Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 46: Ra Tay
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhanh chóng đến trung tâm thành phố, mấy chiếc xe con vẫn theo sát phía sau.
An Miên nép trong túi Dung Tỉnh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, vẻ mặt có phần lo lắng.
Sắc mặt Dung Tỉnh cũng vô cùng khó coi. Một tay anh ôm An Miên, tay kia nhẹ nhàng xoa đầu nhóc, thấp giọng nói với tài xế phía trước: “Đến khu thương mại Thành Đông.”
“…Không dừng ở trung tâm thành phố sao?”
“Không dừng.”
Tài xế taxi lẩm bẩm vài câu, hơi thắc mắc về yêu cầu của Dung Tỉnh nhưng cũng không nói gì thêm, nhanh chóng xoay vô lăng, điều khiển xe đổi hướng.
Nhưng mấy chiếc xe phía sau vẫn bám theo, khó mà cắt đuôi được.
Lát sau, tài xế nói: “Cũng gần đến khu thương mại Thành Đông rồi.”
“Lại đến Thành Tây.”
“Chàng trai, cậu làm sao thế?” Tài xế rốt cuộc cũng mất kiên nhẫn, “Rốt cuộc cậu muốn đi đâu?”
Dung Tỉnh vừa đau đầu vừa cười trừ xin lỗi, tỏ vẻ bản thân chỉ là muốn đi vòng quanh thành phố vài vòng, phiền tài xế đi thêm một vòng nữa.
“Dù sao thì tiền xe cũng tính theo quãng đường, tôi chẳng thiệt thòi gì.” Tài xế nhấn mạnh, “Nhưng chàng trai này, giờ đã hơn năm giờ chiều rồi, vốn dĩ hôm nay tôi định ăn tối đúng giờ.”
“Nhất định, nhất định rồi, sẽ không mất nhiều thời gian đâu.” Dung Tỉnh vừa cười gượng vừa đau đầu.
Nói thật lòng thì giờ Dung Tỉnh đúng là không biết nên đi đâu.
Họ đã bị phóng viên theo dõi, chắc chắn không thể quay trở về nhà, anh không mong mẹ mình sẽ bị đám phóng viên này quấy rầy. Nhưng giờ anh chỉ là một học sinh trung học, nếu không có người lớn đáng tin cậy đi cùng thì ngay cả khách sạn cũng không thể thuê phòng được.
Đúng lúc đó anh thấy tay mình hơi ngứa.
Là An Miên đang giơ cánh tay nhỏ của mình lên, viết mấy chữ trong lòng bàn tay Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh cúi đầu, vẻ mặt hoang mang, chút sức lực của An Miên thực sự không đủ để anh nhận ra đối phương viết gì.
An Miên kìm nén đến mức mặt hơi đỏ, bất chấp việc tài xế có thể phát hiện, nói nhỏ giọng: “Đến nhà tớ.”
“Đến nhà cậu?” Dung Tỉnh nhướng mày, cũng nói nhỏ giọng hỏi ngược lại, rõ ràng là không đồng ý, “Cậu của cậu…”
“Giờ đến nhà tớ dù thế nào cũng tốt hơn về nhà cậu.” An Miên nói, “Còn cậu tớ thì… chỉ cần đưa ông ấy chút tiền, ông ấy sẽ không gây quá nhiều phiền phức đâu.”
Khóe miệng Dung Tỉnh giật giật. Nghe An Miên nói như vậy khiến anh chợt cảm thấy, thực ra cậu của An Miên cũng không khiến người ta chướng mắt đến vậy, ít ra thì dễ chịu hơn Dung Chấn Đức với Chu Dung Hoa nhiều.
Nhưng Dung Tỉnh vẫn thấy không ổn chút nào: “Tớ không thể liên lụy đến cậu được.”
“Dung Tỉnh,” An Miên nhắc anh, “Phóng viên đã thấy tớ rồi.”
Dung Tỉnh chợt thấy tim mình hẫng đi mấy nhịp, vội lấy điện thoại ra xem tin tức trên mạng. Anh nhanh chóng lướt qua những lời bàn tán về gia đình mình, quả thực là thấy được vài bức ảnh vừa được tung lên. Lúc anh bế An Miên ra khỏi bệnh viện, tất cả đều bị phóng viên chụp được, ngay cả gương mặt An Miên cũng bị chụp rất rõ ràng.
Các phóng viên đặt cho bộ ảnh này những tiêu đề đầy ẩn ý. Một số người xem đã bắt đầu bàn tán về những bức ảnh này, phân tích suy đoán mối quan hệ giữa An Miên và Dung Tỉnh, thậm chí có vài người còn muốn tìm hiểu thông tin của An Miên.
Tay Dung Tỉnh hơi run rẩy.
Anh cố giữ chặt tay nhưng vẫn không ngừng run: “Xin lỗi… thì ra tớ đã liên lụy đến cậu rồi.”
“Đừng nói xin lỗi với tớ, Dung Tỉnh.” An Miên nhẹ nhàng đặt tay lên ngón tay Dung Tỉnh như thể không bận tâm việc mình bị cuốn vào mà còn an ủi ngược lại anh: “Có thể trải qua chuyện này cùng cậu, tớ vui lắm.”
Dung Tỉnh khẽ cong môi, muốn cười nhưng nụ cười lại méo xệch.
“Chàng trai,” tài xế phía trước lại giục giã, “cậu nghĩ xong rốt cuộc muốn đi đâu chưa?”
Môi Dung Tỉnh khẽ mấp máy.
Trong lúc Dung Tỉnh do dự, An Miên bỗng nói lớn tiếng hơn, đọc ra địa chỉ nhà mình.
Dung Tỉnh giật mình kinh hãi, sợ đến mức tóc gáy dựng đứng. Tài xế cũng nghe ra đây không phải giọng Dung Tỉnh, khẽ “hả” một tiếng, quay đầu nhìn về phía sau.
An Miên đã nhanh chóng chui tọt vào túi Dung Tỉnh.
Tài xế thấy Dung Tỉnh vẫn ngồi yên ở đó, trong lòng còn ôm một người có thể đang ngủ hoặc chỉ đang nhắm mắt nghỉ ngơi, đương nhiên sẽ cho rằng những lời này do người Dung Tỉnh đang ôm nói ra.
Anh ta xác nhận lại với Dung Tỉnh: “Chàng trai, có đến nơi mà bạn cậu nói không?”
Dung Tỉnh xoa xoa gáy, làm dịu trái tim suýt ngừng đập vì sợ hãi, yên lặng nhìn túi áo mình. Cái nhóc kia đã cuộn mình lại, run lẩy bẩy, rõ ràng còn sợ hơn cả anh.
Dung Tỉnh còn có thể nói gì nữa? Lá gan An Miên nhỏ vậy mà lại dám lấy ra dũng khí này, anh cũng chỉ đành nghe theo thôi nên đành bất đắc dĩ trả lời: “Đúng vậy, tới chỗ đó.”
Cuối cùng tài xế cũng nhận được một câu trả lời chính xác, vui mừng vô cùng, xoay vô lăng cũng thấy vui vẻ hơn chút.
Hơn mười phút sau, Dung Tỉnh lại tới khu nhà cũ nơi An Miên ở. Anh dựa vào trí nhớ từ lần ghé thăm trước đó, chỉ tài xế lái xe thẳng đến nhà An Miên.
Xe của phóng viên rõ ràng không dám theo sát như vậy, lần lượt đỗ xe bên ngoài khu nhà.
Cánh cửa nhà bị đạp lần trước đã được sửa lại, An Lạc Tân, cậu của cậu, đang ngậm điếu thuốc, ôm chiếc ghế nhỏ ngồi trước cửa phơi nắng, trong tay còn cầm điện thoại lướt mạng.
Vừa thấy An Lạc Tân lướt điện thoại, mí mắt Dung Tỉnh đã giật giật. Nhưng đến cũng đến rồi, anh không thể làm gì hơn ngoài ôm An Miên xuống xe.
Đúng như dự đoán, quả nhiên An Lạc Tân đã biết được chuyện trong nhà Dung Tỉnh từ tin trên điện thoại, lúc này thấy Dung Tỉnh bước xuống xe, vẻ mặt ông ta vô cùng khó tả.
Lát sau An Lạc Tân mới hoàn hồn lại, bắt đầu xua tay đuổi như đuổi ruồi: “Thằng nhóc vô liêm sỉ này tới đây làm gì? Đi đi, đi mau đi!”
Dung Tỉnh bế An Miên: “Tôi đưa An Miên về.”
“Đưa về làm gì?” An Lạc Tân mắng, “Trước kia mày nói muốn đưa nó đi! Đưa đi thì đi luôn đi, sao còn đưa về?”
Dung Tỉnh nghe mà khó chịu: “Ông có phải cậu của nó không vậy?”
“Tao chẳng qua chỉ là cậu nó thôi chứ có phải bố nó đâu!” An Lạc Tân hợp tình hợp lý, hùng hổ nhìn Dung Tỉnh với ánh mắt như thấy kẻ thù: “Thằng nhóc vô sỉ này, trước kia còn đánh tao đấy, mày tưởng tao quên rồi sao? Mày mà còn không đi thì tao sẽ đánh trả đấy!”
Được rồi… thực ra thì Dung Tỉnh vốn hơi áy náy vì liên lụy đến An Lạc Tân, nhưng giờ anh chẳng còn chút áy náy nào nữa. Dung Tỉnh chẳng thèm để ý đến An Lạc Tân mắng chửi ở phía sau, thẳng thừng dùng vai đẩy cánh cửa chưa đóng hẳn, quen đường quen lối bước vào phòng An Miên, đặt An Miên lên giường.
“Hề!” An Lạc Tân theo vào, tiện tay cầm chai rượu trong phòng khách lên, khoa tay múa chân với Dung Tỉnh: “Mày có tin tao thật sự đánh mày không!”
Dung Tỉnh lấy ra một xấp tiền.
An Lạc Tân mắt tròn xoe, vội đặt chai rượu xuống.
Dung Tỉnh cũng không đếm xem mình móc ra bao nhiêu mà cứ thế đưa thẳng cho An Lạc Tân: “Coi như bọn tôi mua của ông một chỗ để ở, được không?”
An Lạc Tân mặt mày hớn hở, nhất thời cảm thấy Dung Tỉnh chẳng giống kẻ thù chút nào, thậm chí còn thấy anh rất vừa mắt, vội vàng cất tiền đi: “Được, đương nhiên là được rồi. Các cậu muốn ở đây đúng không? Không thành vấn đề, cứ tự nhiên, tự nhiên nhé.”
Ông ta vui vẻ hớn hở cất tiền vào túi, rồi xoay người đi ra ngoài.
Dung Tỉnh dở khóc dở cười, không nhịn được mà lắc đầu: “Đúng là dễ giải quyết thật.”
An Miên không khỏi dùng hai tay che mặt, chẳng hiểu sao cậu thấy hơi ngượng: “Lúc trước tớ đã bảo rồi, chỉ cần đưa ông ấy chút tiền là được mà.”
Dung Tỉnh cười cười, quay đầu nhìn căn phòng nhỏ của An Miên. So với lần trước thì căn phòng của An Miên gần như không có gì thay đổi, chỉ là cửa sổ đang đóng.
Dung Tỉnh bước tới bên cửa sổ đẩy cửa ra, định thông gió một chút. Kết quả, anh nhanh chóng thấy vài bóng người đang thập thò bên ngoài.
…Đám phóng viên này không dám lái xe vào khu nhà, lại tự chạy vào? Đúng là thứ âm hồn bất tán. Dung Tỉnh không khỏi cau chặt đôi lông mày.
“Không sao đâu, Dung Tỉnh.” An Miên khẽ kéo áo Dung Tỉnh trấn an, “Chẳng qua cậu chỉ đưa bạn học bị tai nạn giao thông về nhà thôi mà, bị chụp thì cũng không đáng sợ, có gì mà không thể cho người ta thấy chứ.”
“Cậu thực sự quá tin vào đạo đức nghề nghiệp của đám phóng viên rồi.” Dung Tỉnh đóng cửa sổ lại, “Cậu chẳng biết bọn họ có thể viết ra những loại tin gì đâu, giờ trên mạng đang có không ít người bàn luận rằng mối quan hệ giữa chúng ta có vẻ không đơn thuần như vậy.”
Vốn dĩ có đơn thuần đâu… An Miên cúi đầu, má hây hây.
Xét cho cùng thì sở dĩ những lời bàn tán này xuất hiện nhanh như vậy đều do tư thế lúc Dung Tỉnh bế An Miên rời khỏi bệnh viện. Một kiểu bế công chúa tiêu chuẩn như vậy sao có thể không khiến công chúng hiểu lầm được?
Dung Tỉnh cũng thấy có lẽ là do lỗi của mình nên nôn nóng đi đi lại lại trong phòng, tính xem bước tiếp theo nên làm gì.
Điều duy nhất đáng mừng chính là dù sao An Miên và những chuyện này của nhà họ Dung chẳng liên quan đến nhau, nên cậu bé sẽ không đến mức bị cuốn vào trọng tâm của câu chuyện. Tuy rằng bây giờ trên mạng có người chú ý đến An Miên nhưng mức độ chú ý cũng hạn chế, không thể sánh được với Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan đang ở giữa tâm bão thị phi. Nếu có được một số tiền và mạng lưới quan hệ nhất định thì có thể nhanh chóng xóa ảnh của An Miên trên mạng, cũng cảnh cáo những phóng viên kia không được làm bậy, bảo vệ thông tin của An Miên.
Nhưng nhà họ Dung giờ đây đang rối ren, tự lo thân còn chưa xong, Dung Tỉnh tìm đâu ra tiền bạc và mạng lưới quan hệ như vậy đây?
Dung Tỉnh dừng bước, ngồi bên giường An Miên, nghiêm túc sàng lọc những người được gọi là “bạn” của mình… Rốt cuộc anh có thể tìm sự giúp đỡ từ ai đây? La Niệm Tử sao?
Trong giới này căn bản không có bạn bè thật sự, ngay cả La Niệm Tử cũng vậy, Dung Tỉnh cũng không thể chắc chắn cô có muốn giúp chuyện này không.
Dù sao thì anh cũng phải thử.
Dung Tỉnh đã nghe thấy tiếng bước chân rón rén bên ngoài nhà, những phóng viên kia chẳng bao giờ chịu ngồi yên.
Anh hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc muốn lao ra đánh đám phóng viên kia một trận, lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi đi.
Nhưng đúng lúc này…
“Chúng mày thập thò ngoài nhà tao làm gì đấy, định ăn trộm à!” An Lạc Tân quát một tiếng, đá phóng viên ở phía sau nhà ra.
“Chúng tôi là phóng viên…” Phóng viên cố gắng giải thích.
“Phóng viên?” An Lạc Tân nhổ một bãi nước bọt xuống đất, “Phóng viên thì sao phải thập thò? Nếu mày là phóng viên thì tao là cảnh sát trưởng mèo đen đấy! Tao đánh đám phóng viên chúng mày này!”
Ngay lập tức, Dung Tỉnh chẳng thèm gọi điện thoại nữa, vội lao ra can ngăn.
Can thì can, nhưng rốt cuộc thì An Lạc Tân cũng đang làm chuyện Dung Tỉnh muốn mà không dám làm, nên Dung Tỉnh cũng không ra sức can ngăn cho lắm. Nói thật lòng thì anh nhìn dáng vẻ bị đánh cho tè ra quần của phóng viên kia đúng là thấy hơi sướng.
…
Mười phút sau, cảnh sát đến.
“Xảy ra chuyện gì thế? Xảy ra chuyện gì thế hả!” Cảnh sát thấy lại là người quen cũ An Lạc Tân này thì đau cả đầu, “Sao lại là ông nữa? Lại đánh nhau à? Lần trước chưa bị nhốt mười lăm ngày nên thấy ngứa đòn đúng không?”
“Lần này không giống vậy!” An Lạc Tân nói, “Lần này tôi đánh trộm mà! Chẳng lẽ không nên đánh trộm à?”
“Ông? Đánh trộm ư?” Ánh mắt mấy đồng chí cảnh sát lộ rõ vẻ hoài nghi, “Ông chính là trộm đúng không?”
“Tôi có nhân chứng đây!” An Lạc Tân đẩy Dung Tỉnh ra ngoài.
Khi mấy viên cảnh sát thấy Dung Tỉnh thì vẻ mặt càng khó tả hơn. Bọn họ vẫn nhớ Dung Tỉnh, đây chẳng phải cậu học sinh mấy hôm trước mới đánh nhau với An Lạc Tân ở bên đường sao, sao mới chớp mắt đã biến thành nhân chứng khi An Lạc Tân đánh người khác rồi?
“Cậu nói cụ thể xem đã xảy ra chuyện gì,” Đối mặt với Dung Tỉnh, thái độ của nhóm cảnh sát lập tức tốt hơn nhiều, “Thật sự là một tên trộm?”
“À, không phải,” Dung Tỉnh do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định nói sự thật, “Chắc là phóng viên.”
“Sao lại thành phóng viên rồi?”
“Mấy phóng viên này theo cháu suốt cả quãng đường,” Dung Tỉnh nói, “Vừa nãy cũng lén lút đi tới đi lui bên ngoài, sắp thò cả camera vào cửa sổ nên mới bị cho là trộm.”
“Theo dõi sao?” Ngay lập tức, ánh mắt mấy viên cảnh sát nhìn về phía phóng viên cũng trở nên khó chịu.
Bọn họ vội vàng khám xét người phóng viên này, tìm thấy vài chiếc camera giấu kín, còn có cả những thước phim được quay lại từ lúc theo dõi ở bệnh viện, cộng thêm cả ảnh chụp trên mạng mà Dung Tỉnh cung cấp, có thể nói là chứng cứ vô cùng xác thực.
Thế nên cuối cùng đám phóng viên này đã bị đưa đi.
Về phần An Lạc Tân ấy hả? Vì Dung Tỉnh can ngăn kịp thời nên ông ta chưa kịp đánh đám phóng viên này bị thương tích nhẹ theo định nghĩa của pháp luật, thế là tránh được một kiếp.
Đám phóng viên đang gây rối ở phía xa xa lập tức ngoan ngoãn hơn nhiều nhưng vẫn ló đầu ra dòm, rõ ràng là không muốn cứ thế bỏ cuộc, chỉ là không dám tới gần nữa.
An Lạc Tân hơi vui vẻ ngâm nga một điệu nhạc, quay trở về phòng mình.
Dung Tỉnh chuẩn bị trở về phòng An Miên.
Lúc đến phòng khách, anh bị An Lạc Tân gọi lại: “Cậu thật sự định ở lại đây à?”
Dung Tỉnh bị hỏi bất ngờ, đứng sững tại chỗ do dự. Anh hơi lo lắng cho mẹ mình nhưng lúc này vẫn còn phóng viên ở bên ngoài, anh không thể về nhà được.
Sau khi suy nghĩ một lát, Dung Tỉnh nói: “Vừa nãy hẳn là tôi nên bảo cảnh sát bắt cả những phóng viên khác nữa…”
“Cậu nghĩ sao?” An Lạc Tân cười nhạo, “Trẻ con đúng là trẻ con! Đám chuột còn ranh mãnh hơn cả thỏ, chạy nhanh hơn báo. Nếu không phải tôi ra tay kịp thời và quyết đoán thì ngay cả tên đó cũng không bắt được đâu.”
“…Ông đã sớm biết đó là phóng viên?”
An Lạc Tân vừa lấy một đống hạt dưa từ dưới gầm bàn ra cắn, vừa liếc mắt: “Nói thừa.”
Ông ta nhét hạt dưa vào miệng, lại lấy điện thoại ra tiếp tục lướt tin tức trên mạng.
Không biết rốt cuộc ông ta lướt thấy gì mà vẻ mặt An Lạc Tân chợt ngơ ra, ngay cả tay cầm hạt dưa cũng cứng đờ giữa không trung.
Lát sau, An Lạc Tân mới mở màn hình điện thoại lên lần nữa nhưng lại lướt chậm hơn trước nhiều, hạt dưa cũng không cắn nữa như thể đang chuyên tâm tìm kiếm điều gì đó.
Dung Tỉnh hỏi ông ta: “Sao vậy?”
“Cậu cũng có điện thoại mà.” An Lạc Tân bực bội nói, “Tự đi mà xem.”
Dung Tỉnh đành phải lấy điện thoại của mình ra.
Lướt xong, ngay lập tức biểu cảm của Dung Tỉnh cũng trở nên khó tả. Đó là một loạt biểu cảm phức tạp, vừa vui mừng vừa mơ hồ.
Anh biết An Lạc Tân thấy gì, hay nói chính xác hơn là An Lạc Tân chẳng thấy gì.
Những bức ảnh của An Miên, đám người đang định bới móc thông tin của An Miên, cả những cuộc bàn luận xung quanh An Miên, tất cả đều đã biến mất. Dù đây là một chi tiết nhỏ trong toàn bộ sự việc, nhưng chỉ trong vòng hơn nửa tiếng đồng hồ, việc nó biến mất nhanh như vậy đã cho thấy đủ điểm bất thường.
An Lạc Tân cất điện thoại, đi ra cửa nhìn, thấy đám phóng viên vẫn ngồi xổm ở phía xa.
Lát sau, ngay cả những phóng viên này cũng lục tục nhận được điện thoại, sau đó vội vã tan ca về nhà, không còn vây quanh tứ phía như ruồi bọ nữa.
“Đám phóng viên này đột nhiên có lương tâm à?” An Lạc Tân châm biếm.
Cả ông ta và Dung Tỉnh đều biết điều này tuyệt đối không thể xảy ra.
Chắc chắn phải có ai đó đứng sau chuyện này… chắc chắn có người đang bảo vệ An Miên.
An Lạc Tân nhìn Dung Tỉnh một cách kỳ lạ: “Cậu làm sao?”
Dung Tỉnh lắc đầu: “Tôi còn chưa kịp làm gì.”
An Lạc Tân trầm ngâm.
Dung Tỉnh đứng tại chỗ suy tư hồi lâu vẫn chưa nghĩ ra người đứng sau là ai. Anh lắc đầu, đang định quay trở lại phòng An Miên hỏi cậu bé xem có manh mối gì không thì chợt phát hiện vẻ mặt An Lạc Tân vô cùng kỳ lạ.
An Lạc Tân nhíu chặt đôi lông mày, vẻ mặt như gặp phải phiền toái gì đó rất lớn, đồng thời cũng có cảm giác nhẹ nhõm như đã đoán trước sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này, ông ta thấp giọng lẩm bẩm: “Bị tìm thấy rồi sao…”