Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất
Chương 27: Lễ Tế Thần
Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sở Hoàn có dám nói không? Dĩ nhiên là không thể rồi.
Cậu nở một nụ cười với Sở Trạch Dương: "Đương nhiên rồi, con chắc chắn học được ạ."
Sở Trạch Dương hài lòng, phất tay bảo cậu tự đi chơi.
Vừa quay lưng, Sở Hoàn liền xụ mặt, bước đến trước mặt Ngụy Khải đứng như trời trồng.
Ngụy Khải đang loay hoay khuân đồ từ xe xuống. Đây là quà cáp Ngụy Hoa chuẩn bị cho cậu: nhân sâm, lộc nhung, nghệ tây, nấm khô, trái cây sấy, các loại hạt, hải sản khô… Cuối cùng, cậu ta còn bê xuống hai thùng rượu ngon và một khúc gỗ đen sì, chẳng rõ lai lịch.
Cả một đống chất cao như núi, thành ý không thể chối cãi.
Ngụy Khải phủi tay, nói: "Xong rồi, chỉ có bấy nhiêu. Đồ khô để lâu được, trái cây thì anh nhớ ăn sớm nhé…"
Sở Hoàn đang chìm trong nỗi buồn rũ rượi, bỗng giật mình nhìn đống quà: "Cậu dọn luôn cả nhà hả??"
"Đâu có, toàn là đồ bố tui chuẩn bị. Mẹ tui còn định gửi thêm hải sản tươi, nhưng mang theo bất tiện… À, mẹ tui nhờ tui hỏi anh, sau này anh muốn yêu đương thì có thể cân nhắc em gái tui không? Con bé đang học đại học, trường trọng điểm đó."
Sở Hoàn: "..."
Trinh Thục Lệ quả là kiên trì, nhất quyết muốn cậu làm con rể nhà bà.
Cậu liếc nhìn đống đồ, thấy khúc gỗ đen cháy, tò mò hỏi: "Sao có cả gỗ nữa?"
"À, chuyện là hồi trước bố tui đi mua gỗ, có người mang khúc này đến, bảo là ‘Thiên niên lôi kích mộc’, lại còn là gỗ đào, bảo đảm là báu vật thật sự, chỉ cần năm mươi vạn là bán."
*Thiên niên lôi kích mộc (千年雷击木) là loại gỗ cực kỳ quý hiếm, hình thành khi cây bị sét đánh liên hồi suốt hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm.
"Bố tui ban đầu không tin, ai ngờ người kia ôm chân bố khóc lóc, nói mẹ già bệnh nặng, vợ mới sinh đôi không có sữa, nếu không túng quẫn thì chẳng nỡ bán báu vật này… Nói đủ chuyện khốn khổ."
"Bố tui mềm lòng, trả ba mươi vạn mua về. Xong xuôi thì để xó nhà, không đụng đến từ đó đến giờ."
Sở Hoàn lập tức thấy hứng thú. Nếu đúng là “Thiên niên lôi kích mộc”, thì đây chính là bảo bối trời cho.
Khúc gỗ tròn trịa, dài chừng ba bốn mươi centimet, đường kính tương tự. Vỏ cháy đen, lõi đỏ sẫm. Cậu vừa chạm vào, một luồng nhiệt nóng bừng bừng lan khắp lòng bàn tay, mãnh liệt, dương cương đến lạ thường.
Quả là hàng thật…
Cậu ngẩng đầu nhìn Ngụy Khải: "Bố cậu quả là có phúc khí."
Không hổ là người nhìn đã thấy phúc hậu, mạng lớn.
Ngụy Khải: "Thật hả? Trời, tốt quá! Mẹ tui suốt ngày chê bố tui bị lừa rồi."
Sở Hoàn hỏi: "Chắc chắn tặng tớ thật chứ? Cái này hơi quý."
"Dĩ nhiên rồi, nhà tui cũng chẳng dùng vào đâu."
Sở Hoàn gật đầu: "Được, để tớ xem có thể làm vài lá bùa hộ mệnh cho nhà cậu không."
"Tuyệt vời."
Hai người đang nói chuyện, Thẩm Lạc Thu từ đường khác chạy tới. Thấy trước cửa nhà họ Sở có người, cậu ta lập tức hét lớn: "Nhóc Hoàn, cậu về rồi!"
"Ừ!"
Sở Hoàn nhìn Thẩm Lạc Thu, cũng vui vẻ: "Cậu đi đâu vậy?"
"Tớ đi hái rau, dạo này nhà tớ làm ăn phát đạt lắm."
Thẩm Lạc Thu cười tươi: "Người ta đồn nhà tớ câu cá dễ gặp may, toàn được cá to, nên phòng trọ gần như kín khách."
Sở Hoàn cười: "Cậu đến đúng lúc, giúp tớ khuân đống này vào nhà đi."
Thẩm Lạc Thu cúi đầu nhìn, há hốc: "Nhiều vậy???"
Khúc gỗ được Sở Hoàn đặt riêng trước bàn thờ, chuẩn bị làm lễ khai quang.
Sau bữa trưa, Ngụy Khải lái xe về, Thẩm Lạc Thu rủ Sở Hoàn đi chơi.
Bên làng có nhà định tát ao hôm nay. Ai đến giúp có thể bắt cá, lươn, ba ba, tôm, ốc, tha hồ làm món ngon.
Sở Hoàn cũng muốn đi, nhưng nghĩ đến giọng nói ác quỷ của bố, cuối cùng đành từ bỏ cám dỗ trong tích tắc.
Cậu phải học. Nếu không học được, thì coi như xong đời.
Trên bàn học đốt hương tĩnh tâm, Sở Hoàn mở cuốn sách Sở Trạch Dương đưa ra nghiên cứu.
Phần đầu sách giới thiệu: "Điệu múa Đoan Công" là một hình thức vũ điệu nghi lễ, thuộc hệ thống múa shaman (phù thủy), chủ yếu là hoạt động tế lễ qua ca múa. Nội dung chính là "phù thủy lên đồng, ca thần, nhảy thần". Vì các thần chú, bài ca đều được chép tay truyền đời, không có hệ thống chung, nên điệu múa Đoan Công chia thành nhiều phái, phong cách cũng khác biệt.
Các động tác mang đậm chất nguyên thủy, mộc mạc, có hơn trăm loại thủ ấn, phần lớn là mô phỏng. Một số điệu như múa mặt nạ "Chiêu Hồn" hay "Trừ Tà" khá giống múa Nuo.
*Múa Nuo (傩舞 - Nuo Wu) là một trong những điệu múa lâu đời nhất của Trung Hoa, dùng để chiêu đãi thần linh và xua đuổi dịch bệnh.
Quy trình chính:
Trước tiên, Đoan Công phải "thỉnh thần", mời thần giáng lâm. Sau đó bắt đầu lên đồng, ca thần, múa thần, tự hóa thân thành thần linh. Một số người đeo mặt nạ, hát về nguồn gốc, gia đình, con cái của thần. Ca múa thường do một, hai hoặc ba người thực hiện.
Cuối cùng, Đoan Công "tiễn thần", kết thúc nghi lễ, tạ ơn và tiễn thần trở về.
Sở Hoàn đọc đến đây, trong đầu chợt nảy ra ý nghĩ: Chẳng phải đây như một buổi tụ tập của các vị thần sao? Mỗi vị tự giới thiệu, quen biết nhau, rồi cùng vui vẻ, giải trí…
Nghĩ vậy, cậu bật cười khẽ, rồi tiếp tục lật trang.
Điệu múa Đoan Công có nhiều phong cách tùy theo chủ đề. Tế người chết thì trang nghiêm, trầm lặng. Tế thần thì nhẹ nhàng, linh hoạt hơn. Nghi lễ chia làm loại ngắn (một ngày một đêm), trung bình (ba ngày ba đêm), và lớn (bảy ngày bảy đêm).
Sở Hoàn không biết nhà họ Lâu định tổ chức kiểu nào. Nếu mà bảy ngày bảy đêm thì hơi quá đà rồi!
Phần sau là hướng dẫn bộ pháp:
- Bốn kiểu bước cơ bản
- Kết hợp xoay, lắc, nhảy khác nhau
- Đồng thời với hơn trăm thủ ấn biến hóa khôn lường
Sở Hoàn nhìn đến hoa mắt, đầu óc choáng váng. Quá nhiều, quá phức tạp, cậu thực sự học nổi không?
"Uiii..."
Cậu úp mặt xuống bàn, đờ đẫn nhìn các hình vẽ bộ pháp. Kỳ lạ? Sao kiến thức này không vào đầu thế nhỉ? Hay là mình ngu thật?
Mà nếu ngu thì cũng hay, không cần học nữa...
Hương trầm lượn lờ, nắng nhẹ xuyên cửa sổ phủ lên bàn học. Mí mắt Sở Hoàn dần sụp xuống. Ngay lúc cậu sắp chìm vào giấc ngủ, hình ảnh đôi mắt nửa cười nửa không của Sở Trạch Dương bỗng lóe lên.
"Nhóc Hoàn, con có thể học được, đúng không?"
Cậu bật mở mắt, mặt mày kinh hãi.
Đáng sợ quá!
Sở Hoàn không dám chậm trễ, bật dậy khỏi ghế ngay lập tức, bắt đầu luyện bộ pháp trong phòng.
Sau khi thử đi thử lại nhiều lần, cuối cùng cậu cũng bắt được quy luật, lòng tin tăng vọt. Thực tế đúng như vậy: từng bước trong điệu múa Đoan Công đều có vị trí và cách đặt chân cố định. Khi bước đúng, cậu cảm nhận được hơi thở đất trời đáp lại mình.
Những luồng khí sinh động, linh hoạt, vui vẻ như linh hồn vô hình đang tương tác với cậu.
Sở Hoàn dần tìm thấy niềm vui. Dần dần, bước chân không cần ghi nhớ, chỉ cần cảm nhận, rồi tự nhiên bước theo, tự nhiên đáp lại.
Ở phòng bên, Sở Trạch Dương từ từ đứng dậy, ánh mắt chăm chú nhìn sang. Một lúc sau, khóe môi ông cong lên, khẽ lẩm bẩm: "Thằng nhóc này, như con cóc lười, phải có gậy chọc mới chịu nhảy. Chẳng biết giống ai nữa…"
"Trời đất ơi!"
Thẩm Lạc Thu đứng ngoài cửa sổ, người lấm lem bùn, tay xách hai con ba ba. Cậu trợn mắt há hốc nhìn vào trong.
Sở Hoàn biết múa! Không chỉ biết, mà múa đẹp đến mức khó tin!
Thẩm Lạc Thu cảm nhận được sự hoang dã, tự nhiên và niềm vui trong từng động tác. Như chồi non mùa xuân, như hoa nở rực rỡ giữa hạ, như cành trĩu quả mùa thu, như cành cây khô rơi nhẹ trên tuyết đông... Dưới lớp tuyết dày, vô vàn sinh mệnh đang ngủ, chờ mùa xuân, chờ một vòng luân hồi mới.
Hai con ba ba trên tay cậu giãy giụa, như cũng cảm nhận được điều gì đó, rướn cổ hướng về căn phòng.
Sở Hoàn vừa hoàn thành một điệu múa, quay đầu thấy Thẩm Lạc Thu, ngạc nhiên: "Giẻ lau, cậu tới bao giờ vậy?"
Thẩm Lạc Thu: "Tớ đến lâu rồi, tại cậu không để ý thôi."
"Ồ."
Sở Hoàn đắc ý: "Thế nào? Tớ múa có đẹp không?"
Thẩm Lạc Thu giơ ngón cái: "Đỉnh thật! Trò giỏi hơn thầy rồi! Sau này cậu cũng đi múa Đoan Công à?"
"Sau này gì? Vài hôm nữa là phải múa rồi."
"Hả?"
Sở Hoàn thản nhiên: "Nhà họ Lâu ở Tây Hà về rồi, mời bố tớ đi múa, bố tớ liền để tớ đi thay."
"Nhà họ Lâu à…"
Thẩm Lạc Thu trèo cửa sổ vào, hai con ba ba vừa đến gần Sở Hoàn liền hưng phấn quẫy đạp, suýt tuột khỏi tay.
Sở Hoàn giật mình: "Mang ra ngoài! Tìm cái thùng nhốt vào, toàn bùn bẩn!"
Thẩm Lạc Thu xách ra, vào bếp tìm thùng bỏ vào. Hai con ba ba trong thùng quẫy đạp liên tục. Cậu đậy nắp lại.
Xong việc, cậu quay lại: "Tớ cố ý bắt về cho cậu bồi bổ não, cậu bảo đang học hành mà?"
Sở Hoàn vui vẻ: "Không hổ là anh em! Tối nay tớ kho tàu luôn!"
Thẩm Lạc Thu vừa rửa tay vừa nói: "Không ngờ nhà họ Lâu lại mời bố cậu."
"Sao cơ?"
"Nhà đó bày trận lớn cực, ai chẳng biết có người mất? Nhưng đây đâu phải chuyện vui, tổ chức linh đình thế này hiếm thấy, dạo này ai cũng bàn tán."
"Hôm qua còn mời bà đồng ở thôn Đuôi Heo đến nữa. Nghe nói lúc về bà ta cười như hoa, chắc kiếm được bộn tiền."
Bà đồng thôn Đuôi Heo có tuyệt kỹ "nhìn nước trong bát" – chỉ cần một bát nước trong, có thể thấy cõi âm, thông âm dương.
Sở Hoàn thắc mắc: "Họ gấp gáp vậy hả?"
Nếu chết bình thường, sau bảy ngày hồn phách sẽ có quỷ sai dẫn về nhà, tự khắc gặp được người quá cố. Chẳng phải an toàn hơn mời bà đồng sao?
Thẩm Lạc Thu: "Đúng đó, người ta đồn Lâu Thắng Lợi chết mà chưa kịp dặn di chúc, con cháu sốt ruột chia tài sản nên mới bày trò. Chuyện nhà giàu, ai mà biết được."
"Ồ..."
Sở Hoàn lộ vẻ thích thú. Cậu thích hóng chuyện, mà nhà họ Lâu rõ ràng lắm chuyện để hóng.
"Dù sao thì họ đã mời cậu rồi, đến lúc cẩn thận một chút. Ai biết họ có giở trò gì không."
"Tớ biết."
Tối hôm đó, Sở Hoàn thực sự ăn hai con ba ba. Lại còn là món kho tàu cậu thèm bấy lâu. Viền mai ba ba mềm dẻo, dính dính, bám vào miệng, hương vị tuyệt hảo.
Món này do chính Sở Trạch Dương nấu, coi như phần thưởng cho sự chăm chỉ. Nhưng sau khi ăn xong, Sở Hoàn lăn lộn trên giường đến ba giờ sáng vẫn chưa ngủ được...
Lấy điện thoại tra, cậu lập tức hóa đá: Ba ba bổ âm, bổ thận.
Với kích cỡ con ba ba đó, có khi nào Thẩm Lạc Thu nhặt trúng con ba ba tổ từ đời nào không?
Cậu chơi điện thoại suốt đêm. Sáng ra, ánh mắt nhìn Thẩm Lạc Thu đầy oán hận.
Thẩm Lạc Thu vẫn cười hớn: "Sao vậy? Ngủ không ngon hả?"
Sở Hoàn không nói, bỗng bật dậy, nhào tới bóp cổ cậu: "Ba ba căn bản không bổ não!!!"
"A—A A A—Không bổ não?!!"
Sở Hoàn gầm: "Cậu không biết hả?!"
"Tớ không biết!!"
Sở Hoàn buông tay, chỉ vào mắng: "Thế còn dám bảo nó bổ não?!"
Thẩm Lạc Thu ấm ức: "Thì… ai chẳng bảo giàu dinh dưỡng… Không bổ não thì bổ cái gì?"
Sở Hoàn trợn mắt, không nói.
Thẩm Lạc Thu lén lút lục điện thoại tra. Thấy kết quả, mặt cậu biến sắc, vội đuổi theo.
"Nhóc Hoàn, tớ sai rồi!"
"Tớ làm mướp đắng cho cậu ăn nhé?"
"Trà lá sen? Trà bí đao?"
……
Sau ba ngày khổ luyện, Sở Hoàn cuối cùng cũng học xong hai điệu múa Đoan Công. Thực ra, tất cả chỉ là sự kết hợp của bộ pháp, kỹ thuật và thủ quyết cơ bản. Khi nắm vững quy luật, học rất nhanh.
Chiều thứ Tư, cậu hớn hở chạy đến: "Bố! Con học xong rồi!"
Sở Trạch Dương nhìn: "Ừ."
"Vậy tối nay múa một bài tế thần đi ạ."
Sở Hoàn hừng hực khí thế, ai ngờ Sở Trạch Dương nhẹ nhàng gạt đi, cậu hơi sững sờ.
"Còn đứng đó làm gì? Qua đây khiêng đồ."
Sở Hoàn ỉu xìu: "Dạ…"
Chuẩn bị múa Đoan Công có rất nhiều bước. Nhưng buổi tế thần này chỉ là lễ tạ ơn, tương đương tiệc nhỏ, gặp riêng thần linh, nên quy trình được giản lược.
Sở Trạch Dương khiêng mấy chiếc rương lớn từ kho ra. Bên trong có cổng thần bằng lụa, thương thần (gậy gỗ quấn giấy đỏ trắng), cờ bát quái, cờ lệnh nhỏ… và một bộ đồ pháp.
Sở Hoàn vừa thấy bộ đồ pháp, mắt sáng rực. Áo bát quái đen viền trắng, ống tay rộng thùng thình. Trên áo thêu quẻ dịch, sông núi, nhật nguyệt. Vải không phải loại thường, bóng mịn, lấp lánh ánh mờ, trông cực ngầu.
Cậu hét vào nhà: "Bố ơi! Con mặc cái này hả?"
Sở Trạch Dương bê chiếc bàn dài ra: "Ừ."
Ông đặt bàn giữa sân, trước cửa phòng thờ, rồi bày lư hương và các đồ cúng. Đây sẽ là bàn thần.
Trước bàn trải một tấm chiếu – nơi diễn ra điệu múa Đoan Công.
Hương, nến, đồ cúng không thể thiếu. Dụng cụ chất đống, mãi đến khi trời tối mịt, Sở Trạch Dương mới sắp xếp xong.
Sau bữa tối, nghi lễ tế thần chính thức bắt đầu.
Hôm nay trời trong, trăng sáng, không gió. Sở Hoàn thay đồ xong, mới cảm nhận thấy hồi hộp.
Cậu do dự trong phòng, đến khi Sở Trạch Dương gọi mới từ từ bước ra. Ai ngờ vừa bước ra… trời ơi, bên ngoài đã đứng đầy người!
Thẩm Lạc Thu kéo cả nhà đến, bố mẹ cậu cười tươi khi thấy Sở Hoàn. Một số người trong làng cũng tới, như bà cụ từng ôm con đến nhờ bố cậu trừ tà. Thậm chí còn có vài con vật: con mèo vàng hay lui tới, ba con chó cỏ làng, tất cả ngoan ngoãn ngồi một góc.
Ngoài người sống, còn có những hồn ma quen thuộc: ba con quỷ nước sông Tây Hà, vài hồn ma từng mua đậu hũ ở nhà Hứa Tam.
Cẩu Oa đội một con trai sông to tướng, dưới chân là vũng nước ướt sũng, thân thể nằm trong đó, hai tay ngắn dị dạng bới thức ăn cúng cô hồn. Trông chẳng giống cá, mà như sinh vật lưỡng cư.
"Nhóc thối! Biết kính trên nhường dưới không? Ăn nhiều vậy, không sợ bể bụng hả?"
Quỷ cổ dài vừa xới cơm, vừa quát.
Cẩu Oa không chịu thua: "Lúc tao chết mày còn chưa sinh! Gọi tao một tiếng ông nội, ông nội đây phát cho mày một miếng!"
"Nhóc thối! Mày mạnh miệng à! Tao mới là ông nội mày!"
"Được! Đừng nói, đánh thử xem ai là ông nội!"
Vỏ trai trên đầu Cẩu Oa khép mở liên tục, phun khói trắng lạnh lẽo như cổ vũ.
Nữ quỷ nước tóc dài chiếm lợi thế, vừa ăn cho mình, vừa nhét đầy thức ăn vào vỏ trai, đến mức không khép lại được.
Quỷ cổ dài tức: "Quỷ sông nước các mày dám tranh đồ ăn của quỷ đất liền bọn tao!"
Cẩu Oa há miệng, hàng răng rậm rạp hiện ra, trầm giọng: "Mày muốn nói gì?"
"..."
Quỷ cổ dài im bặt. Oán khí quỷ nước nặng hơn, nếu đánh nhau, bọn họ chắc chắn thua.
Không ai cãi nhau nữa, chỉ còn tiếng tranh giành thức ăn rộn rã.
Sở Hoàn: "..."
Lý ra quỷ nước không thể rời xa nước lâu, nhưng không hiểu sao chúng lại mò được tận đây!
Ăn xong, chúng mới ngẩng đầu lên.
Quỷ cổ dài là người đầu tiên thấy Sở Hoàn, vui vẻ vẫy tay. Cẩu Oa thì vừa sợ vừa nịnh nọt.
Sở Hoàn làm như không thấy, quay người bước đến bên Sở Trạch Dương.
"Bố ơi, con hơi căng thẳng."
"Căng thẳng gì? Dù sao cũng phải múa thôi."
"Nhưng con vẫn thấy lo."
Ánh mắt Sở Hoàn đờ đẫn.
Sở Trạch Dương thấy tội nghiệp, nhẹ giọng: "Căng thẳng thì niệm khẩu quyết đi."
"Dạ."
Sở Hoàn lập tức niệm khẩu quyết, vừa niệm vừa bấm tay, miệng tay phối hợp, cố chuyển sự chú ý.
Ánh nến lay động. Đến một thời điểm, Sở Hoàn và Sở Trạch Dương đồng thời ngẩng đầu.
"Đến giờ rồi."
Sở Trạch Dương vỗ vai Sở Hoàn, bước lên, thổi tù và.
Tiếng tù và trầm đục vang xa. Sở Hoàn đứng dậy, bước theo bộ pháp đặc biệt, tiến đến chiếu trước bàn thờ.
Bói quẻ, vẩy nước, cầm bùa đọc chú – báo với thiên giới và âm giới rằng họ đang tế thần.
Sở Hoàn nghiêm túc, động tác dứt khoát, ống tay áo phất phơ theo nhịp, cả quá trình vô cùng mỹ lệ.
Mẹ Thẩm Lạc Thu nói với con: "Nhóc Hoàn giỏi quá, Trạch Dương có người nối nghiệp rồi."
Thẩm Lạc Thu đầy tự hào: "Tất nhiên!"
Sau khi nhận được tín hiệu từ hai giới, Sở Hoàn xoay người, đứng trước bàn thờ, bắt đầu châm hương nghênh thần.
Khói hương bay thẳng lên trời. Sở Hoàn cảm nhận có thứ gì đó đang từ trong cửa bước ra.
Một tồn tại khổng lồ, đáng sợ, đứng trên bàn thần.
Mọi người xung quanh cũng cảm thấy không khí thay đổi, không ai dám lên tiếng, hơi thở cũng nhẹ nhàng hơn.
Các hồn ma cảm nhận rõ hơn. Cẩu Oa và quỷ cổ dài tạm quên thù hằn, rúc vào nhau.
Thần giáng lâm.
Lúc này là lúc Sở Hoàn biểu diễn, dùng điệu múa làm thần vui lòng.
Cậu hít sâu, bắt đầu nhảy. Bước chân, xoay người, thay đổi thủ quyết. Ban đầu cậu chỉ tự nhảy, nhưng dần dần, cảm giác cơ thể không còn do mình kiểm soát.
Có thứ gì đó đang dẫn dắt cậu.
Cậu không biết là gió hay sinh linh vô hình, chỉ biết cả thân thể được bao bọc, dẫn dắt.
Thẩm Lạc Thu từng xem Sở Hoàn múa, nhưng hôm nay thấy khác lạ.
Từng động tác, từng câu niệm chú như đều có hồi đáp. Cậu không biết diễn tả sao, đại khái… từ múa đơn thành múa đôi??
Cậu tự thấy ngượng, chỉ dám nghĩ thầm.
Buổi tế kéo dài, Sở Hoàn vất vả hoàn thành cả bài múa, người run rẩy, đứng không vững. Cơ thể bị điều khiển khiến cậu tiêu hao cực lớn.
Cậu ổn định lại, bắt đầu nghi lễ cuối cùng: tiễn thần.
Sở Hoàn châm hương, tiễn thần rời đi. Hương đã cháy hết, nhưng thần vẫn chưa đi.
Không tiễn được.
Hay là thần chưa hài lòng?
Mời thì dễ, tiễn thì khó. Nhưng vừa nãy ngài rõ ràng rất vui, chẳng lẽ vì quá vui nên không muốn về?
Sở Hoàn lo lắng, quay sang nhìn Sở Trạch Dương.
Sắc mặt Sở Trạch Dương cũng tối sầm. Ông chưa từng gặp trường hợp này, chỉ có thể ra hiệu cho Sở Hoàn thử lại.
Sở Hoàn châm hương mới, làm lễ theo nghi thức, trong lòng khẩn khoản:
"Lần sau con lại chơi với ngài, ngài về trước đi ạ."
"Xin ngài đấy…"
••••••••
Lời tác giả:
Nghi lễ múa Đoan Công trong truyện đã được đơn giản hóa và cải biên rất nhiều — xin đừng quá khắt khe về chi tiết!