Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 7: Còn sống
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi lão khốn nạn còn chưa kịp phản ứng, nắm đấm của Dung Tỉnh đã giáng xuống, khiến một bên má lão sưng bầm.
Lão ta bị đánh đến ngớ người, mãi đến khi hoàn hồn thì cơn giận dữ đã bốc lên ngùn ngụt, không thể kìm nén. Lão nhanh chóng rút con dao nhỏ dắt bên hông ra, túm lấy quần áo Dung Tỉnh định phản công. Nào ngờ, lão lại ăn thêm hai cú đấm nữa từ Dung Tỉnh.
Trong lúc xô xát, Dung Tỉnh khó tránh khỏi bị thương, mu bàn tay anh bị rạch một vết, máu đỏ tươi lập tức rỉ ra.
An Miên nhìn thấy cảnh tượng đó, lòng nóng như lửa đốt, cả người lắc lư theo từng cử động của quần áo. Nếu lúc này cậu còn ở trong cơ thể mình, cậu đã có thể giúp Dung Tỉnh rồi. Nhưng giờ đây, ngay cả việc bò ra khỏi túi áo cậu cũng không làm nổi, điều này thực sự khiến cậu vô cùng khó chịu.
Cậu tốn không biết bao nhiêu sức lực mới miễn cưỡng bám được vào mép túi, thò đầu ra ngoài nhìn ngó.
Cậu nhìn thấy chiếc xe đẩy phủ vải trắng, trong lòng dâng lên cảm xúc rối bời phức tạp.
Chắc chắn bên trong chiếc xe đẩy này là cơ thể của cậu, đúng không?
Giá như cậu có thể quay trở lại cơ thể mình thì tốt biết mấy…
An Miên lại cố gắng bò ra ngoài thêm một chút nữa, muốn đến gần cơ thể mình hơn. Đương nhiên cậu biết rõ hành động lúc này cực kỳ nguy hiểm, nhưng dường như có một sức cám dỗ khó cưỡng lại cứ không ngừng vẫy gọi cậu.
Đúng lúc đó, lão khốn nạn chợt cầm dao trong tay đâm về phía Dung Tỉnh một lần nữa.
Dung Tỉnh cúi thấp người, gần như dán sát vào chiếc xe đẩy. Anh không để ý An Miên đã bò ra khỏi túi áo, nên sau khi tránh được nhát dao, Dung Tỉnh lại dùng lực chống tay lên xe đẩy để giữ thăng bằng.
Sau một loạt chấn động như vậy, An Miên cũng theo đó mà… rơi ra khỏi túi.
Cậu rơi xuống như thể lướt trên gió, khiến An Miên không hề cảm thấy sợ hãi chút nào.
Cậu thực sự, thực sự cảm thấy cơ thể mình đang phát ra tiếng gọi mời.
…
Lúc này, mọi người xung quanh đã bắt đầu ồn ào hẳn lên.
Một số người qua đường nhanh chóng tránh xa, đề phòng bị vạ lây, trong khi nhiều người khác lại kích động vây quanh xem, hò reo: “Đánh nhau rồi! Đánh nhau rồi!”
Người tài xế tóc đen đeo kính đứng cạnh đó cũng ngây người ra.
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Tên khốn nạn này vừa nãy còn ăn vạ mình, sao vừa quay người đã bắt đầu gây gổ với người khác rồi?
Mãi đến khi mấy viên cảnh sát chạy đến, tài xế mới sực tỉnh, nhận ra đây chắc hẳn là những người đến sau cuộc gọi báo án của anh ta lúc nãy.
Mấy viên cảnh sát nhanh chóng tách những người đang xô xát ra. Họ hơi sửng sốt khi thấy một học sinh nhỏ tuổi như Dung Tỉnh, rồi lại nhìn sang lão khốn nạn kia, nhíu mày. Đối với đội cảnh sát này, lão khốn nạn kia là một gương mặt quen thuộc.
“Chuyện gì thế này? Vì lý do gì mà lại đánh nhau?” Một viên cảnh sát hỏi.
Lão khốn nạn kêu “ai ui” một tiếng rồi duỗi tay chỉ vào bên má bị Dung Tỉnh đánh, thuần thục gào mồm ăn vạ.
Nhưng có nhiều người vây xem như vậy, làm sao có thể để lão ta tùy ý nói bậy được. Đám người qua đường cứ người này một câu, người kia một câu, nhanh chóng kể lại toàn bộ câu chuyện.
Các cảnh sát cau mày, lập tức quyết định đưa lão khốn nạn này về đồn.
Còn về phía Dung Tỉnh… khi đứng trước mặt cảnh sát, anh lại như biến thành một người khác. Lời nói, cử chỉ đều trở lại thành một học sinh xuất sắc, hoàn hảo không tì vết, ngoan ngoãn vô hại, thành thật lễ phép, cúi đầu chân thành thừa nhận lỗi lầm, xin chịu mọi hình phạt.
Đối mặt với một thiếu niên như vậy, ai mà nỡ xử phạt gì chứ?
Các cảnh sát thấy thái độ tốt đẹp của anh, dù có xảy ra ẩu đả nhưng cũng có nguyên nhân sâu xa, cuối cùng họ chỉ phê bình giáo dục một hồi rồi bỏ qua.
Lão khốn nạn nhổ bãi nước bọt “toẹt” một cái rồi không ngừng lải nhải: “Sao có thể như vậy, như thế không công bằng! Tao chỉ đang đòi công đạo cho cháu mình thôi, dựa vào đâu mà lại bị nó vô duyên vô cớ đánh một trận như thế?”
Các cảnh sát không để ý đến lão ta mà nhìn về phía chiếc xe đẩy kia, lập tức căng cả da đầu.
Không phải họ chưa từng thấy thi thể bao giờ, nhưng thi thể bị người nhà chủ động mang ra ngoài thì đúng là lần đầu tiên chứng kiến.
Cuối cùng Dung Tỉnh cũng rời khỏi tầm mắt của các cảnh sát, tìm được cơ hội là vội vã kiểm tra túi áo mình ngay lập tức, muốn xác nhận tình hình của An Miên.
Khi không tìm thấy cậu, anh lập tức bị dọa đến suýt hồn lìa khỏi xác.
An Miên đâu rồi? Một An Miên lớn như vậy, được anh đặt trong túi áo, đã biến đi đâu mất rồi?
Dung Tỉnh vội vã móc cái nắp chai vẫn còn trong túi ra, ngó trái ngó phải. Nắp chai thì vẫn là cái nắp chai đó, nhưng An Miên đâu rồi!
Chẳng lẽ cậu ấy rơi ra ngoài rồi? Vừa nghĩ đến khả năng này, sắc mặt Dung Tỉnh lập tức trắng bệch.
Anh vội vàng tìm khắp nơi trên mặt đất, sợ sẽ nhìn thấy một vết máu thật nhỏ ở đâu đó, nhưng lại không thể không tìm. Kết quả là không tìm thấy, không có ở bất cứ đâu. Dung Tỉnh càng lúc càng sợ hãi, càng lúc càng tự trách, trái tim anh lúc này như co lại chỉ còn bé tí.
Trong lúc tuyệt vọng, Dung Tỉnh thậm chí còn cởi cả giày, cẩn thận tìm dưới đế giày mình.
Người tài xế tóc đen đeo kính kia tiến tới, tỏ ý muốn giúp đỡ: “Em đang tìm gì thế? Anh giúp em tìm một chút nhé.”
Đôi mắt Dung Tỉnh cũng đỏ hoe, suýt chút nữa thì nhấc cả đế giày của tài xế lên xem.
Tài xế sợ đến mức lùi về phía sau.
Vừa lùi lại một bước, tài xế đụng phải tay cầm của xe đẩy, làm rơi tấm vải trắng xuống đất, để lộ cơ thể vẫn luôn được che đậy.
“Anh…” Hai mắt Dung Tỉnh như tối sầm lại, đang định nói gì đó thì chợt nhận ra điều bất thường.
Tài xế quay đầu nhìn lại, còn chưa kịp hoảng sợ thì cũng phát hiện ra điều tương tự.
Dung Tỉnh đã từng thấy cơ thể này của An Miên ở bệnh viện, đây chính là cơ thể mà tài xế đã đưa đến đó. Cả hai người đều nhớ rõ dáng vẻ ban đầu của cơ thể này, nhớ rõ miệng vết thương lớn trên trán “cậu”.
Nhưng giờ phút này, dưới tấm vải trắng lại là một An Miên hoàn chỉnh không tì vết.
Chỉ có hai mắt vẫn nhắm nghiền, thoạt nhìn chẳng khác nào đang ngủ say.
Tài xế cũng chẳng hiểu mình nghĩ gì mà lại duỗi tay ấn nhẹ vào ngực An Miên.
Sau đó anh ta đột nhiên nhảy dựng lên, kinh hoảng kêu to như vừa gặp chuyện gì đó đáng sợ lắm.
Dung Tỉnh đẩy người tài xế ra, cũng duỗi tay ấn lên ngực An Miên.
Vậy mà lại có một nhịp tim nhỏ bé, yếu ớt truyền đến.
Trong vài phút ngắn ngủi, Dung Tỉnh lặng người đi, thậm chí còn cho rằng bản thân có lẽ vẫn đang mơ. Có lẽ từ lúc sáng nghe tin An Miên mất đến giờ, tất cả chỉ là một giấc mộng dài.
Tiếng tài xế kêu sợ hãi, kích động không ngừng truyền đến tai anh: “Còn sống! Còn sống! Tim vẫn đập! Còn sống!!!”
Còn sống… Tim vẫn đập… An Miên còn sống…
Dung Tỉnh cảm thấy trái tim mình vừa nãy cũng như ngừng đập, mãi đến tận lúc này trái tim mới chậm rãi đập lại từng nhịp, xua tan cơn rét buốt chạy khắp người, mang đến một thứ hơi ấm khó tả thành lời.
Các cảnh sát cũng bị tiếng kêu đó làm cho giật mình, nhanh chóng vây lại.
Dung Tỉnh bị đẩy sang một bên, để mặc cho các cảnh sát dùng các biện pháp chuyên nghiệp để đo lường dấu hiệu sinh tồn cho An Miên.
Nhịp tim bình thường, hô hấp bình thường, nhiệt độ cơ thể bình thường, đúng thật là còn sống nhưng lại hôn mê bất tỉnh.
Sao lại còn sống được? Các cảnh sát cho rằng thực ra An Miên vẫn sống nhưng lại rơi vào trạng thái chết lâm sàng, kết quả là bị bệnh viện chẩn đoán sai. Nhưng Dung Tỉnh biết cơ thể này thực sự đã chết rồi, chỉ là lúc này sống lại.
Phải chăng vì anh đưa nhóc con kia tới nên An Miên sống lại? Vậy nhóc con kia đâu rồi, đã quay lại cơ thể này sao?
Dung Tỉnh lẳng lặng đứng một bên, hốc mắt nóng bừng, không biết nên khóc hay nên cười.
An Miên còn sống, đương nhiên anh hẳn phải vui mừng.
Nhưng khi nghĩ đến việc nhóc con kia biến mất khỏi thế gian này, Dung Tỉnh lại cảm thấy có chút buồn bã, mất mát. Anh sẽ không thể gặp lại một nhóc con nhỏ xíu có thể nằm gọn trong lòng bàn tay, cũng không còn nhóc con khẽ dụi vào đầu ngón tay anh nữa sao?
Cũng không biết sau khi sống lại An Miên có còn nhớ rõ quãng thời gian ngắn ngủi kia nữa không. Biết đâu An Miên vẫn lãnh đạm như cũ, không tiếp xúc với bất cứ ai, trở thành một vị thần tối cao không màng thế sự.
Đang lúc đáy lòng Dung Tỉnh chua chát, anh chợt thấy một cái bóng nho nhỏ mờ mờ dưới tai An Miên.
Cái bóng nhỏ kia run run hai cái, dè dặt ló cái đầu xíu xiu của mình ra, ngó Dung Tỉnh lom lom.
…An Miên sớm đã bị trận địa này dọa cho phát khóc.
Cậu đối mắt với Dung Tỉnh, nước mắt lưng tròng: Cậu đang làm gì đó, sao còn chưa đón tớ vậy?