Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 22: Niềm Vui Vỡ Oà
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Năm 13 tuổi, tôi theo hai người họ đến Ninh Tân.” Đào Tây Hữu tựa lưng vào gối, hai tay đan vào nhau đặt ngoài chăn, tiếp tục câu chuyện còn dang dở lần trước.
Lên thành phố, Trương Ý và Lưu Dương mỗi người một việc: Trương Ý tiếp tục bán hàng rong, còn Lưu Dương đi giao hàng. Sáu tháng đầu trôi qua tương đối bình yên.
Chỉ có điều, Trương Ý mãi mà không mang thai được. Dần dà, Lưu Dương bắt đầu đi đêm. Khi hai người họ hòa thuận, cuộc sống của Đào Tây Hữu còn tạm ổn, ít nhất cũng được ăn no.
Mỗi khi hai người họ cãi vã, Đào Tây Hữu lại phải chịu trận. Vì thế, sau giờ tự học buổi tối, cậu chẳng muốn về nhà, cứ lang thang khắp phố hàng tiếng đồng hồ, đợi Trương Ý ngủ say mới rón rén mở cửa.
Đào Tây Hữu lên 14 tuổi, Lưu Dương ngoại tình với một người phụ nữ giàu có, rồi bỏ rơi Trương Ý. Cú sốc thất tình ở tuổi trung niên khiến cô đau khổ tột cùng, sống chết không màng.
Nhưng cô không còn tiền, cũng chẳng trẻ đẹp như xưa. Cô cứ giãy giụa trong tuyệt vọng, lúc thì đòi kéo Đào Tây Hữu chết cùng, lúc lại nói phải phấn đấu để Lưu Dương phải hối hận.
Sự điên loạn của mẹ khiến Đào Tây Hữu khiếp sợ. Trên đường tan học về nhà, cậu thường đi qua một con sông. Có một hôm, cậu chợt nghĩ thà tự mình nhảy xuống cho xong, còn hơn chờ đợi ngày nào đó bị Trương Ý hành hạ đến chết, như vậy sẽ thanh thản hơn chút.
Đó là một buổi tối thứ Sáu, Đào Tây Hữu phải chịu đựng cơn đói cồn cào suốt. Đợi đến khi dòng người qua lại thưa thớt, cậu liền trèo qua lan can, vứt bỏ ba lô, chuẩn bị nhảy sông.
“Ai ngờ đúng hôm đó, anh cả tôi cùng bạn đạp xe ngang qua, cưỡng chế kéo tôi xuống.” Kể đến đây, giọng Đào Tây Hữu nhỏ dần, ký ức ngày ấy hiện rõ trong tâm trí cậu như thể vừa mới xảy ra, “Tôi đang vùng vằng thì cái bụng đói meo kêu ọc ọc. Anh cả tôi mới bảo muốn chết thì ít nhất cũng phải làm ma no chứ, thế là anh ấy khao tôi một bữa KFC.”
Đào Tây Hữu chưa từng ăn KFC bao giờ. Bánh tart trứng vừa mềm, vừa giòn, vừa ngọt; miếng thịt gà burger vừa dày, vừa thơm. Cậu nhồm nhoàm nhai, nước mắt giàn giụa trên mặt.
Ngon quá đi mất, thành ra cậu chẳng nỡ chết vội nữa.
Đào Vĩ hứa rằng chỉ cần cậu không chết, thứ Sáu tuần nào anh ấy cũng sẽ khao cậu ăn KFC.
Dù có bài học từ Trương Văn Lương, Đào Tây Hữu chưa dám vội vàng tin Đào Vĩ. Song, dù sao cậu còn rất nhỏ, gặp được chút ấm áp, cuối cùng vẫn không kìm được mà lại gần.
Sau đó, Trương Ý lại cặp kè với một người đàn ông bán bia, chẳng buồn ngó ngàng đến Đào Tây Hữu. May mắn thay, hàng xóm thấy cậu đáng thương, rủ cậu rảnh thì sang quán ăn nhỏ của họ rửa bát thuê. Họ trả lương và còn bao ăn một bữa. Đào Vĩ nghe vậy bèn lấy tiền mừng tuổi của mình cho cậu mượn để đi học, nhờ thế Đào Tây Hữu mới có thể thuận lợi bước sang tuổi 15.
Cậu và Đào Vĩ trở thành bạn rất thân. Hàng ngày, Đào Vĩ vẫn thường đùa: “Cậu chính là em trai anh! Đừng khách sáo với anh!”
Câu nói đùa ấy nào ngờ về sau lại thành sự thật.
“Một hôm, mẹ tôi đột nhiên báo là đã gặp nhân viên dọn phòng năm đó…”
Người dọn phòng giật mình, bị Trương Ý và bạn trai dọa dẫm mấy câu liền khai ra hết sự thật.
Năm đó, hoàn toàn không có bao cao su trong phòng cậu công tử nhà họ Bặc. Song, bà ta đã nhận tiền từ Trương Ý. Một vụ làm ăn béo bở như vậy lẽ nào lại từ bỏ? Hơn nữa, biết đâu lần này giúp xong, lần tới Trương Ý lại thuê người khác thì sao. Với lại, bà ta cũng sắp nghỉ việc để theo con trai sang vùng khác làm, giở chút mánh khóe cũng chẳng ảnh hưởng. Thế là bà ta mới lấy bao cao su của phòng bên cạnh đưa cho Trương Ý.
Đằng nào khách ra vào khách sạn 5 sao không giàu cũng sang. Kiểu như Trương Ý có bầu, con ai mà chẳng là con, miễn là bố đứa bé có tiền có của là được. Nhân viên dọn phòng nghĩ bụng, nhờ cô em lễ tân tra thử thông tin người khách phòng bên, chuẩn bị đề phòng nhỡ đâu bị Trương Ý phát hiện.
Nào ngờ mười mấy năm sau, phương án đề phòng này mới được lôi ra dùng.
Biết thông tin khách thuê phòng rồi, việc tìm kiếm trở nên quá đơn giản. Đợt đó, Trương Ý phấn khởi đến mức mất ngủ, vì cô điều tra được cha ruột của Đào Tây Hữu ở ngay thành phố Ninh Tân, lại còn tương đối khá giả nữa.
“Một hôm, bà ấy thình lình dẫn tôi đến nhà họ Đào.” Đến đoạn này, Đào Tây Hữu hít thở sâu, nhăn mày lại, hồi tưởng khá miễn cưỡng, “Lại là cái trò la lối ăn vạ, khăng khăng nhận mình là bồ nhí của ba tôi hồi xưa, và tôi chính là con trai ruột của ba.”
Màn ầm ĩ khiến người nhà họ Đào ngơ ngác hết lượt. Đặc biệt là Đào Vĩ, khi đi xuống cầu thang, anh trông thấy một phụ nữ trung niên đang ngồi bệt dưới sàn gào khóc và một đứa bé gầy nhom đứng đằng sau cô ta, mà đây chính là “anh em tốt” của mình.
Vụ việc khiến Trịnh Giai Tuệ và Đào Gia Vượng cãi nhau một trận lớn, một bên nghi ngờ, một bên oan ức, tóm lại đều cực kỳ nóng nảy. Song, bất luận tình hình có tồi tệ đến đâu, vẫn có một khâu bắt buộc phải làm, đó chính là giám định huyết thống.
Lần này kết quả không có biến số nào khác, Đào Tây Hữu đúng là con trai của Đào Gia Vượng.
Suốt cả quá trình, Đào Tây Hữu lại là người chấp nhận sự thật muộn nhất.
Trương Ý hớn hở đắc ý vì nghĩ mình sắp vớ bở một khoản lớn. Vợ chồng Đào Gia Vượng suýt chút nữa ly dị, nhưng sau khi bình tĩnh lại, họ vẫn quyết định đón con về nhà trước đã. Còn Đào Vĩ, tuy tâm trạng phức tạp thật, song dù sao cũng hiểu tình cảnh của Đào Tây Hữu, cực kỳ sẵn lòng có thêm cậu em trai.
“Tôi sợ anh cả tôi nghĩ tôi đã biết trước rồi mới cố tình tiếp cận anh ấy, nên tôi cứ phản đối mãi.”
Số tiền bồi thường Trương Ý đòi vẫn chưa thỏa thuận xong, Đào Tây Hữu vẫn đang ở chung với cô. Dường như cậu sắp có một cuộc sống mới, nhưng cậu chẳng vui vẻ chút nào.
“Hồi đó tuy hận bà ấy, nhưng tôi cũng nghĩ nếu bà ấy giữ tôi lại, tôi vẫn sẽ đồng ý sống với bà ấy.”
Kể lại đoạn này, giọng Đào Tây Hữu nghèn nghẹn, âm thanh cũng run run rất khẽ, “Nhưng nếu tôi không chịu thì bà ấy sẽ không nhận được tiền. Để xua tôi đi, bà ấy phải cười cứng đơ cả mặt, dùng hết lời ngon tiếng ngọt, cuối cùng bó tay nên dứt khoát xổ toẹt sự thật cho tôi luôn.”
Sự ra đời của cậu bắt nguồn từ chính mưu kế tinh vi Trương Ý sắp đặt nhằm đổi lấy tiền. Trương Ý vốn chẳng yêu thương gì cậu.
“Tao nuôi mày đến giờ cũng đã hết lòng hết dạ rồi, đến lúc mày phải phát huy tác dụng rồi đấy!” Trương Ý trợn mắt rất to, móng tay bấu vào cánh tay Đào Tây Hữu, gương mặt ấy đáng sợ chẳng khác nào ma quỷ.
Đến đây, Đào Tây Hữu chẳng nói nổi câu nào nữa.
Cậu nhốt mình trong phòng, không đi học, không ra ngoài, không ăn không uống, vài hôm sau thì đổ bệnh.
Trương Ý còn đang bận đi xem nhà mới. Đào Vĩ sang định khuyên nhủ cậu thì phát hiện ra lúc đó Đào Tây Hữu đã sốt cao bất tỉnh. Đào Vĩ vội cõng cậu xuống nhà chạy đến bệnh viện.
Nơi họ ở là khu vực lạc hậu nằm sát rìa thành phố, đường xá chằng chịt hỗn loạn, vội quá đến nỗi không vẫy được taxi.
Đào Vĩ đang vừa gọi điện về nhà vừa cõng Đào Tây Hữu nhọc nhằn, hớt hải trên vỉa hè thì xui xẻo gặp phải một tài xế say rượu. Chiếc xe con lao như bay, đâm sầm hất văng cả hai.
“Tôi chẳng sao mấy, chỉ gãy một cái chân, nhưng anh tôi lại bị đập trúng đầu, nằm trong ICU hẳn vài ngày.”
Nhắc đến tai nạn thương tâm, chóp mũi Đào Tây Hữu cay xè. Cậu nhấc tay lên dụi, giọng cũng ồm ồm theo, “Mẹ tôi lại cứ nhất quyết chọn đúng thời điểm này để làm loạn lên đòi tiền. Tôi mới kể hết sự thật cho ba tôi. Tôi đã không phải với họ lắm rồi, còn liên lụy anh tôi thành ra như thế nữa…”
Đào Tây Hữu không muốn để Trương Ý đắc lợi. Miễn là Đào Vĩ bình an, cậu sẽ bỏ chạy thật xa, đảm bảo Trương Ý không bao giờ tìm thấy cậu nữa.
Hành lang bệnh viện ngập ngụa trong tiếng khóc rống của Trương Ý. Cô sợ chuyện Đào Vĩ khiến nhà họ Đào từ chối nhận Đào Tây Hữu, phải vội tranh thủ thời gian, “Bất kể nó đẻ ra kiểu gì thì nó cũng là con trai anh, là dòng dõi của anh! Anh mà không cần là tôi cho nó đi bán đấy!”
“Khi ấy, tôi chỉ căm hận sao người nằm trong kia không phải mình, hoặc ước gì mình chết quách luôn đi cũng tốt.” Đào Tây Hữu nói.
Nhưng vào thời khắc con trai lớn chưa rõ sống chết, giữa lúc Đào Tây Hữu đang cúi gằm mặt lau nước mắt, cố kéo tay Trương Ý mà bị hất ra hết lần này đến lần khác, thì Đào Gia Vượng lại bước lên, ôm lấy vai cậu.
“Bé con, không phải lỗi của con.” Mắt Đào Gia Vượng đỏ hoe, cằm chú đã lởm chởm vài sợi râu, chú quay đầu sang nhìn thẳng Trương Ý, “Tôi sẽ dẫn thằng bé đi, sau này cô đừng bao giờ xuất hiện trong thế giới của nó nữa!”
Với 3 triệu tệ, Trương Ý cầm tiền bỏ về cực kỳ nhanh gọn. Vết nước ở khóe mắt cô hệt như ảo giác, thậm chí cô chẳng buồn nhìn Đào Tây Hữu thêm lần nào. Bóng lưng vội vã của cô mau chóng biến mất nơi góc rẽ hành lang.
“Về sau, anh tôi suôn sẻ qua cơn nguy kịch, chỉ có điều từ đó trở đi thì hơi chậm chạp, tâm trạng kích động là sẽ nói lắp.” Đáy mắt Đào Tây Hữu loang loáng nước nhưng cậu cong môi lên cười, “Rất nhiều người xem thường anh ấy, sau này nhà máy sữa làm ăn cũng kém hơn… nhưng chưa từng có ai trách móc gì tôi cả.”
16 tuổi trở về nhà họ Đào, không một ai oán trách cậu vì sự ra đời của cậu hay tai nạn của Đào Vĩ.
“Chắc anh đã điều tra rồi, tôi đến dự tiệc sinh nhật anh cũng là vì chuyện tình cảm của anh trai tôi.” Đào Tây Hữu hơi cúi đầu, hé mở lòng mình trọn vẹn không hề che giấu, “Nhà tôi hoàn toàn hết cách rồi, thật đó.”
Câu chuyện không dài, Bùi Hạc Kinh lặng lẽ nghe hết. Hình ảnh Đào Tây Hữu bé xíu với bộ dạng nhếch nhác đáng thương bỗng bất giác hiện lên trong đầu anh.
Ngày xưa toàn nhịn đói nên giờ mỗi bữa đều ăn uống rất ngon lành, chưa bao giờ bỏ phí phạm. Do áy náy với anh cả mà sẵn lòng vứt bỏ ước mơ theo đuổi tình yêu đích thực của bản thân, chấp nhận trở thành món đồ được đưa tới buổi tiệc sinh nhật cho người ta lựa chọn.
Vì anh trai, cậu có thể nhẫn nhịn trước những lời lẽ công kích ác ý của Bùi Ninh Đức, có thể chịu đựng nỗi cô đơn tịch mịch, ngoan ngoãn ở lại nhà họ Bùi.
Giữa bóng tối, Đào Tây Hữu cảm nhận được Bùi Hạc Kinh nghiêng gần sang bên mình hơn chút, đầu vai cả hai tì vào nhau, nhiệt độ cơ thể giao hòa qua lớp áo ngủ.
“Anh cậu với người yêu quen nhau lâu lắm rồi à?” Giọng Bùi Hạc Kinh vang lên gần hơn, ngay sát bên tai cậu.
Đào Tây Hữu gật đầu, “Hai người họ yêu nhau từ hồi đại học, gắn bó suốt tới giờ.”
Thật ra, từ khi Đào Tây Hữu đến nhà họ Bùi, nhà họ Lý gần như đã ngầm chấp thuận cho Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình qua lại. Nhưng Đào Vĩ sang thăm mấy bận, cứ nhắc đến chuyện cưới xin là bố mẹ Lý đều cười xòa bảo để đôi bên tìm hiểu thêm, thành ra vụ này vẫn cứ lần lữa mãi.
“Bảo anh cậu cầu hôn đi.” Bùi Hạc Kinh nói, “Xưa nay nhà họ Lý thận trọng, kéo dài thêm sẽ bất lợi cho anh cậu.”
Thì cũng biết thế, nhưng mà… mặt Đào Tây Hữu xoắn xuýt, “Kể cả chị Tuyết Đình nhận lời cũng vô dụng thôi, nhỡ bố mẹ chị ấy không chịu…”
“Tôi sẽ đi với cậu đến dự.”
“Đến dự á…” Đào Tây Hữu chợt khựng lại. Đúng nhỉ, địa vị của Bùi Hạc Kinh thế nào cơ chứ, là thái tử gia của Khôn Nguyên đấy. Anh đến dự tận nơi chẳng phải đồng nghĩa với việc thừa nhận cặp đôi anh cả và chị dâu Đào Vĩ sao? Còn ai dám không nể mặt anh nữa?
“U oa!” Đào Tây Hữu bật dậy thẳng tắp, quay ngoắt sang nhìn về phía đường nét thấp thoáng của Bùi Hạc Kinh mà vẫn chưa dám tin. “Anh biết tôi thích anh mà anh còn giúp tôi như thế, liệu có phải anh cũng hơi hơi…”
Ai ngờ Bùi Hạc Kinh kéo dịch cái gối ra, im ỉm nằm xuống, chỉ để lại cho cậu bóng lưng.
“Thôi vậy.” Giờ đây, Đào Tây Hữu đang phơi phới trong lòng. Chuyện tình cảm phải từ từ, miễn Bùi Hạc Kinh chưa đá đít cậu khỏi cửa thì cậu sẽ có đầy thời gian và cơ hội. “Ngủ ngon nha, chúc mừng sinh nhật anh lần nữa nè.”
“Cún con ngủ ngon.”
Bùi Hạc Kinh bất ngờ đáp lời.