Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 48: Ngoài Dự Liệu
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Tỉnh cúp máy của gã hacker nhưng vẫn giữ điện thoại trong tay, khẽ nhíu mày.
Nếu anh nhớ không lầm, địa chỉ gã hacker vừa cung cấp chính là nơi Dung Chấn Đức đang sống.
Nhưng làm sao có thể như vậy?
Kẻ phơi bày những chuyện bê bối của Dung Chấn Đức, lẽ nào lại chính là ông ta?
Khoảnh khắc ấy, Dung Tỉnh thoáng nghi ngờ liệu đây có phải là một màn kịch tự biên tự diễn của Dung Chấn Đức nhằm tạo scandal hay không… Đương nhiên, anh nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ nực cười đó. Nếu chỉ là scandal thì kẻ đứng sau không có lý gì phải làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình, không chừa đường lui như vậy.
“Dung Tỉnh,” An Miên trong túi khẽ kéo áo anh, “Sao vậy, địa chỉ này có vấn đề gì sao?”
Dung Tỉnh kể lại đầu đuôi câu chuyện, mong rằng trí óc nhỏ bé mà thông minh của An Miên có thể cho anh chút gợi ý.
“Là nơi ở của cha cậu sao?” An Miên chớp mắt, vô cùng bất ngờ, “Ông ấy sống cùng ai?”
“Đương nhiên là Chu Úy Lan và hai đứa con của họ.” Dung Tỉnh đi đi lại lại trong phòng một lúc rồi dừng lại, quay người bắt đầu thu dọn đồ đạc vừa mang tới, “Nhưng không thể nào là họ được. Dù là Chu Dung Hoa, Chu Dung Di hay Chu Úy Lan, lợi ích của họ đều gắn liền với Dung Chấn Đức. Nếu một trong số họ làm ra chuyện này thì rốt cuộc có ích lợi gì chứ? Hay là gã hacker kia đã nhầm lẫn…”
Dung Tỉnh thực sự không thể hiểu nổi, đành quyết định đến tận nơi để hỏi cho ra lẽ.
Anh dọn đồ của mình, giúp An Miên phiên bản lớn trên giường dọn dẹp chăn đệm gọn gàng rồi mang bé An Miên trong túi ra cửa.
An Lạc Tân đang ngồi trước cổng hút thuốc, dáng vẻ ưu phiền, tàn thuốc chất đầy dưới chân. Ông ta liếc nhìn Dung Tỉnh một cái, không bận tâm Dung Tỉnh đi đâu, tiếp tục hút thuốc.
Nhưng bước chân Dung Tỉnh lại hơi chần chừ, để cơ thể An Miên ở đây thật sự không sao chứ?
Anh quay lại, đến bên cạnh An Lạc Tân, chủ động chào hỏi, “Giờ tôi phải ra ngoài một chuyến.”
“Ồ.” An Lạc Tân tiếp tục rít thuốc.
“Lát nữa tôi sẽ quay lại.” Dung Tỉnh bổ sung.
“Cái gì mà ‘quay lại’ hả, cậu nghĩ đây là đâu?” An Lạc Tân cắn đầu lọc thuốc, mất kiên nhẫn nói, “Cậu có thể đừng đến đây nữa không?”
Dung Tỉnh nhắc nhở, “Ông đã nhận tiền của tôi.”
An Lạc Tân ngừng cằn nhằn nhưng vẫn lầm bầm, tỏ vẻ không vui.
“Trước khi tôi quay về, ông hãy chăm sóc An Miên thật tốt.” Dung Tỉnh lại nói.
An Lạc Tân rút điếu thuốc khỏi miệng, nhìn Dung Tỉnh, vẻ mặt trở nên vô cùng phức tạp, “Chưa đến lượt cậu nói những lời này với tôi.”
“Ông đã nhận tiền của tôi.” Dung Tỉnh nhấn mạnh lần nữa, “Tôi không trông mong ông chăm sóc cậu ấy với thân phận một người cậu, mà phiền ông nể tình số tiền kia mà chăm sóc cậu ấy thật tốt.”
An Lạc Tân ném đầu thuốc xuống đất, dùng sức giẫm mạnh một cái rồi đứng dậy, căm tức nhìn Dung Tỉnh, thoạt trông như sắp nổi giận.
Nhưng một thoáng sau đó, có lẽ ông ta cảm thấy chuyện này cũng chẳng có gì đáng để tức giận nên lại ngồi xuống, móc ra một điếu thuốc khác, tiếp tục rít.
“Nếu đã đưa tiền rồi thì cậu cứ yên tâm đi, tôi sẽ không gây khó dễ với tiền bạc đâu.” An Lạc Tân nói.
Chẳng bao lâu sau, tàn thuốc dưới chân người này lại chất thành một đống.
Nghiện thuốc lá nặng đến vậy sao? Dung Tỉnh cảm thấy hơi kỳ lạ, cúi đầu trao đổi ánh mắt với An Miên.
Bé An Miên khẽ lắc đầu, tỏ ý trạng thái của người cậu này quả thực có chút bất thường. Nhưng mối quan hệ giữa An Miên và An Lạc Tân vô cùng tệ, cậu cũng không định quan tâm rốt cuộc người cậu này đã gặp phải chuyện gì. Về phần Dung Tỉnh, dù anh nghi ngờ sự khác thường của An Lạc Tân có liên quan đến cha mẹ ruột của An Miên nhưng lúc này còn có chuyện cấp bách hơn phải làm.
Trước khi Dung Tỉnh chuẩn bị rời khỏi khu nhà cũ kỹ này, anh lại nhận được một cuộc gọi khác.
Là mẹ anh gọi đến.
Lúc trước mẹ được anh dỗ ngủ, giờ đã tỉnh dậy. Khi tỉnh dậy không thấy anh đâu, mẹ đã hoảng hốt đến mất hồn mất vía.
“Dung Tỉnh, con đang ở đâu? Mẹ đang tìm con khắp nơi đấy!”
Dung Tỉnh giật mình, giờ sự chú ý của đám săn ảnh đến họ không hề nhỏ, nếu mẹ bị đám người đó quấn lấy thì không ổn chút nào. “Con không sao đâu, mẹ, giờ con đang ở nhà bạn. Mẹ đừng đi lung tung, ở nhà nghỉ ngơi một chút.”
“Giờ con đang đi lung tung đấy!” Mẹ hơi giận, “Rốt cuộc bây giờ con đang ở đâu? Bạn là bạn nào? Mẹ sẽ đến đón con.”
“Con sắp đi đây.” Dung Tỉnh nói, “Con chuẩn bị đi tìm Dung Chấn Đức.”
“Dung Chấn Đức? Con tìm ông ta làm gì?”
Dung Tỉnh trầm mặc. Rốt cuộc có nên nói cho mẹ biết tin tức mình vừa nhận được hay không? Về vấn đề này, anh vô cùng do dự.
Cuối cùng Dung Tỉnh nói, “Chuyện lần này, con nghi ngờ bọn họ biết điều gì đó. Con muốn đối chất với họ.”
“Vớ vẩn!” Mẹ mắng, “Một đứa trẻ như con làm sao đối chất lại họ? Giờ con cũng thấy dáng vẻ Dung Chấn Đức rồi đấy, quả thực là đã điên rồi. Hơn nữa cả nhà họ là một phe, con qua tìm họ đối chất, lỡ như gặp nguy hiểm thì phải làm sao!”
Dung Tỉnh nhếch khóe môi, “Cái gì gọi là ‘cả nhà họ’…”
“Chẳng lẽ không phải sao?” Mẹ hỏi ngược lại, “Không phải cả nhà họ thì chẳng lẽ là cả nhà chúng ta? Dù sao mẹ cũng không còn là một nhà với Dung Chấn Đức nữa!”
Được rồi, Dung Tỉnh bị thuyết phục, đúng là cả nhà họ.
Giờ mẹ có thể nhận thức tỉnh táo như vậy, anh cũng vui mừng vô cùng.
“Rốt cuộc bây giờ con đang ở đâu?” Mẹ lại hỏi.
Dung Tỉnh xoa xoa đầu, hơi nhức óc, rốt cuộc phải làm sao mới có thể thuyết phục mẹ đi tìm mấy người Dung Chấn Đức đối chất đây. “Giờ con cũng không còn nhỏ nữa, người cao ngựa lớn, làm sao có thể dễ dàng gặp nguy hiểm như vậy…”
“Nghĩ cũng đừng nghĩ.” Mẹ nói.
Quả nhiên… Dung Tỉnh càng thêm nhức đầu.
Lại nghe mẹ nói tiếp, “Nếu thật sự phải đối chất thì hẳn là mẹ đi.”
Dung Tỉnh hơi sửng sốt.
Mẹ anh là người hơi nhu nhược, trong ký ức của anh thì dường như vẫn luôn như vậy. Nhưng trong một vài khoảnh khắc ngắn ngủi mẹ không những không còn nhu nhược nữa mà còn có phần kiên cường. Như lần trước lúc anh hôn mê, hay như hiện tại.
Dung Tỉnh khẽ cười, có chút bất đắc dĩ, có chút vui vẻ, sau đó cũng báo địa chỉ khu nhà này.
Khoảng hai mươi phút sau, một chiếc xe mới tinh dừng lại ở cổng khu nhà.
Dung Tỉnh bước tới mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ, đầu tiên là thắt chặt dây an toàn. “Mẹ, mẹ lái xe đi, thật sự không sao chứ?”
Mẹ kiêu ngạo hất cằm, “Mẹ có bằng lái rồi.”
Đúng là bà có bằng lái, chiếc xe này để trong gara ở nhà đã lâu, nhưng thật sự đây là lần đầu tiên chính thức lăn bánh trên đường… Dung Tỉnh không nhịn được lại siết chặt dây an toàn.
Sau khi xe nổ máy, Dung Tỉnh khẽ thở phào nhẹ nhõm. May mà mẹ cũng biết mình là người mới nên lái xe vô cùng cẩn thận, tốc độ xe chạy rất chậm.
Lúc chiếc xe đi vòng qua bên hông khu nhà, mẹ Dung Tỉnh thấy An Lạc Tân đang hút thuốc trong khu nhà qua lớp hàng rào, chợt thốt lên một tiếng, “Người này…”
Mẹ mình lại biết An Lạc Tân sao? Dung Tỉnh hết sức kinh ngạc, “Người này làm sao vậy ạ?”
“Lần trước ông ấy đến thăm con.” Mẹ nói.
Bà cũng không quá để tâm đến chuyện bất ngờ này, nhanh chóng lái xe lên đường cái, chạy thẳng đến nơi ở của Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan.
Nhưng trong lòng Dung Tỉnh lại dậy lên từng đợt sóng lớn, “Ông ấy đến thăm con? Lúc nào vậy ạ?”
“Chính là lần trước con ngất ấy.” Mẹ nhớ lại, “Mẹ thấy dáng vẻ cà lơ phất phơ của ông ta, còn tưởng là tay chân do Chu Dung Hoa tìm đến, lúc ấy căng thẳng vô cùng nên ấn tượng rất sâu. Kết quả là ông ấy chỉ đứng trong phòng bệnh nhìn một chút rồi nhanh chóng rời đi, ông ấy chỉ đơn thuần là đến thăm con thôi.”
Dung Tỉnh nhận được đáp án này thì càng thêm hoang mang.
Trong lúc anh hôn mê, An Lạc Tân đã đến thăm anh? Chẳng có bất kỳ lý do nào cả, khi đó anh và An Lạc Tân mới đánh nhau một trận, sao An Lạc Tân lại đi thăm anh?
Mà khi nghe được những lời này, sắc mặt An Miên trong túi Dung Tỉnh càng biến sắc.
Trong lúc Dung Tỉnh còn đang băn khoăn tại sao An Lạc Tân lại đến thăm thì An Miên đã sớm nghĩ đến nhiều khía cạnh hơn.
Lần trước, khi Dung Tỉnh hôn mê, An Lạc Tân đã từng đến bệnh viện thăm Dung Tỉnh?
Không, mấu chốt của chuyện này tuyệt đối không thể nào chỉ đơn thuần là “tại sao An Lạc Tân phải đi thăm” được.
An Miên vẫn nhớ rõ những gì đã xảy ra vào ngày đó.
Lúc Dung Tỉnh hôn mê, chính là lần Dung Tỉnh đổi chỗ với cậu. Dung Tỉnh hôn mê, An Miên tỉnh lại trong bệnh viện, sau đó An Miên đón bé Dung Tỉnh ra rồi đưa bé Dung Tỉnh về nhà, cũng gặp được An Lạc Tân. Toàn bộ quá trình này diễn ra trong khoảng hơn một tiếng đồng hồ. Lúc ấy Dung Tỉnh còn chưa được đưa đến bệnh viện, An Lạc Tân lại ở nhà uống say đến không biết trời trăng gì.
Nói cách khác, sau khi An Lạc Tân thấy An Miên quay trở về nhà, ông ta mới đến bệnh viện thăm Dung Tỉnh.
An Miên nghĩ đến đây, trán nhỏ như toát mồ hôi.
Ngày đó sau khi cậu trở về nhà, An Lạc Tân có từng ra ngoài không? Đúng rồi, An Miên nhớ ra, quả thực An Lạc Tân đã đi ra ngoài, lúc ra ngoài còn bị cánh cửa hỏng đập vào đầu. Lúc ấy An Miên còn hỏi ông ta đi đâu, An Lạc Tân nói là đi thăm bạn gái mới của mình.
Bạn gái mới đương nhiên chỉ là cái cớ, An Miên biết ngay mà, An Lạc Tân chưa bao giờ có bạn gái. Ngày đó ông ta căn bản không đi thăm bạn gái mới mà là chạy đến bệnh viện thăm Dung Tỉnh!
Rốt cuộc tại sao ông ta lại muốn đi thăm Dung Tỉnh!
Không, quan trọng hơn là, sao ông ta lại biết Dung Tỉnh hôn mê, sao biết được Dung Tỉnh đang ở bệnh viện? Rõ ràng hôm đó An Miên chẳng nói cho ông ta biết điều gì cả.
“Đúng rồi,” mẹ Dung Tỉnh lại bổ sung, “Lúc người kia rời khỏi phòng bệnh, hình như còn thì thầm nói câu gì đó, kiểu như ‘quả nhiên là vậy’…”
Quả nhiên là vậy?
Quả nhiên là vậy cái gì cơ?
Rốt cuộc An Lạc Tân biết những gì?
An Miên và Dung Tỉnh đều bị tin tức bất ngờ này làm cho choáng váng. Trước giờ cùng lắm họ chỉ nghi ngờ An Lạc Tân có thể giấu giếm thông tin về cha mẹ ruột của An Miên mà thôi, nhưng khoảnh khắc này họ lại bỗng phát hiện An Lạc Tân che giấu quá nhiều điều, người này chợt trở nên vô cùng khả nghi.
Ngay cả Dung Tỉnh lúc này cũng gần như quên mất mục đích ban đầu của mình, trong đầu anh toàn là những hành động đáng nghi của An Lạc Tân.
Đến khi thấy tốc độ xe chạy càng lúc càng chậm, Dung Tỉnh mới lấy lại tinh thần.
Anh không quen thuộc với nơi ở của Dung Chấn Đức cho lắm nhưng mẹ anh thì không như vậy, bà cực kỳ quen thuộc nơi này. Khi họ càng lúc càng đến gần nơi ở của Dung Chấn Đức, mẹ cũng càng căng thẳng hơn.
Cuối cùng khi xe dừng lại ở ven đường, tay bà cũng như đang run rẩy.
Dung Tỉnh nhẹ nhàng nắm lấy hai tay mẹ, an ủi bà một chút.
Mẹ hơi bình ổn lại hơi thở, hạ cửa sổ xe xuống nhìn về một tòa nhà cách đó không xa, “Chính là chỗ này, đây là nơi Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan ở…”
Lời còn chưa dứt thì một bóng người đã rơi khỏi tòa nhà, ngã thẳng xuống, đập vào bụi cỏ ven đường.
Lời còn chưa dứt đã biến thành tiếng thét sợ hãi.
“Báo cảnh sát!” Mẹ Dung Tỉnh vừa thét lên sợ hãi vừa dùng bàn tay run rẩy lấy điện thoại ra.
Sắc mặt Dung Tỉnh cũng trắng bệch, vội gọi xe cứu thương. Dù thế nào anh cũng không thể ngờ, bản thân vốn muốn đến tìm người ta để đối chất lại chứng kiến cảnh tượng trước mắt.
Người rơi xuống, chính là Chu Úy Lan.
Trên ban công tầng năm, Dung Chấn Đức đang đứng đó nhìn hai tay mình, thần sắc kinh hoảng, hồi lâu không động đậy, cả người ngây ra như pho tượng.