Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 49: Tình yêu hóa hận thù
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xung quanh chợt trở nên ồn ào, tất cả cư dân cùng người qua đường đều choáng váng trước cảnh tượng bất ngờ này, náo loạn cả lên. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, có khoảng bốn năm người gọi cảnh sát và xe cứu thương giống mẹ con Dung Tỉnh.
Chỉ trong vòng năm phút, cảnh sát và xe cứu thương đã lần lượt chạy tới.
Mấy y tá chạy tới bên cạnh Chu Úy Lan ngã bất tỉnh trong bụi cỏ, tiến hành sơ cứu, ổn định tình trạng rồi đưa người lên cáng cứu thương, chuyển lên xe.
Cảnh sát giải tán đám đông hiếu kỳ, hỏi rõ tình huống với những người gọi cảnh sát, khống chế Dung Chấn Đức rồi lấy lời khai bổ sung từ các nhân chứng khác ở xung quanh.
Tất cả nhân chứng đều xác nhận rằng Chu Úy Lan bị Dung Chấn Đức đẩy xuống. Trước khi xảy ra sự việc, Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan đang giằng co trên ban công, cãi vã dữ dội, tiếng la hét vô cùng lớn, tất cả hàng xóm đều nghe thấy.
Khi bị cảnh sát dẫn đi, Dung Chấn Đức không ngừng giãy giụa, la hét, “Các người chú ý thái độ một chút, bà ta tự ngã, đây chỉ là một tai nạn, các người không thể đối xử với tôi như vậy!”
“Rốt cuộc có phải tai nạn hay không, chúng tôi sẽ điều tra làm rõ.” Vài viên cảnh sát mặt nghiêm nghị, đẩy thẳng Dung Chấn Đức vào xe cảnh sát.
Có mấy cảnh sát khác ở hiện trường để điều tra và thu thập bằng chứng, đồng thời hỏi thêm thông tin từ nhân chứng.
Lúc này Chu Dung Hoa chưa về, nhưng Chu Dung Di vẫn ở nhà.
Cô gái này theo cảnh sát xuống tầng, cả người bị dọa đến ngây người, trên đường đi cứ thẫn thờ, không hề phản ứng với những gì đang diễn ra xung quanh mình. Mãi đến khi cảnh sát đóng chặt cửa xe lại, tiếng đóng cửa chói tai mới khiến cô ta giật mình bừng tỉnh, nhận ra chuyện gì đã xảy ra.
Dung Tỉnh đang ghi lời khai cùng mẹ, chợt cảm thấy bé An Miên trong túi áo anh kéo kéo. Anh cúi đầu nhìn, thấy An Miên chỉ tay về phía bên cạnh.
Ở hướng An Miên chỉ là Chu Dung Di đang ngồi sụp xuống, ôm đầu khóc nức nở.
Thấy cô em gái cùng cha khác mẹ khóc đến mức này, Dung Tỉnh cảm thấy vô cùng phức tạp.
Suýt chút nữa An Miên bị Chu Dung Hoa ném ra khỏi bệnh viện, cũng nhờ cô ta gọi điện nhắc nhở Dung Tỉnh, ít nhiều gì cũng là có ý tốt. Nghĩ tới đây, Dung Tỉnh bước tới bên cạnh em gái khác mẹ này, hỏi bằng giọng trầm, “Khóc thì được gì?”
Chu Dung Di ngước lên nhìn Dung Tỉnh, ánh mắt lập tức trở nên mơ hồ.
Dung Tỉnh chỉ xe cứu thương, “Mẹ cô còn sống.”
Chu Dung Di nhìn theo hướng tay Dung Tỉnh, thấy một vài y tá đang bận rộn bên cạnh xe cứu thương, đã chuẩn bị sẵn sàng để đưa người đến bệnh viện.
Vì vậy cuối cùng cô ta cũng ngừng khóc, lau khóe mắt rồi đứng dậy từ mặt đất, lảo đảo chạy đến bên xe cứu thương, báo danh tính với các y tá rồi lên xe, đi cùng Chu Úy Lan vẫn đang bất tỉnh.
Lát sau, xe cảnh sát chở Dung Chấn Đức cũng rời đi.
Mẹ Dung Tỉnh ghi lời khai xong, nhất thời vẫn còn hơi hoảng loạn, chưa kịp trấn tĩnh.
Lúc Dung Tỉnh quay trở lại bên cạnh bà, bà vẫn ở đó không khỏi thì thầm tự hỏi, “Sao lại như thế này… sao chuyện này có thể xảy ra…”
Lẩm bẩm một lúc lâu, mẹ thở dài một tiếng, thực sự không biết phải nói gì.
Bà dẫn Dung Tỉnh quay trở lại xe, quay đầu nhìn thoáng qua xe cảnh sát còn chưa đi xa, lại nhìn xe cứu thương ở một hướng khác, cuối cùng vẫn đánh tay lái, đi theo sau xe cứu thương.
“Tuy, tuy rằng mấy năm nay Chu Úy Lan… nhưng dù sao bà ta cũng luôn hòa nhã, chưa từng tỏ thái độ gì với chúng ta, không kiêu ngạo như hai đứa con của bà ta.” Dọc đường đi, mẹ hơi lải nhải giải thích nhưng cũng chẳng biết rốt cuộc đang giải thích điều gì, nghĩ cho cùng chắc là phụ nữ với nhau, “Dù thế nào thì bà ta cũng không đáng phải chịu chuyện này, sao Dung Chấn Đức có thể đối xử với bà ta như vậy…”
Dung Tỉnh tự thấy mình không rộng lượng được như mẹ nhưng cũng không ngăn bà lại.
Anh cúi đầu nhìn bé An Miên trong túi, An Miên gật đầu với anh. Cả hai đều nhớ mục đích của họ.
Lúc này Dung Tỉnh đưa theo An Miên và mẹ tới là để điều tra chuyện Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan được đưa lên top tìm kiếm, là để tìm ra xem rốt cuộc ai là kẻ đứng sau. Tuy hôm nay xảy ra chuyện như này, tất cả mọi thứ trước đó dường như không còn quá quan trọng nữa nhưng bọn họ vẫn muốn biết sự thật.
Địa chỉ mà hacker đã tìm ra trước đó quả thực là nơi ở của Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan. Vốn dĩ hai người cảm thấy đây là chuyện không thể tưởng tượng nổi, dù sao kẻ đứng sau không thể nào là Dung Chấn Đức được, ông ta chẳng có lý do gì để tự làm hại mình, giờ đây họ lại có suy nghĩ khác.
Dung Chấn Đức đẩy Chu Úy Lan xuống tầng, không phải là không có nguyên do.
“Chẳng lẽ…” Dung Tỉnh hạ giọng, như tự hỏi chính mình, “Tất cả đều do Chu Úy Lan làm?”
An Miên ở trong túi anh gật đầu nhưng lại nhanh chóng lắc đầu.
Dung Tỉnh hiểu ý An Miên. Quả thực chuyện này có vẻ do Chu Úy Lan làm, nhưng rốt cuộc tại sao Chu Úy Lan phải làm như vậy? Sao bà ta phải hủy hoại danh tiếng của cả mình và Dung Chấn Đức? Đây là vấn đề mà hai người họ đều không thể nghĩ ra.
Dung Tỉnh muốn ở trong bệnh viện chờ đến khi Chu Úy Lan tỉnh lại, coi như là để tìm ra câu trả lời cho những thắc mắc này cũng được.
Tiếc là vết thương của Chu Úy Lan thực sự khá nặng. Người phụ nữ này nằm trong phòng cấp cứu suốt hai giờ đồng hồ, khi được đưa ra vẫn bất tỉnh như cũ, phải cố gắng lắm mới thoát khỏi nguy hiểm đến tính mạng.
Chu Dung Di ngơ ngác canh bên giường bệnh, như không thấy hai mẹ con Dung Tỉnh, trong phòng bệnh yên lặng đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng tích tắc của các loại máy móc.
Mãi đến khi trời tối sầm, ngón tay Chu Úy Lan mới khẽ động đậy.
Chu Dung Di căng thẳng đứng bật dậy, gần như nín thở.
Đúng lúc đó cửa phòng bệnh bật mở, Chu Dung Hoa bước vào. Là con trai Chu Úy Lan, vậy mà sau khi xảy ra chuyện đã mấy tiếng đồng hồ vẫn chẳng thấy mặt mũi đâu, đến tận bây giờ mới chịu xuất hiện.
Chu Dung Hoa vừa bước vào, thấy mẹ con Dung Tỉnh thì nhíu mày thật chặt, giọng điệu vô cùng khó chịu, “Sao mấy người lại ở đây?”
Dung Tỉnh định đáp trả gay gắt thì bị mẹ ngăn lại.
“Dù giữa chúng ta có chút mâu thuẫn, nhưng chẳng ai mong muốn chuyện này xảy ra,” mẹ Dung Tỉnh nói, “tôi chỉ đang giúp đỡ chăm sóc…”
“Giúp?” Lông mày Chu Dung Hoa gần như dựng đứng lên, “Ai cần mấy người giúp? Nhà chúng tôi chính là bị mấy người hại thành thế này, hai người đúng là tai họa, chẳng có chút lòng tốt nào!”
Sắc mặt mẹ Dung Tỉnh cũng không mấy dễ chịu.
Đang lúc giằng co, Chu Dung Di bước đến kéo tay áo Chu Dung Hoa, giọng hơi khàn khàn, “Anh, sao giờ anh mới tới?”
“Anh đi thăm ba.” Chu Dung Hoa nói, “Mới từ đồn cảnh sát về.”
“Ba?” Nhớ lại cảnh tượng đáng sợ lúc trước, sắc mặt Chu Dung Di cũng trở nên khó coi hơn hẳn.
Sau đó Chu Dung Hoa bắt đầu trách cứ Chu Dung Di, “Rốt cuộc em bị sao thế hả, sao em có thể để bọn họ đưa ba vào đồn cảnh sát chứ? Đúng là vô lý, rõ ràng em ở nhà sao không giải thích rõ với cảnh sát? Mẹ chúng ta ra nông nỗi này, chắc chắn chẳng liên quan gì đến ba!”
“Em, em…” Sắc mặt Chu Dung Di thay đổi liên tục, “em ở nhà, em tận mắt chứng kiến, ba đẩy mẹ xuống…”
Chu Dung Hoa giận đến bật cười, định nói tiếp thì lại cảnh giác liếc nhìn mẹ con Dung Tỉnh một cái.
Sau đó gã kéo Chu Dung Di sang một bên, hạ giọng nói, “Dung Di, em nói xem em có ngốc vậy sao? Đó là ba chúng ta đấy, nếu ba có chuyện gì thì chúng ta coi như xong đời. Dù em có thấy thật thì cũng phải nói là không thấy chứ, chúng ta nhất định phải bảo vệ ba…”
Chu Dung Di không thể tin nổi nhìn Chu Dung Hoa, cả người khẽ run lên.
Dung Tỉnh không đi nghe lén hai anh em họ thì thầm, mà lại chú ý đến ngón tay Chu Úy Lan khẽ co lại.
Chỉ hai ba phút sau, mí mắt Chu Úy Lan khẽ động rồi mở ra.
“Mẹ!” Chu Dung Di lập tức nhào đến bên giường.
“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng tỉnh rồi!” Chu Dung Hoa cũng vô cùng kích động, “Mẹ mau giải thích với cảnh sát một chút, để họ thả ba ra đi!”
Những lời này nói khá to, Dung Tỉnh nghe được không khỏi cười khẩy một tiếng.
“Mày cười cái gì chứ?” Chu Dung Hoa nhíu mày hỏi.
“Cười mẹ anh thật đáng thương.” Dung Tỉnh trả lời, “Bà ấy chính là bị Dung Chấn Đức làm cho ra nông nỗi này, vậy mà trong đầu anh vẫn chỉ toàn nghĩ đến Dung Chấn Đức, đúng là đứa con hiếu thảo.”
Chu Dung Hoa giơ tay lên, trông như muốn chửi ầm ĩ.
Chu Dung Di bước tới kéo tay áo gã, vẻ mặt vô cùng phức tạp, “Đủ rồi, mẹ vừa mới tỉnh, im lặng một chút đi.”
Chu Dung Hoa giơ ngón tay lên, quay đầu lại, tiếp tục nói với Chu Úy Lan, “Mẹ, giờ mẹ khỏe chưa? Nếu vẫn ổn thì mau đến đồn cảnh sát, bảo lãnh ba ra ngoài…”
Chu Úy Lan vừa tỉnh lại im lặng hồi lâu, nhìn đi nhìn lại đứa con trai này của mình.
“Mẹ,” Chu Dung Hoa bị nhìn đến mất tự nhiên, “Nếu mẹ còn khó chịu ở đâu thì cũng có thể nghỉ ngơi một lát.”
Thế là Chu Úy Lan mỉm cười.
Đây chẳng phải là một nụ cười bình thường. Người phụ nữ ấy cong khóe môi, cơ mặt khẽ động nhưng đáy mắt lại chẳng có chút ý cười nào, nụ cười trên mặt cứ như một lớp “họa bì” quỷ dị, khiến người ta rợn tóc gáy.
Bà ta không để ý đến con trai mình mà chuyển ánh mắt nhìn mẹ con Dung Tỉnh, giọng nói vừa nhỏ vừa khàn khàn, “Hai người tới rồi… Mấy năm nay, là tôi có lỗi với hai người.”
Dung Tỉnh và mẹ đều bất ngờ, nhất thời không biết phải đáp lời ra sao.
“Lần này,” Chu Úy Lan chậm rãi nói, giọng vẫn khàn khàn, “Cũng là tôi khiến hai người gặp rắc rối.”
“Mẹ đang nói gì vậy!” Chu Dung Hoa nghe vậy thì nóng nảy, “Mẹ, sao mẹ có thể cúi đầu trước bọn họ như thế!”
Dung Tỉnh lại hiểu ý Chu Úy Lan.
Cái gọi là “lần này”, chính là chỉ màn kịch ồn ào này. Những lời của Chu Úy Lan thực sự cho thấy quả thực bà ta là người gây ra chuyện này, hơn nữa mục tiêu của bà ta không phải mẹ con Dung Tỉnh, họ chỉ là bị liên lụy.
Nói cách khác, mục tiêu của Chu Úy Lan là Dung Chấn Đức, và cả chính bản thân bà ta.
“Sao bà phải làm thế?” Dung Tỉnh nghi hoặc hỏi.
An Miên cũng không nhịn được thò một chiếc lá nhỏ ra khỏi túi, sợ bỏ lỡ câu trả lời.
Chu Úy Lan nhếch môi cao hơn một chút, nụ cười càng thêm diễm lệ, cũng càng khiến người ta rợn tóc gáy hơn, “Mấy người nghĩ xem, vì sao tôi phải đi theo Dung Chấn Đức lâu đến vậy?”
Vì tiền của Dung Chấn Đức? Không… Chu Úy Lan từng xuất sắc hơn Dung Chấn Đức, dù là tiền tài hay danh vọng đều không hề thua kém Dung Chấn Đức. Dung Tỉnh nhận ra bản thân không trả lời được câu hỏi này, anh ta căn bản không thể hiểu nổi người phụ nữ này.
Mẹ Dung Tỉnh chần chừ hỏi lại, “Chẳng lẽ không phải vì bà yêu ông ta sao?”
“Tôi có yêu ông ta… từ ba mươi năm trước.” Chu Úy Lan lặng lẽ thở dài, “Nhưng mà, chỉ một chữ “yêu” cũng không thể khiến tôi kiên trì lâu đến vậy.”
Ngày xưa, Dung Chấn Đức đã từng hứa hẹn rất nhiều chuyện với Chu Úy Lan, nhưng người đàn ông ấy lại không làm được.
Ba mươi năm, đủ để tình yêu biến thành hận thù.
Tình yêu không thể nào kéo dài lâu đến vậy, nhưng hận thù thì có thể.
—
Chú thích một chút:
1 Họa bì: Họa bì” (画皮) là một cụm từ tiếng Trung, có nghĩa đen là “vẽ da” hoặc “lớp da vẽ lên.” Cụm từ này xuất phát từ câu chuyện dân gian Trung Quốc, nổi tiếng qua truyện ngắn trong Liêu trai chí dị của nhà văn Bồ Tùng Linh. Trong truyện, “Họa bì” ám chỉ lớp da giả mà yêu quái dùng để hóa trang thành người nhằm che giấu bản chất thật, thường để tiếp cận và mê hoặc con người. “Họa bì” đã trở thành biểu tượng cho những điều lừa dối, giả tạo bên ngoài mà che giấu bản chất xấu xa bên trong.