Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 21: Trứng ốp
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vành tai Đào Tây Hữu nóng bừng, đỏ ửng lên như tôm luộc, da gà nổi rần rần từ tai cho đến cổ. Cậu cứng đờ tại chỗ, không chắc lắm ý Bùi Hạc Kinh là gì, đầu óc lơ mơ bèn thử “Gâu?” một tiếng thăm dò.
Sau khi “gâu” xong, toàn bộ gương mặt Đào Tây Hữu đỏ bừng lên. Cậu nghe thấy người đằng sau cười khẽ một tiếng rất nhanh, bàn tay trên đỉnh đầu vò nhẹ, “Cún con ngoan thế này, sẽ không bị đuổi ra đâu.”
Dứt lời, sức nặng trên đầu Đào Tây Hữu biến mất. Gần như ngay giây tiếp theo có người gõ cửa, bác Trịnh bưng bữa tối vào.
Ồ, còn chưa ăn nữa nhỉ.
Hình như dạ dày Bùi Hạc Kinh khó chịu thật, các món bác Trịnh mang tới đều rất thanh đạm. Vì tâm trạng xao động mạnh nên Đào Tây Hữu cũng chẳng nuốt trôi mấy, Bùi Hạc Kinh cũng chỉ ăn vài miếng đã gọi người dọn đi.
Người làm vào thu dọn tiện thể chuyển lời, báo là Bùi Tuyên gọi Bùi Hạc Kinh sang nói chuyện.
Câu này khiến Đào Tây Hữu căng thẳng tức thì, mắt cậu co lại, “Nói chuyện gì cơ? Ông ấy sẽ không làm khó anh chứ?”
Có vẻ Bùi Hạc Kinh đã đoán trước, anh thay sang bộ quần áo đen, “Không sao, cậu cứ chơi game đi.”
Tâm trí đâu mà chơi game nữa, Đào Tây Hữu đứng ngồi không yên, lo lắng cho dạ dày của Bùi Hạc Kinh. Thế là cậu lại chạy sang chỗ Trương Ngọc định lấy ít thuốc về pha cho anh uống.
“Sao lại có thời gian tạt qua chỗ tôi à?” Sự ghé thăm của Đào Tây Hữu khiến Trương Ngọc khá ngạc nhiên, y vừa mở tủ lấy thuốc vừa bảo: “Tôi tưởng hôm nay cậu ra ngoài chơi với cậu ấy cơ?”
“Ra ngoài chơi?” Đào Tây Hữu ngước mắt nhìn, rụt vai vẻ chán nản, “Đi đâu chơi được chứ, vừa nãy giữa bữa còn suýt gây sự với chú hai nhà anh ấy kìa.”
Động tác của Trương Ngọc dừng lại, ánh mắt sửng sốt. Đào Tây Hữu bèn kể tóm lược cho y nghe đầu đuôi sự việc.
“Tóm lại là vậy đó, giờ ông nội anh ấy gọi sang, chẳng biết sẽ bị phê bình thế nào nữa? Nhà họ rất coi trọng vai vế, thứ bậc mà, cách anh ấy hành xử vừa nãy là cực kỳ vô lễ rồi.”
“Chắc không vấn đề gì đâu, ông cụ thương cậu ấy nhất.” Trương Ngọc cũng thở dài theo, “Dẫu sao hôm nay là sinh nhật cậu ấy mà.”
“Hầy ai mà biết được…” Phản ứng của Đào Tây Hữu hơi chậm, cậu bỗng giật mình, trợn mắt thật to, “Hôm nay là sinh nhật Bùi Hạc Kinh á?! Không phải đợt trước vừa mới đón sinh nhật hả?”
“Giả đấy, sinh nhật thật là hôm nay.” Trương Ngọc nói: “Mà từ vụ việc hồi bé đó xong cậu ấy không làm sinh nhật nữa, trong nhà cũng không ai cố tình nhắc lại thêm.”
Gió đêm đông rít qua sân, Đào Tây Hữu kéo chặt chiếc áo khoác lông vũ đang mặc, cất thuốc trong tay vào túi, cúi đầu bước vội. Ngày 10 tháng 12, hóa ra hôm nay mới là sinh nhật của Bùi Hạc Kinh…
Có khi Bùi Ninh Đức cố ý chọn ngày hôm nay để gây sự, đáng ghét thực sự.
Pha thuốc, cho vào bình giữ nhiệt cầm lên gác. Phòng ngủ tối om, Bùi Hạc Kinh vẫn chưa trở lại.
Đào Tây Hữu chơi điện thoại một lúc, vốn dĩ cậu muốn rủ Hướng Bành Bành chơi game chung mà không hiểu gần đây cái tên này làm gì cứ thoắt ẩn thoắt hiện, nhắn tin cũng chẳng buồn trả lời, chắc lại đang vui vẻ ở đâu đó rồi.
Gần 10 giờ Bùi Hạc Kinh mới quay về. Đào Tây Hữu đang định cầm bình giữ nhiệt ra, nghĩ ngợi một lát rồi lại đặt xuống bàn, nhỏ giọng hỏi: “Không sao chứ?”
Trông sắc mặt Bùi Hạc Kinh vẫn bình thường nhưng khí chất quanh người khá nặng nề, chắc hẳn tâm trạng anh không tốt lắm. Anh ngồi vào sofa mở laptop bắt đầu xử lý công việc, Đào Tây Hữu trông theo mấy giây rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Cậu im ắng xuống tầng vào bếp. Dì nấu cơm tưởng cậu đói nên ân cần hỏi han, định nấu gì đó cho cậu ăn. Đào Tây Hữu phải giải thích cặn kẽ, mãi dì mới đồng ý cho cậu tự mình nấu ăn.
Nước sôi ùng ục sủi bọt trong nồi, Đào Tây Hữu cầm vắt mì thả vào. Chỉ thoáng chốc, nước nóng đã bao bọc những sợi mì mảnh dài, nhấn chúng chìm xuống đáy. Sợi mì từ từ mềm ra, cậu cầm đũa khuấy, cho thêm hai ba lá cải.
10 giờ rưỡi, Đào Tây Hữu bưng bát bằng hai tay quay về phòng ngủ. Mùi mì lan tỏa cùng hơi nóng, Bùi Hạc Kinh ngước mắt nhìn về phía cậu.
“E hèm!” Đào Tây Hữu bước tới đặt mì lên bàn, lòng bàn tay nóng ran, cậu bèn áp vào mặt mình để hạ nhiệt, “Chuyện là, tôi sang chỗ Trương Ngọc xin ít thuốc cho anh, sau đó… thì tôi cũng thấy vừa nãy anh chưa ăn được bao nhiêu, ăn thêm chút mì rồi uống thuốc sẽ tốt hơn.”
Tầm mắt Bùi Hạc Kinh chuyển xuống bàn. Bên trong chiếc bát sứ men xanh là nước dùng màu hổ phách đậm đà cùng sợi mì uốn lượn và hành lá rắc đều. Quả trứng ốp tròn xoe, óng ánh dầu vàng lấp lánh nằm lặng lẽ phía trên, bên cạnh cải xanh tươi ngon là bốn chữ cái tỉa từ cà rốt xiêu vẹo, méo mó.
—— Chúc mừng sinh nhật
Sinh nhật…
Lông mi Bùi Hạc Kinh khẽ rung nhẹ, bỗng dưng anh lại thoáng ngẩn người. Đã rất nhiều năm không một ai nhắc về ngày sinh nhật anh nữa, ngay đến chính anh cũng sắp sửa quên bẵng đi mất.
“À, thì là…” Đào Tây Hữu xoắn xuýt ngón tay, nói thật nhanh: “Chúc mừng sinh nhật nhé.”
Dứt lời, cậu cẩn thận quan sát nét mặt Bùi Hạc Kinh, rất lo đối phương mất hứng mà bê bát mì úp thẳng vào mặt mình. Cậu nấu bát mì này khá kỳ công đấy, lỡ mà vỡ thật thì tiếc lắm, chắc cậu sẽ phải há miệng đón một miếng mì lơ lửng giữa không trung mất.
Song Bùi Hạc Kinh im lặng giây lát rồi ngồi vào bàn. Hàng mi cụp xuống, hắt bóng rậm dưới mắt, bên trong con ngươi đen nhánh ẩn chứa sóng ngầm mà người khác không thể nhìn thấu.
Đúng vào lúc Đào Tây Hữu vừa thở phào nhẹ nhõm thì Bùi Hạc Kinh bất chợt cất tiếng hỏi, “Còn gì nữa không?”
“Hửm?” Đào Tây Hữu thắc mắc, “Gì cơ?”
“Chẳng phải cậu tích cực dò hỏi người làm trong nhà lắm sao,” Bùi Hạc Kinh cầm đũa lên nhấn nhẹ quả trứng xuống, hỏi một cách thản nhiên, “còn biết gì về tôi nữa nào?”
“Tôi…” Đào Tây Hữu nghẹn lời, thật sự cậu cảm thấy trước mặt Bùi Hạc Kinh, mình chẳng thể giấu giếm được điều gì. Thế là cậu thật thà khai báo, “Tôi nào có biết gì nữa đâu? Chuyện hôm nay sinh nhật anh là Trương Ngọc lỡ miệng kể với tôi đấy chứ. Hồi trước muốn nịnh hót anh tôi đi hỏi bao nhiêu người mà họ như thể xuất thân từ cục Bảo mật vậy, kín miệng kinh khủng, tôi chẳng hỏi được gì cả!”
Bùi Hạc Kinh không đáp, ánh nhìn cứ thế đăm đăm nhìn vào ấn đường Đào Tây Hữu.
“Rồi rồi, thì biết mỗi một tí… chuyện anh cố tự sát năm 12 tuổi, hết thật rồi.” Đào Tây Hữu rụt vai, giơ hai ngón tay lên thề, “Thật mà!”
Cũng chẳng hiểu Bùi Hạc Kinh tin hay không nhưng chí ít anh đã bắt đầu cúi xuống ăn mì. Đào Tây Hữu lẳng lặng thở phào một hơi thật dài, ngồi sang sofa cạnh đó, giả vờ nghịch điện thoại, thực tế cậu vẫn âm thầm quan sát biểu cảm Bùi Hạc Kinh suốt.
Chắc không giận nhỉ? Chắc mì ăn cũng tạm được?
Không rõ có phải do Bùi Hạc Kinh đang đói song tóm lại anh ăn sạch bát mì. Đào Tây Hữu phấn khởi đưa chiếc bình giữ nhiệt cho anh, “Uống tí đi, dạ dày sẽ đỡ hơn.”
“Có qua có lại, tôi cũng nên biết chuyện của cậu nhỉ?” Bùi Hạc Kinh ngửa đầu uống một ngụm, gõ ngón trỏ vào thành bình.
“Ế?” Đầu óc Đào Tây Hữu nhanh chóng phản ứng, “Tôi á hả, còn lâu mới đến sinh nhật tôi, tháng 2 cơ…”
Nhưng hiển nhiên đây không phải thứ Bùi Hạc Kinh muốn biết, “Cậu về nhà họ Đào như nào thế?”
Chủ đề bỗng chốc thay đổi bất ngờ khiến Đào Tây Hữu ngớ ra, xong cậu dần dà thấy hơi ngại. Bùi Hạc Kinh bắt đầu muốn tìm hiểu chuyện của cậu, liệu có phải cũng đồng nghĩa với việc… hì hì.
Người làm dọn dẹp bát đũa xong, Bùi Hạc Kinh đánh răng rửa mặt rồi quay vào. Hai người cùng nằm lên giường, tắt đèn đi, Đào Tây Hữu mới từ tốn kể lại mọi chuyện.