63. Chương 63

Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tìm được Đại Hắc rồi ạ?" Trâu Dương cầm điện thoại, lập tức bật dậy khỏi ghế sofa.
"Đúng rồi," Giọng mẹ trong điện thoại nghe có vẻ rất vui, "ông già đó vừa mang cái lồng tới, trông vẫn khỏe mạnh lắm, còn lớn hơn trước một chút, chỉ là lông hơi xơ xác thôi."
"Có chắc chắn là nó không ạ?" Trâu Dương chạy ra cửa, vừa xỏ giày vừa khoác áo.
"Lữ Trạch nói bên trong tai phải của nó có một nốt ruồi mà, vẫn y nguyên," Mẹ nói, "chắc chắn là nó rồi."
"Con qua ngay." Trâu Dương cúp máy rồi bước nhanh ra ngoài.
Hôm nay trời như sắp có tuyết rơi, gió lạnh buốt.
Trâu Dương vốn định gọi xe, nhưng không biết có phải do sắp Tết không mà xe rất hiếm, đợi ba mươi giây mà vẫn không ai nhận chuyến, thế là đành thôi, hắn quyết định đạp xe đến đó.
Ra khỏi nhà quá vội, quên mang mũ, may mà không quên khăn quàng. Đạp được nửa đường, hắn dừng lại, bắt chước mẹ, quấn khăn quanh đầu rồi vòng thêm hai vòng quanh cổ.
"Cái tay này chắc sắp cóng đến hỏng rồi chứ gì!" Mẹ vừa gặp đã thấy ngay đôi tay đỏ ửng của hắn.
"Không sao đâu, mèo đâu rồi ạ?" Trâu Dương xoa hai tay, phát hiện hình như đã mất hết cảm giác.
Hắn không kìm được mà cúi đầu nhìn tay mình, vẫn giữ nguyên tư thế nắm ghi đông xe, thử siết chặt nắm đấm, động tác chậm chạp vô cùng.
Tay của Phàn Quân cũng như vậy sao?
Nặng hơn thế nhiều, hay đỡ hơn một chút?
Giờ tay của anh ấy thế nào rồi?
Bước vào căn bếp ấm áp, thấy Đại Hắc đang nằm sát cạnh bếp lò để sưởi, lúc này hắn mới chợt bừng tỉnh.
"Đại Hắc..." Hắn bước tới, vừa đưa tay ra thì nước mắt đã như vỡ đê, tuôn trào không ngừng.
Quả đúng là Đại Hắc, dù trên đời có bao nhiêu con mèo trắng trông giống nhau đi chăng nữa, hắn vẫn chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay đó chính là nó.
Chỉ là Đại Hắc không còn thân thiết như mấy tháng trước đây nữa. Khi hắn đưa tay lại gần, nó không dụi đầu vào tay hắn như trước, mà chỉ co rúm người lại, lặng lẽ nhìn Trâu Dương.
"Là anh, là anh Trâu Dương đây," Trâu Dương ôm chầm Đại Hắc, vùi mặt vào bộ lông của nó.
Hắn không dám quay người lại, không muốn để người đứng phía sau thấy những giọt nước mắt tuôn trào của mình.
Không ai biết con mèo này có ý nghĩa thế nào đối với hắn, đây vốn là con mèo mà Phàn Quân nuôi từ lâu, thời gian nó ở bên Phàn Quân còn nhiều hơn cả hắn.
Ngay lúc này, Đại Hắc là thứ duy nhất hắn có thể chạm tới, có thể ôm lấy, là sợi dây duy nhất kết nối hắn với Phàn Quân.
Mãi đến khi Đại Hắc bắt đầu giãy giụa trong vòng tay hắn, Trâu Dương mới ngẩng đầu, hít một hơi.
"Đứa nhỏ này," Giọng mẹ hắn cũng run run, "Đại Hắc bao lâu rồi chưa tắm, dính đầy bụi lên mặt con kìa."
"Chắc cũng không quá bẩn đâu," Lữ Trạch lên tiếng, "Móng đều đã được cắt rồi, có lẽ dạo trước bị người ta bế về nuôi, mấy hôm nay mới chạy ra ngoài lại."
"Bảo sao tìm mãi không thấy..." Mẹ hắn nói.
"Con mèo này..." Trâu Dương quay đầu lại.
"Cháu muốn nuôi thì cứ nuôi," Chú Lữ nói, "Nếu cháu không tiện thì để ở chỗ chú, ổ mèo và thức ăn đều có sẵn."
"Để cháu mang về nhà trước đã." Trâu Dương nói nhỏ.
"Con có lo được không?" Mẹ hắn hỏi.
"Tất nhiên là lo được," Lưu Văn Thuỵ đặt ổ mèo xuống dưới gầm bàn máy tính của Trâu Dương, "Nếu không lo xuể thì để ở chỗ tao, nghỉ đông tao cũng chẳng đi đâu, ngày nào cũng ở nhà."
"Mẹ mày chắc vứt cả mày với nó ra ngoài luôn." Trâu Dương nói.
"Không đâu, tao nói là của mày, thì bà ấy có nghiến răng thì cũng phải chịu," Lưu Văn Thuỵ ôm lấy Đại Hắc, vừa đi vòng vòng trong phòng vừa nhẹ nhàng dỗ dành, "Hắc Hắc à, có nhớ anh không? Ban đầu là anh quyết định cứu mày đấy nhé, mày phải gọi anh là ân nhân mới đúng, sau này có cơ hội thì báo đáp, không cần hóa thành người rồi lấy anh đâu, chỉ cần mang ít tiền đến cho anh thôi là được, bây giờ bên kim chủ đang hạn mức rồi, tháng này tiền còn chưa về tay..."
"Mày vứt thêm đồng xu lên người nó đi." Trâu Dương nói.
"Cái gì cơ?" Lưu Văn Thuỵ ngẩn ra.
"Tao đứng trước hồ ước nguyện mà cũng không dám nói năng xằng bậy như thế đâu." Trâu Dương cười, nằm xuống giường, dang tay về phía Đại Hắc, "Lại đây nào, anh ôm."
"Em đến đây!" Lưu Văn Thuỵ lập tức ôm mèo lao tới.
"Cút!" Trâu Dương gầm lên một tiếng.
Ngoại trừ căn nhà thời thơ ấu và sau này là Nam Châu Bình, cộng thêm vài nơi từng đi cùng Trâu Dương, Phàn Quân vẫn chưa đi hết cả thành phố này.
Vài tháng nay theo Hà Xuyên thì cũng đã ra khỏi thành phố ba lần, nhưng cũng chỉ đến mấy vùng quê, không hề dừng chân ở một "thành phố" nào khác.
Ngày trước anh từng tưởng tượng nếu được cùng Trâu Dương đi du lịch thì sẽ thế nào, sẽ ăn những món gì, sẽ thấy những cảnh gì, sẽ gặp chuyện gì, liệu bản thân có sợ hãi hay gặp rắc rối nào không...
Giờ thì đúng là đã ra ngoài rồi, chẳng hề sợ hãi, cũng không có rắc rối gì.
Nhưng lại rất khổ.
"Cố chịu hai đêm đi," Hà Xuyên nhìn chiếc giường đơn trong căn nhà cũ kỹ, "May mà còn có chăn điện."
"Tôi ngủ ghế." Phàn Quân lập tức nói.
"Giường này nằm được, cả hai chúng ta đều không béo, đặc biệt là tôi." Hà Xuyên nói.
"Tôi không quen." Phàn Quân đáp.
"Ngủ ghế thì quen chắc?" Hà Xuyên nhìn anh.
"Quen." Phàn Quân gật đầu.
Anh không chỉ quen ngủ ghế, mà đứng, ngồi xổm, dựa vào cũng ngủ được, dù đã hơn mười năm rồi không còn làm thế nữa, nhưng chỉ vài tiếng thôi, tư thế cũng chẳng quan trọng.
Bởi sắp đến Tết, trong làng khá náo nhiệt, ban đêm có đủ loại hoạt động, trống gõ, pháo hoa nổ rợp trời.
Nhưng với họ thì chẳng liên quan gì, chỗ ở ngay cạnh căn nhà cũ của khách, xung quanh gần như không có mấy hộ dân sinh sống. Tiếng náo nhiệt ở xa kia, Phàn Quân cũng chẳng nghe rõ.
Rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức những vì sao còn rõ ràng hơn cả ngày thường.
"Cậu sung sướng thật, mà còn thấy yên tĩnh," Hà Xuyên nằm trên giường lẩm bẩm, "Tôi vừa chợp mắt thì bên kia đã thùng thùng thùng gõ lên..."
"Đổi tai cho anh mà nghe." Phàn Quân nói.
"Haiz," Hà Xuyên thở dài, "Đừng nói vậy, trong mơ tôi cũng muốn tự tát mình."
"Ngủ đi," Phàn Quân nói, "Có tát thì tôi cản lại cho."
Đi đường hai ngày, cũng khá mệt, bữa tối ăn ở nhà khách, còn uống không ít rượu.
Hà Xuyên chẳng mấy chốc đã ngáy khò khò.
Phàn Quân tắt đèn, ngồi xuống chiếc ghế mây cũ cạnh cửa sổ, cúi đầu nhìn điện thoại.
Ánh sao mờ ngoài cửa khiến căn phòng vốn cũ kỹ càng thêm ảm đạm.
Thế nhưng mấy ngày này, trang cá nhân trên mạng lại đầy sắc màu, toàn là cảnh Tết, mỗi dòng trạng thái cứ như có cả âm thanh, rộn ràng náo nhiệt.
Anh cẩn thận chậm rãi lướt trang lên.
Vừa mong sẽ thấy điều gì đó, lại vừa sợ chẳng có gì.
Kéo xuống hai trang, giữa một loạt ảnh chín tấm tràn ngập niềm vui, anh bắt gặp một câu ngắn ngủi.
—Chỉ thấy trăng lạnh ngày ấm, dằn vặt đời người.
Ngón tay Phàn Quân khựng lại giữa không trung.
Bữa cơm tất niên ở bên đó khá hòa thuận, cũng rất náo nhiệt.
Uống rượu, trò chuyện, đốt pháo, xem pháo hoa...
Bạn gái của Lữ Trạch là cô chủ quán sữa ở đầu phố, tính tình rất tốt, không giống Lữ Trạch, quen rồi thì nói nhiều và hay cười.
Lữ Trạch cũng nhờ cô mà trở nên hoạt bát hơn nhiều.
Chú Lữ và mẹ hắn cũng vui vẻ, mẹ hắn tuy vẫn còn phải uống thuốc, nhưng nhìn chung tinh thần ổn định.
Chỉ có Trâu Dương, giữa đám đông náo nhiệt, đang gắng gượng chịu đựng từng khoảnh khắc trôi qua.
Có chút cô đơn.
Đối mặt với hạnh phúc rõ ràng ngay trước mắt, hắn chẳng còn oán trách điều gì nữa.
Chỉ còn lại sự cô độc, như thể bản thân bị ném vào một không gian khác.
Thời gian dù trôi đi hay ngừng lại, đều chẳng còn liên quan đến hắn.
Mẹ cũng nhận ra tâm trạng ủ rũ của hắn, thậm chí Tết còn chưa kết thúc, đã ép hắn phải đi gặp bác sĩ tâm lý, sợ hắn sẽ mắc bệnh trầm cảm.
"Bác sĩ tâm lý mùng bốn mới làm việc." Trâu Dương nói.
"Thì cũng chỉ còn hai ngày nữa thôi," Mẹ hắn nhíu mày, "Mùng bốn đi."
"Dạ." Trâu Dương cười nhẹ.
"Anh bạn, chúng tôi ăn Tết ở đây rồi," Hà Xuyên nhìn chủ nhà, mặt đầy bực bội, "Anh xem có thành ý không chứ, ngay cả thời gian của tôi đã bị lãng phí bao nhiêu, nếu biết sớm anh không có quyền quyết định, chúng tôi đã chẳng tới..."
"Ai bảo tôi không có quyền quyết định!" Chủ nhà quát, "Căn nhà này cha tôi để lại, tôi muốn phá thế nào thì phá, muốn bán gì thì bán!"
"Đồ tôi chọn xong hết cả rồi, anh mà nói như thế, tôi lập tức gói lại rồi mang đi." Hà Xuyên nói.
"Gói!" Chủ nhà hất tay, bước ra ngoài.
Hà Xuyên chẳng động đậy, Phàn Quân cũng đứng yên, chỉ đứng ở khung cửa sổ đã tháo kính, nhìn mấy người trong sân.
Toàn là anh em họ hàng nhà này, chừng nào đám người kia chưa đi, bọn họ tuyệt đối không thể mang đồ ra ngoài.
Quy trình này đã diễn ra ba lần, vẫn chưa đi đến đâu cả.
Lúc tranh chấp, Phàn Quân thậm chí còn bị đe dọa.
"Nếu không phải thấy mày là thằng tàn tật, hôm nay tao đã đập nát mày bằng cái cuốc rồi!"
"Lần này có lấy được hàng không?" Phàn Quân quay sang nhìn Hà Xuyên, người đang thong thả pha trà bằng ly nhựa.
"Lấy được," Hà Xuyên rót hai ly trà, "Uống đi."
"Trước đây anh thu mua hàng, anh đi với ai?" Phàn Quân hỏi.
Nói thật, chỉ nhìn cái dáng vẻ yếu ớt này, bất kỳ ai trong làng cũng có thể cho Hà Xuyên đi thẳng vào, rồi nằm ngang mà ra.
"Không cố định, lúc thì rủ bạn, lúc thì tìm sinh viên trường thể thao." Hà Xuyên đáp.
"Đáng tin không?" Phàn Quân hơi sững.
"Không đáng tin, chỉ có tác dụng hù dọa thôi," Hà Xuyên nhấp một ngụm trà, "Đến lúc đánh nhau thì tôi ăn đòn, họ chạy."
Phàn Quân nhìn anh ta, một lúc lâu sau mới hỏi: "Một lát nếu đánh nhau..."
"Cậu sẽ không chạy, cậu sẽ cứu tôi, hơn nữa cậu thật sự biết đánh." Hà Xuyên nói.
"Anh trả sinh viên trường thể thao bao nhiêu một chuyến?" Phàn Quân hỏi, "Cái loại bỏ mặc anh mà chạy đó."
Hà Xuyên nhìn anh, một lúc lâu sau mới nói: "Thầy, khoản phụ cấp tôi đưa cậu là để cậu không chạy đấy."
"Ồ." Phàn Quân khẽ cười.
"Cậu đừng có..." Hà Xuyên bị nụ cười đó khiến cho chột dạ.
Trong sân, đám người đã cãi vã ầm ĩ.
Nói cái gì thì chẳng nghe rõ, nhưng nghe ra toàn lôi họ hàng ra mà chửi mắng, cái kiểu chửi rủa giữa bà con thế này, dễ quay ngược lại chính họ, nhưng ai nấy đều đang nóng nảy, chẳng ai để ý đến lý lẽ.
Một lát sau, lại có thêm mấy người nữa bước vào sân, nhìn Phàn Quân và Hà Xuyên trong nhà một lúc, rồi kéo chủ nhà ra ngoài nói chuyện.
Vài phút sau, chủ nhà quay lại, phẩy tay về phía Phàn Quân: "Khiêng đi!"
"Nhanh, phải nhanh lên." Hà Xuyên lập tức đứng dậy nói.
Mỗi lần anh ta đều nói câu này, với lý do sợ đối phương đổi ý lại dây dưa, nhưng lần này nghe có vẻ rất gấp, chắc hẳn là thật sự cần nhanh.
Đồ đã được sắp xếp xong từ trước, những món đồ bằng gỗ thì được tháo ra, thêm mấy hũ lọ và tượng đá.
Tay trái Phàn Quân chưa dùng được nhiều sức lực, chủ yếu phải dựa vào tay phải, anh còn có cảm giác người vừa tới vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bàn tay mình.
Hà Xuyên chẳng có dáng vẻ của một ông chủ, ôm đồ đạc lỉnh kỉnh chạy tới chạy lui chất lên xe.
Chẳng mấy chốc, tất cả đều được đưa lên thùng xe.
Chủ nhà đến đưa cho Hà Xuyên điếu thuốc, rồi chìa thêm một điếu cho Phàn Quân.
"Tôi không biết hút." Phàn Quân nói, rồi xoay người nhảy lên thùng xe.
Chủ nhà ngậm điếu vào miệng, sau khi kiểm tra lại đồ với Hà Xuyên thì thanh toán tiền.
Không nói thêm câu nào, Hà Xuyên lập tức nổ máy, lao thẳng ra khỏi làng.
Xe của Hà Xuyên là một chiếc bán tải, đường làng thì không thành vấn đề, chỉ có điều rất xóc nảy. Họ chẳng có thời gian cố định lại đồ đạc trên thùng, Phàn Quân phải giữ chặt mớ đồ đang lắc lư.
Ra khỏi làng khá suôn sẻ, nhưng chạy được vài phút, ba chiếc xe máy đã xuất hiện phía sau trên con đường.
"Đừng dừng lại." Phàn Quân mở cửa sổ, lấy cây gậy sắt từ ghế sau.
"An toàn là trên hết, nếu không được thì bỏ đồ đi," Hà Xuyên hét, "Không đáng bao nhiêu tiền đâu."
"Ừ." Phàn Quân đáp một tiếng.
Đường núi kiểu này, xe máy linh hoạt hơn nhiều so với xe của bọn họ, chẳng mấy chốc đã vượt lên trước, ba chiếc xe máy chở năm người, chặn ngay giữa đường.
Hà Xuyên giảm tốc độ, nhưng không dừng hẳn.
Phàn Quân cầm gậy thép nhảy xuống xe, không hề do dự, lao thẳng vào mấy người kia.
Nhìn dáng vẻ thì chỉ là loại côn đồ làng xã, kinh nghiệm đánh nhau thực sự không có nhiều, nhiều lắm thì cũng chỉ biết bắt nạt người già yếu bệnh tật trong làng.
Mấy người đó có lẽ không ngờ Phàn Quân lại lao tới trực diện như vậy, đều sững sờ, một kẻ đội chiếc mũ len rách nát là người phản ứng đầu tiên, vung một cây gậy sắt lên nghênh đón.
Phàn Quân không hề giảm tốc, xông tới quật thẳng cây gậy thép vào cánh tay gã, cây gậy sắt trong tay gã đội mũ len liền văng ra, còn chưa kịp rơi xuống đất thì đã bị Phàn Quân tung một cú đá hất văng thẳng xuống mương bên cạnh.
Ngay sau đó, anh không hề do dự, một cú đá vào chiếc xe máy, xe lật nghiêng xuống vệ đường, nhân đà cú đá đó anh lao thẳng vào tên thứ hai. Tên này cầm một đoạn cán cuốc, Phàn Quân quật cây gậy thép thẳng vào đó.
Tên đó còn chưa kịp giơ tay, vũ khí đã rơi xuống đất.
Phàn Quân dẫm lên, kéo mạnh chân về sau, hất đoạn gỗ từ dưới đất lên, rồi lại tung thêm một cú đá, hất văng ra cánh đồng bên cạnh.
Không cho mấy kẻ kia cơ hội phản ứng, chiếc xe máy thứ hai cũng đã bị anh đá đổ.
Hà Xuyên lập tức hiểu ý, xe không dừng hẳn, từ từ lái ép bánh xe qua giữa hai chiếc xe máy đang đổ sang hai bên.
Chỉ vỏn vẹn hơn mười giây, khi mấy người kia kịp hoàn hồn thì xe đã lao đi mất.
"Mày muốn chết à!" Tên to khỏe nhất cuối cùng cũng phản ứng, vung ống nước trong tay giáng thẳng vào vai Phàn Quân.
Phàn Quân nghiêng đầu tránh, một bước áp sát lại, cánh tay trái móc ra sau gáy gã, mạnh mẽ siết chặt kéo gã sát vào trước người mình, cây gậy thép trong tay phải dí thẳng vào mí mắt gã.
"Đến súng tao còn chẳng sợ, mấy đứa chúng mày cũng xứng đáng nói 'muốn chết' với tao?"
Nhân lúc bọn chúng vẫn còn sững sờ, Phàn Quân buông gã to khỏe kia ra, thuận tay lại quật thêm mấy gậy vào tay chân ba tên đứng gần đó.
Sau đó anh quay người lao về phía xe.
Hà Xuyên lái xe chậm rãi chờ anh, qua gương chiếu hậu thấy anh nhảy lên xe thì lập tức đạp ga phóng đi.
Phàn Quân nắm chặt thành thùng xe, nếu không đã bị hất văng ra ngoài.
"Vãi chưởng!" Hà Xuyên ngoái đầu qua cửa sổ nhìn anh, "Vãi chưởng!"
Phàn Quân liếc nhìn ra sau, không còn ai đuổi theo nữa, anh mới thở phào, tựa vào cửa sổ rồi ngồi xuống: "Kiếm chỗ nào dừng lại cho tôi lên ghế trước đi, lạnh chết mất."
"Cậu đúng là sư phụ của tôi!" Hà Xuyên hét, "Anh cả của tôi! Cậu... đại gia! Phàn đại gia, cậu quá bá đạo! Tôi còn chẳng nhìn rõ vừa xảy ra chuyện gì! Dạy tôi đi! Về dạy tôi nhé! Chỉ có một cánh tay thôi mà trời ơi!"
Bị anh ta la hét ầm ĩ, Phàn Quân thấy đau nhức cả đầu, bèn kéo cửa kính xe lên.
Ra khỏi phòng khám, Trâu Dương vẫy tay gọi mẹ đang ở phòng chờ, bà lập tức đứng phắt dậy chạy tới.
"Đã bảo không sao rồi, chỉ là lo âu thôi." Hắn vừa nói vừa đưa bệnh án và giấy tờ cho mẹ.
"Thật không?" Mẹ hắn thở phào, cẩn thận cất hết giấy tờ vào túi.
"Ừ," Trâu Dương khoác vai bà, "Con sẽ tự điều chỉnh được, bác sĩ còn bảo con rất giỏi nữa chứ."
"Chắc lại chém gió ấy mà." Mẹ hắn bật cười, khẽ vỗ vào vai hắn.
Năm nay nếu bảo là ăn Tết vui thì cũng thật sự là vui, dù gì trước kia, hoặc là cùng ông bố ủ rũ mà ăn Tết, hoặc chỉ có hai mẹ con.
Nhưng nếu bảo không vui, thì đúng là cái Tết đau khổ nhất từ trước đến nay của Trâu Dương.
Chưa đến mùng sáu, ở quán cũ đã có học viên nhỏ đến học, so với ngày thường thì nhộn nhịp hơn nhiều, phố xá quanh đó cũng bắt đầu sầm uất trở lại.
Nam Châu Bình phát triển nhanh nhất trong các quận, nhưng cũng là nơi kết thúc kỳ nghỉ Tết sớm nhất.
Toàn là các tiểu thương, qua mùng ba đã có nhiều người tất bật đi làm.
"Con đi tìm Lưu Văn Thụy à?" Mẹ hắn hỏi.
"Không đi," Trâu Dương nói, "Hôm nay con sang chỗ Lữ Trạch xem sao."
"Gì cơ?" Mẹ hắn ngẩn người, "Bọn nó chẳng phải mùng sáu mới bắt đầu học sao? Con định học à?"
"Không học, chỉ qua xem thôi, con thấy mấy hôm nay họ đã đến đó rồi," Trâu Dương đáp, "Rảnh thì cũng chỉ là rảnh rỗi thôi." Mẹ hắn rõ ràng không hiểu nổi hành động đó, nhưng cũng không nói thêm gì.
Lữ Trạch thì lại khác, nói nhiều hơn hẳn bình thường.
Khi hắn đi dạo trong võ quán mới, Lữ Trạch cứ bám theo sau hắn mà nói liên tục: "Nếu cậu muốn đăng ký học thì mùng sáu trở đi."
"Ừ." Trâu Dương gật đầu, võ quán mới này rộng hơn chỗ trong trung tâm thương mại nhiều, một nửa là khu vực thiết bị thể hình và tập luyện tự do, một nửa là bố cục võ quán như trước đây.
"Giờ Đàm Như và Thiết Bang vẫn còn nghỉ, chưa có lớp nào." Lữ Trạch nói.
"Ừ." Trâu Dương gật đầu.
"Lớp của cậu là... Phàn Quân phụ trách, đắt hơn lớp của Đàm Như và Thiết Bang," Lữ Trạch nói, "Lẽ ra tôi sẽ dạy, nhưng giờ tôi cũng bận."
Trâu Dương gật đầu.
"Rốt cuộc cậu muốn làm gì?" Lữ Trạch không nhịn được nữa, có lẽ vì đã xảy ra quá nhiều chuyện, lại đang là Tết, anh ta cố kiềm chế để không nổi nóng.
"Phàn Quân đang ở đâu." Trâu Dương liếc nhìn anh ta.
Lữ Trạch sững lại.
"Công việc mới của anh ấy ở đâu?" Trâu Dương lại hỏi.
"Tôi không biết." Lữ Trạch hoàn hồn.
"Phàn Quân không cho anh nói đúng không?" Trâu Dương nhìn cậu ta.
"Chuyện riêng của người ta, tôi không tiện nói ra." Lữ Trạch nhíu mày.
"Không sao," Trâu Dương nói, "Tôi đang nghỉ mà, tôi có thể đến đây mỗi ngày, tám giờ rưỡi mở cửa phải không ạ?"
"Cậu điên à?" Lữ Trạch tức tối.
"Ừ tôi điên đấy," Trâu Dương nói, "Tôi vừa mới từ khoa Tâm thần bệnh viện ra."
Lữ Trạch há miệng, không nói nên lời.
"Trưa nay anh ăn gì?" Trâu Dương hỏi, "Về Nam Châu Bình ăn hay tự ăn?"
"Gì cơ?" Lữ Trạch nhìn hắn.
"Ăn trưa ấy, anh mời tôi hay tôi mời anh." Trâu Dương nói.
Lữ Trạch cau mày, ánh mắt nhìn hắn chẳng rõ là tức giận, bất lực hay một cảm xúc nào khác, tóm lại là rất phức tạp.
"Phàn Quân ở đâu?" Trâu Dương tiếp tục hỏi.
Lữ Trạch vẫn nhìn hắn, ánh mắt rối bời.
"Nếu định đánh tôi thì né xương sườn tôi ra," Trâu Dương ngồi xuống ghế tập, "Lành rồi đấy, nhưng có khi vẫn còn yếu đấy..."
"Cậu đang giở trò bẩn đúng không?" Lữ Trạch hỏi.
"Anh nhận ra rồi à?" Trâu Dương cười nhẹ, "Tôi cũng hết cách rồi, chẳng lẽ lại đi giở trò bẩn với chú Lữ sao, ông ấy là người lớn rồi mà."
"Chuẩn, thế nên tặng người lớn món này là hợp ý nhất, mà lại không bị sến," Hà Xuyên trong tiệm đang gọi video giới thiệu món hàng mới mang về, "Bức tường nhà cậu vẫn có cái cửa sổ vừa nãy đấy, tôi sửa lại cho... nhưng phải treo dưới mái hiên nhé, đừng để bị mưa dầm..."
Phàn Quân nằm tựa trên ghế xếp cạnh cửa sổ, tay trái cầm một quả tạ, từng nhịp từng nhịp cử động khuỷu tay.
Tối hôm họ mang hàng về, Hà Xuyên đã chụp ảnh đăng lên trang cá nhân, hôm nay vừa mở hàng, đã có khách tìm đến.
Có Hà Xuyên trông coi thì Phàn Quân cơ bản chẳng cần làm gì, có khách nào vào thì chỉ việc mời chén trà rồi ngồi chờ.
Lúc này mặt trời vẫn chưa chiếu tới con đường trước cửa, gió lọt qua khe cửa sổ mang theo mùi pháo khói, hương vị Tết vẫn còn rất đậm.
Ngồi tựa ở đây có thể thấy bầu trời xanh mây trắng trên những mái ngói, thời tiết hôm nay rất đẹp.
Thỉnh thoảng có vài ba người đi qua trong tầm mắt anh, nhìn một lúc thì anh có thể đoán được ai sẽ vào tiệm, ai chỉ liếc nhìn.
Ví dụ như người này, đứng cạnh cửa sổ một lúc, còn cầm thử con thú trang trí mái nhà đặt bên ngoài lên xem, thì rất có thể sẽ bước vào trong.
Quả nhiên người đó chậm rãi đi thêm vài bước, đẩy cửa bước vào.
Hà Xuyên vừa chụp xong mấy món hàng hiếm, nghe thấy có người vào thì liền cất tiếng: "Chúc mừng năm mới, cứ thong thả xem nhé, bên trong còn nhiều nữa."
Người đó không nói gì, xoay người đi thẳng về phía Phàn Quân.
Tiểu Bạch ngoài sân sau bỗng kêu ầm ĩ lên.
Phàn Quân giật mình bỏ cánh tay đang che mắt ra.
Vị trí anh ngồi ở gian trong, bị che khuất bởi một tấm rèm, chỉ có thể nhìn thấy đôi chân của người kia.
Dù chỉ là chiếc quần tây đen bình thường và đôi giày vải, nhưng anh vẫn vì căng thẳng mà cảm thấy hoa mắt.
Chưa kịp nghĩ thêm, người đó đã vén rèm bước vào, tiến thẳng đến trước mặt anh mới dừng lại.
Là Trâu Dương.
Phàn Quân đặt quả tạ trong tay xuống đất, vì run mà suýt nữa thì không giữ nổi, nên không để ý đến độ cao, quả tạ rơi xuống va mạnh xuống nền.
"Cẩn thận nền nhà của tôi chứ!" Hà Xuyên hét, "Toàn gạch cũ cả đấy!"
Anh chậm rãi đứng dậy khỏi ghế xếp, nhìn Trâu Dương, muốn xác định điều gì đó, nhưng lại chẳng rõ mình đang muốn xác định điều gì.
Chỉ có thể xác định rằng trước mắt chính là Trâu Dương.
Nhìn chằm chằm một lúc lâu, Phàn Quân mới mở miệng: "Chào, anh đẹp trai."