Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất
Chương 82: Hoàng Cẩm Hóa Hình
Hôm Nay Có Hỷ - Trường Mao Quất thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoàng Cẩm kêu oan: "Tôi không cố ý mà!"
Nó nhanh như chớp, quay vòng quanh khiến Ngụy Khải đuổi theo mấy vòng mà chẳng chạm nổi một sợi lông. Cậu ta vừa chạy vừa quát: "Hôm qua mày không nói rõ, còn xúi tao bôi thêm vào!"
"Anh bảo muốn khỏi nhanh thì phải bôi nhiều chứ!" Hoàng Cẩm cãi lại, chạy thẳng đến chân Sở Hoàn, ngoạm vào ống quần cậu vài cái rồi trèo phốc lên lòng, cái đuôi to phe phẩy phủ lên tay cậu, rồi dõng dạc tuyên bố: "Anh xem, giờ khỏi rồi nè!"
Có đại ca che chở, Ngụy Khải đành đứng nhìn, tức điên mắt: "Đại sư, anh xem nó kìa!"
Sở Hoàn ôm con chồn béo tròn mượt mà, mỉm cười: "Haiz, hồi trước Hoàng Cẩm nói còn ngọng, giờ đã học được tinh túy tiếng người rồi. Xem ra chẳng bao lâu nữa sẽ hóa hình được."
"Hả?"
"Hoàng Cẩm sắp hóa hình thật à?"
Thẩm Lạc Thu và Ngụy Khải lập tức quên béng chuyện cũ, hai người chụm đầu lại, chăm chú nhìn chằm chằm vào con thú.
"Vậy có cần xin phong hiệu không?"
"Ừ."
Hoàng Cẩm tu theo chính đạo, lại bảo vệ nhà họ Ngụy – một gia đình lương thiện. Mỗi khi nhà họ Ngụy làm việc tốt, nó cũng được hưởng phần công đức. Sở Hoàn đoán nó sẽ dễ dàng xin được phong hiệu. Có thân hình người rồi thì như hổ mọc cánh, sau này tu luyện sẽ thuận lợi hơn nhiều.
"Tuyệt vời!" Ngụy Khải mừng rỡ: "Vậy Hoàng Cẩm có thể chơi game cùng tụi mình rồi! Tao tìm người hỗ trợ từ lâu mà!"
Hai người vui vẻ xoa đầu Hoàng Cẩm liên tục, quên luôn cả nỗi ám ảnh về cái mặt trắng bệch.
"Vãi linh hồn!"
Nhưng chẳng bao lâu sau, Thẩm Lạc Thu đi ngang qua cửa kính, bỗng thấy một khuôn mặt trắng toát trôi qua trên bề mặt, giống như ma hiện hình, cậu hét toáng lên hoảng sợ.
Lùi lại vài bước nhìn kỹ, mới tá hỏa nhận ra đó chính là mặt mình – trắng đến mức như tách rời khỏi cơ thể, cứ như đang đứng ở một lớp ảnh khác.
"Nhóc Hoàn, mặt tớ... mặt tớ sao giờ?" Thẩm Lạc Thu quay lại tìm Sở Hoàn, ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Sở Hoàn nhìn mặt cậu ta trắng bệch như tuyết, nghĩ một lúc rồi đề nghị: "Hay là bôi thuốc toàn thân luôn đi?"
"Không được!" Thẩm Lạc Thu hét lên: "Toàn thân trắng toát thế kia, người ta tưởng tớ không lông luôn mất!"
Ngụy Khải cũng ủ rũ: "Khí chất nam tính của tao..."
Sở Hoàn lắc đầu, hai người này đúng là không cứu được. Nam tính thì liên quan gì đến da trắng? Cậu cũng trắng mà, vẫn nam tính bình thường!
Cậu phán: "Vậy thì đi tắm nâu thôi."
"Được đấy! Đi tắm nâu!"
Ngụy Khải lập tức quay lưng gọi điện cho mẹ, hỏi bà thường làm đẹp ở đâu.
Giọng Trinh Thục Lệ vang lên từ đầu dây: "Con hỏi làm gì? Có bạn gái rồi hả?"
"Không có, con tự đi."
"Tự đi? Mặt trời mọc đằng tây rồi à?"
"Mẹ đừng hỏi nữa, con đột nhiên biết chăm chút hình tượng thì sao!"
"Được được được."
"..."
Cuối cùng hai người dùng thẻ VIP của viện thẩm mỹ nhà Trinh Thục Lệ để đi tắm nâu. Nhưng thuốc bôi thần kỳ quá, còn tắm nâu thì không thể một lần là xong. Sáng hôm sau, Thẩm Lạc Thu vẫn mang khuôn mặt trắng bệch kỳ dị, xách đầy túi lớn túi nhỏ, cùng Sở Hoàn trở về Từ Lĩnh.
Gần Tết rồi, chỉ đi xa mấy ngày, khi trở về đi ngang trấn Tây Hà, họ thấy nơi đây đã rộn ràng hẳn.
"Vào trấn dạo một vòng không?"
"Đi."
Ra phố, người đông nghẹt, xe cộ cũng nhiều hơn hẳn, trong đó có cả những chiếc xe sang hiếm thấy. Nhiều cửa hàng bày bán pháo các loại, hương nến, tiền âm phủ, pháo hoa, đồ chơi đủ kiểu dáng.
Ở Tây Hà, Tết âm lịch là dịp trọng đại nhất. Thậm chí Tết Thanh Minh còn phải xếp sau. Thanh Minh có thể không đi tảo mộ, nhưng Tết thì nhất định phải đi. Ai cũng phải dập đầu thắp hương, cầu tổ tiên phù hộ. Vì thế, thời điểm này là mùa cao điểm các mặt hàng như pháo, hương nến bán chạy như tôm tươi.
Hạt dưa, đậu phộng, kẹo bánh; bắp rang; chữ "Phúc", câu đối đỏ... cả con phố chật kín sạp hàng, không còn chỗ trống.
"Náo nhiệt ghê!" Thẩm Lạc Thu hớn hở chạy vòng quanh, cuối cùng ôm về một hộp pháo.
Sở Hoàn liếc cậu ta cảnh giác: "Nếu dám quăng pháo gần chân tớ, tớ bảo Cẩu Oa kéo cậu xuống sông ngay."
"Sao được chứ? Tớ mua về đốt phân trâu thôi, hehe."
Sở Hoàn nhìn cậu ta với ánh mắt ghét bỏ, lùi ra xa vài bước. Cậu không còn là đứa trẻ ngốc nghếch ngày xưa để chơi trò đốt phân trâu nữa!
Dịp náo nhiệt thế này, tất nhiên không thể thiếu Chân Bán Tiên.
Ông ta lại bày sạp đoán chữ bên đường, đeo kính râm nhỏ xíu, thêm lớp màng trắng che mắt, nhìn qua ai cũng phải thầm khen: "Chuyên nghiệp thật!"
Và ông ta đúng là có nghề. Mỗi lần Sở Hoàn gặp, trước sạp luôn đông người xếp hàng, xem bói đông như hội.
"Bán Tiên, xin ông đoán cho con gái tôi một quẻ tình duyên."
"Ừ, viết một chữ lên giấy đi." Chân Bán Tiên đẩy kính, nói với người phụ nữ.
Sở Hoàn đứng bên, thấy đối diện là cô gái trẻ độ tuổi hai mươi mấy, trang điểm kỹ, ăn mặc thời thượng, chắc là người đi làm ở thành phố về quê ăn Tết. Nhìn ngũ quan, có thể thấy cô tính cách mạnh mẽ, ánh mắt kiên định. Nhưng dù mạnh mẽ đến đâu, trước mẹ ruột vẫn phải chịu thua.
Mẹ cô bắt ép ngồi xuống, cô chỉ biết bất lực: "Mẹ ơi, mấy cái này tin sao được?"
"Con biết gì? Bán Tiên đoán chuẩn lắm! Con đã 27 tuổi rồi, chưa có bạn trai, để ông ấy xem bao giờ mới lấy chồng được!"
"Con đang tập trung sự nghiệp mà..."
"Sự nghiệp sự nghiệp, suốt ngày sự nghiệp! Chuyện cá nhân không lo thì ai lo? Viết đi, nhanh lên một chữ!"
Cô gái đành bất lực cầm bút viết.
Sở Hoàn không nhìn rõ chữ gì, nhưng thấy Chân Bán Tiên làm bộ vuốt râu, gật gù: "Chữ này hay lắm."
"Chữ Tài, gồm bộ Bối và chữ Tài. Bối xưa là báu vật, dùng làm tiền, nay là chỉ tài sản, tiền bạc. Chữ Tài là tài năng, năng lực. Mà đang xem tình duyên, rõ ràng rồi. Cô đặt tiêu chuẩn cao, tiền tài và tài năng đều phải có, nên tình duyên khó thành."
Hóa ra là chữ Tài. Sở Hoàn nghe xong, nghĩ ngay: Cô này chẳng để tâm chuyện tình cảm, viết chữ mà đầu óc vẫn nghĩ đến kiếm tiền.
"Đúng đúng, tôi giới thiệu bao người rồi, nó chả ưng ai cả." Mẹ cô gái gật lia lịa.
Cô gái phản pháo: "Mẹ có nhìn kỹ mấy người mẹ giới thiệu không? Tiền họ kiếm chưa bằng một nửa con, chưa gì đã bảo con phải tiết kiệm, để dành tiền cưới."
Mọi người xung quanh nghe xong liền xì xào.
"Có loại đàn ông thế này à..."
"Thế thì tệ thật, chưa gì đã tính đến tiền của con gái người ta."
"Kiểu này sau còn đòi sính lễ, nhắm vào của hồi môn chắc chắn. Tránh được thì tốt."
"..."
Chân Bán Tiên tiếp lời: "Tiêu chuẩn cao thì tìm bạn đời đương nhiên khó. Tôi có vài cách chiêu đào hoa, giá cũng không đắt..."
Sở Hoàn đang xem, bỗng ánh mắt sắc lại – ông ta đang lén giơ ngón tay làm dấu số tám dưới gầm bàn với cô gái. Cô gái cũng nhanh trí, khẽ gật đầu.
Hai người này chơi trò giao dịch ngầm, dương đông kích tây!
Quả nhiên, Chân Bán Tiên đổi giọng: "Nhưng mà, chuyện nhân duyên không thể vội. Vội quá dễ gặp đào hoa xấu, hại thân. Theo tôi, nên đợi đến 32 tuổi rồi tính."
"32? Thế thì muộn quá!"
"Không muộn, không muộn. Thời đại mới, vẫn còn trẻ mà."
"Ừ... được."
Cô gái bừng tỉnh, mặt mày sáng rỡ. 32 tuổi thì có gì muộn! Nhìn mẹ cô cũng đã bị thuyết phục, vậy là vài năm tới khỏi phải nghe chuyện gả chồng nữa.
"Cảm ơn ông." Cô đứng dậy định đi.
"Khoan đã." Chân Bán Tiên gọi lại, lắc đầu thần bí: "Tôi tặng cô thêm một câu. Có tài thì có tiền, thuận theo tự nhiên, biết đâu điều cô đang nghĩ sẽ thành sự thật. Người và tiền đều đến – đại cát lợi."
Cô gái nghe xong, ánh mắt ngưng đọng, nhìn ông ta chằm chằm. Cuối cùng không nói gì, chỉ im lặng rút điện thoại, quét mã chuyển thêm tiền.
Chắc chắn nói trúng rồi! Mọi người xung quanh xôn xao.
Hai mẹ con đi rồi, người khác muốn xem tiếp, nhưng Chân Bán Tiên khoát tay từ chối: "Thiên cơ bất khả lộ, hôm nay đã tính xong số phận, mai mọi người đến sớm nhé."
"Tính thêm một quẻ nữa đi!"
"Còn sớm mà!"
"Tôi đặc biệt đến tìm ông đây, Bán Tiên, cho tôi chen một lượt!"
Dù mọi người nài nỉ, Chân Bán Tiên vẫn thu dọn bàn ghế. Thấy ông nhất quyết, mọi người đành tản ra.
Lúc này Sở Hoàn mới bước đến, ngồi đối diện, cười: "Hóa ra bói toán cũng tinh vi như vậy à?"
"Có gì đâu, chẳng qua là anh tốt, tôi cũng tốt, phải không?" Chân Bán Tiên cười đùa: "Ồ, Tiểu Sở Công! Dạo này cậu phát tài đâu mà rảnh rỗi đến xem tiểu tiên tiên thế này?"
"Tiểu... tiên tiên?" Thẩm Lạc Thu đứng bên như sét đánh, cây kẹo hồ lô suýt rớt.
Khóe miệng Sở Hoàn giật giật: "Ông có thể nói chuyện đàng hoàng không?"
"Tôi đang nói chuyện đàng hoàng mà! Chẳng phải tục ngữ nói, trăm năm tu được cùng thuyền, nghìn năm..."
Chân Bán Tiên làm bộ e thẹn, chưa dứt lời đã thấy không ổn – sao tự dưng có cảm giác sắp gặp họa sát thân?
Ông ta liếc Sở Hoàn, vội ngậm miệng.
Sở Hoàn nhướng mày.
Chân Bán Tiên ấp úng: "Trăm năm tu được cùng thuyền, nghìn năm..."
Lại đến rồi, cảm giác họa sát thân lại ập tới!
Chân Bán Tiên liếc nhìn Sở Hoàn, vội vẽ mấy nét trên giấy, ngẩng đầu lên thì mặt biến sắc.
"Tiểu Sở Công, cậu thật sự đỉnh lắm!"
Sở Hoàn: "Hừ."
Chân Bán Tiên nháy mắt, cười tinh quái: "Nhìn khí sắc cậu là biết đang xuân phong đắc ý, người kia chắc tuyệt vời lắm nhỉ..."
Sở Hoàn im lặng, ngẩng đầu nhìn trời: "Sắp có sấm rồi."
Lập tức, Chân Bán Tiên chui tọt xuống gầm bàn như bị điện giật.
Thẩm Lạc Thu: "???"
Một lúc sau, Chân Bán Tiên mới thò đầu ra, ấm ức: "Tôi chỉ đùa một chút, cậu dọa tôi tim suýt nhảy ra mất!"
Thẩm Lạc Thu ngơ ngác: "Hai người đang nói gì vậy???"
Chân Bán Tiên: "Ơ, cậu không biết à? Để tôi kể..."
"Ê, thằng mù bói toán! Lại ra đây lừa người à!"
Một tiếng quát giận dữ vang lên. Chân Bán Tiên biến sắc, vơ sổ ghi chép và mã thanh toán bỏ chạy. Trước khi biến mất vào đám đông, còn quay lại nói với Sở Hoàn: "Vài hôm nữa tôi đến chúc Tết nhà Sở Công nha!"
"Đứng lại!"
Hai cảnh sát lao theo. Sở Hoàn đứng nhìn: "..."
Chân Trấn Bán Tiên này đúng là bá đạo.
"Các cậu còn ngồi không? Không thì tôi thu bàn ghế về."
Một người từ quán trà bên cạnh ra nhắc.
"Không ngồi nữa, anh thu đi." Sở Hoàn quay người rời đi.
Thẩm Lạc Thu vội theo sau, vừa đi vừa hỏi: "Hai người vừa nãy nói gì thế? Nhóc Hoàn à, tớ có còn là bạn thân cậu không? Cậu với Bán Tiên có bí mật gì giấu tớ... hu hu hu..."
Sở Hoàn: "Là ông ta tự đoán ra, chứ tớ đâu có nói gì."
"Thế à? Hehe~" Thẩm Lạc Thu vui vẻ trở lại.
"Ơ Giẻ Lau kia! Mặt mũi mày sao thế? Có phải Giẻ Lau không?"
Chưa đi được bao xa, họ gặp một bà cô quen trên phố. Bà ta túm lấy tay Thẩm Lạc Thu.
Thẩm Lạc Thu vội che mặt: "Không phải, cháu không phải Giẻ Lau!"
Nhưng bà cô sức khỏe bất thường, kéo tay ra, nhìn mặt cậu cười: "Đúng là Giẻ Lau rồi! Bôi phấn à? Trắng như ma vậy?"
"Cháu thật sự không phải..."
"Con gái thích trắng thật, nhưng mặt thế này chẳng đẹp tí nào. Về rửa đi, nghe chưa?"
Thẩm Lạc Thu: "Hu hu..."
Cậu mất hết tinh thần, cúi gằm mặt, rầu rĩ thúc giục Sở Hoàn về nhà.
Sở Hoàn: "Tớ đã bảo rồi, hay là bôi trắng toàn thân cho xong."
Thẩm Lạc Thu: "Bôi trắng cả người thì có đẹp hơn không?"
"Ít nhất đỡ hơn cái mặt trắng bệch bây giờ."
"Vậy để tớ về thử..."
Về đến Từ Lĩnh, hai người chia tay, ai về nhà nấy.
"Bố ơi, con về rồi!"
Sở Hoàn vừa vào cửa đã thấy bố đang tiếp khách – một ông lão ăn mặc sang trọng, ngồi đối diện Sở Trạch Dương với vẻ mặt đầy lo lắng. Ngoài cổng đậu một chiếc xe hơi đắt tiền.
Sở Hoàn khựng lại, liếc nhìn bố. Không giống bạn bè, có lẽ là khách hàng?
Sở Trạch Dương nhìn con: "Về rồi à?"
"Vâng."
Ông lão cũng quay sang, ánh mắt tò mò.
"Đây là con trai tôi, Sở Hoàn." Sở Trạch Dương giới thiệu sơ sài.
"Quả nhiên khí chất bất phàm, rất giống Sở Công."
Ông lão định đứng dậy đón tiếp, thậm chí còn giơ tay định giúp xách đồ.
"Không cần, không cần!" Sở Hoàn vội từ chối. Người này tuổi cao, lại sống sung sướng từ nhỏ, cậu không dám để ông ta động tay.
Nhìn thái độ bố, cậu đoán đây là khách hàng, đến nhờ việc gì đó.
Cậu vào nhà cất đồ, rồi ra ngồi bên cạnh. Nghe một lúc cũng hiểu ra.
Ông lão có một người con trai, khi trẻ đã vô tình giết chết một người phụ nữ. Người phụ nữ đó là chủ nợ tiền kiếp của cậu ta, đến kiếp này để đòi nợ, chưa đòi xong đã bị hại chết – oán hận chồng chất, cuối cùng hóa thành quỷ vương vất.
Nghe người khác giới thiệu, ông ta tìm đến Sở Trạch Dương, nhờ ông ra tay.
Nhưng oan có đầu, nợ có chủ. Người ta đến đòi nợ là hợp lý, dù bị giết cũng là nghiệp báo. Sở Trạch Dương không thể tiêu diệt nữ quỷ một cách đơn giản. Cuối cùng hai bên thỏa thuận, cha con ông ta phải hứa một số điều kiện để nữ quỷ tạm thời yên lòng.
Ông lão không nói rõ chi tiết, nhưng Sở Hoàn nghe cũng đoán được. Chắc chắn con trai ông ta đã phá vỡ lời hứa, nên nữ quỷ quay lại, ông ta đành tìm đến bố cậu lần nữa.
Mà bố cậu rõ ràng không muốn nhúng tay thêm.
"Sở Công, thật sự không thể giúp thêm được sao?"
"Tôi đã nói rõ khi gọi điện rồi." Sở Trạch Dương lạnh nhạt từ chối.
"Haiz..." Ông lão thở dài, tuyệt vọng đứng dậy ra về.
Sở Hoàn nhìn xe ông ta đi khuất, mới nói: "Hứa rồi mà không giữ lời, chẳng phải là đáng đời sao?"
Sở Trạch Dương gật đầu: "Loại người như vậy, cứu một lần là đủ."
Lần đầu ông ra tay vì ông lão từng làm nhiều việc thiện. Nhưng con trai ông ta vẫn không biết hối cải.
Ban đầu nhờ công đức, ông ta có thể được nhận chức ở địa phủ sau khi chết. Giờ thì bị con làm liên lụy mất rồi.
Con cái đúng là nợ của cha mẹ. Mà ông ta lại còn mang thêm một cục nợ có mùi "hương khói chó má" về nhà.
Nghĩ đến nhân duyên kỳ lạ của Sở Hoàn, ánh mắt Sở Trạch Dương nhìn con trai bỗng trở nên đầy ngán ngẩm.
"???"
Sở Hoàn đột nhiên cảm thấy ánh mắt bố kỳ lạ, vội nở nụ cười nịnh nọt.
"Bố muốn ăn gì không ạ? Con nấu cho. Quỷ Trù bảo mới nghĩ ra món mới, có thể làm sẵn, gửi đông lạnh về."
"Thôi, bố không muốn ăn."
"Ồ..."
Sở Trạch Dương ngả người, nhắm mắt nghỉ ngơi. Sở Hoàn liếc bố một cái, rồi lén lút chạy đến trước tượng thần.
Hương thơm ngào ngạt bao quanh. Ngay khi cậu đứng trước tượng, bức tượng cao lớn liền từ từ mở mắt.
Sở Hoàn nhìn Chiết Chi, khẽ hỏi: "Ngài lại cãi nhau với bố à?"
Chiết Chi đáp nhỏ: "Ta không cãi nhau với ông ấy."
"Vậy sao bố nhìn em bằng ánh mắt khó chịu?"
Chiết Chi: "Có lẽ vì nhân loại kia."
"Cũng có thể." Sở Hoàn gạt chuyện đó sang một bên. Cậu ngẩng lên nhìn mặt Chiết Chi, vẫy tay: "Mau cho em nhìn mặt ngài đi!"
Chiết Chi đưa tay bế cậu lên.
Sở Hoàn đối diện với ngài, lớp khăn che mặt giờ chỉ còn mỏng manh như sương sớm, phủ nhẹ trên hàng mi. Cậu ngắm nghía rồi thốt lên: "Ngài giống hệt tiểu thư trong truyện, kiểu nhìn thấy là phải cưới về làm vợ ấy."
Nói xong, cậu nghiêm mặt: "Vậy nên em phải giữ bí mật!"
Chiết Chi chậm rãi chớp mắt: "Ừ."
...
Tết là dịp lớn, người như Sở Trạch Dương có rất nhiều khách đến thăm – từ giàu sang thành thị đến nghèo khó thôn quê, cả yêu quái như Chân Bán Tiên cũng đến chúc Tết.
Ai đến cũng mang lễ vật: rượu ngon, phỉ thúy, đồ quý; ít tiền thì trứng gà nhà nuôi. Kho nhà Sở Hoàn nhanh chóng đầy ắp.
Chân Bán Tiên không biết lấy đâu ra một thùng quýt, quả to tròn, màu cam đỏ như đèn lồng, vỏ mỏng, ngọt mọng nước, ăn cực đã.
Sở Hoàn rất thích quýt, bố cậu cũng vậy. Quýt – chín tự nhiên, ngọt, nhiều nước, không cần dao, không dính tay. Có loại trái cây nào hoàn hảo hơn?
Sở Hoàn vừa lột quýt vừa nghĩ: chẳng trách Chân Bán Tiên được bố tha cho, đúng là có bản lĩnh sống còn.
Hai hôm nay, cậu và bố bị mời đi ăn cỗ liên tục, toàn thịt cá, ngán đến phát khiếp. Giờ ăn một múi quýt, cảm giác cả người như tan ra trong hương vị ngọt ngào.
Ngon không tả xiết!
Ăn xong với tâm trạng mãn nguyện, Sở Hoàn đặt hai quả quýt trước tượng nhỏ của Chiết Chi. Quay lại một lúc, thấy hai quả đã bị lột vỏ sạch, thậm chí màng trắng bên trong cũng bị gỡ bỏ.
Cậu nhìn tượng thần, nói: "Em không có ý đó... Ờ thì, được rồi, đúng là em thích thật."
Sở Hoàn chọc ngón tay vào tượng, rồi cầm quýt ăn tiếp, vừa ăn vừa xem tin nhắn vận chuyển.
Ngoài bạn bè của bố, có nhiều người gửi quà riêng cho cậu: Triệu Quỳ, Viên Oanh, Chu Văn Vĩ – đồng nghiệp cũ; Tiền Chiêu, Lý Tuyên Minh – gửi đặc sản từ nơi xa.
"Đại sư, có chuyện rồi!"
Một tin nhắn hiện lên.
Sở Hoàn thấy tên "Ngụy Khải" hơi sửng sốt, định mở thì điện thoại reo. Ngụy Khải gọi đến, giọng hoảng loạn: "Đại sư! Có chuyện rồi!"
Sở Hoàn nhíu mày: "Sao? Cậu thì có chuyện gì?"
"Không phải tôi! Là Hoàng Cẩm! Nó xảy ra chuyện rồi!"
"Sao nó?"
"Nó... nó hóa hình rồi!"
————————
Lời tác giả:
Sở Trạch Dương: "Hừ, mang nguyên cái mùi khó ngửi từ ngoài về nhà."