Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 50: Gia đình họ La
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Mẹ, rốt cuộc mẹ đang nói gì vậy!” Chu Dung Hoa càng nghe càng thấy sai sai, không nhịn được lên tiếng ngắt lời, “Mẹ cần gì phải nói mấy lời vô nghĩa với họ? Chúng ta mới là người một nhà, mẹ với ba mới là người một nhà! Mẹ mau nghĩ cách cứu ba…”
Chu Úy Lan nghe những lời đó, vẻ mặt vẫn bình thản, “Từ nay về sau, e rằng mẹ và Dung Chấn Đức không còn là người một nhà nữa. Đương nhiên, nói một cách chính xác thì, từ trước tới giờ chúng ta chưa bao giờ là người một nhà.”
Chu Dung Hoa ngơ ngác, mịt mờ, mãi một lúc sau đôi môi mới khẽ mấp máy, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Dung Hoa, Dung Di, sau này các con muốn đi theo mẹ, hay muốn đi theo Dung Chấn Đức,” Chu Úy Lan bình thản nói, “e rằng đã đến lúc phải lựa chọn rồi.”
Chu Dung Di mím môi rồi lặng lẽ nắm tay Chu Úy Lan.
Chu Dung Hoa lại do dự mãi không hành động, cả người cứng đờ như pho tượng tại chỗ.
…
Dung Tỉnh kéo tay mẹ, cùng mẹ rời khỏi phòng bệnh. Tuy anh vẫn hơi tò mò kết quả của chuyện này nhưng bây giờ quả thực họ không nên ở lại nơi đó nữa.
“Cuối cùng cũng rõ ràng cả rồi.” Mới ra khỏi phòng bệnh Dung Tỉnh đã thở dài một hơi, “Đúng là bà ấy làm.”
Dung Tỉnh từng thề sẽ dạy cho kẻ đứng sau mọi chuyện một bài học, nhưng giờ đây lại cảm thấy bùi ngùi khó tả.
Nhưng mẹ hắn vẫn có điều chưa hiểu, “Haizz, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế này, tại sao lại thành ra như vậy? Hóa ra bao năm qua bà ấy không thích Dung Chấn Đức sao?”
“Bỏ đi, mẹ, đừng để ý nhiều như vậy.” Dung Tỉnh vỗ nhẹ vào lưng mẹ, “Giờ Dung Chấn Đức bị cảnh sát đưa đi rồi, mẹ nghĩ xem làm thế nào nhanh chóng ly hôn thuận lợi với ông ta đi.”
Lúc bọn họ rời khỏi bệnh viện, một đám phóng viên đã vây xung quanh – Dung Chấn Đức đẩy Chu Úy Lan xuống tầng chính là tin tức chấn động hơn cả những chuyện xấu trước đó.
Dung Tỉnh và mẹ cẩn thận tránh phóng viên, quay lại xe.
“Xảy ra chuyện thế này… hy vọng mấy phóng viên này sẽ không còn để ý đến mẹ con mình như trước nữa.” Mẹ Dung Tỉnh thở dài, “Mong là chúng ta có thể suôn sẻ về đến nhà.”
“Mẹ, về nhà bạn cùng lớp của con một chuyến trước đi.” Dung Tỉnh ngồi ở ghế sau xe, “là chỗ lúc nãy mẹ đón con ấy.”
“Tại sao?” Mẹ hơi nghi hoặc, “Chẳng lẽ chuyện này liên quan đến người bạn đó của con à? Vả lại, người bạn đó là ai thế, sao lúc nãy con lại ở nhà bạn đấy?”
Dung Tỉnh khẽ hắng giọng, có chút ngượng ngùng nhưng vẫn nói một cách thản nhiên, “Chính là… chính là bạn đang nằm viện kia ấy. Lúc trước Chu Dung Hoa giận chó đánh mèo, đuổi cậu ấy ra khỏi bệnh viện, con liền đưa cậu ấy về nhà.”
Lúc này mẹ mới hiểu, “Thì ra là người bạn này, sao con không nói sớm! Lúc trước mẹ không biết hóa ra con có thể đến nhà bạn ấy bất cứ lúc nào.”
Vừa nói xong câu này, mẹ còn liếc nhìn Dung Tỉnh bằng một ánh mắt sâu xa.
Dung Tỉnh không khỏi dời tầm mắt. Dù anh đã sớm thẳng thắn bày tỏ tình cảm của mình với An Miên cho mẹ nghe, cũng vô cùng vui vẻ khi mẹ có thể tiếp nhận mối quan hệ như vậy nhưng bị trêu chọc như vậy vẫn thấy hơi ngượng.
Về phần An Miên đang rúc trong túi áo anh thì đã sớm xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng bừng, cả người cuộn tròn lại như một viên bi nhỏ.
“Tuy con đưa cậu ấy về nhưng trong nhà lại chỉ có một người cậu, người cậu đó cũng không phải người tốt. Con sợ ông cậu ấy không chăm sóc tốt cho cậu ấy nên muốn đón cậu ấy về nhà mình.” Dung Tỉnh giải thích tiếp.
“Cậu thằng bé sẽ đồng ý chứ?”
Dung Tỉnh trả lời, “Chắc là sẽ đồng ý, cậu của cậu ấy đã không muốn quan tâm cậu ấy từ lâu rồi.”
Mẹ gật đầu, không hỏi nhiều nữa, nhanh chóng nổ máy.
Thời điểm họ rời khỏi bệnh viện cũng là lúc mặt trời đã gần khuất bóng.
Mãi đến khi đi được nửa đường, An Miên lúc nãy còn đang xấu hổ giờ mới từ từ bình tĩnh lại, ngước mắt lên lén nhìn Dung Tỉnh một cái rồi lại nhanh chóng né đi, hai gò má vẫn đỏ bừng như cũ.
Dung Tỉnh thấy phản ứng này của cậu thì không khỏi bật cười.
Đáy lòng vốn nặng trĩu vì những chuyện liên tiếp kéo đến hôm nay, lúc này cuối cùng cũng được thả lỏng hơn nhiều.
Sau khi An Miên xấu hổ ngại ngùng một hồi, suy nghĩ lại quay trở lại những gì diễn ra trong ngày.
“Dung Tỉnh, Dung Tỉnh,” Lại qua một hồi lâu, An Miên không nhịn được khẽ kéo áo Dung Tỉnh, hỏi nhỏ, “cậu đã hiểu rõ toàn bộ câu chuyện rồi sao?”
Dung Tỉnh khẽ thở dài, “Chắc là anh biết.”
“Nhưng tớ vẫn không hiểu, mãi tớ vẫn chưa nghĩ ra được.” An Miên hơi ủ dột nói, “Rốt cuộc làm như thế có ích gì cho bà ấy?”
Dung Tỉnh thò tay vào túi, khẽ chọc chọc đầu nhỏ của An Miên, “Chắc có lẽ bà ấy không vì lợi ích đâu.”
An Miên ôm đầu, lặng lẽ tủi thân, “Nhưng… tớ nghĩ mãi vẫn không hiểu…”
Ba mươi năm yêu hận đan xen, một câu chuyện cũ như vậy quả thực quá phức tạp đối với An Miên.
Nghĩ tới đây, Dung Tỉnh lắc đầu cười. Từ một góc độ nào đó mà nói, anh mong An Miên vĩnh viễn không bao giờ cần phải suy nghĩ thấu đáo những chuyện như vậy, cũng không bao giờ gặp phải tình huống phải suy nghĩ rõ ràng cặn kẽ những chuyện này. Đầu óc của An Miên vẫn hợp với việc xử lý những con số và công thức có thể khiến đầu óc người thường nổ tung hơn.
Dung Tỉnh cười cười ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Giờ đã đến lúc màn đêm buông, mẹ cũng đã lái xe tới gần khu nhà cũ của An Miên.
Thời khắc này, Dung Tỉnh lại nhìn thấy ngoài cửa sổ xe vài bóng người không nên xuất hiện ở đây.
La Niệm Tử, còn một vài người nhà họ La khác nữa.
Xảy ra chuyện gì vậy? Dung Tỉnh lập tức nhíu mày.
Dù quan hệ giữa anh và gia đình họ La xem như không tệ, cũng coi như quen biết La Niệm Tử, nhưng anh không hề mong An Miên bị kéo vào cái vòng luẩn quẩn này. Thế mà giờ lại trùng hợp thật đấy, mấy người nhà họ La ấy lại đang đứng trước cửa nhà An Miên.
“Tiểu La?” Mẹ Dung Tỉnh đỗ xe trong khu nhà, mở cửa, kinh ngạc hỏi, “Sao các cháu lại có mặt ở đây?”
Dung Tỉnh thì ngẩn người trong xe một lát, nghiêm túc suy nghĩ xem mục đích đám người nhà họ La tới đây là gì.
Rốt cuộc bọn họ chạy tới đây làm gì? Dung Tỉnh không nghĩ ra An Miên có thể có quan hệ gì với nhà họ La…
Trừ khi…
Dung Tỉnh lập tức nghĩ đến chuyện trước đó có người ra tay bảo vệ An Miên, xóa tất cả thông tin về cậu trên mạng. Lúc ấy phản ứng của An Lạc Tân vô cùng kỳ lạ, Dung Tỉnh cũng từng nghi ngờ liệu có khi nào điều này có liên quan đến ba mẹ ruột của An Miên hay không. Giờ mấy người nhà họ La xuất hiện, nói không chừng cũng có liên quan đến thân thế của An Miên.
“Dì, Dung Tỉnh, gặp hai người ở đây đúng là trùng hợp thật đấy.” La Niệm Tử cười cười bước tới, chào hỏi Dung Tỉnh vẫn đang ngồi ở ghế sau xe.
Dung Tỉnh vừa đáp lại với vẻ mặt thản nhiên, vừa trao đổi ánh mắt với An Miên đang ở trong túi.
An Miên lắc đầu với Dung Tỉnh.
Đương nhiên An Miên cũng nghĩ đến chuyện giống Dung Tỉnh, nghĩ đến khả năng có thể gia đình họ La có liên quan đến ba mẹ ruột của mình nhưng cậu cũng không quá để tâm đến chuyện đó. Cậu cũng đã trải qua nhiều năm như vậy rồi, dù ông cậu đối xử với mình không tốt thì mọi chuyện cũng đã qua cả rồi.
Ba mẹ chưa từng gặp, đối với cậu mà nói, chẳng qua chỉ là một hình tượng mà thôi.
Giờ An Miên nghĩ muốn làm thế nào để cuộc sống của mình trở lại quỹ đạo bình thường, nhanh chóng thoát khỏi tình huống chỉ có thể đội lá cây trốn trong túi áo Dung Tỉnh. Sau đó học tập thật tốt, kiếm tiền thật giỏi rồi bình yên ở bên Dung Tỉnh.
Nhưng An Miên không muốn tìm thân thế của mình, không có nghĩa là thân thế sẽ không tìm đến cậu.
La Niệm Tử ở bên ngoài nói chuyện với mẹ Dung Tỉnh một lát rồi lại cười nói với Dung Tỉnh vẫn đang ngồi ở ghế sau xe, “Sao em còn ngồi ở đó, khách khí vậy sao?”
Dung Tỉnh bình tĩnh lại chút, mở cửa xe xuống, khiến vẻ mặt mình trông thật tự nhiên, “Chị Niệm, em chỉ hơi bất ngờ khi gặp chị ở đây, đúng là trùng hợp thật đấy.”
“Thực ra mà nói thì cũng không hẳn là trùng hợp.” Vẻ mặt La Niệm Tử hơi phức tạp, “Chỗ này là nhà người bạn kia của em đúng không?”
Dung Tỉnh biết rồi còn cố hỏi, “Bạn nào cơ?”
“Là một trong số những người lần trước đến viện thăm em ấy, chị gặp rồi,” La Niệm Tử nói, “Sau đó, chị và mẹ em nói chuyện trong phòng bệnh của em, lúc ra ngoài còn thấy cậu ấy nghe lén bên ngoài.”
Dung Tỉnh nhớ lại chuyện này, nhất thời có hơi xấu hổ. Bé An Miên trong túi áo càng xấu hổ đến mức che cả gương mặt lại.
“Lúc đó chị gặp bạn ấy, lập tức thấy bạn ấy hơi giống…” La Niệm Tử nói được nửa câu thì thở dài.
“Giống gì cơ?” Dung Tỉnh hỏi.
“Giống một người em không biết.” La Niệm Tử lắc đầu, trên mặt còn lộ ra nụ cười khổ tự giễu, “Vốn chị còn định coi như không thấy, nhưng lần này chuyện nhà em ầm ĩ lớn như vậy, cũng ảnh hưởng đến người bạn kia của em, làm mưa làm gió trên mạng, bị cha chị nhìn thấy. Không phải cha chị đã đuổi chị tới tìm người sao?”
Cha của La Niệm Tử, ông chủ lớn của tập đoàn La thị kia?
An Miên cũng không quen biết ông La kia, nhưng Dung Tỉnh lại biết đó là một nhân vật lớn cỡ nào.
Sắc mặt Dung Tỉnh nhất thời trầm xuống, cân nhắc hỏi, “Nói đến việc này… lúc trước em vô tình khiến bạn học kia bị liên lụy, còn tưởng sẽ kéo đến vài phiền phức cho cậu ấy, nhưng kết quả lại phát hiện có người ra tay bảo vệ cậu ấy.”
“Đúng vậy,” La Niệm Tử cười khổ thở dài, “Người ra tay chính là cha chị đấy.”
“Ngài La…” Dung Tỉnh nhẩm hai chữ này, cảm thấy một chân tướng quan trọng sắp được hé lộ.
Trong túi anh, An Miên lại ôm đầu bịt tai, không ngừng lắc đầu.
Một mình An Miên đã cố gắng nỗ lực đến tận giờ, hoàn toàn không muốn dính dáng gì đến mấy gia tộc lớn này.
Dung Tỉnh thở dài một tiếng, liếc nhìn vẻ mặt không muốn tìm hiểu chân tướng của An Miên đang ở trong túi. Nhưng La Niệm Tử vẫn ở đây, Dung Tỉnh đành phải nhanh chóng nghĩ cách đối phó với cô trước.
“Chị Niệm, chuyện chị nói em biết rồi. Lần sau em gặp bạn ấy nhất định sẽ nói với cậu ấy, giờ chị về trước đi.” Dung Tỉnh nói.
“Lần sau gặp?” Vẻ mặt La Niệm Tử càng trở nên kỳ lạ, “Em định lần sau sẽ gặp cậu ấy ở đâu?”
Câu hỏi này quá kỳ lạ, Dung Tỉnh hơi sửng sốt.
“Em nghĩ bọn chị đứng đây bao lâu rồi?” La Niệm Tử cười khổ, sau đó dùng sức gõ cửa nhà An Miên, tạo ra tiếng động lớn.
Nhưng trong phòng chẳng có động tĩnh gì cả.
Chẳng lẽ An Lạc Tân không có nhà sao? Dung Tỉnh nhìn cánh cửa đóng chặt từ đầu đến cuối, ý nghĩ trong lòng không ngừng sôi trào. Rõ ràng trước khi đi anh đã trả cho An Lạc Tân một khoản tiền mới, An Lạc Tân cũng đã nhận lời chăm sóc tốt cho cơ thể An Miên, vậy mà giờ ông ta lại không có nhà? Tên này lại chạy đi đâu rồi?
Hay là thực ra An Lạc Tân vẫn có nhà, chẳng qua chỉ là trốn trong phòng, không muốn gặp mấy người nhà họ La này?
Đang lúc Dung Tỉnh nghi hoặc thì từ phía sau nhà truyền đến tiếng thủy tinh vỡ lanh lảnh.
Anh vội chạy ra sau nhà, nơi bị mấy người nhà họ La đập vỡ chính là cửa sổ phòng An Miên.
“Mấy người…” Dung Tỉnh không ngờ người nhà họ La lại làm ra chuyện như vậy, vội vọt tới muốn ngăn họ lại.
Bất kể An Lạc Tân có chạy hay không, cơ thể An Miên vẫn còn nằm trên giường, sao có thể để người ta tùy tiện xông vào!
Nhưng ngay khi Dung Tỉnh vừa vọt tới bên cửa sổ thì một cơn gió lướt qua, cuốn tung rèm cửa sổ trong phòng lên.
Trong phòng trống không, mấy tủ quần áo và ngăn kéo đều bị người ta mở tung, để lại dấu vết lục lọi, trên giường chẳng có gì hết, ngay cả người và chăn bông vốn ở trên đó cũng chẳng thấy tăm hơi đâu, chỉ còn lại ga giường nhàu nát.
Dung Tỉnh thấy cảnh này thì ngây người.
An Lạc Tân thực sự chạy trốn rồi!
Không chỉ vậy mà còn đưa cả An Miên trên giường đi!