Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 52: An Lạc
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Miên nhìn chằm chằm An Lạc Tân một lúc.
Vậy mà ông ta lại biết mình trở về từ cõi chết, chuyện này quả là bất ngờ, nhưng thực ra cũng không đến mức gây sốc.
Dù sao An Miên cũng đã biết An Lạc Tân từng có một vài hành động khả nghi, thậm chí khi cậu và Dung Tỉnh đổi chỗ cho nhau, An Lạc Tân còn từng lén chạy đến bệnh viện thăm Dung Tỉnh. Nếu tất cả những điều đó đều xuất phát từ việc An Lạc Tân đã sớm biết được gì đó thì đúng là có thể giải thích được rất nhiều chuyện.
“Ông biết bao nhiêu?” An Miên hỏi ông ta, “Chuyện này có liên quan gì đến việc ông bất ngờ bỏ trốn không?”
“Chẳng liên quan, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.” An Lạc Tân lắc đầu, “Tao chạy là vì có người tìm tao, tao không muốn bị phát hiện. Còn chuyện của mày, ít ra tao biết là tao đưa mày đi, với mày mà nói thì chẳng phải chuyện gì xấu. Mày là cháu tao, tốt xấu gì tao cũng vẫn sẽ nghĩ cho mày.”
An Miên bật cười vì tức giận, “Sao lại không phải chuyện xấu?”
“Vấn đề lớn nhất bây giờ của mày chính là thỉnh thoảng mới tỉnh lại, phần lớn thời gian vẫn là hôn mê, không phải sao? Lúc mày hôn mê, tình cảnh không tốt lắm đúng chứ. Tất cả những chuyện khác khi đem ra so với chuyện này đều có thể coi là chuyện nhỏ.” An Lạc Tân nói, “Nhưng mày tìm được một người có thể đổi với mày, hơn nữa chúng mày đã đổi rồi.”
An Miên không ngờ ông ta thực sự lại biết rõ như vậy, có hơi kinh ngạc.
An Lạc Tân bước tới trước mặt An Miên, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt cậu nói, “Vậy bây giờ vấn đề rất đơn giản – mày có thể không đổi lại.”
Ông ta đang nói cái gì vậy?
Trong khoảnh khắc đó, An Miên cứ ngỡ mình nghe nhầm, hoặc đối phương chỉ đang đùa cợt.
Nhưng ánh mắt An Lạc Tân cho cậu biết, ông ta hoàn toàn nghiêm túc. Điều này khiến An Miên cảm thấy đầu óc choáng váng, thậm chí toàn thân lạnh toát.
“Chỉ cần mày không đổi lại thì tất cả mọi thứ đều được giải quyết.” An Lạc Tân chầm chậm nói từng chữ, “Mày sẽ chẳng phải trả bất cứ cái giá nào nữa. Dù chết đi sống lại cần phải trả cái giá lớn thế nào thì đều không còn liên quan gì đến mày nữa. Với lợi ích lớn như thế, những chuyện khác có còn ảnh hưởng gì nữa đâu, mày cần gì phải nhất quyết đòi quay trở về nữa? Sống qua ngày ở đâu mà chả là sống, dù sao mày cũng chẳng có bạn bè gì.”
An Miên lặng thinh hồi lâu, nhìn thẳng vào ông ta.
An Lạc Tân không kìm được nhíu mày, “Làm sao, sao mày nhìn tao như nhìn thấy ma vậy? Đây là cơ hội tốt biết bao, mày đừng nói với tao là mày chưa từng nghĩ đến cách này đấy nhé.”
Ngay sau đó, An Miên đột ngột đứng thẳng dậy.
An Lạc Tân giật mình, không kịp đề phòng nên bị đầu An Miên húc mạnh một cái. Ông ta vội ôm cằm, kêu lên một tiếng rồi nhảy lùi ra xa, “Mày!”
Ông ta cho rằng An Miên lại định đánh mình, đang chuẩn bị dạy dỗ lại thì phát hiện cậu chỉ đứng yên ở đó.
An Miên nhìn chằm chằm An Lạc Tân, đôi mắt dần đỏ hoe, vẻ mặt hung dữ vô cùng, trông như thể có thể lao tới cắn xé bất cứ lúc nào. Nhưng An Miên thực sự chỉ đứng yên tại chỗ.
Cậu chưa bao giờ phẫn nộ như thời khắc này, cũng chưa bao giờ đau lòng đến thế, cứ như bị người ta tát cho mấy cái thật mạnh vậy.
Chuyện An Lạc Tân vừa nói đương nhiên cậu biết. Phán đoán của An Lạc Tân hoàn toàn có lý, cậu hiểu rõ điều đó. Nhưng chính vì cậu biết nên cậu càng không thể tha thứ cho An Lạc Tân khi ông ta nói ra những lời như vậy.
Một lát sau, An Miên mới mở miệng, “Tôi phải về.” Vẫn là những lời ấy, thậm chí giọng điệu còn run rẩy như sắp khóc.
Cậu phải về, phải quay trở về bên cạnh Dung Tỉnh. Vì hai người đã có tình cảm với nhau, và hơn nữa là vì Dung Tỉnh đã dành cho cậu sự tin tưởng tuyệt đối.
“Mày…” An Lạc Tân muốn nói thêm vài câu nhưng đối mặt với một An Miên như vậy, ông ta lại chẳng nói nên lời. Ông ta mơ hồ cảm nhận được thái độ của An Miên đối với mình có chút thay đổi.
Trước đây, dù An Miên ghét ông ta, nhưng dù ghét đến mấy thì ít nhiều cậu vẫn còn chút cảm giác “Sao mình lại có một người cậu như vậy?”, vẫn chấp nhận người cậu này. Nhưng giờ phút này, An Miên nhìn ông ta, cứ như đang nhìn một người xa lạ không hề quen biết.
Yết hầu An Lạc Tân hơi động đậy, bỗng nhiên cảm thấy man mác buồn.
Nhưng một người như ông ta sẽ chẳng vì chuyện đó mà buồn quá lâu. An Lạc Tân nhanh chóng nhổ toẹt xuống đất một cái, mắng: “Không biết tốt xấu!”
Ông ta xoay người bỏ An Miên lại, vừa đi vừa mắng: “Mày thích làm gì thì làm, tao mặc kệ mày, coi như mười mấy năm nay tao chưa từng nuôi dưỡng mày!”
Chỗ này là ngoại thành hoang vu vắng vẻ, chẳng biết có sói hoang hay gì không, dù sao thì nếu An Miên muốn về cũng tuyệt đối chẳng phải chuyện dễ dàng.
An Lạc Tân hùng hổ quay lại xe, lát sau lại mở cửa ném cho An Miên một bọc đồ.
Bọc đồ rơi xuống đất, An Miên bước tới nhặt lên xem, đó là quần áo của cậu. Trong đống quần áo còn có tiền mặt, thẻ ngân hàng, sổ tiết kiệm, vân vân, đều là đồ của An Miên.
Lúc An Miên đang kiểm kê mấy thứ này, An Lạc Tân đã lái xe rời đi.
Thành thật mà nói, An Miên hơi bất ngờ. Tiền của cậu cũng không phải là ít, vậy mà An Lạc Tân lại chủ động trả lại, không lấy đi một đồng nào. May mắn là như vậy, chứ nếu cậu định quay về một mình mà không có tiền thì sao mà được.
Nhưng dù có tiền thì ở nơi hoang vu vắng vẻ này, lại đúng nửa đêm, cầm tiền cũng chẳng tác dụng gì, căn bản chẳng thấy một người nào.
Hơn nữa, xui xẻo thay, An Miên không có điện thoại, cái Dung Tỉnh tặng cậu lúc trước cậu cũng không mang theo bên người.
An Miên thở dài một hơi, cất kỹ tiền, khoác quần áo lên người rồi chầm chậm bước về phía trước. Tóm lại, giờ cậu đã tự do rồi, chỉ cần cẩn thận sống sót qua đêm nay, đến ngày mai trời sáng ắt sẽ có cách tìm được xe để quá giang.
Chỉ là Dung Tỉnh sẽ phải vất vả chờ đợi thêm một chút, mong là hắn sẽ không trách cậu.
...
An Lạc Tân lái xe đi được một đoạn thì dần chậm lại, quay đầu nhìn thoáng qua. Thấy An Miên thực sự đã đi rồi, ông ta cũng chẳng bất ngờ chút nào.
Đi được một đoạn đường, An Lạc Tân dừng lại.
Ông ta móc ra một điếu thuốc, rít mạnh một hơi.
“Tối lửa tắt đèn thế này mà cũng không biết sợ. Nếu thực sự bị sói hoang ăn mất thì tao xem mày định làm thế nào.” An Lạc Tân vừa hút thuốc vừa mắng, bất cẩn rít mạnh một hơi, bị sặc ho sù sụ một lúc lâu.
Sau đó An Lạc Tân lấy điện thoại ra, lướt mãi rồi tìm thấy một dãy số. Một dãy số mà ông ta vốn tưởng rằng cả đời này mình sẽ chẳng bao giờ liên lạc nữa.
Ông ta nhìn chằm chằm dãy số ấy hồi lâu, bấm gọi.
Điện thoại reo chừng hai ba phút thì được nối máy. Giọng nói ở đầu dây bên kia mang theo chút vui mừng nôn nóng: “An Lạc, là em sao?”
An Lạc Tân không đáp, cố hạ giọng, “Ngài La?”
“Cậu không phải An Lạc,” đối phương nghe thấy giọng nói không giống mình nghĩ nên giọng điệu cũng trầm xuống. “Cậu là ai, số điện thoại này chỉ An Lạc biết, đương nhiên là cô ấy đã nói cho cậu. Giờ cô ấy đang ở đâu?”
“Cô ấy không muốn gặp ông, ông cũng sẽ không muốn gặp lại cô ấy đâu.” An Lạc Tân nói.
“Cậu…”
An Lạc Tân cũng chẳng muốn nói chuyện phiếm với ông ta, liền cắt ngang, đi thẳng vào vấn đề: “Ông có một đứa con trai, thằng nhóc thối này bướng lắm, giờ đang một thân một mình đi trên con đường mòn ngoài rìa thôn Dương gia.”
Nói xong câu này, An Lạc Tân cúp máy, mặc kệ đối phương phản ứng thế nào, cứ thế đạp ga lái xe bỏ chạy.
Điện thoại lại reo lên, An Lạc Tân tắt máy.
...
Cuối cùng, An Miên cũng không thực sự phải thức đến sáng hôm sau.
Cậu run rẩy đi trong gió đêm khoảng hơn một tiếng đồng hồ thì phía đối diện chợt có vài chiếc xe chạy tới, dừng lại quanh cậu, nói là đến đón cậu về nhà.
An Miên đương nhiên không tin, cậu hoảng sợ tột độ.
Ngay lập tức có một người nhanh chóng xuống xe khiến An Miên hơi bình tĩnh lại một chút. Mấy tiếng trước, An Miên còn gặp cô ấy ở nhà mình. Dù không tính là người quen nhưng vẫn tốt hơn là người lạ.
La Niệm Tử nhìn An Miên với vẻ mặt phức tạp, nhưng cô nhanh chóng thu lại những cảm xúc ngổn ngang, thân thiện cười nói: “Em tên là An Miên đúng không? Đây là lần thứ hai chúng ta gặp mặt.”
Thực ra là lần thứ tư rồi, An Miên thầm đếm trong lòng. Cậu gật đầu, “Chị tìm em sao?”
La Niệm Tử cười nói, “Đúng vậy. Bọn chị nhận được tin nói em đang ở đây, nên bọn chị tới đón em.”
“Cậu em liên hệ với các chị sao?” Điều này khiến An Miên không khỏi bất ngờ.
“Cậu…” La Niệm Tử nhẹ giọng lặp lại từ này, vẻ mặt hơi kỳ lạ. Cô lắc đầu, không nói nhiều trước mặt An Miên, vô cùng thân thiện dẫn cậu lên xe: “Bọn chị đưa em về trước rồi nói chuyện sau.”
An Miên hỏi cô, “Sao các chị lại muốn tìm em với cậu?”
La Niệm Tử khẽ cười lắc đầu: “Vốn dĩ bọn chị muốn tìm em và mẹ em, không ngờ em lại sống với cậu, đúng là bất ngờ.”
“Vậy tóm lại tại sao lại tìm em?” An Miên truy vấn.
Lúc này chiếc xe bọn họ đang ngồi đã nổ máy.
La Niệm Tử nghiêng đầu nhìn An Miên, ánh mắt cô chợt trở nên phức tạp.
“Nếu bọn chị không nhầm thì chị hẳn là chị gái em,” cô nói. “Có thể em là con riêng của cha chị.”
An Miên trầm mặc một lúc rồi lặng lẽ gật đầu.
La Niệm Tử cười, “Hình như em không bất ngờ lắm nhỉ.”
“Em chưa bao giờ biết cha mẹ mình là ai, các chị cũng chẳng vô duyên vô cớ mà tới tìm em, đương nhiên sẽ có lời giải thích hợp lý,” An Miên thấp giọng nói. “Cũng chỉ có bấy nhiêu khả năng thôi.”
Đáp án này không khiến An Miên vui vẻ gì lắm, dù sao bao năm qua cậu cũng chẳng nghĩ đến chuyện cha mẹ mình. Nhưng nếu đã bị tìm tới cửa thì cậu cũng chỉ có thể đón nhận.
So ra thì An Miên để tâm đến chuyện bao giờ mình có thể quay trở lại bên cạnh Dung Tỉnh hơn.
Mong muốn này không dễ đạt được đến vậy. Mặc dù nhanh chóng về đến thành phố, nhưng trước hết An Miên bị đưa đi gặp ông La, phải ứng phó xong xuôi mới có thể đi tìm Dung Tỉnh.
Ông La là một người đàn ông hơi cao lớn, để một chút râu, ngũ quan trên mặt quả thực giống An Miên mấy phần, nhưng dáng vẻ trông thô kệch hơn cậu.
Đây là cha của mình sao?
An Miên nhìn ông La rồi chợt nhận ra bản thân mình không bình tĩnh như cậu tưởng tượng. Nhưng cũng chỉ là không bình tĩnh thản nhiên như vậy mà thôi, chứ chưa đến mức kích động. Cậu đang vội muốn đi tìm Dung Tỉnh nên mau chóng thu lại tâm tư của mình, một lòng muốn nhanh chóng giải quyết xong chuyện với đối phương.
Ngược lại, La tiên sinh có vẻ thất thố hơn nhiều.
“Giống, thật sự là quá giống, gương mặt này của con và An Lạc lúc còn trẻ quả thực giống nhau như đúc.” Ông muốn nắm lấy tay An Miên, nhưng An Miên lùi về phía sau một bước nên ông đành phải từ bỏ.
An Miên nghe thấy hai chữ “An Lạc”, cảm thấy hơi kỳ lạ.
Đó là tên của mẹ cậu.
Mẹ tên An Lạc, cậu tên An Lạc Tân, hai cái tên này thoạt nghe không giống chị em cho lắm.
“Ngài La,” An Miên cúi đầu, vô cùng bứt rứt, “Cháu có thể về được chưa ạ?”
Ông La thở dài: “Con xa cách ta như thế… Thôi, bỏ đi. Mấy năm nay, con và An Lạc sống tốt chứ?”
“Cháu chưa từng gặp mẹ,” An Miên nói. “Cháu vẫn luôn ở cùng với cậu.”
“Cậu?” Ông La nhíu mày.
An Miên gật đầu.
Một khắc sau, ông La nói: “Cậu ở đâu ra? Mẹ con là cô nhi, cô ấy căn bản không có anh chị em gì.”