Chương 19: Cuộc Chiến Của Mèo

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không khí tan học buổi chiều hôm nay có phần yên ắng lạ thường hơn mấy hôm trước.
Bên ngoài hành lang vẫn vang tiếng nói cười rôm rả, nhưng bên trong lớp học ban 4 lại ngầm dậy sóng. Hội cú mèo lặng lẽ thu dọn cặp sách, lặng lẽ bước ra khỏi phòng học, ngay cả khi trò chuyện cũng vô cùng nhỏ nhẹ, cứ như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.
Tạ Lan, người được cho là tâm điểm của cơn lốc, vắt cặp ra sau lưng, xoay người bước ra ngoài.
Đậu Thịnh cũng theo sau cậu, động tác tương tự.
Trên mặt cả hai như thể dán lên mấy chữ 'Ông đây đang phiền'.
Sự giằng co kéo dài từ trong lớp học ra đến sân, Đậu Thịnh lúc này mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí căng thẳng giữa hai người.
“Cậu bắt đầu nghi ngờ từ khi nào vậy?”
Tạ Lan không đáp lời.
“Tớ thấy tớ không bỏ sót điều gì mà? Đã nói qua với bọn Xa Tử Minh, X. MR bên kia cũng đã đồng ý. Tớ thậm chí còn bảo cậu ta hủy follow nhau, còn dành thời gian so sánh từng chi tiết trong video từ bộ đồ ăn cho tới tấm trải bàn, cậu nói xem vấn đề nằm ở đâu?”
Chẳng trách trong danh sách theo dõi không tìm được, thì ra là đã hủy follow nhau.
Tên yêu nghiệt tâm cơ.
Nãy giờ Tạ Lan vẫn im lặng, Đậu Thịnh không khỏi nhíu chặt mày.
Một lúc lâu sau, anh nhẹ nhàng mở miệng: “Cậu đã dày công suy nghĩ đấy chứ, thậm chí còn có thể nghĩ ra chiêu này. Vì muốn vạch trần thân phận thật sự của tớ mà cậu lên tận bục giảng à?”
Tạ Lan nhìn thẳng phía trước: “Không có.”
“Tớ từng nghĩ cậu là một người da mặt mỏng.” Đậu Thịnh cong môi.
Tạ Lan mỉm cười đáp lại: “Còn tớ thì từng nghĩ cậu không phải là con người.”
“...” Đậu Thịnh có chút không vui: “Sao lại mở miệng vàng ngọc mắng người rồi.”
Khoảng cách bước chân của hai người theo cuộc trò chuyện mà dần rút ngắn lại, khi đi tới cổng trường, bước chân Tạ Lan chợt khựng lại: “Cậu chột dạ cái gì? Tại sao không nói tên ID của mình cho tớ biết?”
Nghe thấy câu hỏi, bước chân Đậu Thịnh dừng lại, vẻ mặt hơi khó xử.
Chuyện anh nói có cô em họ về nước, cái này không phải chuyện lớn nhưng cũng không phải chuyện nhỏ.
Anh vẫn luôn im lặng không nói cho đối phương biết, bởi vì anh cảm thấy Tạ Lan đối với chuyện này sẽ hơi để tâm. Không phải ai cũng sẽ cười xòa bỏ qua chuyện hàng triệu người hiểu lầm về giới tính của mình, anh và người hâm mộ theo dõi tài khoản mình đã quen với việc đó nhưng Tạ Lan thì khó nói lắm.
Anh hiểu rõ những kẻ nhiều chuyện theo dõi tài khoản của mình lắm, nếu như đột nhiên anh làm sáng tỏ việc em họ của mình là con trai, mọi người sẽ nói rằng anh dùng mọi thủ đoạn để kim ốc tàng kiều với một thiếu nữ. Chẳng bằng im lặng nửa tháng và sau đó “vô tình” đề cập với mọi người rằng cô em họ đó đã về nước, coi như bỏ qua chẳng có chuyện gì. Bây giờ nói cho Tạ Lan biết chẳng có tác dụng gì, chỉ thêm phiền phức cho cậu, chi bằng không nói sẽ tốt hơn.
Hơn nữa! Lúc đầu nhận nhầm một người con trai thành một người con gái cũng không thể trách anh, tại vì nhìn bức ảnh Tạ Lan khi còn nhỏ dùng kẹp tóc mái trên đầu, trông vừa trắng nõn lại còn mi thanh mục tú, hết sức đáng yêu, khiến anh nhầm tưởng đó là một bé gái cũng đâu có gì quá đáng đâu chứ?
Đậu Thịnh nhanh chóng quét nhanh trong đầu một lượt khu bình luận của video livestream đó thì cũng không có gì vi phạm cả, nên vẻ mặt anh vô cùng bình tĩnh đáp lại: “Cái đó cũng chỉ là nói cho vui thôi, đừng có căng thẳng như vậy chứ.”
Tạ Lan nghe thế liền quay đầu nhìn anh, ánh mắt nheo lại: “Cậu nói nghiêm túc đấy à?”
Đậu Thịnh ừm một tiếng.
“Lừa quỷ thì có.” Tạ Lan hừ lạnh một tiếng: “Thôi, để tớ tự mình kiểm tra.”
Ngồi trong xe trên đường về nhà, cả hai đều im lặng.
Cả hai người ngồi ở hàng ghế cuối cùng, mỗi người đều quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đậu Thịnh đeo tai nghe bluetooth vào tai, cúi đầu lướt Bilibili, Tạ Lan vẻ mặt không đổi mà nhìn ra ngoài phía cửa sổ.
Tâm trạng của cậu có chút rối bời.
Lúc đầu nhìn thấu thân phận giả mạo của Đậu Thịnh, cậu thấy cũng chẳng có khác biệt gì, nhưng cậu lại có cảm giác tâm trạng của Đậu Thịnh rất phức tạp, có chút áy náy, xen lẫn vài phần lúng túng khi bị vạch trần, và cả sự không vui. Nhìn chung thì tâm trạng anh như đám mây, lúc trôi nổi giữa cơn xoáy, lúc lại bồng bềnh khó tả giữa trời quang.
Lúc về nhà, Triệu Văn Anh nướng bánh làm bữa khuya, hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp phòng nhưng Đậu Thịnh chỉ lãnh đạm liếc mắt, nói mình không đói rồi trực tiếp bước lên lầu. Tạ Lan ngồi xuống ăn một miếng, chờ cho đến khi cửa phòng ở trên lầu hai vang lên tiếng đóng cửa thì cậu mới nói mình đã no và bước lên lầu trở về phòng.
Triệu Văn Anh cũng theo sau bước lên lầu, bà gõ cửa phòng Đậu Thịnh: “Hai người các con cãi nhau à?”
Không ai đáp lại.
“Không có đâu ạ.” Tạ Lan đứng trước cửa phòng mình phía sau, nói qua loa: “Dì Triệu ngủ sớm đi ạ.”
Triệu Văn Anh hiếm khi thấy ngạc nhiên nói: “Không phải chứ, hai đứa to xác mười mấy tuổi rồi mà còn cãi nhau à?”
Bà cười vui vẻ một lúc lâu sau: “Được rồi được rồi, anh em sống chung một nhà, đừng vì mấy chuyện vặt mà làm mất đi tình hữu nghị nhé.”
Tạ Lan trầm giọng nói: “Con không giận dỗi với tên lừa đảo nào đó đâu ạ.”
Lúc này, cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở ra, Đậu Thịnh lên tiếng hỏi: “Cậu nói ai là lừa đảo hả?”
Giọng anh có chút tức giận, cau có, trông như mèo xù lông khiến Tạ Lan sững sờ một lát, hỏi ngược lại: “Không phải cậu à?”
“Này này, bình tĩnh bình tĩnh.” Triệu Văn Anh thấy tình hình không ổn lập tức chen vào giữa cuộc chiến giữa hai người, người phụ nữ cao 1m6 bất đắc dĩ đứng giữa hai cậu con trai cao 1m8 nên tầm mắt chẳng có tác dụng gì. Bà đành vung tay quơ qua quơ lại hai bên ra hiệu ngăn cản, nhìn từ ngoài vào như cần gạt nước đang điều hòa chiến hỏa bốc lên.
Tuy rằng người ở giữa đang nỗ lực hết sức để giảng hòa, nhưng hai người đứng hai bên lại có thể cảm nhận được vẻ tức giận từ trong mắt đối phương ở cự ly gần.
Ngoại trừ sự tức giận thể hiện ra bên ngoài, còn có tính hiếu thắng của mấy đứa thanh thiếu niên mười mấy tuổi dâng lên mạnh mẽ vào thời điểm này.
Đậu Thịnh cau có dữ tợn, Tạ Lan còn dữ tợn hơn. Hai người họ trừng mắt nhìn đối phương, không ai chịu nhường nhịn trước tiên.
Cuối cùng, Đậu Thịnh là người dời mắt đi trước, anh lạnh lùng nói: “Tùy cậu nghĩ sao thì nghĩ, tớ không dây dưa với cậu nữa.”
“Tùy cậu.” Tạ Lan cũng đồng thời xoay người: “Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.”
Một cái chân đã bước vào cánh cửa của Đậu Thịnh suýt nữa thì vấp té.
Triệu Văn Anh kinh ngạc: “Lan Lan, ai đã dạy con mấy câu này thế? Trong hai người các con ai là hoa rơi?”
“Là cậu ấy.”
“Là cậu ta.”
Đậu Thịnh nhấc chân đạp vào cánh cửa rồi đóng sầm lại: “Cậu cứ mù quáng đọc theo thành ngữ từ điển hoài đi.”
“None of your business.” Tạ Lan không nhịn được mà buông ra một câu tiếng Anh, sau đó cậu mới bình tĩnh lại rồi nói sang tiếng Trung: “Từ giờ trở đi, việc của ai người ấy tự lo.”
Đậu Thịnh ở bên trong cửa lên tiếng: “Vậy cậu quét tuyết trước cửa phòng mình đi.”
“Cứ nói bất cứ điều gì cậu thích.”
Tạ Lan thở hổn hển trở về phòng, đóng cửa lại.
Tên yêu nghiệt.
Tức quá, cậu đeo tai nghe lên, bật một kênh tin tức địa phương rồi cầm giấy bút ghi chép.
Trên máy tính bảng, giọng nói của nữ MC vang lên.
“Một chàng trai 25 tuổi vì yêu thành hận, xóa luận án tiến sĩ của bạn gái trong lúc tức giận.”
“Lập trình viên quá bất mãn vì bạn gái loli quá bám người nên đã đưa cô bé đó đến nhà trẻ.”
“Hai đàn mèo hoang đang ẩu đả ở ngõ Hồng Kỳ, thu hút hàng chục người già đến xem.”
Mỗi câu tin tức đều không theo kịp, thời điểm tâm trạng không tốt thì không thể tập trung vào việc nghe được.
Cậu cúi đầu nhìn vào tờ giấy trong tay mình, hai câu đầu trống không, câu cuối cùng thì viết lung tung.
—— Đại Miêu và Nhị Miêu đánh nhau, dẫn đến hàng chục Triệu Văn Anh vây xem.
Cái quỷ gì thế này.
Tạ Lan nghịch điện thoại một lúc lâu, ánh mắt cậu rơi vào app có hình chiếc TV nhỏ màu hồng, tâm trạng kích động bỗng nhiên lắng xuống.
Cậu mở app ra, tìm kiếm “Đậu Soái Nhất Thế Giới.”
Quả nhiên có xuất hiện tài khoản này, lượng người theo dõi 101 vạn, cậu nhìn qua ảnh đại diện hình hạt đậu nhỏ không khác gì với WeChat.
Tạ Lan tiện tay mở ra.
Đậu Thịnh đăng ký tài khoản này vào hai năm trước và đã đăng tải hơn trăm video bao gồm trò chơi, cuộc sống, âm nhạc, hoạt hình, học tập kỹ thuật số…
Nội dung video rất hỗn loạn, hay đúng hơn là rất tùy hứng. Hai năm trước, video đầu tiên là chia sẻ về kỹ năng chụp ảnh, sau đó là hai bài đánh giá về trò chơi, tất cả đều có 50.000 đến 60.000 lượt xem. Đến video thứ tư, được coi là tác phẩm “ra mắt” đặt trong khu học tập có 8 triệu lượt xem, 3 triệu lượt thích, 1 triệu lượt bình luận, thật đáng kinh ngạc.
—— Từ năm trăm điểm trong năm học đến đạt điểm cao nhất trong kỳ thi tuyển sinh trung học phổ thông trong một năm.
Tạ Lan nhìn thấy tiêu đề này sửng sốt một lúc lâu.
Video là video dạng trình chiếu PPT tự tạo, sử dụng họa tiết lá ngô đồng. Sơ đồ được sắp xếp theo phương pháp ôn tập và số lượng câu hỏi cùng câu trả lời tương ứng với mỗi giai đoạn. Phương pháp ở mỗi giai đoạn tương ứng với bảng điểm, khi các phương pháp được điều chỉnh ngày càng nhanh hơn thì các kỳ thi ngày càng thường xuyên hơn, đường cong điểm số cũng biến đổi một cách đáng kinh ngạc: từ 500, đến 220, 130, 80, 40, 20, 5, 3, 2 —— và lần cuối cùng là kỳ thi tuyển sinh trung học phổ thông, anh ấy đứng đầu thành phố.
Tạ Lan nhìn chằm chằm vào ảnh chụp màn hình cuối cùng của video, một lúc lâu sau cậu mới nhận ra mình đã hoàn toàn đắm chìm vào câu chuyện, và cậu toát mồ hôi lạnh.
Sau đó trên màn hình xuất hiện một bàn tay, một bàn tay vô cùng quen thuộc làm cử chỉ “yeah.”
Hình ảnh trong ống kính dần mờ đi theo hai dòng chữ.
– Học sinh cấp hai có rất ít tài liệu nên nếu có phương pháp học tốt bạn sẽ học nhanh hơn.
– Mà điều kiện tiên quyết trước hết bạn phải tích lũy cho bản thân một nguồn năng lượng tràn đầy nhiệt huyết cùng với ánh sáng tiến về phía trước.
Cái video này cho đến thời điểm hiện tại vẫn là video có lượt xem cao nhất của Đậu Thịnh.
Sau video kia, video của Đậu Thịnh ngày càng phong phú hơn.
Có vlog hằng ngày, du lịch cùng Triệu Văn Anh, cũng có video chạy theo trào lưu review bánh bẩn, hay thậm chí còn có video phát sóng chơi game kinh dị vào đêm khuya và viết lời bài hát cho các OP anime…
Anh muốn quay một bộ phim tài liệu thực tế về doanh nghiệp nhỏ của mình, vì vậy anh đã mở một quầy bánh kếp trứng nghiêm túc trong hai tuần vào kỳ nghỉ hè năm ngoái. Sau đó, anh buộc phải đóng cửa cửa hàng nhỏ của mình vì áp lực từ cục quản lý đô thị.
Kế tiếp, anh quay video về cuộc sống của một chú mèo hoang, vì vậy anh đã cài một chiếc GoPro vào Mini. Rồi anh đã làm hỏng ba chiếc máy ảnh nhưng chỉ quay được tám phút.
Anh muốn ghi âm tiếng mưa rơi khi chạm vào lá cây ngô đồng, vì thế anh đã đợi một đêm mưa, anh cầm đèn pin cắn vào miệng, không mang theo dù mà xách ống kính ra bên ngoài. Thật kỳ diệu, giữa âm thanh mưa lớn lấn át, anh lại có thể ghi lại được sự khác biệt tinh tế và sắc nét của tiếng mưa khi va vào lá cây ngô đồng.
Đậu Thịnh có hàng trăm ý tưởng cực kỳ quái lạ, cho nên video của anh cũng thuộc dạng hàng trăm loại kỳ quái.
Rất thú vị.
Tạ Lan xem từng cái một từ nhạc nền, màu sắc, bố cục, phân cảnh, ý nghĩa câu chuyện và những tình tiết bất ngờ… video ngày càng hay hơn.
Nhưng cậu rất nhanh liền bắt được một điểm bất thường nhỏ.
Ước chừng từ ba đến bốn tháng trước, các loại video dần trở nên đơn điệu, đa phần về cơ bản chỉ toàn là video đánh giá trò chơi.
Lượt xem đánh giá game cũng rất ổn định và không xảy ra vấn đề gì, nhưng vẫn thua xa sức sống cùng năng lượng tuổi trẻ của những video trước đây rất nhiều. Nguyên nhân của tất cả những điều này nằm ở một vlog từ tháng 12 năm ngoái, tâm trạng trong vlog rõ ràng không tốt và có hàng ngàn bình luận trong phần comment.
— Hạt Đậu đừng buồn nữa nha, sang năm sẽ lọt vào top 100 thôi.
— Tại sao vậy chứ, rõ ràng họ đã thả ra thông báo nói rằng chủ UP tổng hợp không phải Hạt Đậu sao?
— Tôi không hiểu, tổng số dữ liệu vượt quá GZYS.
— Chủ đề chính của GZYS hoàn toàn sao chép từ Hạt Đậu.
— Không phải sao chép, đừng nói lung tung, đây nhiều nhất chỉ tính là chạy theo xu hướng, nó làm bạn thấy buồn nôn nhưng bạn không thể làm gì được.
— Mấy bạn thấy bài đăng trên weibo của GZYS chưa? “Cảm ơn chủ UP cùng loại đã khiêm tốn” tôi muốn làm loạn với anh ta quá.
— Aizz, GZYS hợp tác tốt với các hoạt động chính thức, hắn ta tính cách cũng ổn trọng. Trên thực tế, người qua đường thường nói họ cảm thấy Đậu Đậu quá điên và tùy hứng.
— Chỉ có người trong nhà mới biết Hạt Đậu tốt thế nào, oà oà tôi thương anh ấy quá à.
Tạ Lan bỏ ra rất nhiều công sức mới biết được GZYS là “Diệp Thâm Thiếu Gia.”
Trên mục tìm kiếm nhanh cho thấy, tài khoản này có hơn 1,1 triệu người theo dõi và có dấu xác nhận là một trong 100 người sáng tạo nội dung đứng đầu nền tảng vào năm ngoái. Các bài dự thi gần như cùng một dạng phong phú giống với Đậu Thịnh, thông tin cá nhân còn viết là học sinh cấp ba. Các chủ đề trong video đều hết tám chín phần là theo Đậu Thịnh, mãi đến khi lọt vào top 100 mới có nội dung riêng.
Sau khi nghiên cứu xong mấy thứ này, Tạ Lan cảm thấy chân mình tê rần mới để ý thấy đã lướt Bilibili gần hai tiếng đồng hồ. Tờ giấy trắng mà cậu dùng để luyện nghe đánh giá năng lực giờ đây đã tràn ngập những dãy số, cậu trong lúc vô thức viết xuống từng dòng thời gian sự nghiệp của Đậu Thịnh.
Suy cho cùng thì đây cũng là chuyên ngành của cậu, cậu khá có tiềm năng trên phương diện này, hơn nữa còn rất thông thạo.
Trong video mới nhất, Diệp Thâm Thiếu Gia cùng Đậu Thịnh cũng đóng góp vào chủ đề “ngôn ngữ địa phương”. Diệp Thâm bay qua mười mấy thành phố tìm người qua đường để ghi âm lại ngôn ngữ địa phương, máy bay không người lái chất lượng cao hơn, đất nước rộng lớn, con người tuyệt vời… hắn thật sự rất dụng tâm. Nhìn chung video đạt được 1,2 triệu lượt xem, 120.000 lượt thích và 80.000 xu.
Quay lại thì nội dung video Đậu Thịnh rất đơn giản, ngoại trừ những tư liệu cảnh quay cùng Tạ Lan hôm đó ra thì còn có một số ghi âm của các bạn học nói tiếng địa phương không lộ mặt. Anh sử dụng kỹ thuật quay phim, chắp vá thành một câu chuyện riêng biệt nói về nguồn cội cùng quê hương mình.
Không có bộ lọc Đại Miêu, Tạ Lan cũng cảm thấy tác phẩm của Đậu Thịnh mang tính nghệ thuật cao hơn, ý tưởng sáng tác của anh cũng khiến người ta cảm động.
Nhưng bây giờ dựa theo số liệu, thì Đậu Thịnh có phần yếu thế hơn chút với 900.000 lượt xem, 120.000 lượt thích và 70.000 xu.
Tạ Lan dùng sức nhíu mày, không tin được mà hít một hơi.
Cốc cốc.
Tiếng cửa vang lên.
Tạ Lan liếc nhìn màn hình điện thoại di động hiển thị 00:25, sửng sốt một chút rồi mở miệng hỏi: “Ai vậy?”
“Là tớ.”
Giọng điệu của Đậu Thịnh đã trở nên ôn hòa: “Vào được không?”
Không biết có phải là vì ban đêm đã yên tĩnh, xung quanh không có ai gây ồn ào hay là do Đậu Thịnh đã nguôi giận, bộ dạng chú mèo lớn xù lông đã không còn.
“Được rồi, tớ đem hàng cho cậu sau giao dịch hôm nay.”
Anh vừa nói vừa đặt một chồng tài liệu đã đóng thành tập.
Tạ Lan sửng sốt một chút, nhớ tới vụ giao dịch “Viết Luận Văn Kinh Điển” sau khi giúp Vu Phi bắt mèo.
“À,” Tạ Lan khô khan nói: “Cảm ơn cậu, để đó đi.”
“Cậu ăn chưa?” Đậu Thịnh đứng ở ngoài cửa hỏi: “Mới vừa rồi tớ có xuống bếp lấy từ trong tủ lạnh ra rất nhiều đồ ăn, cậu có muốn ăn không?”
Tạ Lan sững sờ: “Cậu có ý gì?”
Đậu Thịnh từ trên đĩa lấy ra một cái bánh ngọt cùng một ly sữa ca cao đặt trên tủ đầu giường, anh lẩm bẩm: “Muốn ăn thì ăn, còn không muốn ăn thì cứ để nguyên.”
Tạ Lan thu tầm mắt lại: “Ừm.”
Một lát sau, Đậu Thịnh nói: “Tớ ngủ đây.”
Tạ Lan không hé răng, Đậu Thịnh đi ra ngoài liền quay đầu lại, thấp giọng nói: “Mới vừa nãy tớ có chút tức giận, đừng giận… vốn là tớ sai ngay từ đầu.”
“Tớ không tức giận.” Tạ Lan cúi đầu, nhanh chóng viết bài hát tiếng Anh Pusay Cat lên tờ giấy trắng, cậu chỉ vào ống tai nghe: “Tớ đang luyện nghe tiếng Trung, rất bận.”
“Ồ.” Đậu Thịnh cong môi giúp cậu đóng cửa lại.
Chờ người đi rồi, một lúc lâu, Tạ Lan mới đặt bút xuống.
Cậu đi tới tủ đầu giường, cậu dùng nĩa xúc vài miếng bánh ngọt bỏ vào miệng rồi uống hai ngụm sữa ca cao. Hơi lạnh tràn vào khoang miệng, chảy dọc xuống thanh quản xua đi khí nóng nảy vừa nãy.
Một số người cuối cùng cũng đã thức tỉnh được bản chất và biết quay đầu làm người, biết mình sai.
Hừ.
Tạ Lan cong môi nhìn về bức tường ngăn cách giữa hai căn phòng.
Vì sữa cacao thôi… cậu tự nhủ trong lòng.
Sau đó, cậu cầm điện thoại lên và nhấp vào video nói tiếng địa phương của Đậu Soái Nhất Thế Giới, ngón tay cậu chậm rãi đặt lên nút thích nhỏ bên cạnh video, dừng lại —
Vòng tròn nhỏ tiến độ màu hồng nhạt xoay vòng thành một đồng xu, nó phát sáng rồi biến mất.
Ba lần đề cử thành công!
Tạ Lan nhìn ảnh đại diện hạt đậu nhỏ trên màn hình điện thoại, cậu hừ một tiếng: “Tớ ổn mà.”