Chương 9: Vị thần tối cao

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền

Chương 9: Vị thần tối cao

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần đầu tiên An Miên nghe thấy bốn chữ “vị thần tối cao” này.
An Miên vừa bày tỏ sự nghi hoặc về bốn chữ đó, vừa tò mò nhìn Dung Tỉnh, nhưng rồi cậu kinh ngạc phát hiện vành tai Dung Tỉnh đã đỏ bừng không rõ lý do.
Mãi một lúc sau, Dung Tỉnh ho khan một tiếng, cố tỏ ra bình tĩnh đáp: “Chỉ là bạn học trêu đùa nhau thôi, cậu đừng để tâm.”
An Miên chớp chớp mi mắt: “Vị thần tối cao này, chẳng lẽ là để chỉ tớ à?”
Vành tai Dung Tỉnh lập tức càng đỏ hơn.
Đúng vậy, chính là để chỉ cậu. Mấy chữ “vị thần tối cao” này quả thực là một trong những biệt danh của An Miên, hơn nữa, danh xưng này còn được lan truyền rộng rãi khắp trường.
“Sao lại là vị thần tối cao? Tại sao mọi người lại gọi tớ như vậy?” Lúc này An Miên giống hệt một đứa trẻ tò mò.
Đương nhiên lý do là bởi thành tích của An Miên quá xuất sắc, những người khác có cố gắng đến mấy cũng không thể theo kịp, thậm chí chưa một ai từng thấy An Miên nghiêm túc học tập. Điều này quả thực không phải cảnh giới mà người thường có thể đạt được, chỉ có thể gán cho cậu một chữ “thần”.
“Sao trước giờ tớ chưa từng nghe vậy?” Cậu bé tò mò tiếp tục đặt câu hỏi.
Bởi vì biệt danh này mọi người gọi thầm sau lưng, ý nghĩa cũng không hề tốt đẹp như bề ngoài. Lúc mọi người gọi như vậy thực ra đều mang ý giễu cợt thầm kín. Giễu cợt dáng vẻ cao ngạo khó gần, ít nói của cậu, phong thái ấy thực sự giống như một vị thần tối cao, luôn giữ khoảng cách với những người phàm tục như họ.
Dung Tỉnh bắt gặp ánh mắt của An Miên, nghĩ đến những điều này, vẻ ngượng ngùng chợt biến mất.
Anh khẽ nâng mi mắt, đánh giá cậu bé tò mò trước mặt một chút rồi bỗng nói: “Cậu bây giờ so với lúc trước ở trường quả thực rất khác biệt.”
An Miên rút tay về, đỏ mặt nói: “Cũng đâu có gì khác đâu…”
“Khác biệt lớn đấy.” Dung Tỉnh nhướng mày, đầu ngón tay chọc nhẹ vào đầu nhỏ của An Miên: “Lúc ở trường, về cơ bản là cậu chẳng bao giờ nói chuyện với người khác.”
Đôi chân trần bé xíu của An Miên lùi lại hai bước, bàn tay nhỏ xinh xoa xoa chỗ vừa bị chọc, ấm ức nói: “Bởi vì người khác không nói chuyện với tớ.”
Ngón tay Dung Tỉnh khựng lại giữa không trung, sửng sốt một hồi.
An Miên chạy về chỗ vũng nước nhỏ trên bàn của mình, đôi chân bé xíu tiếp tục giẫm nước, trong lòng hơi rối bời. Lúc trước Dung Tỉnh đã từng nói những lời như vậy, giờ lại nhắc lại một lần, quả nhiên là ngại cậu bây giờ quá ồn ào đúng không… An Miên bắt đầu nghĩ, cho rằng có lẽ mình nên yên tĩnh hơn một chút.
Dung Tỉnh thu ngón tay về, hơi chống cằm, suy tư.
Mọi người đều cảm thấy vị thần An Miên này quá cao ngạo và khó gần, nhưng nhìn theo một góc độ khác, dường như An Miên vẫn luôn bị mọi người cô lập?
Ngay cả nhóm lớp mà Dung Tỉnh vừa xem, thực ra cũng không phải nhóm do chủ nhiệm lớp lập ra mà bạn học trong lớp tự tạo rồi kéo nhau vào. Trong nhóm không có giáo viên, cũng không có An Miên. Ngoại trừ An Miên thì tất cả các thành viên còn lại trong lớp đều ở đây.
Đúng thật là An Miên bị các bạn học của mình cô lập. Kể cả bản thân Dung Tỉnh, anh cũng đã góp phần cô lập An Miên.
Dung Tỉnh càng nghĩ càng tự trách.
Nếu mọi người không cô lập An Miên, nếu mọi người nguyện ý để An Miên hòa nhập vào tập thể này, nếu ngay từ đầu có người có thiện ý với An Miên…
Chờ đã, không đúng.
Dung Tỉnh chợt nghĩ đến một chuyện, sắc mặt cũng tối sầm.
Anh nhìn nhóc con đang đứng giữa vũng nước, nghiến răng nghiến lợi hỏi, không nhịn được: “Cậu có nhớ lúc mới nhập học năm ngoái tôi muốn nói chuyện với cậu không?”
An Miên vốn đang ngẩn người nhìn mặt nước, nghe vậy cũng hơi sửng sốt, sau đó nghĩ lại một chút rồi đỏ mặt: “Nhớ mà.”
Khi ấy là lúc tựu trường, lần đầu hai người gặp gỡ.
Lúc ấy mặt trời vừa lên, Dung Tỉnh bước đi dưới ánh ban mai, từng sợi tóc đều như được nhuộm ánh nắng vàng. Dung Tỉnh vươn tay ra trước mặt cậu, gương mặt tuấn tú cùng với nụ cười dịu dàng khi đó là hình ảnh đã sớm khắc sâu vào tâm trí An Miên, cậu còn nhớ rất rõ từng lời mà Dung Tỉnh đã nói với mình vào thời điểm ấy.
“Sau đó thì sao?” Dung Tỉnh nghiến răng hỏi: “Cậu còn nhớ bản thân trả lời như thế nào không?”
An Miên chớp mắt ngẩn người, cái này thì đúng là không nhớ rõ.
Cậu chỉ nhớ lúc đó mình mặc một bộ đồ nhăn nhúm, trên áo sơ mi còn có hai mảnh vải vá lại, lúc ra ngoài cậu quên lau giày. Khi ấy cậu chỉ chằm chằm nhìn xuống đôi giày của mình, cảm thấy bản thân rất đáng xấu hổ, không hiểu sao lại có một người thanh lịch, đẹp đẽ như vậy đến bắt chuyện với mình.
Dung Tỉnh đầy bụng oán giận: “Cậu nói ‘chúng ta không hợp đứng chung một chỗ’, rồi chạy đi.”
“À.” Cuối cùng An Miên cũng nhớ ra: “Thì đúng rồi, bởi chúng ta cơ bản không phải là người của cùng một thế giới.”
Suýt nữa thì Dung Tỉnh bùng nổ.
Thế à, chính là như vậy đấy! Cũng không phải chưa từng có người bày tỏ thiện ý với An Miên, chỉ là An Miên luôn là như vậy! Vị thần tối cao xứng đáng là thần tiên trên trời, lúc nào cũng lạnh lùng, lúc nào cũng cao ngạo như thế.
Anh khi đó đã ngưỡng mộ An Miên biết bao nhiêu, kết quả trái tim non trẻ của chàng thiếu niên bị ném thẳng xuống đất, đối phương thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn anh một cái.
Mãi đến giờ phút này, anh vốn tưởng rằng đã kéo gần khoảng cách với nhóc con này, vậy mà cuối cùng An Miên quả nhiên vẫn là An Miên, cậu vẫn sẽ nói ra những lời như vậy, như thể đó là sự thật hiển nhiên. Dù là thời điểm nào đi chăng nữa thì An Miên cũng luôn cho rằng họ không phải người của cùng một thế giới.
Nghĩ tới đây, Dung Tỉnh có chút đau lòng.
An Miên lại không phát hiện ra, vẫn đang đứng nhìn chằm chằm mặt nước ở bên kia, không biết đang nghĩ đến chuyện gì. Cậu hoàn toàn không nghĩ Dung Tỉnh sẽ để tâm lời mình nói tới vậy.
“Dung Tỉnh,” cậu sờ sờ hai phiến lá trên đầu mình: “Có phải chúng nhỏ lại rồi không?”
Dung Tỉnh đè nén cảm xúc trong lòng, nhìn về phía hai phiến lá nhỏ kia, cẩn thận chăm chú quan sát. Sau khi đủ nước, hai phiến lá này không còn cuộn tròn lại mà vươn ra đầy sức sống, nhưng chúng quả thật là bé lại.
Vốn dĩ mỗi lá đều to bằng một bàn tay của An Miên bé con, giờ nhỏ lại bằng một nửa.
Dung Tỉnh đang định nói gì đó thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa phòng bệnh.
An Miên nghe tiếng, tức khắc buông bỏ suy nghĩ, lập tức chạy ra phía sau cái cốc, trốn thật kỹ.
Bước vào là bác sĩ của bệnh viện Bắc Thành: “Kết quả kiểm tra ban đầu có rồi.”
Dung Tỉnh liếc nhìn bạn nhỏ An Miên đang trốn sau cái cốc, phát hiện nhóc con này thế mà sợ bị người khác phát hiện đến run bần bật.
Dáng vẻ này khiến lòng Dung Tỉnh mềm nhũn, tâm tình không vui lúc trước chẳng hiểu sao trở nên tốt hơn rất nhiều.
Anh cười cười, lắc đầu, hỏi bác sĩ: “Tình huống thế nào?”
“Các chỉ số của bạn học cậu đều bình thường nhưng vẫn chưa có ý thức.” Bác sĩ nói: “Chúng tôi đã tiến hành kiểm tra sóng điện não của cậu ấy, không có bất kỳ dấu hiệu hoạt động tư duy nào. Chúng tôi tạm thời chưa rõ nguyên nhân cậu ấy hôn mê.”
Đây là kết quả tốt ngoài mong đợi. Bởi vì An Miên bé nhỏ đang ở đây nên An Miên bản thể không có ý thức mới là bình thường, nếu có mới đáng sợ.
Dung Tỉnh thở phào nhẹ nhõm: “Đơn giản mà nói thì hiện tại trạng thái của cậu ấy giống người thực vật?”
“Cái này phải xem cậu ấy có thể tỉnh lại trong vòng một tháng không.” Bác sĩ trả lời.
“Cảm ơn.” Dung Tỉnh gật đầu: “Chỉ đành làm phiền mọi người chăm sóc cậu ấy trong thời gian này.”
“Cậu chủ nhỏ, bạn học của cậu có thể dùng phòng bệnh của chúng tôi trong thời gian dài hay không còn phải xem ông chủ có đồng ý không.” Bác sĩ nói.
Lời của Dung Tỉnh chợt khựng lại, vẻ mặt cứng đờ.
Một lát sau, anh cười cười nhưng sắc mặt vẫn không quá tốt: “Không sao, lát nữa tôi sẽ nói chuyện với ông ấy, hẳn là ông ấy sẽ đồng ý thôi.”
Bác sĩ gật đầu, giải thích thêm một vài điều rồi rời khỏi phòng bệnh.
Dung Tỉnh thở ra một hơi thật dài, sau đó xoay người cầm cái cốc trên bàn lên: “Được rồi, tôi đi đây.”
An Miên đang nằm trên cốc, chợt loạng choạng mất thăng bằng suýt ngã lăn.
“Thân thể này của cậu, sau này cứ để ở đây đi.” Dung Tỉnh đặt cốc sang chỗ khác: “Yên tâm đi, trước khi cậu hồi phục, tôi sẽ không để cậu xảy ra chuyện gì.”
“Dung Tỉnh…” An Miên khẽ hỏi anh: “Ông chủ mà hồi nãy bác sĩ nhắc tới kia, là ba cậu đúng không?”
Dung Tỉnh gật đầu.
“Lúc nhắc tới ông ấy, vẻ mặt cậu sao lại như vậy…” An Miên không biết có nên hỏi chuyện này không, thận trọng nói: “Có phải ông ấy rất khó nói chuyện không?”
“Cái đó thì không phải. Tôi có chuyện cần ông ấy hỗ trợ, thường thì ông ấy sẽ không từ chối.” Dung Tỉnh nhíu mày: “Chỉ là tôi không thích ông ấy lắm thôi.”
An Miên gật đầu, quan hệ gia đình Dung Tỉnh quả nhiên phức tạp hơn cậu tưởng nhiều.
“An Miên,” Dung Tỉnh chợt nói: “Tôi giúp cậu như vậy, có phải cậu nên báo đáp tôi một chút không?”
“Báo, báo đáp như thế nào đây? Bây giờ tớ chẳng có cách nào báo đáp cậu được cả…” An Miên lo lắng xoa đôi bàn tay nhỏ xíu: “Chờ đến khi tớ hồi phục rồi, nhất định tớ sẽ…”
Dung Tỉnh hỏi: “Lỡ như cậu không khôi phục lại được thì sao?”
An Miên ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn anh.
Dung Tỉnh duỗi đầu ngón tay, khẽ xoa nhẹ đầu nhỏ của cậu: “Nếu cậu không khôi phục được, vậy thì phải ở bên tôi cả đời.”
An Miên trợn tròn mắt, sợ hãi và mơ hồ.
Đây chính là báo đáp mà Dung Tỉnh vừa nói à? Nhưng đây coi là kiểu báo đáp gì chứ?
Thật lâu sau đó, An Miên nhéo tay mình một cái, xoắn xuýt, do dự bày tỏ sự nghi hoặc của mình: “Nhưng mà, lỡ như tớ không khôi phục được… Đương nhiên tớ chỉ có thể ở cùng cậu rồi, cũng chỉ có cậu có thể giúp được tớ…”
Nếu rời khỏi người trước mặt này, có lẽ ngay cả sống sót với cậu mà nói cũng là chuyện khó khăn.
“Đúng vậy,” Dung Tỉnh cong mắt, cười rộ lên: “Cậu chỉ có thể ở bên cạnh tôi.”
Mới đầu chỉ là một nụ cười nhẹ, dần dần càng cười càng thấy vui vẻ, Dung Tỉnh dường như sắp không nhịn nổi mà cười ra tiếng.
An Miên nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt tràn ngập nghi hoặc: “Có gì buồn cười đến vậy à?”
Dung Tỉnh không trả lời, lại duỗi ngón tay ra chọc đầu nhỏ của An Miên.
An Miên che đầu mình, kinh hô một tiếng, vội chạy biến mất như một làn khói. Tay phải Dung Tỉnh đuổi theo cậu chọc, còn đặt tay trái cản trước mặt cậu, giống như một bức tường chắn đường An Miên vậy.
Đuổi bắt chơi đùa như vậy được chừng nửa phút, An Miên mới thở hổn hển nói: “Đừng đùa nữa mà, Dung Tỉnh, cậu đừng trêu tớ nữa, tớ đang nghĩ chuyện chính một chút.”
Dung Tỉnh dừng hai tay lại: “Sao cơ?”
An Miên bước tới vũng nước trên bàn, bước chân trần vào vũng nước, giơ tay tạo một hình tròn: “So với lúc đầu, lượng nước này giảm đi đúng không?”
Dung Tỉnh gật đầu: “Đây không phải chuyện đương nhiên à?”
“Cho tớ mượn bút.” An Miên nói.
Dung Tỉnh thuận tay lấy một cái bút trong túi ra đưa cho cậu.
An Miên nhìn ngòi bút to đùng, rồi lại nhìn thân bút to đến mức có thể đè bẹp cậu, nhất thời trầm mặc.
Dung Tỉnh cười cười, cất cây bút vào túi, lại đổi sang một cây bút chì kim. Anh cẩn thận bẻ gãy một chút ngòi chì, sau đó đưa mẩu chì nhỏ kia qua cho An Miên.
An Miên duỗi năm đầu ngón tay ra, miễn cưỡng cầm được ngòi bút chì.
Cậu xoay quanh vũng nước nhỏ kia, khó khăn vẽ ra một đường tròn trên mặt bàn: “Lúc đầu có nhiêu đây nước.”
Sau đó cậu dùng bước chân mình đo khoảng cách bị thu nhỏ của vũng nước. Khoảng cách mỗi bước chân của cậu khoảng 4 mm, đã từng đo trong phòng ngủ Dung Tỉnh.
Tiếp đến, An Miên lấy một tờ giấy, nằm sấp lên giấy bắt đầu viết vẽ.
Dung Tỉnh ghé lại nhìn, An Miên đang liệt kê công thức tính toán.
“Cậu đang tính gì?”
“Tính xem lượng nước giảm đi là bao nhiêu. Trừ đi một phần là bốc hơi tự nhiên trong khoảng thời gian này, tất cả những phần còn lại là do tớ hấp thụ.” An Miên tập trung toàn bộ tinh thần vào việc tính toán: “Tớ muốn xem liệu có phải tớ thực sự hấp thụ nước thông qua việc tiếp xúc hay không.”
Dung Tỉnh ngẩn người, sau đó không khỏi im lặng.
Thực ra thì anh đã sớm để ý đến điểm kỳ lạ đó, An Miên lại hút nước kỳ lạ như thực vật mà không uống nước như người thường. Nhưng chẳng qua anh chỉ thoáng nghi hoặc, vậy mà An Miên lại đang sử dụng tính toán để chứng minh một điều này.
Lát sau, An Miên dừng việc viết vẽ lại.
Đôi tay nhỏ xinh của cậu bị ngòi chì dính đen nhưng cậu hoàn toàn không để ý tới, chỉ gật đầu một cái với kết quả mình tính ra: “Quả nhiên tớ hấp thụ một lượng nước, lượng nước được hấp thụ còn không ít đâu.”
Hơi dừng lại một lát, An Miên lại viết tiếp, bắt đầu liệt kê càng nhiều công thức phức tạp, thử tính toán một vấn đề càng rắc rối hơn.
Ví dụ như quan hệ giữa đường tròn và lượng nước hấp thụ cùng trạng thái của bản thân, chẳng hạn như đặt giả thiết vì sao kích thước lá trên đỉnh đầu lại co lại, chẳng hạn như…
Dung Tỉnh đứng cạnh mép bàn, lặng lẽ quan sát An Miên tính toán những thứ này từ phía sau.
Anh có thể hiểu phần lớn các phép tính này nhưng có một số công thức ngay cả anh cũng không hiểu nổi. Nhưng dù có hiểu được thì anh cũng không thể tính nhanh như An Miên, nhanh đến nỗi tựa như đó là bản năng của cậu vậy.
Dung Tỉnh cảm nhận được cách biệt quá lớn nên rời mắt khỏi mặt giấy, nhìn dáng vẻ hiện tại của An Miên.
Lúc tính toán những điều này, ánh mắt An Miên chuyên chú, vẻ mặt thản nhiên, thậm chí còn có chút lạnh lùng.
Rõ ràng vẫn là một cậu bé nhỏ bé như vậy, thậm chí anh phải hạ tầm nhìn của mình xuống mới thấy rõ. Nhưng Dung Tỉnh luôn có một cảm giác khó giải thích rằng như thể An Miên vẫn đứng trên mình, còn anh là người từ dưới ngước lên, dường như chỉ có luôn ngẩng đầu lên mới có thể nắm lấy một góc áo của đối phương.
Vị thần tối cao… Dung Tỉnh thầm nhẩm lại bốn chữ này trong lòng.
Không giống với những học sinh khác. Đối với Dung Tỉnh mà nói, bốn chữ này không chỉ là một câu giễu cợt, trêu đùa. Anh nghĩ, mỗi lần bản thân nói ra bốn chữ này thực sự bao hàm một sự sùng bái nhất định.
Nhưng vị thần ấy giờ đây gãy mất đôi cánh, đậu bên người anh, trở thành nhóc con mà mọi lúc mọi nơi cần anh chăm sóc.
Dung Tỉnh nở nụ cười, cảm thấy chuyện này thực sự rất nực cười nhưng đáy lòng lại không nhịn được xuất hiện một tia vui sướng khó hiểu.