Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 47: Chính là bà ta
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bị tìm thấy cái gì cơ?” Dung Tỉnh lập tức lo lắng khi nghe An Lạc Tân lầm bầm một mình.
Ngay cả bé An Miên cũng lập tức vểnh tai lên, mấy chiếc lá nhỏ trên đầu run run, suýt chút nữa thì lòi ra khỏi túi áo anh.
An Lạc Tân cực kỳ khó chịu, hoàn toàn không muốn trả lời: “Chuyện này liên quan gì đến thằng nhóc như cậu? Đừng có xen vào chuyện của người khác!”
Nói xong ông ta ngồi lại xuống ghế, tiếp tục cắn hạt dưa. Nhưng hạt dưa này cắn vào lại thấy bứt rứt không yên, An Lạc Tân chỉ ngồi một lát đã đứng dậy, bắt đầu sốt ruột lục lọi khắp phòng, trông như muốn thu dọn đồ đạc rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Thậm chí ông ta còn xông vào phòng An Miên, định dọn đồ của cậu ấy luôn.
Nhưng An Lạc Tân thấy An Miên đang nằm yên trên giường thì chợt tỉnh táo hơn một chút, thứ lớn như vậy hình như ông ta không thể mang theo được. Thế là ông ta đứng sững một lát rồi thầm mắng một tiếng, sau đó từ từ bình tĩnh lại, dần dần chấp nhận hiện thực.
An Lạc Tân xoay người định quay trở lại phòng khách, trong lòng vừa thấy chán nản vừa có chút nhẹ nhõm.
Dung Tỉnh đứng chặn ở cửa phòng, hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, ông sợ ai tìm thấy?”
“Chuyện này không liên quan đến cậu!” An Lạc Tân chửi ầm lên, đẩy Dung Tỉnh vào phòng rồi tiện tay đóng sầm cửa lại, suýt chút nữa thì đập trúng gáy anh.
Dung Tỉnh xoa xoa bả vai của mình, nhìn cánh cửa còn đang rung lên trước mặt, không khỏi thầm oán trách trong lòng. Chuyện này đương nhiên chẳng liên quan gì đến anh, nếu vì chính bản thân anh thì còn lâu anh mới chịu đựng cơn tức giận đó, nhưng tiếc là chuyện này rõ ràng có liên quan đến An Miên.
Dung Tỉnh lại cúi đầu nhìn nhóc con trong túi áo.
“Dung Tỉnh,” Lúc này An Miên đã chẳng còn tâm trạng để ý đến sự kỳ quái của An Lạc Tân nữa, cậu dùng hai tay kéo áo Dung Tỉnh, vẻ mặt đầy lo lắng: “Cậu sao rồi, cậu không sao chứ?”
“Bị đẩy một cái thôi mà, có thể làm sao được.” Dung Tỉnh cười cười, lại thấy hơi nhức đầu, thở dài: “Cậu của cậu sống chết không chịu nói, chúng ta phải nghĩ cách moi ra chút thông tin gì đó từ miệng ông ấy.”
An Miên lại lắc đầu lia lịa: “Ông ấy không nói thì thôi, chẳng lẽ còn ép ông ấy nói được sao? Hay thôi bỏ đi, không hỏi rõ ràng cũng chẳng sao cả.”
“Bỏ đi?” Dung Tỉnh vô cùng bất ngờ: “Sao cậu lại nói vậy được, An Miên? Chẳng lẽ cậu không nhận ra điều gì sao? Chuyện này rất có thể liên quan đến ba mẹ cậu…”
An Miên trầm mặc cúi đầu, chiếc lá nhỏ trên đầu cũng mềm mại rũ xuống.
Dung Tỉnh lập tức hiểu, An Miên không thể nào không nhận ra.
Có người không rõ danh tính bất chợt ra tay bảo vệ thông tin của An Miên, phản ứng sốt ruột như vậy của An Lạc Tân… An Miên là một người thông minh như vậy, từ lúc mọi chuyện xảy ra, ngay khi An Lạc Tân chợt có biểu hiện kỳ lạ, cậu đã nghĩ chuyện này có thể liên quan đến ba mẹ mình. Rất có thể An Lạc Tân đã giấu giếm chuyện gì đó về ba mẹ An Miên. Dù đã đoán được, nhưng An Miên vẫn nói ra những lời đó.
“An Miên,” Dung Tỉnh dịu giọng, “chẳng lẽ cậu không muốn biết ba mẹ mình là ai sao?”
“Biết hay không cũng chẳng quan trọng.” An Miên nắm lấy áo Dung Tỉnh, giọng điệu rầu rĩ nặng nề: “Chẳng qua chỉ là ba mẹ chưa từng gặp mặt bao giờ thôi mà, cũng chẳng quan trọng gì.”
“Nhưng dù sao đó cũng là ba mẹ cậu. Nếu có thể tìm hiểu được, cứ tìm hiểu cho rõ ràng thì tốt hơn.” Dung Tỉnh khuyên cậu: “Thực ra cậu nhớ họ lắm, đúng không?
An Miên vùi đầu, không muốn Dung Tỉnh thấy biểu cảm trên mặt mình: “Họ không cần tớ nữa thì sao tớ phải đi tìm thông tin về họ?”
“Cũng không hẳn.” Dung Tỉnh dùng ngón tay xoa xoa đầu nhỏ của cậu, thử an ủi: “Tất cả thông tin về ba mẹ cậu đều là từ miệng ông cậu của cậu mà ra. Nói không chừng ông ấy đang lừa cậu thì sao?”
An Miên trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng không thể nào bỏ qua được tấm lòng của Dung Tỉnh, cậu khẽ dùng tay nắm lấy ngón tay Dung Tỉnh: “Dung Tỉnh, cảm ơn cậu…”
Đầu ngón tay cảm nhận được xúc cảm mềm mại, Dung Tỉnh lại cười khổ một tiếng. Trong lòng anh hiểu rõ, một hai câu an ủi hời hợt như thế chẳng thể dỗ được An Miên đâu.
“Nhưng giờ chuyện của cậu vẫn quan trọng hơn.” Quả nhiên, An Miên nhanh chóng ôm chặt lấy đầu ngón tay Dung Tỉnh, kiên nhẫn nói: “Chuyện của tớ tạm thời cứ mặc kệ cũng không sao, dù thế nào thì cũng chẳng thể tệ hơn được nữa.”
Dung Tỉnh thở dài, ngồi xuống mép giường An Miên.
Đúng là giờ chuyện của anh mới là quan trọng nhất, anh không thể phản bác những lời này được.
Dung Tỉnh xoa xoa cái gáy hơi nhức của mình, lấy điện thoại ra, lần nữa kiểm tra tin tức trên mạng.
Những cuộc thảo luận liên quan đến An Miên đã hoàn toàn biến mất, còn bàn luận về nhà họ Dung lại càng lúc càng ác liệt hơn. Giờ Dung Tỉnh thấy những bàn luận này thì tâm trạng cũng đã bình tĩnh hơn nhiều. Dù là có người nghi ngờ mẹ con họ hay những người đồng tình với hai mẹ con thì thực tế mà nói, đều chẳng liên quan gì đến anh.
An Miên ngước đầu nhỏ lên, cố gắng quan sát biểu cảm trên mặt Dung Tỉnh, sợ anh lại bị những lời lẽ trên mạng làm tổn thương.
Kết quả Dung Tỉnh lại bật cười, trông vui vẻ lắm.
“Dung Tỉnh,” An Miên lo lắng kéo áo Dung Tỉnh, “Cậu cười gì thế?”
“Có nhiều người đang chửi Dung Chấn Đức lắm, tớ thấy sướng lắm.” Dung Tỉnh cười đáp: “Hơn nữa giá cổ phiếu của Dung thị giảm mạnh, haha, chắc chắn bây giờ Dung Chấn Đức đang đau lòng như cắt.”
Kết quả An Miên lại càng dùng sức kéo áo Dung Tỉnh, vẻ mặt cũng lo âu hơn.
“Cậu không cần phải lo cho tớ đâu An Miên,” Dung Tỉnh nói, “Tớ chỉ đơn thuần là đang vui trên nỗi đau của người khác mà thôi.”
Tuy nói như thế nhưng gia đình Dung Tỉnh gặp phải loại chuyện như này, chẳng lẽ anh thực sự sẽ thấy vui vẻ sao? An Miên nhìn vẻ mặt chết lặng của Dung Tỉnh, dùng sức lắc đầu rồi dang tay ra, dán sát cả người vào túi áo Dung Tỉnh, cố gắng truyền chút ấm áp qua.
“Dung Tỉnh,” An Miên nghẹn ngào, “Tớ muốn ôm cậu một cái.”
Dung Tỉnh vốn còn định nói gì đó thì lại nghe được câu này, vẻ mặt tươi cười phút chốc cứng đờ.
Anh siết chặt nắm tay, muốn nói bản thân thực sự không sao đâu, thực sự không cần phải lo lắng hay an ủi chút nào, nhưng cuối cùng lại trầm mặc thật lâu rồi thốt ra một câu hơi mang giọng mũi: “Ừ… tớ cũng rất muốn ôm cậu một cái.”
An Miên nghe vậy thì ngẩng đầu: “Vậy thì ôm đi.”
Dung Tỉnh lại nở nụ cười, so với lúc trước thì lúc này nụ cười mang theo nhiều sự vui vẻ chân thật hơn.
Anh ngửa người ra sau, ngả xuống giường An Miên rồi kéo người đang nằm trên giường vào lòng.
“Không phải…” Bé An Miên trong túi áo không phản ứng kịp, gò má đỏ bừng bừng: “Dung Tỉnh, cậu…”
Dung Tỉnh cười, cọ má vào gáy của An Miên: “Là cậu cho tớ ôm mà.”
Nhóc con kia che gương mặt nhỏ xíu lại, nhất thời chẳng biết rốt cuộc tại sao mình lại đỏ mặt. Cậu ở trong túi áo nhìn Dung Tỉnh ôm cơ thể mình, sao lại thấy ngượng ngùng hơn cả lúc Dung Tỉnh dùng ngón tay chọc mình cơ chứ?
Dung Tỉnh ôm cả người cậu vào lòng thật chặt, da thịt chạm nhau, tay chân quấn quýt.
“Không, không được,” An Miên lắp bắp nói, “Như vậy không công bằng.”
“Không công bằng?”
“Cậu không thể ôm một người không thể nhúc nhích như thế được!” An Miên nhấn mạnh: “Trừ khi để ý thức của tớ quay trở lại cơ thể này!”
Dung Tỉnh hơi ngẩng lên nhìn nhóc con trong túi, mới đầu hơi giật mình, sau đó khóe môi lại chậm rãi nhếch lên, nở nụ cười mỉm chi: “An Miên, cậu có biết mình đang nói gì không?”
Mặt An Miên càng đỏ hơn.
Theo thử nghiệm trước đó của họ thì nếu muốn ý thức của cậu trở lại cơ thể, hẳn là…
Dung Tỉnh cười nói: “Cậu đang bảo tớ hôn cậu.”
Mặt An Miên đỏ bừng bừng như thể luộc được cả trứng, cậu lầm bầm hai tiếng nhưng không phủ nhận.
Một khắc sau, dường như chỉ vừa qua một cái chớp mắt, cậu đã cảm nhận môi mình truyền tới cảm giác mềm mại.
An Miên mở to hai mắt, đối diện với đôi mắt gần trong gang tấc của Dung Tỉnh, cảm nhận được đôi tay đang ôm chặt eo mình của anh. Ý thức của cậu đã quay trở lại cơ thể, đang dán sát vào người Dung Tỉnh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau hồi lâu, khiến bản thân e lệ thẹn thùng vô cùng, không khỏi chậm rãi buông tay ra.
An Miên dang đôi tay mình ra, nhân cơ hội đảo khách thành chủ, chuyển sang thế công, vòng tay qua vai đối phương, ôm chặt Dung Tỉnh vào lòng.
“An Miên…”
An Miên đỏ mặt nhưng ôm rất chặt: “Rõ ràng trước đó tớ nói muốn ôm cậu một cái mà… như vậy mới công bằng.”
Dung Tỉnh căng thẳng khoảng một hai giây, nghe vậy thì không khỏi bật cười: “Phải phải, công bằng, rất công bằng.”
Anh lại đặt tay lên eo An Miên lần nữa, áp má mình vào cổ cậu. Trong lòng An Miên ấm áp dễ chịu khiến anh không nhịn được, nhẹ nhàng khép đôi mi mắt.
An Miên khẽ vỗ lưng anh khiến những dây thần kinh căng thẳng cả ngày của Dung Tỉnh được thả lỏng.
“Cậu muốn thay đổi không?” An Miên hỏi anh, “Hay vẫn muốn tiếp tục đối mặt với tất cả?”
Mi mắt của Dung Tỉnh hơi run run: “Tớ không thể trốn tránh được, tớ phải bảo vệ mẹ tớ…”
“Vậy trước tiên cậu phải nghỉ ngơi thật tốt đã rồi mới có sức đối mặt tiếp được.” An Miên nhẹ giọng nói, “Yên tâm đi, bây giờ nhà tớ an toàn lắm.”
Dung Tỉnh khẽ cười.
Được ôm An Miên như vậy, cùng chen chúc trên một cái giường nhỏ thế này quả thực khiến anh cảm thấy vô cùng an tâm.
Khoảng mười phút sau, ý thức của An Miên lại rời khỏi cơ thể, quay trở lại hạt giống trong túi áo Dung Tỉnh.
Trước đó, Dung Tỉnh đã ngủ say.
An Miên yên lặng đếm lá nhỏ trên đầu mình, thở phào nhẹ nhõm. Dù vất vả lắm cậu mới mọc ra được chiếc lá thứ ba rồi lại bị co lại, nhưng ít ra thì cũng không bị rụng.
Cái giá hình như càng lúc càng rẻ, cái giá như này hoàn toàn có thể chấp nhận được.
An Miên ngẩng đầu nhìn Dung Tỉnh đang ngủ say, lại thầm bổ sung một câu trong lòng: Đâu chỉ là chấp nhận được, quả thực là có lời mà.
Cậu chui ra khỏi túi áo, lướt qua chăn đệm, bò lên gối đầu, đi tới bên má Dung Tỉnh, khẽ cọ cọ rồi lặng lẽ cuộn mình ở cổ Dung Tỉnh, cảm thấy một cảm giác thỏa mãn giản đơn.
Trước giờ Dung Tỉnh vẫn luôn đặt cậu lên bàn nhưng cậu luôn muốn ở gần Dung Tỉnh như thế này. Thời gian trôi qua từng phút, An Miên mong rằng cảm giác thỏa mãn giản đơn ấy có thể kéo dài lâu hơn một chút, lâu hơn chút nữa.
Tiếc là, chỉ qua hơn nửa tiếng sau Dung Tỉnh đã bị một cuộc điện thoại đánh thức.
Vèo một cái, cậu bò xuống gối, chui lại vào túi áo lần nữa.
Dung Tỉnh nhắm mắt đưa tay lần mò điện thoại áp vào tai, nhưng khi nghe thấy giọng đối phương thì lập tức tỉnh táo ngay lập tức, mở bừng mắt ra.
Đầu dây bên kia là một chuỗi âm thanh máy móc được tổng hợp điện tử, nhưng điều quan trọng là nội dung cuộc gọi. Là hacker mà họ tìm được. Lúc này, đối phương thông báo đã hoàn thành nhiệm vụ, tìm được thứ họ cần.
“Nhanh vậy sao?” Phản ứng đầu tiên của Dung Tỉnh là không thể tin được.
Dù sao thì lúc đó hacker cũng nói với họ rằng loại nhiệm vụ này cần từ một đến ba ngày, nếu đối phương bảo mật kỹ càng hơn thì có thể cần thêm thời gian. Vậy mà giờ chỉ mới qua khoảng nửa ngày.
Về chuyện này, hacker bày tỏ bản thân cũng rất bất ngờ: “Mục tiêu dường như không hề đề phòng chút nào, đơn giản đến mức khiến người ta phải kinh ngạc, thực sự giống như đang chờ bị tìm ra vậy, cũng có thể đối phương không rành về máy tính. Tóm lại là tôi đã tìm được nguồn tin rồi, hơn nữa còn tra ra địa chỉ thực tế tương ứng.”
“Ở đâu?” Dung Tỉnh vội nói.
Hacker tiết lộ một địa chỉ.
Dung Tỉnh nghe xong, lại bất ngờ trầm mặc một hồi lâu.
Là ảo giác của anh sao? Địa chỉ này nghe quen lắm.
…
Thời khắc này, trong ngôi nhà mà Dung Chấn Đức cùng Chu Úy Lan ở, Dung Chấn Đức đã sứt đầu mẻ trán cả ngày.
Để cứu vớt giá cổ phiếu Dung thị, ông ta đã bỏ ra một số tiền lớn điên cuồng tẩy trắng cho bản thân trên mạng. Từng nhóm tài khoản ảo liên tục nhảy vào các chủ đề liên quan, dùng khí thế áp đảo để điều tiết chiều hướng dư luận, cố gắng chuyển hướng mâu thuẫn, hy vọng đám cư dân mạng này sẽ đi xâu xé hai người phụ nữ, đặt nghi vấn vào hai mẹ con Dung Tỉnh. Trong chốc lát, đúng là có hiệu quả thật.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, cư dân mạng nhanh chóng nhìn thấu chiêu trò này, càng mắng chửi hăng hơn.
Hơn nữa, với bản năng đã rèn luyện trên thương trường, Dung Chấn Đức nhanh chóng phát hiện dưới chủ đề này còn có một nhóm tài khoản ảo khác đang đối đầu với ông ta. So với đa số cư dân mạng chỉ ăn dưa hóng hớt thì mục tiêu của nhóm tài khoản này rõ ràng hơn, nói chuyện vừa chuẩn xác vừa tàn nhẫn, nhiều lần chọc trúng chỗ đau của Dung Chấn Đức, khiến ông ta tan tác.
Dưới sự nỗ lực của đám tài khoản ảo, sự chú ý của cư dân mạng không những không bị dời đi mà càng lúc càng tập trung hơn. Số người đi tìm thông tin mẹ con Dung Tỉnh càng lúc càng ít. Thỉnh thoảng có vài người thì cũng sẽ bị cư dân mạng khác công kích. Ngay cả người chỉ trích Chu Úy Lan cũng ít đi, 95% dân mạng đều mắng chửi Dung Chấn Đức, không chửi chết tên cặn bã này thì không bỏ qua.
Dung Chấn Đức tức điên đến mức đầu bốc khói nhưng cũng hết cách. Kẻ đứng sau chuyện này thực sự một lòng muốn đì chết ông ta, cũng không biết thâm cừu đại hận này từ đâu ra.
Đương nhiên Dung Chấn Đức cũng tìm hacker, thử dùng thủ đoạn đặc biệt này để bắt kẻ đứng sau. Nhưng Dung Chấn Đức không hy vọng gì nhiều vào việc này, dù sao ông ta cũng cho rằng kẻ đứng sau tám phần là đối thủ cũ trên thương trường. Loại hồ ly già này khôn khéo vô cùng, không dễ bị phát hiện như vậy.
Kết quả ông ta lại nhận được tin tức từ hacker, chuyện này tra cực kỳ thuận lợi.
“Dường như đối phương không sợ bị tìm ra…”
“Bớt nói nhảm lại.” Dung Chấn Đức nóng nảy nói: “Rốt cuộc là kẻ nào?”
Hacker đưa một địa chỉ.
Dung Chấn Đức nghe xong càng muốn chửi ầm lên. Tên hacker này cố ý kiếm chuyện đấy à, tra cái quái gì? Địa chỉ này chính là nơi ông ta đang ở!
Nhưng Dung Chấn Đức còn chưa kịp mắng chửi ra miệng đã chợt sững người lại.
Ông ta nhận ra điều gì đó.
Dung Chấn Đức quay đầu lại nhìn về phía sau lưng.
Chu Úy Lan đang ngồi bên cửa sổ nhìn ông ta. Bóng của chấn song cửa sổ hắt lên mặt bà ta, giấu ánh mắt bà dưới bóng tối. Khóe môi bà ta cong lên, nửa mặt dưới ngập tràn ý cười dưới ánh mặt trời.