Chương 20: Cún con

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù sóng ngầm cuồn cuộn nhưng nhà họ Bùi chưa bao giờ xung đột ngay trên bàn ăn. Thành ra, hành động của Đào Tây Hữu khiến tất cả mọi người bỗng chốc sững sờ, đồng loạt hóa đá tại chỗ, bao gồm cả Bùi Ninh Đức vừa bị tạt nước ướt sũng mặt.
Tay Đào Tây Hữu hơi run run, ban đầu là vì giận dữ, sau đó lại xen lẫn chút căng thẳng, cậu vẫn gây rắc rối lớn cho Bùi Hạc Kinh mất rồi…
Tuy lúc này đầu óc đang ong lên, nhưng một ý nghĩ quái gở bỗng nảy ra không đúng lúc chút nào: cuối cùng những ánh nhìn kia cũng thôi không còn nhằm vào người Bùi Hạc Kinh nữa.
“Rác rưởi!” Nước trên mặt nhỏ tong tỏng ướt tận cổ áo, có vẻ giờ Bùi Ninh Đức mới đột ngột choàng tỉnh. Lão đứng bật dậy, động tác khiến cái ghế bất ngờ trượt ra sau một đoạn, chân ghế ma sát mặt sàn rít lên chói tai hệt tiếng móng tay cào xước bảng đen, “Ai cho mày cái gan to như vậy mà dám tạt nước vào tao?”
Lão là người có vai vế cao nhất ở đây, thế mà lại bị một đứa con riêng còn không xứng xách dép cho mình tạt nước vào mặt trước bao nhiêu con mắt chứng kiến.
Bùi Ninh Đức nghiến răng nghiến lợi, nếp nhăn rung rung theo cơ mặt trong cơn phẫn nộ. Lão tiện tay vớ lấy đĩa gà rưới dầu hành, hung hăng ném về phía Đào Tây Hữu, “Chó má!”
Chiếc đĩa xoay vòng vòng lao thẳng đến chỗ mình với tốc độ không quá nhanh khiến cậu có thể nhìn rõ. Giữa chừng, gà và đĩa mỗi thứ bay một nơi. Đào Tây Hữu ngơ ngác đứng đờ ra, chỉ biết nhắm mắt giơ tay che mặt theo phản xạ.
Một tiếng trầm đục vang sát bên tai, ngay sau đó đến tiếng đĩa rơi đập đất vỡ vụn và tiếng rùng mình hít hơi của những người khác đồng loạt vang lên.
Ném trúng ai rồi?
Đào Tây Hữu vội mở mắt ra, một cánh tay chắn ngang trước mặt cậu, dầu đang lần lượt nhỏ xuống tí tách.
“Bùi Hạc Kinh!” Đào Tây Hữu lập tức hô toáng lên, vội kéo cánh tay Bùi Hạc Kinh vào lòng mình, chẳng màng đến vết dầu trên đó, chỉ mau chóng kiểm tra xem đối phương có bị thương không.
Bùi Hạc Kinh cụp mắt đăm đăm trông theo đầu ngón tay run rẩy của Đào Tây Hữu. Trong lúc yết hầu khẽ nhúc nhích thì tay áo đã ngấm thêm mấy giọt dầu nữa, chúng loang lổ trên mặt sàn thành những đốm vàng đậm. Anh hơi nghiêng người, nắm cổ tay Đào Tây Hữu đẩy cậu lùi ra sau mình nửa bước.
Tư thế bảo vệ rất rõ ràng.
“Làm gì hả?” Lồng ngực Bùi Ninh Đức vẫn đang phập phồng dồn dập. Lão đón ánh mắt lạnh lùng từ Bùi Hạc Kinh, “Nhìn tao cái kiểu này, chẳng lẽ mày định nổi cáu với chú hai vì cái loại như kia? Cãi lại người lớn đúng không!”
“Bây giờ đòi lôi vai vế già trẻ ra à, thế vừa nãy chú chế giễu cái chết của anh cả mình thì gọi là gì?” Sống lưng Bùi Hạc Kinh thẳng tắp, lông mày cau chặt, toát ra áp lực. Đôi mắt như mực đông đặc ngâm trong vụn băng liếc sang phía Bùi Ninh Đức.
Thường ngày Bùi Hạc Kinh không bao giờ chủ động gây sự, kể cả Bùi Ninh Đức liên tục giở trò quấy phá anh cũng không đáp trả, đa số thời gian đều làm ngơ một cách nhẹ nhàng khiến đối phương rất ức chế.
Song dù không cảm tình gì thì đã ngồi chung vào bàn, Bùi Hạc Kinh vẫn sẽ gọi Bùi Ninh Đức một tiếng chú hai theo đúng lễ phép.
Lúc này đôi bên đối đầu cách chiếc bàn ăn, Bùi Hạc Kinh cao hơn Bùi Ninh Đức nhiều, ánh mắt hơi hạ thấp thôi cũng đủ khiến ấn đường Bùi Ninh Đức vốn đã quen cảnh sóng gió phải rùng mình giần giật.
Thằng cháu mọi khi chưa từng lên mặt mà sở hữu khí thế không hề kém cạnh Bùi Tuyên.
“Đào Tây Hữu là người của tôi, không phải loại rác rưởi hay chó má gì cả. Chú động vào em ấy đồng nghĩa với động vào tôi. Chú hai, chú chắc chắn hôm nay muốn làm lớn chuyện đến cùng không?” Bùi Hạc Kinh lên tiếng rất nhẹ nhàng nhưng âm cuối thì như thủy tinh phủ lớp nhũ băng, rét căm tới từng chữ một.
Những thành viên khác đang có mặt tại chỗ thì đưa mắt nhìn nhau, mỗi người mỗi vẻ. Đầu tiên phải sửng sốt trước việc lần này Bùi Hạc Kinh xưa nay lạnh nhạt lại công khai đối đầu với Bùi Ninh Đức, thứ hai là do những lời Bùi Hạc Kinh nói cũng chứng tỏ anh rất thích Đào Tây Hữu, đặc biệt chiều chuộng cậu chứ không phải chỉ là chơi bời qua loa. Có lẽ từ giờ về sau, cách mọi người đối xử với Đào Tây Hữu sẽ thay đổi hoàn toàn.
Bùi Ninh Đức lỡ cưỡi hổ khó xuống, lão chưa hề muốn hoàn toàn lật mặt trắng trợn với Bùi Hạc Kinh vào thời điểm này. Song xét cho cùng, sĩ diện hão của người bề trên vẫn khó bỏ. Lão gồng mình cãi bướng: “Bao nhiêu cặp mắt ở đây đều chứng kiến rõ rành rành, thằng cháu chắt dám hắt nước vào mặt chú trước, nó đại diện cho cháu. Thế Hạc Kinh, ý cháu là do cháu giật dây để nó dám cưỡi lên đầu chú hai đấy à?”
Rõ ràng chính Bùi Ninh Đức nói năng vênh váo trước mà giờ lão chối bay biến. Đào Tây Hữu không nhịn nổi “Xì” thành tiếng làm Bùi Ninh Đức dựng lông mày lên, đang định mở miệng nói tiếp nhưng lão liếc sang Bùi Hạc Kinh một cái, lại ngậm miệng vào.
Chậc, thôi, một điều nhịn chín điều lành, để đó rồi tính. Chờ sau này có đủ cách trị thằng nhãi con riêng này, Bùi Ninh Đức âm thầm cắn răng.
Ai ngờ Bùi Hạc Kinh chẳng thèm xuống nước giảng hòa theo. Anh bật cười rất khẽ, nụ cười thoáng qua rồi biến mất, anh đưa ra đáp án, “Đúng thế thì sao?”
Xem như tôi dung túng cho em ấy giẫm lên đầu chú đấy, thì sao nào?
Mặt mũi Bùi Ninh Đức tối sầm lại, lòng bàn tay ghì xuống bàn, bấu chặt tới mức đầu ngón tay đã trắng bệch. Bùi Nguyên bên cạnh thấy thế vội đứng dậy đỡ bố mình, hạ giọng nhưng không biết nói gì.
“Hầy, người một nhà với nhau cả.”
Đúng vào thời điểm bầu không khí đang cứng ngắc căng như dây đàn thì một nhân vật khác xuất hiện hòa giải, “Anh hai, Hạc Kinh với cậu bé kia đều còn bé, anh là người lớn chấp nhặt với bọn trẻ con làm gì.”
Đào Tây Hữu nhìn qua người nam trung niên đang lên tiếng, đây là Bùi Ninh Chí, chú ba của Bùi Hạc Kinh.
Khác với Bùi Ninh Đức vẻ ngoài dữ tợn, nhìn là biết khó gần, Bùi Ninh Chí trẻ hơn chút, nét mặt cũng hiền hòa hơn nhiều. Nói xong, chú quay tiếp sang phía Bùi Hạc Kinh, “Hạc Kinh, dạ dày lại khó chịu đấy đúng không? Đi nghỉ tạm đã, lát nữa chú sẽ bảo bác Trịnh mang đồ ăn lên phòng cháu sau nhé.”
Vừa nói, Bùi Ninh Chí còn vừa nháy mắt ra hiệu với Đào Tây Hữu, ý nhắc cậu dẫn Bùi Hạc Kinh rút lui.
Đào Tây Hữu cũng không ngu, cậu hiểu cứ tiếp tục thế chỉ càng bất lợi cho Bùi Hạc Kinh. Cậu cười với Bùi Ninh Chí đầy cảm kích rồi vội níu lấy cánh tay Bùi Hạc Kinh, nhỏ giọng gọi: “Bẩn hết quần áo rồi, mình đi thay đồ đã.”
Bùi Hạc Kinh có chứng ám ảnh sạch sẽ nhẹ, về đến phòng là anh đi thẳng vào nhà tắm.
Đào Tây Hữu rửa tay sạch sẽ ra sofa ngồi, tim hãy còn đang đập thình thịch thình thịch, đập nhanh bất thường. Cậu không ngờ Bùi Hạc Kinh sẽ che chắn cho cậu, không ngờ Bùi Hạc Kinh sẽ nói những lời đó…
Đào Tây Hữu cắn ngón cái, một cảm giác ấm áp nhỏ bé dâng lên trong lòng. Chỉ lát sau Bùi Hạc Kinh đã mặc áo choàng tắm bước ra, tay đang cầm khăn lau tóc.
Tầm mắt lướt nhanh qua phần cổ áo choàng tắm, Đào Tây Hữu luống cuống đứng dậy, định đi lấy máy sấy mà bị Bùi Hạc Kinh ngăn lại.
“Ngồi yên.”
Giọng Bùi Hạc Kinh nhẹ mà lạnh, nói rất ngắn gọn dứt khoát. Đào Tây Hữu cứ như bị điểm huyệt, lập tức ngồi bất động không nhúc nhích.
Bùi Hạc Kinh bước tới trước mặt cậu, ánh mắt anh dừng lại ở mái tóc đã mọc dài ra một đoạn chân tóc đen của cậu. Anh thấp giọng hỏi: “Vừa rồi nghĩ gì mà làm thế?”
Thôi toi, lòng dạ Đào Tây Hữu giật thót. Nãy chỉ lo xúc động, quên béng mất mình đã gây ra rắc rối lớn đến mức nào!
“Tôi,” Đào Tây Hữu ngẩng đầu, vừa khéo chạm mắt với Bùi Hạc Kinh thế là lại vội giật mình cúi gằm mặt. Cậu sắp xếp lại từ ngữ, “tôi bồng bột nhất thời, xin lỗi nha, tôi gây thêm rắc rối cho anh…”
“Ý tôi hỏi.” Đột nhiên Bùi Hạc Kinh tiến đến gần hơn, chân gần như chạm vào đầu gối Đào Tây Hữu, “Sao lão chửi cậu thì cậu im lặng. Nói sang tôi, cậu lại không nhịn được nữa.”
Lời đang chuẩn bị thốt ra bỗng nghẹn lại. Đào Tây Hữu cúi mặt thấp hơn nữa, định làm một con rùa rụt cổ.
“Nói.” Bùi Hạc Kinh bất ngờ nâng giọng, mang theo vẻ chất vấn.
Bả vai Đào Tây Hữu run bắn vì giật mình. Cậu hiểu rõ trong lòng là bất kể thế nào cũng khó thoát khỏi chuyện này hôm nay, dứt khoát đánh liều nói luôn, “Tại tôi thích anh đó! Vì thích anh nên mới không chịu được cảnh lão chọc đúng vào nỗi đau của anh!”
Khai rồi, khai ra thật rồi!
Nhịp tim vốn đang đập loạn xạ của Đào Tây Hữu bỗng chậm lại nửa nhịp, giống kiểu bước chân đang đi nhanh bỗng phải phanh gấp, cảm giác cứ lâng lâng khó tả.
Bùi Hạc Kinh từ từ nhíu mày, có vẻ đáp án này nằm ngoài dự đoán của anh, thế là anh lặp lại: “Thích tôi?”
Đằng nào cũng nói rồi, còn lăn tăn gì nữa!
Đào Tây Hữu dứt khoát đứng thẳng dậy, hơi ngửa mặt nhìn Bùi Hạc Kinh, biểu cảm cực kì nghiêm túc, “Tôi biết anh chẳng lạ gì với tình cảm của tôi, quá đỗi bình thường. Nhưng cái này tôi cũng có kiểm soát được đâu đúng không? Tim nó không nghe lời cứ đập thình thịch thình thịch với anh. Chỉ là tôi không dám thổ lộ bừa bãi, sợ lỡ nói xong anh sẽ đuổi tôi đi. Dẫu sao ban đầu anh cũng cảnh cáo đó, đừng có ý đồ không cần thiết. Vậy mà tôi vẫn ích kỷ rung động…”
“Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, đầy người muốn có được anh kia kìa, thêm một con cún con như tôi thì có ảnh hưởng gì đâu chứ?”
Càng nói, Đào Tây Hữu càng bạo dạn, “Giờ anh chưa có cảm giác cũng chẳng sao cả, anh cứ mặc kệ đi, tôi cứ gâu gâu gâu, tôi vui là được!”
“Tóm lại là thích anh chấm hết!”
Thổ lộ một tràng dài, kết quả Bùi Hạc Kinh chẳng đưa ra bất cứ phản ứng nào.
Hồi trước yêu đương toàn do đối phương ngỏ lời trước. Đây mới là lần tỏ tình chính thức đầu tiên trong đời Đào Tây Hữu, ngoài thấp thỏm ra chỉ thấy vô cùng lúng túng, tình huống khẩn cấp gượng ép, chữa cháy, chẳng có vẻ gì là nghiêm túc cả.
“Thôi bỏ đi!” Đào Tây Hữu quệt vội mặt, dũng khí bắt đầu xẹp dần làm cậu ngượng ngùng, cúi gằm mặt, chỉ muốn tìm một cái khe dưới đất mà chui vào trốn tạm, “Tôi tôi tôi, à thì tôi, để tôi sang phòng ngủ phụ…”
Dứt lời, Đào Tây Hữu bước nhanh sang một bên, định chuồn đi là hơn, không dám nhìn mặt Bùi Hạc Kinh nữa.
Ai ngờ vừa xoay người đi, một bàn tay đã giữ đầu cậu lại. Giọng nói lành lạnh của Bùi Hạc Kinh vang lên sau lưng cậu, “Định đi đâu hả? Cún con.”