Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất
Chương 70: Lễ vật và lời thỉnh cầu
Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Không cắt được à?"
"Đúng, tớ không cắt nổi."
"Ừm..."
Sở Hoàn thu mình dưới chăn, im lặng suốt nửa buổi không nói lời nào.
"Alo, Sở Hoàn, cậu còn nghe điện thoại không?"
"Nghe đây."
Sở Hoàn ngồi dậy, mở mắt, nói với người bên đầu dây: "Chiều nay cậu đến đây, tớ sẽ xem giúp."
"Được."
Cúp máy, Sở Hoàn tỉnh giấc hoàn toàn. Cậu bước xuống giường, nhìn về phía cửa sổ. Quả nhiên có một cành hoa đào mới được đặt ở đó.
Thật ra có, không phải cậu nhầm. Đêm qua Chiết Chi có đến tặng hoa.
Sở Hoàn bước đến, cầm cành đào lên. Nhìn đóa hoa, cậu khẽ mỉm cười, tâm trạng phấn chấn hẳn lên. Cậu mở cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Hôm nay trời đẹp, nắng vàng rực rỡ chiếu xuống khiến cỏ cây ngoài sân sáng lấp lánh. Dưới chân tường có mấy cái bát trống, cơm bên trong đã hết sạch, bát sạch đến mức có thể soi gương. Rõ ràng là bọn quỷ đã dùng lưỡi liếm sạch sẽ.
Sở Hoàn ghét tởm, quay mắt đi, tìm trong tủ một chiếc bình sứ trắng để cắm cành đào. Tối qua Chiết Chi không chỉ đến tặng hoa, còn làm vài việc khác, nhưng lúc đó cậu vừa say vừa ngủ mê mệt, chẳng nhớ rõ.
Điều duy nhất cậu nhớ là đã sờ mặt Chiết Chi.
Dù bị che mặt, nhưng khuôn mặt dưới lớp khăn thật sự khiến người ta ấn tượng mạnh, kích cỡ không giống người thường, như được phóng đại hoàn hảo.
Nghĩ lại, cậu nhớ thêm một chuyện.
"Đúng rồi."
Sở Hoàn quay sang cạnh tủ. Đêm qua cậu đã hứa với Chiết Chi sẽ làm một bức tượng nhỏ cho ngài!
Phải làm bằng vàng!
Làm tượng to thì không nổi, nhưng tượng nhỏ thì hoàn toàn làm được. Cậu lục tủ, lôi ra con "cá vàng to".
Vàng óng ánh khiến lòng người phấn khởi. Sở Hoàn ướm thử kích cỡ, chắc chắn đủ dùng. Làm to hơn cũng khó mang theo bên mình.
Quyết định xong, cậu vỗ vỗ con cá vàng, quay người ra khỏi phòng.
"Dậy rồi à?"
Sở Trạch Dương đang ngồi trong sân bóc quýt ăn, thấy Sở Hoàn ra ngoài liền ngẩng đầu hỏi.
"Dạ."
"Trong nồi có cơm, ăn chút đi."
"Cảm ơn bố."
Sở Hoàn cười với Sở Trạch Dương, chui vào bếp bên cạnh.
Bếp có mấy cái xửng hấp, lò đã tắt nhưng tro vẫn còn nóng, xửng vẫn ấm. Mở nắp ra, hơi nóng phả vào mặt. Bên trong có vài cái bánh bao trắng mập mạp, là loại đông lạnh mua ở Chu Văn Vĩ, nhân rất đầy đủ. Ngoài thịt truyền thống còn có măng, rau xanh, miến, đậu chua... ăn một lần nhớ mãi không quên.
Sở Hoàn lấy đĩa, gắp bánh ra, phát hiện dưới tầng còn cháo kê bí đỏ nấu sẵn.
Lát sau, cậu bưng đĩa bánh cùng cháo, ngồi xuống cạnh Sở Trạch Dương. Trong lúc ăn, Sở Trạch Dương thong thả gỡ màng trắng trên múi quýt.
"Con định làm tượng thần nhỏ tặng Chiết Chi. Bố thấy sao?"
Sở Trạch Dương liếc cậu một cái: "Chẳng ra sao."
"Dù sao con có cá vàng to, thôi thì làm tượng vàng đi."
Sở Trạch Dương nói: "Làm bằng đất sét."
Sở Hoàn: "Đất sét?"
"Tượng đất nặn tốt hơn vàng. Đặc biệt là do chính tay con nặn. Con biết đúc vàng thành tượng không?"
Sở Hoàn ngập ngừng: "Nhưng con cũng không biết nặn tượng đất."
Sở Trạch Dương nói: "Lần đầu khó, lần sau dễ. Hồi trước con nặn con lừa cũng khá giống đó thôi. Hơn nữa, nếu làm bằng vàng, lỡ bị kẻ gian trộm mang đi nấu thì sao? Gặp nguy hiểm phải vứt đi thì sao? Con cá vàng đó đáng bao nhiêu tiền?"
Sở Hoàn trầm ngâm suy nghĩ, cảm thấy bố nói có lý. Tượng đất lừa già tuy hơi xấu, nhưng dùng lâu không hỏng, còn có thể chở cậu đi khắp nơi.
Lần đầu không có kinh nghiệm, nặn xấu là chuyện bình thường. Lần này có kinh nghiệm rồi, sao có thể nặn xấu được?
"Được, vậy làm bằng đất sét đi."
Sở Hoàn bị bố thuyết phục.
Sở Trạch Dương đưa miếng quýt vào miệng, nhai vài lần rồi nói: "Thêm nữa, con bảo ngài buổi tối đừng làm chuyện lén lút nữa. Người ngoài tưởng nhà mình thờ Hắc Tiên."
Sở Hoàn: "..."
"Không đến mức như thế chứ, ngài ấy đẹp hơn chuột...
Sở Trạch Dương nhìn cậu: "Còn con nữa, bố lười nói."
"Con đi rửa bát đây."
Sở Hoàn lập tức đứng dậy, trước khi bố nói thêm, cậu ôm đống bát đũa nhanh chóng biến mất.
Cậu rửa sạch bát đĩa, xong xuôi liền nhìn trộm bố một cái, rồi lén lút vào phòng thờ Chiết Chi.
Tượng thần vẫn im lặng như cũ, đội khăn che mặt, bàn tay lộ ra óng ánh trong suốt như ngọc. Nhìn bề ngoài, không ai nghĩ đây từng là bức tượng đất thô ráp.
Sở Hoàn châm vài nén nhang. Lư hương không nhiều tàn hương, có vẻ từ lúc cậu rời nhà, bố không thắp nhang lần nào.
Khói hương cuộn lên, nhưng lần này không bay thẳng lên trời mà tản ra trước mặt Sở Hoàn, như thể thần không còn trên tượng, mà đang đứng ngay trước mặt cậu.
Sở Hoàn ngẩng đầu nhìn bức tượng ngày càng sinh động, ngày càng giống người thật, bỗng nảy ra suy nghĩ kỳ quặc: "Chiết Chi, sau này ngài vẫn dùng bức tượng này để di chuyển hả?"
Khói chuyển động, tụ lại thành một chữ: Ừ
"Tạo nhục thân..."
Sở Hoàn nhíu mày. Thật ra cậu thấy tạo nhục thân tốt hơn, nhưng không biết vì lý do nào mà không thể. Cậu hỏi: "Chẳng lẽ muốn tạo nhục thân phải qua luân hồi địa phủ?"
"Không. Quá yếu. Cái này thích ứng tốt, lại ổn định."
"Thì ra là thế."
Sở Hoàn vui vẻ nói tiếp: "Vậy em nặn cho ngài một bức tượng thần nhỏ nhé? Lúc đầu định làm bằng vàng, nhưng bố nói vàng không an toàn lắm."
"Em tự nặn?"
Sở Hoàn thề son sắt: "Tất nhiên là em nặn rồi! Em sẽ làm một cái hoàn hảo cho ngài."
"Được."
Không hiểu sao, Sở Hoàn cảm thấy Chiết Chi bỗng nhiên rất vui, thế là cậu cũng thấy vui theo, không tự chủ được nở nụ cười.
Sở Trạch Dương nhìn thoáng qua phòng thờ, rồi không dám nhìn nữa, quay lưng về phía họ.
"Hừ."
Buổi chiều, Đỗ Xuân Yến dẫn con trai đến tìm Sở Hoàn.
Trên cổ Phan Minh vẫn còn vết đỏ, thậm chí sâu hơn trước, vòng hằn gần như lõm vào. Bản thân thằng bé cũng nhận ra điều bất ổn, thỉnh thoảng sờ cổ, ánh mắt sợ hãi.
Trán Phan Minh có vết hằn đỏ tròn do thằng bé dập đầu nhận lỗi. Vết này chứng tỏ thằng bé đã thành tâm.
Đỗ Xuân Yến mặt mày tiều tụy, nói với Sở Hoàn: "Sở Hoàn, tớ không biết rốt cuộc là sao..."
Sở Hoàn nói: "Cậu yên tâm, tớ đến đó xem giúp hai người."
Đám quỷ này đúng là được nước lấn bờ, người ta đã thật lòng nhận lỗi rồi, cành cây rung chứng tỏ chúng đã tha thứ, vậy mà không cho cắt sợi 'dây' siết cổ, khác gì cố tình trêu ngươi?
"Tốt quá, cảm ơn cậu, làm phiền cậu rồi."
Lúc này, Thẩm Lạc Thu vừa đến tìm Sở Hoàn chơi, thấy Đỗ Xuân Yến ở đó ngạc nhiên hỏi: "Ủa? Gì thế? Không phải giải quyết xong rồi à?"
Sở Hoàn nói: "Chúng nó được đằng chân lấn đằng đầu, tớ phải tự đi một chuyến."
"Ồ."
Thẩm Lạc Thu lập tức hứng khởi, hỏi: "Tớ đi cùng được không? Tớ cũng muốn đi!"
Sở Hoàn: "Cậu không sợ à?"
"Có cậu mà? Chắc chắn cậu sẽ bảo vệ tớ, đúng không?"
Sở Hoàn liếc cậu ta, móc mỉa: "Hôm qua không biết ai chạy nhanh quá trời nhỉ? Ruộng nhà cậu cày xong hết chưa?"
Thẩm Lạc Thu lập tức làm mặt cầu xin: "Ây... tớ biết lỗi rồi mà, hôm qua về nhà, lăn qua lộn lại cả đêm không ngủ được luôn đó. Cậu nhìn quầng thâm mắt của tớ nè."
Cậu ta còn dí sát mặt lại gần Sở Hoàn, da đen quá, dù có quầng thâm thật thì cũng không nhìn ra được.
"Thôi được rồi, đi."
"Yes sir! Để tớ xách túi giúp cậu."
Dựa vào mặt dày vô địch, Thẩm Lạc Thu được đi cùng Sở Hoàn. Trên đường đi, cậu ta hệt như học sinh tiểu học được dẫn đi dã ngoại, phấn khích không chịu nổi.
"Trường tiểu học hồi trước bọn mình học bị giải tán lâu rồi, cũng lâu lắm rồi tớ không lên Bạch Mã Nhai."
Cây hoè mọc trên đỉnh Bạch Mã Nhai, trường học ngày trước nằm ở sườn núi ấy. Cái tên "Bạch Mã Nhai" được đặt theo điển tích, tương truyền xưa kia có một con ngựa trắng từ trời rơi xuống đây, xác hóa thành ngọn núi nơi nó chết.
Hồi nhỏ đi học cảm thấy đường lên núi quá dài, nhưng bây giờ quay về, con đường lại ngắn đi nhiều, ngọn Bạch Mã Nhai cao lớn hùng vĩ trong ký ức nay chỉ là một ngọn đồi nhỏ bình thường.
Bọn họ men theo đường núi. Đến đỉnh, họ nhìn thấy một cây hoè to tướng.
Trên đỉnh ngọn đồi này là vùng đất bằng, phía bên kia không dốc lắm nên có nhiều nhà cửa cùng trường cũ của họ.
Khung cảnh gần như không đổi, chỉ là cây hoè hình như to thêm một vòng so với ký ức của Sở Hoàn.
Chưa đến gần, Sở Hoàn đã cảm nhận được luồng âm khí rất mạnh phát ra từ cây hoè. Tán cây quá rậm rạp, ánh nắng chẳng xuyên qua nổi, phía dưới gốc cây lạnh hơn hẳn mấy độ so với bên ngoài.
Cây hoè, chữ "hoè" đồng âm với "quỷ", cái tên thể hiện nó là loài cây tụ âm. Hơn nữa tán lá dày, rậm rạp che nắng, lại phát triển nhanh, khi lớn dễ hình thành hốc rỗng trên thân cây, là nơi cư trú lý tưởng của âm khí. Vì thế không ít người từng thấy gương mặt người lờ mờ trên thân cây, hoặc quỷ treo cổ lủng lẳng trên cành.
Sở Hoàn nheo mắt lại. Cậu thấy có một gương mặt người lướt qua trên thân cây, có quỷ cư ngụ bên trong.
"Cây này nhìn y như hồi nhỏ luôn ha."
Thẩm Lạc Thu nhìn cây hoè mà hoài niệm, còn móc điện thoại ra định chụp lại một tấm làm kỷ niệm tuổi thơ. Nhưng khi chụp xong, bức ảnh trông vô cùng âm u, vỏ cây còn hiện hình thù giống mặt người. Cậu ta vội vàng xoá ảnh, rồi trốn ra sau lưng Sở Hoàn.
"Đi."
Sở Hoàn nói xong, liền dẫn đầu bước tới.
Đỗ Xuân Yến kéo Phan Minh đi sát bên cậu.
Trước cây hoè đặt mấy món đồ cúng, chắc là lúc sáng dẫn Phan Minh đi dập đầu xin lỗi, Đỗ Xuân Yến đã mang tới.
"Phan Minh, lại đây với chú."
Sở Hoàn ngoái đầu lại, gọi Phan Minh tới bên mình. Phan Minh nhìn Đỗ Xuân Yến, vẻ mặt co rúm lại, không muốn bước qua.
Đỗ Xuân Yến xoa đầu thằng bé: "Đi đi, chú rất giỏi, chúng ta tin tưởng chú ấy."
Lúc này Phan Minh mới đi tới bên cạnh Sở Hoàn, kéo vạt áo của cậu.
Sở Hoàn nói: "Cháu quỳ xuống, xin lỗi cây hoè. Buổi sáng làm sao thì giờ làm lại y như thế, sẽ không sao đâu."
Cậu muốn xem đám ma quỷ này có thực sự khốn nạn đến thế không.
"Vâng..."
Phan Minh quỳ xuống đất, vừa dập đầu vừa nức nở nói: "Xin lỗi, sau này con không dám tè dưới gốc cây của ông nữa đâu... cũng không dám rút đinh trên người ông nữa... hu hu... xin lỗi, sau này con thực sự không dám nữa..."
Vừa nói vừa khóc, trông rất đáng thương.
Giống như những gì Đỗ Xuân Yến đã nói qua điện thoại hồi sáng, sau khi thằng bé dập đầu một lúc, một nhánh cây trên đầu bọn họ bắt đầu rung nhẹ.
Sở Hoàn chăm chú nhìn cành cây ấy. Trên đó treo một sợi dây âm khí, đầu dây kia quấn chặt vào cổ Phan Minh.
Cậu quay đầu nói với Đỗ Xuân Yến: "Cậu cắt nó thử xem."
"Được."
Đỗ Xuân Yến đi đến, dùng tay đè cành cây xuống, rồi dùng kéo sắt to cắt cành cây. Nhưng dù có cố thế nào, cành cây cũng không chút sứt mẻ.
Sở Hoàn nhìn thấy gân xanh trên mu bàn tay cô nổi cả lên, biết cô đã dùng hết sức, vậy mà vẫn không xê dịch, chứng tỏ là nhánh cây không cho cô cắt.
Sở Hoàn: "Được rồi."
Đỗ Xuân Yến buông tay ra, bất lực nhìn cậu.
Sở Hoàn xắn tay áo, lạnh nhạt nói: "Đám này đúng là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, phải đập cho một trận mới chịu nghe lời."
Dứt lời, cậu bước đến gốc cây hoè, giơ tay đấm mạnh vào một cục u gồ lên trên thân cây.
Thẩm Lạc Thu chứng kiến cảnh đó, không nhịn được mà hít sâu một hơi, thân cây cứng như vậy mà dùng tay đấm? Nhìn thôi mà cậu ta cũng thấy đau tay hộ!
Sở Hoàn lại chẳng hề đổi sắc, thu tay lại, mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm vào cái bướu cây: "Ra đây."
Cái bướu cây bị đấm lõm xuống thành một hố, dường như bên trong không phải gỗ cứng mà là vật mềm, nhe ra một cái miệng phát ra tiếng rên đau đớn.
"Ra đây ra đây, tôi ra đây!"
Cái bướu dần kéo dài ra, rơi xuống đất biến thành một bóng người màu đen. Dáng vẻ của nó giống hệt bướu cây thành tinh, khắp người mọc vô số khối u, xấu đến mức nhức mắt, mắt là hai lỗ tròn bé tí, lúc này đang co rúm lại nhìn Sở Hoàn đầy sợ hãi.
Sở Hoàn hỏi nó: "Mày làm sao đấy? Hả? Người ta chỉ tè một bãi dưới gốc mày, giờ đã dập đầu xin lỗi mày, mày còn không tha thứ, muốn nó chết luôn hả?"
Nghe thấy chữ "chết", Đỗ Xuân Yến mềm chân suýt ngã, khuôn mặt hiện rõ hoảng loạn.
Bóng người đen cuống cuồng nói với Sở Hoàn: "Không, không có. Tôi tha thứ rồi. Nước tiểu của nó cũng dễ chịu lắm, nếu tè thẳng xuống đất thì càng tốt..."
Sở Hoàn: "..."
Sở thích b**n th** gì đấy?
Cậu lặng lẽ lùi về sau một bước, rồi hỏi nó: "Mày là cây hoè này?"
"Đúng vậy."
Sở Hoàn lại hỏi: "Mày đã tha thứ rồi, sao cành cây quấn lấy nó vẫn không cắt được?"
"Tại mấy con quỷ khác trên người tôi, tụi nó chưa chịu tha..."
Sở Hoàn: "..."
Cậu ngước lên nhìn mấy hốc rỗng trên thân cây, giữa mày nhíu chặt.
"Thật ra tôi thấy như vậy là đủ rồi, haizz..."
Sáng nay, cây hoè thấy Đỗ Xuân Yến dẫn con trai đến xin lỗi, còn mang theo kéo, nó đoán họ đã được người hiểu biết chỉ dẫn. Đã nhận lỗi tới nước đó thì nên kết thúc là vừa, vậy mà mấy con quỷ nhất quyết không chịu buông tha.
Giờ thì tốt rồi, người ta tìm tới tận cửa.
Trong tiếng thở dài não nề của bóng người màu đen, Sở Hoàn vươn tay thọc vào một cái hốc trên thân cây.
Cậu lôi ra một con quỷ.
Con quỷ đó tròn mắt nhìn cậu, đến khi thấy lá bùa trong tay kia của Sở Hoàn, nó lập tức sợ hãi kéo dài thân thể thành một dải dài, run rẩy kêu lên: "Tôi đâu có làm gì đâu! Tôi không hại ai hết! Giờ giả vờ treo cổ đung đưa trên cành cây cũng không được à??? Aaaa đừng giết tôi!"
Sở Hoàn: "Câm miệng."
"Hức."
Con quỷ lập tức ngậm miệng, vẻ mặt hoảng loạn nhìn cậu.
"Lúc hại thằng bé, mày không nghĩ sẽ có người tìm đến tính sổ hả?"
Con quỷ đó "á" lên một tiếng, quay sang nhìn Phan Minh bên cạnh, oan ức nói với Sở Hoàn: "Không phải tôi, không phải tôi làm! Là Lưu An Minh làm!"
Sở Hoàn: "...Còn có quỷ khác?"
"Phải phải! Tụi nó đều trốn trong cây."
Sở Hoàn thả con quỷ này ra, lại đưa tay vào hốc cây, lôi ra một con quỷ khác.
"Mày là Lưu An Minh?"
Con quỷ đó hét lên: "Tôi không phải Lưu An Minh, tôi là Triệu Tiểu Phong. Lưu An Minh vẫn còn trốn trong đó, không liên quan đến tôi!"
Sở Hoàn ném nó ra, rồi lại đưa tay vào hốc cây thò thêm lần nữa, lần này lôi ra một con quỷ con, trên đầu buộc hai chỏm tóc nhỏ, cổ vẹo ngoặt sang một bên, trông vô cùng quái dị.
Con quỷ con vừa nhìn thấy Sở Hoàn liền mếu máo định khóc.
Trước khi nó khóc thật, Sở Hoàn đã kịp ném nó sang một bên, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hốc cây đen sì, bắt đầu cảm thấy tình hình có gì đó không ổn.
Cậu quay sang hỏi cây hoè: "Rốt cuộc trên người mày chứa bao nhiêu con quỷ?"
Bóng đen ngẩn người một chút, rồi vươn bàn tay mảnh khảnh xương cốt không rõ ràng, bắt đầu đếm.
"16, 17, 18, 19... Có một con đi đầu thai, nên giờ còn 19 con."
Đếm xong, nó ngẩng đầu nói với Sở Hoàn: "Hiện giờ trên người tôi có 19 con quỷ."
Sở Hoàn: "..."
Sở Hoàn: "???"
Cậu không thể tin nổi, đưa tay chỉ vào cái hốc cây trước mặt: "Ý mày là, trong cái chỗ bé tẹo này nhét được tận 19 con quỷ???"
Đây là cái kiểu nhà trọ siêu cấp nhồi nhét gì thế hả?
"Phải. Trước đây hơn hai mươi con cơ, nhưng có một con ra ngoài không về nữa, một con bị người nhà đưa đi đầu thai rồi."
Sở Hoàn hít sâu một hơi, không nhịn được lẩm bẩm: "Kinh đấy."
Đã chết thành quỷ rồi mà còn chen chúc sống chật chội như vậy là sao???
Cậu quay sang một con quỷ bên cạnh: "Mày đi gọi cái tên Lưu An Minh đó ra đây. Không ra, tao sẽ dẹp luôn cái ổ tụ tập phi pháp này cho mày coi."
"Dạ..."
Con quỷ chui vào lại trong hốc, một lúc sau kéo một con quỷ khác ra ngoài.
Con quỷ kia vô cùng hống hách, vừa bay ra là ưỡn ngực ngẩng đầu, ánh mắt lúc nào cũng lườm lườm, không nhìn ai ra hồn.
Sở Hoàn nhìn kỹ Lưu An Minh. Quả nhiên hắn khác với mấy con quỷ kia, là một nam quỷ còn trẻ, chết đúng thời kỳ sung mãn, oán khí, bất cam và sát khí khiến quanh người gã bốc sương đen.
"Là mày tìm tao? Mày là cái thá gì?"
Gã vừa nói, vẻ mặt trở nên dữ tợn, ngũ quan méo mó vặn vẹo, làn khói đen quanh người hóa thành những cánh tay quỷ chực chờ chộp về phía Sở Hoàn.
Sở Hoàn nhìn nó, chỉ hỏi một câu: "Là mày không chịu buông tha cho Phan Minh?"
"Phan Minh? Ai?"
Lưu An Minh liếc thằng trẻ ngồi dưới đất, nói: "Ý mày nói là thằng nhóc này? Nó tè lên người tao! Mày nghĩ sao? Tao dù gì cũng là một đại quỷ lừng lẫy một thời, chỉ nói câu xin lỗi là xong à? Mày thấy vậy là đủ chắc?"
Gã lúc còn sống đã quen hống hách, chết rồi cũng chẳng bớt lại, dù sao so với đám cô hồn dã quỷ xung quanh, gã đúng là có chút bản lĩnh.
Gã còn tiến sát đến gần Sở Hoàn, phun khí lạnh ngắt vào mặt cậu.
"Haizz, nếu vậy thì chỉ còn cách dùng biện pháp mạnh."
Sở Hoàn thấy gã đến nước này mà vẫn chấp mê bất ngộ, liền lùi một bước, định thả một tia sét để gã biết thế nào là lễ độ.
Nhưng con quỷ đó vừa nhìn rõ mặt Sở Hoàn, sắc mặt thoắt đổi, hét lớn: "Từ từ!"
Sở Hoàn dừng động tác, thắc mắc nhìn nó: "..."
"Là mày!!"
Lưu An Minh hét lên một tiếng, sắc mặt chuyển sang hoảng hốt, quay sang hét với đám quỷ: "Chạy mau! Có người bên dưới lên bắt chúng ta!"
Sở Hoàn: "???"
Chỉ trong chớp mắt, tất cả quỷ trước mặt Sở Hoàn đều biến mất sạch. Cây hoè cũng định chạy, nhưng thân cây là bản thể, căn bản không chạy được, đáng thương co rúm lại trên thân cây.
Sở Hoàn đi tới trước cây hoè, đấm lên cái bướu cây trên thân nó hai cái "bốp bốp", nói: "Ra đây."
Cây hoè bị đấm tới mức khóc òa, gương mặt méo mó vặn vẹo nhìn cậu.
Sở Hoàn hỏi nó: "Chuyện gì đây? Nói thật cho tao!"
Cây hoè thút thít trả lời: "Là là... tụi tôi nghe mấy âm sai bắt hồn bàn nhau... bảo là phải cẩn thận với một người da trắng, mắt to... Họ nói người đó cực kỳ đáng sợ... tính tình rất tệ, giết quỷ không chớp mắt, quỷ nào đắc tội với cậu ta đều bị đi đày xuống địa ngục chịu phạt... ngay cả Thành Hoàng cũng phải nghe lời cậu ta... nếu không sẽ bị bắt về... Hu hu... tôi không biết gì hết, tôi chỉ là một cái cây, là tụi nó trốn trên người tôi, đừng bắt tôi..."
Sở Hoàn tròn mắt nhìn nó, sững sờ hỏi: "Mày biết mày vừa nói cái gì không?"
"Thành Hoàng cũng phải nghe tao??"
————————
Lời tác giả:
Hoàn tự tin: "Mình có thể nặn ra một bức tượng hoàn mỹ!"
Chiết Chi: [Rải hoa] [Rải hoa]