật ngốc nghếch.
Đúng vậy, giờ phút này sao Dung Tỉnh có thể ở bên người cậu chứ? Nếu Dung Tỉnh thực sự thay thế cậu, vậy vị trí hiện tại của Dung Tỉnh đương nhiên phải là nơi cậu đã ở trước đó.
Cũng chính là trong phòng ngủ của Dung Tỉnh.
Sau khi nghĩ thông điều này, An Miên bất chấp tất cả, lao xuống giường, xỏ đôi dép dưới gầm rồi lập tức xông ra khỏi phòng bệnh.
Áo bệnh nhân trên người cũng không kịp thay. An Miên cứ thế xỏ đôi dép của bệnh viện rồi chạy thẳng ra ngoài.
Nửa đường có y tá thấy cậu, định ngăn cậu lại, “Cậu ở phòng nào thế? Đừng chạy nhanh như vậy trong bệnh viện.”
An Miên khẽ nói lời xin lỗi, nhưng những lời y tá nói cứ như gió thoảng qua tai, lòng cậu vẫn như lửa đốt, chỉ một mực muốn chạy ra ngoài.
Y tá sau lưng gọi với theo hai tiếng “này”.
Một y tá khác nói, “Đó không phải bệnh nhân phòng 302 sao? Cậu ấy thực sự tỉnh lại rồi à?”
“Phòng 302?”
“Chính là bệnh nhân lúc trước cậu chủ sắp xếp vào viện đó.”
“Ồ, là cậu ấy à… gì cơ? Cậu ấy tỉnh lại rồi? Còn nhảy nhót tưng bừng đến vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế?”
Cuối cùng An Miên cũng lao ra khỏi bệnh viện, bỏ lại cuộc bàn tán ồn ào của các y tá sau cánh cửa.
Cậu lên xe buýt, chẳng để tâm đến những ánh nhìn khác thường của mọi người xung quanh, cậu chỉ muốn đến chỗ Dung Tỉnh càng nhanh càng tốt.
Khoảng 20 phút sau, An Miên xuống xe, quen thuộc băng qua từng con phố, chạy thẳng về phía khu dân cư cao cấp.
Cậu chạy theo con đường trong trí nhớ của mình, nhanh chóng tìm thấy nhà Dung Tỉnh.
Vừa đến cửa, cậu đã nghe thấy tiếng cãi vã gay gắt bên trong.
“LŨ KHỐN NẠN!” Đây là giọng khàn khàn của mẹ Dung Tỉnh, “Tao sẽ không bao giờ giao Dung Tỉnh cho chúng mày, không bao giờ! Tốt nhất chúng mày nói rõ cho tao biết chúng mày đã làm gì Dung Tỉnh!”
“Bọn con thực sự không làm gì cả.” Chu Dung Hoa, Chu Dung Di cố gắng thanh minh.
“Mày nghĩ tao sẽ tin mấy lời xảo trá của mày à!” Dáng vẻ khúm núm trước kia của mẹ Dung Tỉnh hoàn toàn biến mất, từng câu từng chữ đều hùng hổ, dọa người như đã thực sự phát điên.
Dung Chấn Đức mấy lần muốn nói lại thôi, không thốt nổi lời khuyên can nào. Ông ta nhìn dáng vẻ mẹ Dung Tỉnh lúc này, như thể lần đầu tiên gặp người vợ của mình, vẻ mặt ông ta tràn ngập sự kinh ngạc.
Bầu không khí ngột ngạt đến mức gần như mọi người bên trong đều cảm thấy khó thở.
Cho đến khi có tiếng gõ cửa chợt cắt ngang bầu không khí căng như dây đàn.
Nhưng mấy người trong phòng còn đang bận đấu đầu với nhau, cuối cùng Chu Úy Lan là người mở cửa.
Khi thấy An Miên mặc áo bệnh viện đứng ngoài cửa, Chu Úy Lan không khỏi giật mình, “Cậu là…”
Dung Chấn Đức ngước mắt lên nhìn về phía cửa, nhận ra người đứng bên ngoài là An Miên, ông ta biết đó là người bạn cùng lớp mà Dung Tỉnh đã đưa đến bệnh viện cách đây không lâu, “Là cậu à?”
An Miên thở gấp, sắc mặt hơi tái nhợt vì vội vã trên đường.
“Xin hỏi Dung Tỉnh…” Vừa thốt ra bốn chữ, An Miên đã khựng lại.
Cậu thấy Dung Tỉnh trên ghế sô pha trong phòng khách. Mẹ Dung Tỉnh đang ngồi cạnh Dung Tỉnh, bảo vệ cậu như hổ mẹ bảo vệ con.
Dung Chấn Đức hơi nghiêng người che tầm nhìn của An Miên, tránh để chuyện xấu trong nhà bị lộ ra ngoài.
Nhưng An Miên đã thấy hết rồi, cậu càng lo lắng hơn.
Cũng không phải vì thấy Dung Tỉnh ngất xỉu, mà thực ra cậu đã nghĩ đến chuyện Dung Tỉnh có thể bất chợt ngất đi từ lâu rồi, cảnh tượng trước mắt chỉ chứng thực suy đoán của cậu mà thôi.
Điều khiến cậu lo lắng nhất là việc Dung Tỉnh ngất đi đã ngay lập tức xác thực suy đoán của cậu, cho thấy Dung Tỉnh có thể đã thực sự bị thu nhỏ ở chỗ của cậu.
Cậu phải tìm mọi cách đến chỗ Dung Tỉnh bị thu nhỏ càng sớm càng tốt. Cậu biết một người bị thu nhỏ sẽ bất lực và yếu ớt đến nhường nào. Không ai hiểu rõ điều đó hơn cậu.
“Cháu, lúc trước cháu cho Dung Tỉnh mượn đồ. Mượn vở… đúng rồi, Dung Tỉnh mượn một quyển vở của cháu. Cháu có thể lên phòng bạn ấy lấy lại quyển vở đó được không ạ?” An Miên mồ hôi đầm đìa, mãi mới tìm được một cái cớ nghe có vẻ hợp lý.
Nhưng cái cớ đó đầy rẫy sơ hở, đương nhiên chẳng thể khiến người trong nhà tin được.
Suy cho cùng thì riêng chuyện An Miên xuất hiện ở đây lúc này đã rất kỳ lạ rồi.
Dung Chấn Đức cau mày, có ý muốn tìm hiểu sự kỳ lạ này, nhưng vừa quay đầu nhìn đã thấy dáng vẻ điên dại của mẹ Dung Tỉnh, chỉ đành tạm thời đè nén sự nghi hoặc xuống rồi nói với An Miên, “Xin lỗi nhưng giờ nhà chúng tôi không tiện lắm. Dù có chuyện gì thì mong cậu qua một thời gian ngắn nữa hẵng quay lại.”
Không để An Miên kịp đáp lời, họ đã đóng sập cửa lại.
An Miên sững người đứng ở cửa, phân vân không biết có nên gõ cửa lần nữa không.
Mà bên trong lại chợt vang lên một cuộc cãi vã dữ dội hơn.
An Miên thở dài, cuối cùng từ bỏ ý định gõ cửa, lúc này cậu cơ bản là không thể vào nhà một cách bình thường được.
Thời gian cứ thế trôi qua từng phút.
An Miên vừa lo lắng cho tình hình của Dung Tỉnh, vừa đi vòng quanh nhà như kiến bò trên chảo nóng.
Cuối cùng, cậu di chuyển ra sau nhà, nhìn lên cửa sổ phòng ngủ của Dung Tỉnh.
Nhà Dung Tỉnh có ba tầng, tầng một là phòng khách và gara, phòng ngủ của Dung Tỉnh nằm ở tầng hai.
Leo lên được không? Câu hỏi này bất chợt hiện lên trong đầu An Miên.
Dưới cửa sổ phòng Dung Tỉnh là một bức tường phẳng, cửa sổ phòng khách nằm ở hướng khác. Điều này có nghĩa là nếu cậu leo lên, sẽ không ai trong phòng khách phát hiện ra cậu.
Nhưng điều này cũng cho thấy việc leo trèo của cậu sẽ gặp nhiều trở ngại.
An Miên không phải vận động viên, cậu không tự tin chút nào vào khả năng leo trèo của mình.
Cậu lo lắng tìm chỗ đặt chân nhưng mãi mà chẳng thấy chỗ nào.
Cuối cùng, An Miên quay lại chỗ ngay dưới cửa sổ, nhìn chằm chằm vào đường ống nước cạnh cửa.
Hết cách rồi.
An Miên hà một hơi vào đôi tay mình, ngập ngừng thử đặt tay lên ống nước, nắm chặt lấy rồi nhấc chân đạp lên đường ống, đẩy cả người mình lên.
Bên ngoài ống nước có phần khung cố định nhô ra, điều này giúp cậu có chỗ đặt chân, cũng khiến việc này không quá khó khăn.
Nhưng mọi thứ với An Miên mà nói vẫn chẳng hề dễ dàng chút nào.
Leo được nửa chặng thì cậu hụt chân, suýt nữa thì ngã xuống.
May là tay cậu vẫn nắm chặt đường ống, giúp cậu kịp thời ổn định lại cơ thể, nhưng cánh tay cậu lại hơi đau vì bị kéo xuống.
Cửa sổ phòng ngủ tầng hai đã hiện ra trước mặt.
An Miên hít một hơi thật sâu, mồ hôi đầm đìa, sắc mặt tái nhợt nhích lên thêm chút nữa, hai tay đã nhuốm mùi gỉ sắt, thậm chí còn bị rách một vết nhỏ.
May mà bốn phương tám hướng không ai đi qua, nếu không thì tám phần cậu đã bị coi là trộm mất rồi.
Cuối cùng An Miên cũng bám được một tay vào bệ cửa sổ.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để cậu leo qua được, cũng không thể mở cửa để vào nhà mà chỉ có thể tiếp tục trèo lên.
Mất thêm một lúc nữa, cuối cùng An Miên cũng có thể đặt đầu gối lên bệ cửa sổ.
Cậu dịch chuyển toàn bộ trọng lượng cơ thể về phía bệ cửa, một tay vẫn giữ chặt ống nước còn tay kia cố gắng mở cửa sổ. Sắc mặt cậu tái nhợt vì sợ độ cao, cậu chỉ có thể cố không nhìn xuống dưới.
Nhưng An Miên nhanh chóng phát hiện một sự thật đau lòng.
Cửa sổ đang đóng, cậu không thể mở nó từ bên ngoài.
Cậu ngước mắt nhìn vào căn phòng quen thuộc.
Mèo con Hạt Nhỏ đang ở trong phòng, nằm trên bàn kêu meo meo với tòa nhà nhỏ hai tầng.
Trong tòa nhà nhỏ, một người đang đứng bên khung cửa sổ bé xíu, ngước mắt nhìn An Miên.
Đó là một người quen, cực kỳ quen thuộc.
Nhưng An Miên chưa từng thấy đối phương nhỏ bé đến vậy, trong nháy mắt tim cậu như thắt lại.
Phút chốc, An Miên muốn mặc kệ tất cả, chẳng thèm để ý gì nữa, nhảy thẳng xuống nhặt lấy hòn đá rồi lại leo lên định đập vỡ kính cửa sổ.
Nhưng cậu lại thấy người trong tòa nhà nhỏ xua tay ngăn hành động bốc đồng này của cậu.
Cậu thấy đối phương đưa mắt nhìn mèo con trên bàn, nói gì đó với nó.
Hạt Nhỏ kêu “meo” một tiếng thật khẽ rồi xoay người bước về phía cửa sổ, dùng chân ấn vào chốt khóa, “cạch” một tiếng, cửa được mở ra.
Đúng rồi, mèo con này mở được cửa lớn thì đương nhiên cũng có thể mở cửa sổ.
An Miên thở phào một hơi, không kịp cảm thán sự kỳ diệu của mèo con, cuống quýt chật vật nhảy vào trong.
Cậu vội vã đi đến bên bàn.
Dung Tỉnh cũng ra khỏi tòa nhà nhỏ, đang đợi cậu ở mép bàn.
“Dung Tỉnh…” An Miên cố gắng điều hòa nhịp thở, duỗi tay về phía Dung Tỉnh.
Nhưng An Miên nhanh chóng nghĩ đến bàn tay đầy mùi gỉ sắt của mình rồi lại nghĩ đến tính sạch sẽ của Dung Tỉnh, hơi lúng túng muốn rút tay về.
Tuy nhiên, Dung Tỉnh đã nắm lấy đầu ngón tay cậu.
“An Miên, đưa tớ đi.” Dung Tỉnh khẽ nói.