Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất
Nỗi kinh hoàng dưới nước
Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất thuộc thể loại Linh Dị, chương 137 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Câu nói vừa dứt, mọi người im bặt, không khí tuyệt vọng dần lan rộng.
Lý Toàn Quang ngập ngừng hỏi: "Bọn họ đều mắc bệnh à?"
Bạch Vô Diện buồn bã đáp: "Ừ."
"Haiz..."
Cậu thở dài, quay sang nói với đám người: "Thôi, mọi người khóc tiếp đi."
"Hu hu..."
Trong tiếng khóc nức nở, Lý Toàn Quang dùng bùa phong ấn thi thể của Ngô Chí Toàn. Xác chết giờ đây đã trở thành nguồn lây nhiễm, thỉnh thoảng lại có vài con rắn đen chui ra từ đó. Xử lý xong, ánh mắt lo lắng của cậu mới hướng ra ngoài.
Bên ngoài, nơi cánh đồng lúa nước, có hai người đứng đó. Chính xác hơn, một người và một quỷ: Lý Tuyên Minh và dịch quỷ.
Sở Hoàn đứng trên bờ ruộng cách đó không xa, nhìn xuống mặt nước trong vắt bên dưới có vài sinh vật nhỏ đang bơi lội. Trên khuôn mặt cậu hiện rõ sự do dự và sợ hãi.
Không phải cậu sợ con dịch quỷ kia mà không dám lại gần, nhưng cậu sợ những thứ khác trong ruộng nước hơn, như vắt, đỉa... Dù nước trông trong, nhưng Sở Hoàn cảm thấy dưới lớp bùn chắc chắn có đỉa đang chờ cơ hội bám vào!
Sở Hoàn ám ảnh nặng nề với đỉa và ruộng nước kiểu này. Hồi nhỏ, cậu từng cùng Thẩm Lạc Thu đi bắt cá kèo ngoài ruộng. Khi chui ra khỏi ruộng, phát hiện hai chân mình dính đầy đỉa hút căng máu, con nào cũng to như ngón tay. Cậu sợ đến mức khóc òa giữa đồng.
Thẩm Lạc Thu nghe thấy tiếng khóc liền chạy đến, tình trạng cũng chẳng khá hơn. Chân cậu ta cũng bị ba bốn con đỉa hút máu. Hai đứa trẻ vừa khóc vừa lăn bò về tìm người lớn, nhưng vẫn nhớ không được tùy tiện giật đỉa ra khỏi người.
Cuối cùng, Sở Trạch Dương cứu họ, dùng bật lửa đốt thân con đỉa khiến chúng cuộn lại và rụng xuống, để lại hai cái lỗ nhỏ đen đỏ trên chân Sở Hoàn.
Sau này, vì quá ám ảnh với cảnh đỉa hút máu, Sở Hoàn gặp ác mộng suốt ba ngày liền. Cậu mơ thấy thân mình bị con đỉa bám chặt, cuốn vào trong, không cách nào thoát ra được.
Cậu... thật sự không chịu nổi.
Cậu nhìn Lý Tuyên Minh, người luôn kiên định, không bao giờ lùi bước, không khỏi cảm thấy may mắn. May mà vẫn còn hắn!
Lý Tuyên Minh chắc chắn không sợ những thứ này!
Hắn đứng chắn trước mặt dịch quỷ, hỏi cô ta: "Sao cô mới chịu rời đi?"
Dịch quỷ mỉm cười, môi đỏ nhếch lên, nhưng hai hàng lông mày dài không hề có ý cười. Cô ta nói: "Có người gọi ta đến, bảo ta gieo bệnh ba tháng. Ông ta rất tôn trọng ta, còn đưa ra nhiều đề xuất hữu ích về dịch bệnh, nên ta đã đồng ý."
Lý Tuyên Minh hỏi lại: "Là Bồ Tụng?"
"Làm sao ta biết! Chỉ biết đó là một nhân loại lợi hại."
Dịch quỷ vốn là quỷ hành sự tùy ý, lại có vốn liếng để kiêu ngạo. Từ xưa đến nay, loại quỷ gieo rắc chết chóc như cô ta luôn khiến nhân loại khiếp sợ.
"Ý cô là cô không muốn rời đi?"
Dịch quỷ chỉ nói: "Ta đã thả vài con rắn mới..."
Lý Tuyên Minh không chờ cô ta nói hết, bất ngờ lao tới.
"Phi thiên khi hỏa, thần cực uy lôi, thượng hạ thái cực, chu biến tứ vi, phiên thiên đảo hiếu, hải phẫn sơn suy, lục long cổ chấn, hạ lệnh tốc truy, cấp tốc nghe lệnh!"
Thanh kiếm trong tay hắn và sấm sét cùng lúc giáng xuống người dịch quỷ. Cơ thể dịch quỷ bị sét đánh cháy xém, đầu lìa khỏi thân, lăn lông lốc dưới đất.
Ruộng lúa nước rậm rạp, Sở Hoàn phải nhón chân mới thấy được tình hình bên kia.
"Ha ha."
Đầu lìa khỏi thân, cái đầu cô ta mắc vào đám cỏ, gương mặt vẫn nở nụ cười, nói nốt với Lý Tuyên Minh: "Không biết mấy con rắn mới sẽ mang đến cho bọn họ nỗi đau tuyệt vời cỡ nào."
Cô ta càng cười càng ngoác miệng, nói xong, cái đầu bỗng bay lên không trung, há miệng phun ra luồng khí đen dài về bốn phía. Khí đen hóa thành vô số con rắn nhỏ màu đen, lao thẳng về phía họ.
Nhiều quá vậy?!!
Sở Hoàn siết chặt bùa, dùng bùa hỏa thiêu rụi hơn phân nửa số rắn nhỏ, nhưng khi ngẩng đầu, cậu thấy Lý Tuyên Minh lần nữa vung kiếm chém về phía dịch quỷ.
Cơ thể dịch quỷ bị chẻ dọc ra làm đôi, thậm chí mặt cắt cơ thể cũng toàn là rắn đen nhỏ!
Hai nửa cơ thể lập tức tan rã, biến thành hai đống rắn đen. Chúng bò đi một đoạn, rồi hợp lại thành hình dạng người như cũ.
"Dịch quỷ này sao mà khó chơi thế?!"
Biến thành vô số rắn thì thôi đi, còn giết bao nhiêu mọc lại bấy nhiêu, vô tận không bao giờ dứt!
Lý Tuyên Minh đáp: "Trước đây người ta gọi chúng là dịch quỷ, sau này gọi là ôn thần, đương nhiên khác với quỷ bình thường!"
Chẳng những giết không hết, mà còn tởm chết đi được!
Sở Hoàn giẫm mạnh lên mấy con rắn nhỏ đang bò khỏi đám lửa, nghiến nát dưới chân. Mấy con rắn hễ tìm được cơ hội là lập tức chui vào người, bất kỳ lỗ nào trên cơ thể như mũi, miệng, mắt, tai... chỉ cần sơ hở một chút là sẽ một con rắn đen bé tẹo bò đến.
Chúng hưng phấn vặn vo điên cuồng, Sở Hoàn nhìn mà nổi hết da gà.
Nhìn thân rắn nhỏ li ti, cậu bất giác nhớ lại cảnh mấy cái đầu rắn thò ra từ mũi và miệng của Ngô Chí Toàn. Không dám tưởng tượng nếu một con rắn nhỏ chui vào não mình qua lỗ mũi sẽ có cảm giác như thế nào...
"Phải tìm được bản thể của cô ta!"
Sở Hoàn: "Bản thể? Để tôi nghĩ đã... Tôi nhớ ra rồi!"
Muốn trừ dịch quỷ thì cách tốt nhất là nhờ Phương Tương Thị!
Phương Tương Thị là hậu duệ của Mô Mẫu, dung mạo đáng sợ đến mức "người thấy kinh sợ đến chết", là thần trừ tà xua đuổi dịch bệnh. Khi gặp dịch quỷ, ông sẽ rút tên bắn diệt, dân gian gọi ông là Khai Lộ Thần Quân, hình nhân giấy Phương Tương Thị thường được để dẫn đường trong lễ tang.
Thấy Lý Tuyên Minh bị một con mãng xà đen khổng lồ mọc ra từ phía sau đánh bay, Sở Hoàn nghiến răng, quyết định lao xuống ruộng giúp hắn.
"Tôi sẽ thử thỉnh Phương Tương Thị! Anh đừng để mấy con rắn đó chui vào người tôi đấy!"
Nói rồi cậu cắn rách đầu ngón tay, điểm máu dưới hai mắt, tập trung tinh thần niệm chú: "Hoàng kim tứ mục, huyền y chu thường. Thập nhị thần thú hộ hữu bang. Xạ biến thiên hạ trục dịch quỷ. Khai Lộ Thần Quân, thần uy hiển linh!"
Ngón tay run rẩy, vết thương đau buốt, vốn dĩ Sở Hoàn định dùng chu sa, nhưng tình huống cấp bách, hơn nữa cậu không chắc mình có thể mời được Phương Tương Thị hay không. Cậu chưa từng tế bái, càng không thân với Phương Tương Thị, nếu không có dịch quỷ, e là cậu chẳng nhớ nổi vị thần này.
Thế nhưng hiệu quả lại vượt ngoài dự liệu. Vừa niệm xong, đồng tử và vệt máu dưới mắt Sở Hoàn phát ra ánh sáng vàng nhạt, nhìn sơ qua như thể gương mặt cậu mọc ra bốn con mắt vàng, khí tức toàn thân cũng thay đổi.
Cậu xoay người nhìn về phía trước, bốn mắt vàng lập tức khóa chặt dịch quỷ.
Dịch quỷ như trông thấy thứ gì đó rất đáng sợ, vội sấp người xuống đất, hóa thành hàng trăm nghìn con rắn đen nhỏ tản ra tứ phía.
"Sở Hoàn" đảo mắt nhìn qua đám rắn, lập tức khóa định một con, tiện tay ngắt một cọng cỏ làm dây cung, hái một chiếc lá xanh làm mũi tên, cọng cỏ lẫn lá đều phát ra ánh sáng vàng nhạt.
Cây cung thô sơ nhưng mũi tên mang theo uy lực kinh hoàng. Chiếc lá mềm mại cứng như lưỡi dao, đâm xuyên đầu con rắn đen.
Lá cỏ khẽ run lên, không chịu nổi luồng sức mạnh mà nổ tung thành vụn, ánh sáng vàng tỏa ra khắp nơi, khiến toàn bộ rắn đen xung quanh cùng lúc rú lên, vặn vo điên cuồng rồi hóa thành khí đen tan biến.
Ánh vàng trong mắt Sở Hoàn theo đó biến mất. Hai chân cậu mềm nhũn, toàn thân rã rời, ngồi bịch xuống giữa ruộng nước.
Việc thỉnh thần cực kỳ hao tổn tinh thần, cậu gần như không thể động đậy. Nhưng nghĩ đến thứ dưới nước, Sở Hoàn cố sức muốn đứng lên, song chân không còn chút sức lực, thử mấy lần đều thất bại.
Tay cậu chống dưới nước, lờ mờ cảm thấy vừa chạm phải thứ gì đó mềm mềm, cậu sợ hãi hét ầm lên về phía Lý Tuyên Minh: "Cứu! Cứu tôi! Mau đến cứu tôi!"
"???"
Lý Tuyên Minh đang mải đấu, nghe thấy tiếng hét bèn vội vàng chạy tới kéo cậu khỏi ruộng nước.
"Sao vậy? Cậu bị thương à?!"
Sở Hoàn mặt cắt không còn giọt máu, vội nói: "Đi, đi mau! Đỡ tôi lên bờ đã!"
Lý Tuyên Minh cuống quýt dìu cậu lên bờ ruộng.
"Đệt, đau muốn chết..."
Đặt chân lên bờ, Sở Hoàn mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhìn vết thương trên đầu ngón tay, sắc mặt rất khó coi.
Để có máu vẽ chú, ban nãy cậu suýt cắn đứt một mẩu thịt, giờ vẫn còn đau nhói.
Lý Tuyên Minh bị cậu dọa hết hồn, cẩn thận quan sát kỹ cậu. Khi nhìn đến mắt cá chân, thấy trên chân cậu có vài vệt máu, hắn thắc mắc hỏi: "Chân cậu bị thương à? Sao có máu vậy?"
Sở Hoàn: "???"
Sở Hoàn cúi đầu nhìn xuống, cả người lập tức cứng đờ.
Lý Tuyên Minh ngơ ngác nhìn cậu. Hắn chưa từng thấy vẻ mặt mong manh, sợ hãi như vậy trên mặt Sở Hoàn, cứ như thể trời đất sụp đổ.
Vài vệt máu, vết thương nhỏ xíu, không đến mức vậy chứ?
"Không thể nào..."
Lý Tuyên Minh nghe thấy Sở Hoàn thì thầm không dám tin, rồi thấy cậu run rẩy giơ tay ra, từ từ kéo ống quần lên.
Cậu không dám cúi đầu, trợn mắt nhìn chằm chằm Lý Tuyên Minh, hỏi: "Trên chân tôi... có cái gì không?"
Lý Tuyên Minh: "?"
Hắn cúi đầu nhìn thử, chỉ thấy bắp chân Sở Hoàn dính chút bùn đất, có một vết rạch nông đang rỉ máu.
"Không có gì hết."
Sở Hoàn nghe vậy mới cẩn thận liếc chân mình, thấy quả thực không có gì, gương mặt dãn ra một nụ cười nhẹ nhõm.
Hên quá, không phải đỉa!
Lý Tuyên Minh không hiểu, hỏi cậu: "Dưới nước thì có cái gì chứ?"
"Dưới nước à..."
Ánh mắt Sở Hoàn rơi xuống bắp chân hắn, mặt đột nhiên biến sắc, hoảng hốt lùi lại một bước, rồi thêm một bước nữa.
Lý Tuyên Minh: "..."
—————
Lời tác giả:
Lý Tuyên Minh: "Nói đi! Rốt cuộc cậu sợ cái gì?!"