Chương 51: Trao Đổi

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Tỉnh nhìn cảnh tượng trước mắt, sững sờ cả người.
Anh hoàn toàn không hiểu mấy người nhà họ La này tới đây làm gì, cũng không rõ vì sao An Lạc Tân lại phải chạy trốn. Anh từng nghĩ, nếu An Lạc Tân có chạy trốn thật thì cứ để ông ta đi, cùng lắm cũng chỉ chứng tỏ người cậu này thật sự không đáng tin cậy, anh vốn dĩ chẳng trông mong gì ở ông ta, chỉ cần An Miên vẫn bình an là được. Nhưng anh không ngờ tới An Lạc Tân lại có thể mang An Miên đi.
Một người nhà họ La tiến đến cửa sổ, định trèo vào thì bị Dung Tỉnh đẩy lùi. Người nhà họ La đang định nói gì đó, chợt thấy Dung Tỉnh ra hiệu nhường đường, anh ta liền trèo qua ô cửa sổ vỡ nát.
Lòng bàn tay bị mảnh thủy tinh vỡ trên cánh cửa cắt một vết chảy máu nhưng Dung Tỉnh hoàn toàn không hay biết, chỉ một lòng muốn làm rõ tình hình bên trong.
Cơ thể An Miên quả thực không còn ở trong căn phòng này nữa.
Trong nhà không có ai, An Lạc Tân quả thực đã rời đi, còn đưa theo cả An Miên.
Dung Tỉnh đứng sững trong căn nhà trống vắng, không biết phải làm gì tiếp theo. Trong lòng anh không ngừng gào thét muốn tìm lại cơ thể An Miên, nhưng rốt cuộc biết tìm ở đâu đây? Lát sau, Dung Tỉnh lại hành động, anh mở tất cả tủ và ngăn kéo, cố gắng tìm kiếm mọi dấu vết còn sót lại, nỗ lực tìm manh mối để biết An Lạc Tân đã đưa An Miên đi đâu. Nhưng kết quả lại chẳng có gì.
Anh chỉ có thể phát hiện ra rằng, An Lạc Tân không chỉ đưa cơ thể An Miên đi mà còn cuỗm hết tiền bạc, tài sản trong nhà, xem ra không có ý định quay về trong một sớm một chiều.
“Không sao đâu, Dung Tỉnh.” Lúc này, An Miên trong túi lại quay sang an ủi anh, “Không sao hết, đừng hoảng.”
Dung Tỉnh nhắm chặt hai mắt lại, ép bản thân phải bình tĩnh một chút, “Lúc này rồi mà tớ còn cần cậu an ủi… đúng là chẳng ra gì.”
“Đừng nói như vậy, Dung Tỉnh, tớ biết cậu chỉ đang lo lắng cho tớ thôi.” Cậu khẽ kéo áo anh, “Nhưng thật ra cậu không cần lo lắng đến thế đâu. Dù sao đó cũng là cậu của tớ mà, tuy tính tình không tốt chút nào nhưng ít ra ông ấy chẳng có lý do gì để vô duyên vô cớ làm hại tớ. Hơn nữa, cho dù ông ấy có làm vậy đi chăng nữa, đó cũng là cơ thể đã sống lại sau tai nạn giao thông rồi, sẽ không sao đâu mà.”
Tuy nói vậy nhưng bàn tay nhỏ xíu của An Miên lại đang run rẩy.
Đó cũng là điều đương nhiên thôi… giờ cơ thể cậu bị đưa đi, đương nhiên cậu sợ hơn cả Dung Tỉnh rồi.
Họ chẳng biết rốt cuộc An Lạc Tân muốn làm gì, có lẽ An Lạc Tân sẽ mang theo cơ thể An Miên chạy đến một nơi xa xôi nào đó rồi không bao giờ quay trở lại. Thậm chí ông ta còn có thể bán cơ thể An Miên đi. Mọi suy đoán tồi tệ nhất cứ quẩn quanh trong đầu hai người, nhưng lúc này họ chỉ có thể giấu những suy đoán ấy trong lòng, an ủi lẫn nhau, cầu nguyện mọi chuyện sẽ diễn biến theo chiều hướng tốt đẹp.
Dung Tỉnh thò tay vào túi, nhẹ nhàng xoa đầu An Miên. An Miên ôm lấy ngón tay anh, khẽ cọ cọ.
“Thực sự không sao đâu mà Dung Tỉnh.” An Miên thấp giọng nói tiếp, “Chúng ta cũng không phải là không làm được gì.”
Dung Tỉnh cười tự giễu, đang định nói gì đó thì chợt đối mặt với ánh mắt của An Miên bé nhỏ trong túi, anh sững sờ. Ánh mắt kiên định của An Miên khiến anh bừng tỉnh. Đúng là, không phải không còn cách nào.
Tuy anh thực sự không làm được gì, nhưng An Miên có thể tự mình làm được một vài chuyện. Chỉ là cách này đòi hỏi Dung Tỉnh phải có một chút quyết tâm và tin tưởng mà thôi.
Mà quyết tâm cùng tin tưởng như vậy, Dung Tỉnh có thể có được bất cứ lúc nào.
Dung Tỉnh mở cửa chính căn nhà này ra, nhìn La Niệm Tử bên ngoài, hỏi: “Người ở đây quả thực đã rời đi rồi. Mọi người có quan hệ gì với người trong nhà này, sao lại tìm đến đây, và vì sao ông ấy lại bỏ trốn?”
“Xin lỗi, Dung Tỉnh.” La Niệm Tử day trán, hiển nhiên cũng thấy tình huống trước mắt vô cùng khó xử, “Không phải tỷ không muốn nói với đệ, nhưng đây là chuyện riêng của nhà họ La, tỷ không tiện nói ra.”
Dung Tỉnh nhìn La Niệm Tử và những người nhà họ La một cách thật sâu, không hỏi thêm gì nữa mà nhanh chóng quay trở lại bên mẹ mình, ngồi vào trong chiếc xe.
“Mẹ, con hơi mệt, muốn nằm nghỉ trong xe một lát.”
“Con không sao chứ?” Mẹ hơi lo lắng, nhớ lại một loạt chuyện xảy ra mấy ngày qua thì cũng thấy hơi đau lòng, “Nếu thực sự mệt quá thì mau về thôi, nghỉ ngơi cho khỏe.”
Dung Tỉnh hơi do dự một chút, mấy lần định nói rồi lại thôi, không biết phải mở lời ra sao. Một lát sau, Dung Tỉnh cười cười, “Không sao đâu, mẹ, nghỉ ngơi ở đâu chả như nhau. Chỉ là lần này chắc con ngủ lâu hơn một chút, đại khái là muốn nằm lì đến tận sáng mai mới dậy ấy.”
“Sao phải nằm đến tận sáng mai?” Mẹ đang định nói tiếp thì đã thấy Dung Tỉnh nghiêng người nằm xuống xe.
Trong khoảnh khắc ấy, trong lòng bà dâng lên một cảm giác bất an mạnh mẽ, tựa như nhớ lại lúc Dung Tỉnh hôn mê ở nhà. Điều này khiến trái tim bà hơi thắt lại… nhưng cảm giác bất an ấy thật quá kỳ lạ, rõ ràng Dung Tỉnh đã nói chỉ muốn nghỉ ngơi một chút mà thôi.
Mẹ trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng bà ngước nhìn màn đêm đã buông xuống, thấp giọng nói, “Con nói rồi đấy, sáng mai phải dậy đấy.”
Dung Tỉnh gật đầu, sau đó không còn phản ứng gì thêm.
Thực ra Dung Tỉnh cũng không biết sáng mai mình có thể tỉnh dậy hay không, dù sao quyền quyết định cũng không nằm trong tay anh.
Chỉ là Dung Tỉnh tin tưởng vào điều đó.
Khi An Miên mở mắt, sắc trời bên ngoài đã tối đen, có thể thấy rõ những vì sao trên bầu trời quang đãng. Gió thổi vào mặt hơi lành lạnh nhưng trên người lại được đắp một tấm chăn. Xung quanh hơi xóc nảy, khiến cậu biết mình hẳn đang ở trên một phương tiện giao thông nào đó.
An Miên ngồi thẳng dậy, thấy mình đang ở trên một chiếc xe ba bánh điện cũ kỹ. Chiếc xe này rất quen mắt, là cái An Lạc Tân đã mua hai năm trước.
“Đây là đâu?” An Miên hỏi.
Giọng nói bất cần, ngả ngớn của An Lạc Tân vọng lại từ phía trước, “Tỉnh rồi đấy à? Cũng tỉnh sớm đấy chứ. Lúc mày ngất, lúc lại tỉnh thế này, có quy luật gì không?”
An Miên dùng ngón tay quẹt môi mình, trầm mặc một lát. Nếu nói đến quy luật thì đương nhiên là có. Mỗi lần Dung Tỉnh hôn cậu đều có thể khiến cậu quay trở về cơ thể này một lát, cũng tạo cơ hội để hai người trao đổi về tình cảnh hiện tại. Mà ngay chiều nay, trước khi Dung Tỉnh nhận được tin chạy tới chỗ ở của Dung Chấn Đức, vừa hay bọn họ có hôn môi một cái.
Đúng vậy, để An Miên quay trở lại cơ thể mình, bọn họ đã dùng hết cơ hội lần này rồi. Giờ phút này, Dung Tỉnh đang thay An Miên trở thành dáng hình bé nhỏ kia.
An Lạc Tân tiếp tục ngả ngớn ở đằng trước, “Về phần mày hỏi đây là đâu… đương nhiên là đang ở trên đường rồi.”
An Miên nhìn cảnh vật xung quanh, có bóng cây rậm rạp và bùn đất, ánh sáng rất yếu, có thể thấy đây hẳn là một con đường nhỏ nào đó ở ngoại ô, “Sao tự dưng ông lại bỏ trốn?”
An Lạc Tân hừ hừ hai tiếng, không trả lời.
“Ông chạy thì cứ chạy, sao phải kéo tôi theo cùng?” Hiếm khi nào thấy An Miên có vẻ hơi nôn nóng như lúc này, “Ông muốn đưa tôi đi đâu?”
“Mày là cháu tao.” An Lạc Tân nói, “Dù thế nào đi chăng nữa thì mày cũng là cháu tao. Tao định cao chạy xa bay, đương nhiên không thể để mày ở lại chỗ cũ rồi.”
Câu nói này, An Lạc Tân cũng hiếm khi thốt ra một cách nghiêm túc.
Nhưng An Miên chẳng thể hiểu nổi chuyện này, bất chấp lý lẽ, “Tôi không đi theo ông, tôi phải quay về, đưa tôi về. Ông dựa vào đâu mà đưa tôi đi?”
“Muộn rồi.” An Lạc Tân tỏ vẻ hoàn toàn không quan tâm đến suy nghĩ của An Miên, “Dù tao có dựa vào đâu đi chăng nữa thì tóm lại chính là tao đưa mày đi. Đã tới tận đây rồi, mày còn đòi về đâu nữa? Thà tìm một chỗ mới, bắt đầu cuộc sống mới thật tốt, dù sao mày cũng chẳng có bạn bè gì…”
An Miên bị ông ta liên miên cằn nhằn đến nổi giận, dứt khoát lao thẳng về phía trước, định giật tay lái khỏi tay ông ta.
An Lạc Tân suýt nữa đã khiến chiếc xe ba bánh này lao xuống rãnh.
“Mày điên rồi à!” An Lạc Tân vội dừng xe, trở tay nắm lấy cánh tay An Miên, “Mày muốn chết à!”
An Miên không nói gì, đá mạnh một cú vào bụng ông ta.
An Lạc Tân hít một hơi khí lạnh, đau đến nỗi không mắng nổi, mãi một lúc lâu sau mới đỡ hơn một chút, ông ta móc một miếng vải bên cạnh ra, trói hai tay An Miên lại.
Sau đó ông ta đẩy An Miên vào thùng sau xe, nghiến răng rít ra mấy chữ, “Mày dám đánh tao?”
“Tôi đánh ông là còn nhẹ đấy!” An Miên mắng lại.
An Lạc Tân u ám nhìn cậu một lúc nhưng không nói gì thêm, nhanh chóng trở lại chỗ ngồi, khởi động lại chiếc xe ba bánh.
Kết quả, xe vừa mới nổ máy, còn chưa đi được bao xa, ông ta đã nghe thấy phía sau vang lên một tiếng “bịch”.
An Lạc Tân quay đầu lại nhìn, suýt nữa thì bị dọa mất hồn. Hai tay An Miên bị trói chặt, cậu cứ thế trực tiếp lăn ra khỏi thùng xe. Tiếng “lịch bịch” vừa nãy vang lên chính là tiếng An Miên ngã xuống đường, lăn hai vòng.
“Có phải mày điên thật rồi không!” An Lạc Tân thực sự bị dọa sợ, vội dừng xe quay lại tìm An Miên, “Xe đang chạy mà mày còn dám nhảy?”
May mà vừa nãy xe chạy chưa nhanh, An Miên cũng không gặp nguy hiểm gì, chỉ đau đến nhăn mặt mà thôi.
Thấy An Lạc Tân bước tới, An Miên vội thu lại vẻ mặt đau đớn, cậu đau đến thở gấp nhưng cố nén lại, bày ra vẻ mặt lạnh như băng, thậm chí còn cố đá thêm hai cú.
Vốn An Lạc Tân định đỡ An Miên lên, nhưng cứ thế thì không tài nào lại gần được, “Mày có cần phải vậy không, mày nói xem mày thực sự phải như vậy mới chịu à?”
“Tôi phải về.” An Miên cắn răng, vẫn chỉ có mấy chữ đó.
“Tao biết mày muốn về. Nhưng vì mày muốn về mà chẳng lẽ ngay cả mạng sống mày cũng không cần à?” An Lạc Tân hỏi.
“Có nhiều thứ còn quan trọng hơn cả mạng sống!” An Miên đỏ mắt nói.
“Ví như tên nhóc đó?” Sắc mặt An Lạc Tân sa sầm, “Mày đã chết một lần rồi, có thể nào đừng ngây thơ như vậy nữa được không?”
An Miên hé miệng, chợt hiểu ra hàm ý trong lời này, sắc mặt cũng trầm xuống. Một lúc lâu sau, An Miên hỏi, “Ông biết à?”
An Lạc Tân ngẩng đầu nhìn trời, từ chối đưa ra ý kiến.