Chương 6: Kẻ khốn nạn

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nửa tiếng sau, Dung Tỉnh cùng An Miên xuống xe buýt, trở lại bệnh viện lúc trước.
Rất nhanh, Dung Tỉnh quen đường quen lối tìm được phòng bệnh nơi thi thể An Miên từng nằm. Nhưng lúc này đã trôi qua hai tiếng đồng hồ, bên trong phòng bệnh cảnh còn người mất, chỉ có cô y tá trực ban vẫn còn nhớ cậu học sinh tuấn tú này.
“Lại là em à?” Y tá mỉm cười chào Dung Tỉnh, “Thi thể của bạn học em đã được người nhà đón về rồi.”
Dung Tỉnh lại hỏi kỹ càng về vị “người nhà” kia của An Miên.
Chờ sau khi cô y tá kia tỉ mỉ kể lại một lần, Dung Tỉnh nói với cô một câu cảm ơn rồi mới đi đến góc vắng người, nhìn vào túi áo mình.
“Là cậu của tớ.” An Miên rầu rĩ đáp.
Người cậu này của An Miên cũng là người giám hộ trên danh nghĩa. Nhưng từ bé đến lớn, người này thường xuyên thượng cẳng tay hạ cẳng chân với cậu nên An Miên cũng chẳng có chút hồi ức tốt đẹp nào.
Sau đó, An Miên giải thích đại khái về quan hệ giữa mình và người cậu kia dọc đường đi.
Đơn giản mà nói thì An Miên không biết cha mình là ai, mẹ cũng rời nhà từ khi cậu còn rất nhỏ. Từ đó về sau, An Miên xem như được cậu nuôi lớn. Ngược lại, gã là một kẻ ác ôn, dù không đến mức “ngũ độc câu toàn” nhưng hễ say xỉn là thường xuyên động tay động chân, đối xử với An Miên cũng chẳng ra gì. Gã coi cậu như một gánh nặng, suýt nữa thì ngay cả việc đi học cũng không được.
Nhưng rốt cuộc về sau vì sao vẫn được đi học? Đoán chừng là bởi từ nhỏ cậu đã thông minh, tự mình học đọc học viết, hơn nữa còn dựa vào việc chép bài tập giúp bạn nhỏ khác để kiếm chút tiền lẻ.
Dung Tỉnh yên lặng nghe những chuyện này, chẳng biết nên đánh giá ra sao.
Anh dựa theo địa chỉ trong miệng An Miên để tìm cái nơi mà cậu gọi là nhà.
Trong khu phố cũ, sau một con hẻm vắng là những dãy nhà xập xệ. Mấy người lớn tuổi đang ngồi dưới bóng râm, tốp năm tốp ba cùng nhau trò chuyện.
Dung Tỉnh tìm được nhà của An Miên nhưng cánh cửa đóng chặt, gọi thì không ai trả lời.
Cậu của An Miên, người mà hàng xóm vẫn gọi là “lão khốn nạn”, nửa tiếng trước đã ra ngoài, không biết đi đâu.
Đi một chuyến mà chẳng thu hoạch được gì, Dung Tỉnh không có cách nào khác, chỉ đành tạm rời đi, lần sau lại ghé.
Tiếng nói chuyện của mấy người lớn tuổi loáng thoáng truyền đến, “Hầy, đứa nhỏ An Miên này… Tiếc thật đấy…”
Bước chân Dung Tỉnh hơi khựng lại nhưng không ngừng, nhanh chóng rời khỏi khu phố nhỏ này.
An Miên vẫn im lặng, mãi đến tận khi Dung Tỉnh lên xe buýt để quay về cậu mới mở miệng nói chuyện.
“Dung Tỉnh.” An Miên nhỏ giọng, nghe có vẻ nghẹn ngào, như đang cố kìm nén tiếng khóc, “Có phải tớ thực sự chết rồi không?”
Dung Tỉnh chuyển tầm mắt vào bên trong túi áo mình.
An Miên đang dùng tay ôm hai đầu gối, yên lặng cuộn tròn người bên trong nắp chai.
Dung Tỉnh trầm mặc trong chốc lát rồi thò một ngón tay vào trong túi, đẩy lớp màng bọc thực phẩm đã rách bươm ra, khẽ khàng sờ đầu nhỏ của An Miên.
An Miên ngẩng đầu lên nhìn anh.
“Đừng nghĩ lung tung.” Dung Tỉnh nói, “Bây giờ cậu cứ tung tăng chạy nhảy, ồn ào khắp nơi thế này, chẳng lẽ không phải là đang sống sao?”
An Miên nở nụ cười.
Cậu đương nhiên hiểu rõ là Dung Tỉnh chỉ đang an ủi mình thôi nhưng không hiểu sao tâm trạng lại tốt hơn nhiều.
An Miên cũng vì thế mà bạo dạn hơn không ít, thậm chí còn vươn hai cánh tay nhỏ xíu xiu của mình ra ôm lấy đầu ngón tay Dung Tỉnh, tựa đầu sang bên, “Cảm ơn cậu, Dung Tỉnh, cậu đúng là người tốt mà.”
Lời này nghe hơi kỳ lạ, khiến Dung Tỉnh cảm thấy có chút vi diệu.
Nhưng tình huống này tựa như một chú mèo nhỏ vốn luôn cảnh giác, cuối cùng cũng chịu tự mình đến gần, khiến Dung Tỉnh dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Anh kiềm chế lực tay, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay sờ lên gương mặt An Miên.
Xe buýt gần đến trạm, rung lắc nhẹ nhàng.
Đột nhiên, Dung Tỉnh thấy một bóng người quen thuộc ngoài cửa sổ.
Dung Tỉnh cảm thấy quen mắt là bởi anh đã gặp người này ở bệnh viện. Lúc ấy, thanh niên đeo kính này ngồi ngoài phòng bệnh của An Miên, hai tay ôm đầu, dáng vẻ cực kỳ suy sụp.
Lúc đó Dung Tỉnh tưởng anh ta là người nhà của An Miên, bây giờ anh mới biết trừ người cậu mà mọi người gọi là ‘lão khốn nạn’ kia ra, cậu không còn người thân nào khác.
Lúc này, vẻ mặt thanh niên đeo kính kia thấm đẫm vẻ lo âu, dường như đang cãi vã với người khác, người qua đường cũng đã vây thành một vòng để hóng chuyện.
Đúng lúc này xe buýt dừng hẳn.
Dung Tỉnh xuống xe, hỏi thăm người qua đường xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Không đợi người qua đường kịp trả lời, Dung Tỉnh đã nghe được một tiếng nói vừa lớn vừa vang.
Chủ nhân giọng nói kia rống, “Mày còn hỏi tao muốn gì? Mày lái xe đâm chết cháu tao mà mày còn hỏi tao muốn gì hả? Tao nói cho mày biết, chuyện này mà không có một trăm tám mươi vạn thì đừng hòng cho qua!”
Lái xe? Cháu? Dung Tỉnh đột nhiên nhíu mày.
An Miên cũng bất ngờ bám lấy mép túi áo anh, trộm ló đầu nhìn ra bên ngoài.
“Ông đừng có mà được voi đòi tiên!” Thanh niên đeo mắt kính kia hơi luống cuống, tình thế này khiến anh ta có chút hoảng sợ, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra, “Trách nhiệm của tôi thì tôi sẽ không chối bỏ, tôi đã thanh toán viện phí rồi, cũng đang trao đổi với công ty bảo hiểm, tôi sẽ đền tiền cho ông, sao ông cứ phải gây sự với tôi ngay giữa phố vậy?”
Người này quả nhiên là tài xế tối qua.
“Công ty bảo hiểm?” Người đàn ông trung niên phun một bãi nước bọt xuống đất, hùng hổ nói,
“Chút xíu tiền của công ty bảo hiểm, mày coi đó là bố thí cho ăn mày đấy à? Đó là cả một mạng người đấy! Công ty bảo hiểm đến đền tiền cho tao, mày cũng phải đền tiền cho tao!”
Người đàn ông trung niên này gầy trơ xương, tóc cũng thưa thớt, gương mặt có ba phần giống An Miên, có thể thấy được là có quan hệ huyết thống, xác thực là ông cậu bị người ta gọi là lão khốn nạn kia. Gã đang đẩy một chiếc xe đẩy, trên đó trùm một tấm vải trắng, không biết bên trong là cái gì.
Dung Tỉnh đứng ở bên đó nhíu mày.
Đương nhiên là anh không hề có thiện cảm với người đã đâm chết An Miên nhưng bộ dạng của lão khốn nạn kia trông còn đáng ghét hơn nhiều.
Lúc này hai bên cãi vã lại thành trò hay.
Mãi đến một lúc sau, lão khốn nạn kia thấy tài xế không chịu thỏa hiệp, cười lạnh, vỗ vỗ chiếc xe đẩy trong tay, “Mày biết tao mang gì đến không?”
Sắc mặt Dung Tỉnh chợt biến, dự cảm xấu trong lòng không ngừng dâng lên, thậm chí lông tơ sau gáy cũng dựng đứng cả lên.
“Ông…” Người tài xế kia cũng nghẹn họng nhìn trân trân, hoảng sợ nhìn chiếc xe đẩy trùm vải trắng, có chút không dám tin người đối diện sẽ làm chuyện thất đức như thế, “Ông có ý gì…”
“Tao nói chuyện với mày không được thì đương nhiên phải để cháu tao đến nói chuyện với mày thôi.” Tay lão khốn nạn kia đã vươn đến chỗ tấm vải trắng.
Tài xế lắc đầu, vẫn không thể tin được, “Ông sẽ không làm vậy đâu… Đó là cháu ruột của ông, ông không nhanh chóng để cậu ấy nhập thổ vi an thì ông cũng không thể nào…”
“Nhập thổ vi an?” Lão khốn nạn lại phỉ nhổ, “Mày không đền tiền cho tao thì tao lấy gì mà cho nó nhập thổ đây?”
Nói xong, gã đột nhiên nhấc tay lên, chuẩn bị kéo tấm vải ra.
Gã thực sự đưa thi thể của An Miên ra đây, đây là chuyện mà một tên khốn nạn như gã chắc chắn có thể làm ra.
Có thi thể ở đây thì sợ gì tiền không đến tay? Để kiếm được món hời lớn thì với gã mà nói, chuyện này chỉ là muỗi.
Nhưng lão khốn nạn kia cũng không thể lập tức nhấc tấm vải trắng lên.
Có người dùng sức đè tay gã xuống.
Lão khốn nạn ngẩng đầu nhìn thấy một gương mặt phẫn nộ đến mức mất kiểm soát của thiếu niên.
Lão khốn nạn hung tợn hỏi, “Mày là thằng nào?”
Dung Tỉnh hít sâu một hơi, mạnh mẽ ép mình tỉnh táo lại, “Theo tôi biết thì An Miên tiết kiệm được 50 nghìn tệ. Số tiền này hẳn là đủ để cậu ấy nhập thổ vi an.”
“À,” lão khốn nạn cười lạnh, không thèm che giấu chuyện mình đã cầm số tiền này, “Thằng nhóc con này mày định dạy tao dùng tiền thế nào đấy à? Buông tay ra!”
Dung Tỉnh cố kìm nén cảm xúc của bản thân, lực tay anh cực kỳ lớn, dường như muốn bóp nát cổ tay đối phương.
“Mẹ nó, lại thêm một thứ rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Lão khốn nạn tức giận mắng một câu rồi tung một cú đấm về phía mặt Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh vẫn muốn tránh xô xát, chỉ cúi người né cú đánh kia.
Nhưng ngay sau đó lão khốn nạn nhấc gối, trông thấy rất nhanh sẽ đá trúng ngực Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh nhấc tay lên, tiếp được cú lên gối này một cách vững vàng.
Đến lúc này lão khốn nạn mới sửng sốt nhận ra thiếu niên thoạt nhìn yếu ớt trước mắt này lại có thân thủ cực kỳ tốt.
Dung Tỉnh nhìn thẳng vào mắt gã, hốc mắt anh đỏ bừng, “Suýt nữa thì ông đá trúng túi áo của tôi rồi.”
Gì cơ? Lão khốn nạn có hơi mờ mịt.
Đúng lúc gã lần thứ hai lấy lại tinh thần, Dung Tỉnh đã vung một cú đấm lên, nắm đấm này dường như chiếm trọn tầm nhìn của lão khốn nạn kia.