Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 8: Sự Suy Yếu
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảng chừng năm phút trước, An Miên vô tình rơi ra khỏi túi áo, đáp xuống tấm vải trắng.
Thực ra cậu ngã không đau chút nào.
Thế nhưng rõ ràng cậu cảm nhận được cơ thể mình đang kêu gọi, suy nghĩ của cậu khi ấy là chắc chắn mình còn có thể trở lại cơ thể cũ nhưng cuối cùng lại không như mong đợi.
Lần thứ hai An Miên mở mắt, mọi thứ trong tầm mắt vẫn to lớn một cách kỳ lạ như cũ, trên đầu cậu vẫn còn hai phiến lá nhỏ kia.
An Miên bò xuống dưới lớp vải trắng, cố gắng lại gần cơ thể mình hơn nữa, chờ đợi thời gian trôi qua, hy vọng sẽ có chút biến chuyển nào đó.
Cậu cứ chờ mãi chờ mãi đến khi cảnh sát tới, rồi Dung Tỉnh hoảng loạn phát hiện không thấy mình, chờ đến khi người tài xế kia vô tình làm rơi tấm khăn, đợi đến khi một đám người ồn ào reo lên “còn sống, còn sống” nhưng cậu vẫn không có gì thay đổi.
An Miên vô cùng thất vọng, trốn ở sau tai mình, tiến thoái lưỡng nan, chẳng biết phải làm thế nào mới ổn.
Cậu không dám để người khác phát hiện ra mình, chỉ có thể không ngừng ngó xem Dung Tỉnh đang ở chỗ nào, mong chờ nhìn anh, hy vọng Dung Tỉnh có thể nhanh chóng để ý đến mình, kịp thời đưa cậu trở về.
Vẫn may là Dung Tỉnh không biết vì lý do gì mà thất thần một lúc rồi cuối cùng cũng chú ý đến cậu.
Trong nháy mắt, biểu cảm của Dung Tỉnh trở nên vô cùng phức tạp, khó diễn tả thành lời.
Lúc này nhóm cảnh sát vẫn đang vây quanh cơ thể An Miên, thảo luận, “Đứa nhỏ này đúng là còn sống nhưng lại hôn mê, mau đưa đến bệnh viện đi.”
Lão khốn nạn chưa bị cảnh sát giải đi, nghe thấy câu nói này lập tức nghĩ đến tiền viện phí, số tiền hơn một trăm nghìn tệ kia cũng tiêu tan, sắc mặt lập tức tối sầm lại.
Lão khốn nạn liếc mắt nhìn người tài xế vẫn còn đang hoảng sợ đứng một bên, “Cho vào viện cũng được, dù sao cũng do nó đâm, nó phải chịu trách nhiệm, để nó đưa đi.”
Vị cảnh sát kia cũng không lọt tai, “Chẳng lẽ ông không phải là cậu của đứa nhỏ này à?”
“Tao là cậu nó chứ không phải bố nó.” Lão gắt gỏng, không muốn gánh vác trách nhiệm này chút nào hết.
Người tài xế kia cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Sau khi tiếp nhận sự thật rằng An Miên đã chết đi sống lại, anh ta thực sự vui mừng, thở phào nhẹ nhõm, “Tôi đưa, để tôi đưa, còn sống là tốt rồi.”
Vừa nói, anh ta vừa lấy chìa khóa xe, một tay duỗi ra tính đẩy chiếc xe đẩy kia đi.
Kết quả là tay chưa kịp chạm tới thì đã có một bóng người chắn ngay trước mặt.
Dung Tỉnh giả bộ kích động lao cả người về phía cơ thể của An Miên… tuy rằng lúc này anh kích động thật… rồi đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt mặt An Miên.
Đương nhiên mục đích chính của anh là đặt ngón trỏ vào trước tai của cơ thể An Miên, để nhóc con kia có thể ôm lấy ngón tay anh và bò vào lòng bàn tay. Thực ra anh muốn trực tiếp nhấc cậu lên nhưng đứng trước nhiều người như vậy, hành động như thế quá rõ ràng.
Thế nhưng một lát sau, anh cảm thấy nhóc con kia nhẹ nhàng chạm tay vào móng tay anh, bắt đầu cố sức trèo lên.
Nhóc con đặt chân lên móng tay Dung Tỉnh, cố hết sức leo lên nhưng cuối cùng lại bị trượt xuống.
Người lái xe kia đứng sững tại chỗ, ngạc nhiên nhìn Dung Tỉnh, anh ta cảm thấy phản ứng của anh quá kỳ lạ.
“Cậu ấy là bạn tôi, bạn cực kỳ thân.” Dung Tỉnh giải thích, cố ý khiến khóe mắt đỏ hoe, giữ động tác vuốt mặt An Miên bằng tay phải, đầu ngón tay chạm vào tai cậu, dùng cơ thể chắn tầm nhìn của người khác: “Tôi đang vui, thực sự rất vui.”
“À, ờm.” Tài xế tạm tin lời giải thích này, nhưng vẫn ngơ ngác cầm chìa khóa xe.
Dung Tỉnh nhẹ nhàng thở phào một hơi, vừa giữ nguyên tư thế vừa híp mắt nhìn về phía lão khốn nạn sắp bị cảnh sát đưa đi kia.
“Làm sao?” Lão khốn nạn cứng giọng hỏi anh.
“Ông chẳng qua chỉ là cậu của cậu ấy, không phải ba cậu ấy.” Dung Tỉnh hỏi, “Vậy những lời này có nghĩa là ông không muốn làm người giám hộ của cậu ấy đúng không?”
Lão khốn nạn mắng, “Mày quản tao có muốn hay không làm gì, liên quan gì đến mày?”
“Tôi muốn đưa cậu ấy đi,” Dung Tỉnh nói, “Chắc ông sẽ không từ chối đâu nhỉ.”
Lần này, lão khốn nạn hoàn toàn sững sờ, một lúc lâu sau cũng không biết phải nói gì. Ý gì đây? Cái gì mà đưa nó đi?
Dung Tỉnh nhìn về hướng gương mặt của An Miên, dùng tay trái gạt lọn tóc mái trên trán cậu, “Tôi nói rồi, cậu ấy là bạn của tôi, tôi không yên tâm giao cậu ấy cho ông chăm sóc. Tôi muốn đưa cậu ấy đi, để cậu ấy ở nơi an toàn nhất, cho đến khi cậu ấy tỉnh lại.”
Mà tay phải của anh vẫn luôn đặt ở phía dưới tai An Miên lúc này đã hơi cứng đờ. Mà nhóc con kia vẫn không trèo lên được, cứ leo lên lại tuột xuống nhiều lần.
Tư thế này duy trì quá lâu, khiến anh hơi xấu hổ.
Lão khốn nạn sửng sốt hồi lâu, đến lúc này mới hoàn hồn trở lại, khinh bỉ nói: “Tùy mày.”
Sau đó lão khốn nạn lập tức bị mấy cảnh sát mặc thường phục giải đi, đám đông vây xem xung quanh cũng dần tản đi.
Chỉ còn người tài xế kia ở lại.
Ánh mắt tài xế nhìn Dung Tỉnh bắt đầu trở nên khác thường, “Hay là… đưa cậu ấy lên xe tôi trước đi? Dù sao cũng vẫn phải đưa đi viện.”
Dung Tỉnh cảm giác mình đau cả đầu, thằng nhóc này sao mãi vẫn chưa trèo lên được vậy? Anh nhớ là khả năng vận động của An Miên đâu có tệ đến thế, chẳng lẽ lúc nãy ngã xuống bị thương rồi?
Anh hơi điều chỉnh biểu cảm trên mặt mình, khiến bản thân trông càng thêm kích động, khóe mắt đã đỏ càng đỏ thêm, thậm chí ẩn sâu dưới đáy mắt ấy còn chứa đầy tình cảm sâu sắc và nỗi đau khổ, “Tôi, tôi muốn ở lại nhìn cậu ấy thêm một chút, anh có thể đi lấy xe qua đây trước không?”
Ánh mắt tài xế nhìn Dung Tỉnh càng khác thường, rõ ràng đã sinh ra hiểu lầm nào đó.
Anh ta do dự không biết nên nói như thế nào, muốn nói nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ đành lắc đầu thở dài cảm thán “giới trẻ bây giờ đúng là…”, sau đó cũng nghe theo, đi lấy xe trước để tạo không gian riêng cho “đôi trẻ”.
Chờ tới khi tài xế đi rồi, khi không còn ai chú ý đến nữa, Dung Tỉnh mới vội vươn tay xoay đầu cơ thể An Miên, để lộ An Miên bé nhỏ đang ẩn dưới tai.
Bé mầm An Miên vẫn đang nỗ lực ôm lấy móng tay Dung Tỉnh, nhưng cơ bản là không leo lên nổi, cả người mềm nhũn, không chút sức lực khiến cậu lo lắng đến mức khóe mắt đỏ hoe.
“Cậu…” Dung Tỉnh cũng hoảng, không kìm được hít một hơi lạnh.
Hồi nãy An Miên ẩn trong bóng tối nên anh không thấy rõ, giờ nhìn rồi mới phát hiện hai lá mầm nhỏ trên đầu An Miên đã cuộn tròn, héo rũ lại, so với lúc cậu tìm anh xin nước trước đó còn thảm hại hơn nhiều.
Tuy Dung Tỉnh không rõ hai cái lá này rốt cuộc là gì nhưng có thể dễ dàng hiểu được nó có liên quan mật thiết với trạng thái của An Miên bé nhỏ.
“Dung Tỉnh,” An Miên khẽ chớp mắt, “Tớ khó chịu quá.”
Làm sao bây giờ? Dung Tỉnh cũng hơi hoảng hốt.
Nước? Cần nước à?
Anh dùng hai tay cẩn thận nâng nhẹ cổ áo An Miên lên rồi đặt cậu vào lòng bàn tay mình, ngó nghiêng khắp nơi tìm nguồn nước. Cuối cùng thì nguồn nước khác không tìm được nhưng tình cờ gần đó có một nhà vệ sinh với dãy bồn rửa tay bên ngoài.
Dung Tỉnh ôm An Miên chạy qua, vặn vòi nước trên bồn rửa.
Anh không dám dội nước trực tiếp, An Miên quá nhỏ, anh chỉ dám để cậu ở bên cạnh cho nước bắn nhẹ vào.
Một lát sau, hai phiến lá nhỏ trên đầu An Miên giãn ra một chút, thực sự cách này có hiệu quả.
Dung Tỉnh khẽ thở phào, “Sao lại biến thành như này?”
An Miên đứng lên, trông cậu hoạt bát hơn hẳn lúc nãy, “Tớ cứ dần dần trở nên như vậy.”
“Từ sau lúc cậu tiếp xúc với cơ thể của mình?” Dung Tỉnh cau mày.
An Miên suy tư một lát rồi gật đầu.
Cơ thể của An Miên bỗng dưng sống lại, An Miên bé nhỏ thì đột nhiên suy yếu, hai chuyện này có vẻ như có mối liên hệ…
Ngay lúc Dung Tỉnh tự hỏi, trên đường vang lên hai tiếng còi xe, là tài xế đã lái xe đến.
Dung Tỉnh lại giấu An Miên vào nắp chai cũ lần nữa, đặt vào túi áo rồi cùng tài xế nâng cơ thể An Miên lên xe.
Sau khi lên xe, Dung Tỉnh còn nói, “Đừng đến bệnh viện lúc nãy.”
Tài xế hoang mang, “Tại sao?”
Bởi người ở bệnh viện kia đều biết cơ thể An Miên bị thương nặng ra sao, có lẽ sẽ dẫn tới những rắc rối không cần thiết. Dung Tỉnh hơi nhắm mắt lại, lời này khó mà nói ra miệng.
May là tài xế cũng nhanh chóng nhận ra điều khác thường, kịp thời kiềm chế sự tò mò của mình, quay lại hỏi, “Vậy đi bên nào thì ổn?”
Dung Tỉnh suy ngẫm một lát rồi nói ra hai chữ: “Bắc Thành.”
“Bên đó là bệnh viện tư nhân, chi phí lại còn cao…” Tài xế lẩm bẩm đôi câu, cũng không phản đối nhiều mà nhanh chóng đổi hướng.
Bệnh viện Bắc Thành, lái xe tới đó cũng mất hai mươi phút.
Tài xế đậu xe xong, đang chuẩn bị đến quầy làm thủ tục nhập viện ban đầu thì thấy Dung Tỉnh tìm một người mặc áo blouse trắng bất kỳ trên hành lang, nói chuyện đôi ba câu.
Lát sau, một nhóm người mặc blouse trắng đi về phía này, đưa cơ thể An Miên vào một phòng lớn riêng biệt, hoàn toàn không cần phải lấy số hay đăng ký gì cả.
Tài xế kinh ngạc, sững sờ đợi một hồi, phát hiện không có việc gì làm, ngay cả viện phí cũng không đến lượt mình chi trả thì chủ động nói lời từ biệt trước. Trước khi rời đi còn đưa cho Dung Tỉnh tấm danh thiếp, nói rằng nếu An Miên có bất cứ vấn đề gì đều có thể liên hệ với anh ta.
Dung Tỉnh xem danh thiếp, phát hiện thân phận người này hóa ra cũng không hề tầm thường.
Người này cũng không phải là tài xế chuyên nghiệp mà là một nhà nghiên cứu sở hữu xe riêng, làm việc tại Viện Nghiên cứu Thực vật phía nam thành phố. Xét từ việc anh ta sẵn sàng chịu trách nhiệm như thế có thể thấy chắc chắn là người không thiếu tiền.
Dung Tỉnh nhìn qua một lát rồi đặt tấm danh thiếp qua một bên.
Anh lại lấy nắp chai trong túi áo ra, quan sát bé mầm An Miên thật kỹ lưỡng. Hai phiến lá trên đầu không còn thảm hại như lúc nãy nhưng vẫn đang cuộn tròn, hơi héo rũ. Thảo nào từ nãy đến giờ nhóc con này không nhúc nhích tí nào, cứ yên tĩnh suốt.
Dung Tỉnh nhanh chóng lấy một ít nước trong phòng bệnh, nhỏ ra bàn rồi đặt bé mầm An Miên cạnh vũng nước nhỏ.
An Miên cởi đôi giày nhỏ của mình ra, dùng bàn chân bé xíu nhẹ nhàng dẫm nước.
Phiến lá trên đầu giãn ra một chút, trông sáng bóng và đầy sức sống hơn.
Tảng đá đè nặng trong lòng Dung Tỉnh cuối cùng cũng rơi xuống, tâm trạng căng thẳng như dây đàn từ nãy đến giờ rốt cuộc cũng được thả lỏng. Anh ngồi trên ghế, vừa nhìn bé mầm An Miên chơi đùa với nước vừa chờ kết quả kiểm tra cơ thể An Miên, cũng tranh thủ xem điện thoại của mình một chút.
Lúc này đã đến giờ tan trường, Dung Tỉnh trốn học cả ngày, tin tức trong lớp đã sớm lan truyền rầm rộ trong nhóm chat lớp.
[Dung thiếu cũng sẽ bỏ thi, sống lâu mới thấy, đúng là sống đủ lâu thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.]
[Rốt cuộc Dung thiếu có chuyện gì vậy?]
[Ồn ào cái gì, trốn học thôi mà, cái vị thần tối cao kia không phải hôm nay cũng trốn à.]
[Đừng nói nữa… chà… Chắc các cậu không biết, đêm qua An Miên gặp tai nạn giao thông… Tớ đoán chuyện Dung thiếu trốn học hôm nay chắc có liên quan đến cậu ấy…]
[Gì cơ??? Tai nạn giao thông?????]
[Các cậu không biết gì thật à? Nghe nói cậu ấy đã qua đời rồi…]
Mọi người lập tức nhắn tin liên tục trong nhóm, tất cả đều gõ liên tiếp những dấu chấm hỏi, không biết có bao nhiêu người sốc đến nỗi muốn đập nát màn hình điện thoại.
Dung Tỉnh cười một tiếng. Rõ ràng bản thân mấy tiếng trước cũng mất hồn mất vía giống vậy nhưng giờ thấy dáng vẻ mất bình tĩnh của bạn học, anh lại nảy sinh một cảm giác ưu việt khó tả.
Anh khẽ gõ bốn chữ, [Đừng hoảng, còn sống.]
Lời này vừa thốt ra, mọi người trong lớp lại càng nhắn tin rầm rộ hơn.
[Dung thiếu? Dung thiếu?? Xảy ra chuyện gì thế?]
[Sao Dung thiếu biết?]
[Chẳng lẽ…]
Nụ cười của Dung Tỉnh càng thoải mái hơn, nhẹ nhàng gõ thêm một dòng, [Tôi đang ở cùng vị thần tối cao kia đây.]
Vừa gõ xong dòng này lên màn hình, Dung Tỉnh đang chờ xem các bạn sẽ phản ứng kích động ra sao thì chợt phát hiện có gì đó không ổn.
Anh quay đầu lại nhìn, không biết An Miên ngừng nghịch nước từ lúc nào, đang ló đầu ra, rướn cổ xem điện thoại anh.
Dung Tỉnh vội che màn hình điện thoại theo phản xạ tự nhiên nhưng cũng không kịp nữa rồi.
An Miên ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt đầy nghi hoặc hỏi anh, “Vị thần tối cao là gì thế?”
Mắt Dung Tỉnh đảo qua đảo lại liên hồi, cả người như bị nhấn chìm trong cảm giác xấu hổ.