Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 23: Tuyết đầu mùa
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Địa điểm cầu hôn của Đào Vĩ là một khu cắm trại ngoài trời trong rừng rậm, những thân cây cao lớn thẳng tắp san sát, đan xen thành hàng, tán cây giăng những dây đèn nhỏ xinh màu vàng ấm áp. Đào Tây Hữu đang cầm màn lụa trắng treo vào cổng vòm, còn Đào Gia Vượng thì đứng dưới giữ ghế cho cậu.
“Bùi Hạc Kinh đến thật hả?”
“Đảm bảo, anh ấy có cuộc họp sát giờ rồi, họp xong là đến.” Đào Tây Hữu phủi tay, điều chỉnh lại vị trí sao cho khi gió thổi qua, màn lụa sẽ bay lên thật đẹp đẽ và thần tiên.
“Con trai, dạo này con ở nhà họ Bùi vẫn ổn chứ?” Đào Gia Vượng hơi ủ rũ. Nếu chú đủ giỏi giang, khiến con sinh ra đã là phượng hoàng thì đâu cần phải cố gắng bám víu vào cành cao nhà họ Bùi.
16 tuổi Đào Tây Hữu mới trở về nhà họ Đào, dù nói một giọt máu đào hơn ao nước lã nhưng dù sao vẫn còn xa lạ. Sau khi thi đỗ đại học, cậu hiếm khi ở nhà, xét cho cùng thiếu đi nền tảng tình cảm lâu năm, khó lòng yêu cầu con phải giống những đứa trẻ trong gia đình bình thường khác.
Vậy nên bao năm nay, nhà họ Đào luôn giữ thái độ “chăn thả” với Đào Tây Hữu, gửi tiền đều đặn, quan tâm ân cần nhưng không ép buộc con phải về nhà.
Cả nhà đều hi vọng có thể dốc hết sức bù đắp những ấm áp mà Đào Tây Hữu từng thiếu thốn, nào ngờ sau cùng cũng chính cậu dũng cảm đứng ra giúp đỡ gia đình.
Đây là nỗi lòng Đào Gia Vượng canh cánh bấy lâu. Dù Đào Tây Hữu cứ bảo là vì bản thân mình thôi, nhưng mỗi lần nhà họ Đào nhận được lợi ích thực chất nhờ mối quan hệ với nhà họ Bùi, chú vui thì vui thật đấy, nhưng đồng thời lại mang cảm giác mắc nợ, như thể đã hy sinh con trai mình.
Đào Tây Hữu cúi xuống nhìn vào mắt Đào Gia Vượng, hiểu rõ tâm tư của chú. Cậu thoải mái đấm nhẹ vào vai chú, “Không phải lo đâu, con sống tốt lắm thật mà. Ba, con nói cho ba biết nhé, con thích Bùi Hạc Kinh lắm, giờ còn đang cố gắng để yêu đương với anh ấy cơ!”
Nghe vậy, lông mày Đào Gia Vượng nhăn tít lại, đủ để kẹp bẹp dí ruồi muỗi luôn. Chú chỉ càng sầu não thêm, “Con trai, giống ban đầu con nói đó, con muốn mượn đà của Bùi Hạc Kinh để tiến lên cao hơn, nhắm đến tiền tài, quan hệ gì cũng được, nhưng tình cảm thì… Giờ Bùi Hạc Kinh còn trẻ, Bùi Tuyên sẵn sàng buông lỏng để cậu ta chơi bời, nhưng về sau chắc chắn phải bắt cậu ta kết hôn, con đừng để mình lún sâu mà mê muội đấy…”
Vốn dĩ cái chiêu dựa hơi để trèo cao này cũng khó duy trì lâu dài, đây là nhận thức chung của tất cả mọi người ngay từ đầu.
“Ba ơi ba đừng nóng ruột làm gì, con tự mình chuẩn bị tinh thần rồi.” Đào Tây Hữu nghĩ đơn giản, nói một cách nhẹ tênh, “Nếu yêu đương bất thành thì chờ thiếu gia Bùi chán ngấy không cần con nữa, con chuồn êm là được, đằng nào nhà mình cũng đã lời to rồi, đúng không?”
Đào Gia Vượng còn muốn nói thêm nhưng phía Đào Vĩ đang bận rộn khiêng hoa, Đào Tây Hữu bèn giục chú sang đấy hỗ trợ.
5 giờ đúng, người nhà họ Lý từ từ có mặt.
Vào đến nơi, Lý Tuyết Đình không kìm được bịt miệng, mắt đẫm lệ. Nhưng bố mẹ chị đằng sau thì mặt mày trầm trọng, có vẻ kém vui.
Trong ánh mắt khích lệ từ gia đình và bạn bè, Đào Vĩ quỳ một gối xuống trước Lý Tuyết Đình, người chỉ vừa mới tới nơi. Bàn tay cầm bó hoa cứ run rẩy vì hồi hộp.
“Tuyết Đình, anh đã viết tới sáu, sáu bản nháp cho buổi cầu hôn hôm nay, nhưng bây giờ anh quên hết rồi. Anh… cảm ơn em đã chấp nhận yêu anh, chờ anh.”
Đào Vĩ nhìn vào mắt Lý Tuyết Đình tha thiết, nghẹn ngào kể lại từng kỷ niệm nhỏ nhặt suốt quãng thời gian hai người bên nhau, “Em là cô gái tuyệt vời nhất trên đời. Có lẽ, có lẽ anh chưa đủ ưu tú, nhưng anh sẽ luôn, luôn luôn phấn đấu để em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất. Tuyết Đình, anh yêu em, em có đồng ý lấy anh không?”
Giữa khoảnh khắc này, một bông tuyết trắng tinh khiết lấp lánh tia sáng mong manh, nhẹ nhàng đáp xuống đúng bó hoa hồng Đào Vĩ đang cầm trên tay, tựa như một ngôi sao trời rực rỡ.
Không rõ ai thốt lên tiếng cảm thán, “Oa, tuyết đầu mùa kìa!”
Lý Tuyết Đình giờ đã đẫm lệ từ lâu, đôi mắt chỉ còn in bóng hình người yêu đang quỳ gối. Chị lau nước mắt cười bảo: “Anh làm em sợ hết hồn, chuyện của chúng mình cứ vướng mắc mãi chẳng có kết quả, em cứ sợ anh sắp từ bỏ mất rồi, lo lắng mất cả ngủ, thậm chí… Cảm ơn anh, A Vĩ, em đồng ý!”
Đào Vĩ đeo nhẫn vào cho chị, hai người ôm nhau òa khóc.
Trong lúc ấy, tuyết đã rơi dày hơn, những bông tuyết hệt như cánh hoa nữ thần rải xuống. Mắt Đào Tây Hữu cũng cay xè, cậu phải đưa tay dụi mắt.
“Được rồi! Nghi lễ đã xong xuôi, mọi người cùng vào trong đi, anh Lý, chị, bên này ạ!” Đào Gia Vượng nâng tay cười dẫn đường.
Tất cả đều lần lượt quay bước vào nhà ngắm tuyết, chỉ mỗi bố mẹ Lý Tuyết Đình đứng sững tại chỗ. Nếu không phải do nhận được tin tức tiết lộ từ trước là Bùi Hạc Kinh sẽ dự buổi cầu hôn thì tuyệt nhiên họ sẽ không chịu đến đây.
Mặt bố Lý u ám, ông ta đoán thầm rằng tất cả đều là âm mưu của Đào Gia Vượng, cố tình tung tin Bùi Hạc Kinh sẽ đến để gài họ có mặt, làm chứng xác nhận cho chuyện Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình. Hừ, chẳng qua mới cầu hôn chứ đã cưới xin gì đâu, mọi việc đều có thể thay đổi.
Hai vợ chồng này đứng bất động khiến mọi người cũng ngần ngừ theo, Trịnh Giai Tuệ đành cười xòa lại gần mời thêm lần nữa.
Nhưng vợ chồng nhà họ Lý cứ khoanh tay cau mày, trông cứ như định bỏ về.
Nhất thời bầu không khí trở nên cứng đờ, đầy lúng túng.
Bỗng Đào Tây Hữu cao giọng gọi, “Bùi Hạc Kinh, bên này!”
Cái tên vang lên khiến tất cả phải giật mình trong lòng, đồng loạt ngẩng phắt đầu, phóng tầm mắt về phía trước.
Gió se se cuốn theo những bông tuyết sượt qua vành tai, dường như có một lớp kính nhám mờ đang bao phủ lên toàn bộ khoảnh rừng. Một bóng dáng cao ngất xuất hiện giữa màn tuyết, từ tốn bước về phía này.
Bùi Hạc Kinh mặc bộ vest đen, khoác thêm chiếc áo măng tô cùng tông màu. Anh lại gần, Đào Tây Hữu mới thấy có cả những hạt băng li ti đọng trên lông mi anh, trông chẳng khác nào bông sơn trà giữa tuyết, trong trẻo, cao quý, xinh đẹp tuyệt trần.
Vợ chồng nhà Lý ngây ngẩn sững người. Họ từng nhìn thấy Bùi Hạc Kinh xa xa ở mấy bữa tiệc tối, chỉ có điều xã hội thượng lưu cũng chia tách thứ bậc, không thuộc cùng một đẳng cấp thì cơ bản khó lòng tiếp cận.
Chỉ giây lát sau, Bùi Hạc Kinh đã đến chỗ đám đông. Anh đứng lại cạnh Đào Tây Hữu, chào hỏi Đào Gia Vượng và Trịnh Giai Tuệ trước, giọng không quá nhún nhường nhưng hoàn toàn chẳng có vẻ kiêu ngạo, “Cháu chào cô chú, lần đầu gặp mặt, cháu là Bùi Hạc Kinh.”
Thái tử sống sờ sờ đứng ngay trước mắt, tim Đào Gia Vượng đập dồn dập nhưng chú phải trấn tĩnh tinh thần, nở nụ cười thân thiện, cùng lúc với Trịnh Giai Tuệ, “Cậu Bùi, chào cậu!”
“Cô chú gọi cháu là Hạc Kinh được rồi ạ.” Khóe môi Bùi Hạc Kinh thấp thoáng một nụ cười rất nhẹ, không hề có vẻ xa cách ngàn dặm như lời đồn. Anh quay đầu nhìn sang Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình bên cạnh.
“Chào, chào anh.” Đào Vĩ thực sự không hay biết chuyện Bùi Hạc Kinh tham dự hôm nay, bất ngờ cạn sạch vốn từ ngữ. Nhưng phải công nhận đúng là ngoại hình của người này cực kỳ anh tuấn, thảo nào đứa em nhà mình mới gặp đã vấn vương rồi. “Tôi, là anh cả của Tiểu Hữu, đây là vợ chưa cưới của tôi.”
“Anh cả.” Bùi Hạc Kinh bèn gọi theo ngay, “Chị dâu, chúc mừng.”
Một tiếng chị dâu gói gọn một lượng thông tin cực lớn, vừa cho thấy vị trí của Đào Tây Hữu trong lòng Bùi Hạc Kinh, vừa thể hiện sự công nhận và tôn trọng của Bùi Hạc Kinh dành cho nhà họ Đào.
Lý Tuyết Đình mắt vẫn còn đỏ hoe, chị chân thành gật đầu nhẹ với Bùi Hạc Kinh, “Cảm ơn.”
“Dọc đường gặp chút chuyện nên đến muộn chút.” Bùi Hạc Kinh nói trong lúc quay qua nhìn Đào Tây Hữu, như thể đang giải thích với cậu.
“Hầy, không sao không sao.” Đào Tây Hữu xua tay lia lịa, chợt cậu kiễng chân lên thì thầm sát tai anh: “Anh xuất hiện đúng lúc quá, ngầu không thể tả luôn!”
Tuyết rơi tán loạn, phấp phới, càng lúc càng lớn. Đào Gia Vượng vội vàng hô hào mọi người vào trong nhà. Lần này chưa cần giục giã, vợ chồng nhà Lý đã tự giác di chuyển ngay.
Bên trong phòng rộng rãi ấm áp, chuẩn bị đầy đủ các loại đồ ăn nhẹ và thức uống, mọi người ngồi quây quần cùng nhau ngắm tuyết.
Sự xuất hiện của Bùi Hạc Kinh khiến thái độ vợ chồng nhà họ Lý thay đổi 180 độ. Hiện giờ gương mặt cả hai ngập tràn nụ cười, họ nhiệt tình trò chuyện với Đào Gia Vượng, mắt thì cứ chốc chốc lại ngó sang Bùi Hạc Kinh đang ngồi cạnh đó.
Thực sự Đào Gia Vượng cũng không chịu nổi ánh nhìn khao khát sáng rực từ họ, nghĩ bụng thôi thì vì Lý Tuyết Đình, sau này thành thông gia rồi cũng phải qua lại đàng hoàng, bèn gồng mình lên bắt chuyện với Bùi Hạc Kinh: “Hạc… Hạc Kinh à, ban nãy tuyết lớn quá nên chưa kịp giới thiệu, đây là bố mẹ nhà Tuyết Đình.”
Tầm mắt Bùi Hạc Kinh chuyển từ phong cảnh ngoài cửa sổ sang, đầu tiên anh nhìn Đào Gia Vượng rồi chậm rãi ngó sang gương mặt bố Lý, giây lát sau mới đáp: “Ông Lý, bà Lý.”
Xét tuổi tác thì Bùi Hạc Kinh nhỏ hơn, nhưng xét địa vị thì tất cả mọi người có mặt ở đây đều không đủ tầm để “bằng vai phải lứa” với anh, anh không cần nể nang bất kỳ ai.
Cách xưng hô xã giao xa lạ khiến nét mặt bố Lý hơi sững lại. Ông ta vội cười phụ họa, “Hạc Kinh, chào cậu, đừng khách sáo, chẳng bao lâu nữa là thành người một nhà cả.”
Trước đây còn dây dưa, miễn cưỡng xa lánh, giờ thì vội vàng chạy lại bắt quàng làm họ. Đào Tây Hữu không nhịn được thầm đảo mắt trong lòng.
Nghe lời bố Lý nói, Bùi Hạc Kinh tỉnh bơ gật đầu, “Ngóng chờ tin vui.”
Dứt lời, vợ chồng họ Lý càng phấn khởi thêm, bắt đầu chủ động đề cập đến mấy chi tiết lễ cưới với Đào Gia Vượng, Trịnh Giai Tuệ.
Trong phòng đông đúc, người lớn bàn bạc công chuyện còn đám trẻ nhỏ dạt vào một góc chơi trò chơi. Có điều tầm mắt của tất cả mọi người đều ngẫu nhiên liếc sang chỗ Bùi Hạc Kinh. Tuy không ác ý gì nhưng những ánh nhìn tò mò, dò xét ấy vẫn khiến Đào Tây Hữu hơi bồn chồn.
“Mình sang phòng khác đi!” Cậu kéo lấy Bùi Hạc Kinh, lẳng lặng hé cửa rồi chuồn mất.
Sắc trời bắt đầu tối dần, tuyết cũng đã tích thành một lớp mỏng, giẫm lên nghe lộp bộp, lách tách.
Đào Tây Hữu dẫn Bùi Hạc Kinh sang một căn nhà gỗ. Lò sưởi đang đốt củi, cháy hừng hực, ngọn lửa bùng lên chỗ than, tóe tia lửa tí tách, quầng sáng màu cam dịu dàng rọi lan khắp mặt tường.
“Ây da mệt chết đi được!” Đào Tây Hữu cởi áo khoác lông vũ ngửa người nằm phịch xuống chiếc sofa trải chăn nhung san hô, vẫy tay gọi Bùi Hạc Kinh, “Lại đây ngồi mau, hôm nay cảm ơn anh nhiều lắm đó!”
Rừng rậm cực kỳ yên tĩnh, dường như trận tuyết lớn đã ngăn cách căn nhà gỗ với thế giới ngoài kia, khiến tâm trí người ta vô thức thả lỏng.
Bùi Hạc Kinh không đáp, anh cởi áo măng tô ra treo sang một bên rồi ngồi xuống cạnh Đào Tây Hữu, đôi chân dài duỗi thẳng thoải mái, vô cùng dễ chịu.
Bùi Hạc Kinh ngắm tuyết, còn Đào Tây Hữu thì đăm đăm nhìn anh.
“Nhìn gì thế?”
“Ngắm anh đẹp.”
Bùi Hạc Kinh liếc Đào Tây Hữu một cái, có vẻ rất cạn lời.
“Thật mà!” Đào Tây Hữu nhúc nhích dịch lại gần vai Bùi Hạc Kinh, giọng điệu mê mẩn, lông mi chớp chớp, “Tôi có quá ít dịp được thấy anh cười, hóa ra anh cười lên lại đẹp đến thế này.”
Bùi Hạc Kinh lẳng lặng nhìn Đào Tây Hữu, không lên tiếng.
Đợt đầu, người trước mặt làm gì cũng phải dè dặt, rón rén quan sát thái độ của anh. Chẳng hiểu từ khi nào mà Đào Tây Hữu dần mạnh dạn hơn hẳn.
Sẽ gọi thẳng họ tên anh, thỉnh thoảng nằm ngủ gác cả chân lên người anh, sẽ chuẩn bị sẵn thuốc bổ dạ dày cho anh hằng ngày, sẽ chờ anh cùng ăn cơm, cùng nghỉ ngơi…
Bỗng Bùi Hạc Kinh nhận ra, lằn ranh đỏ của anh đã bị Đào Tây Hữu giẫm nát từ bao giờ không hay.
“Uầy, tuyết đầu mùa lãng mạn thật đấy.” Đào Tây Hữu thình lình cắt đứt dòng suy tư của Bùi Hạc Kinh. Cậu gác cằm lên vai Bùi Hạc Kinh, đôi mắt trong veo tận đáy, đủ để quan sát trọn tất thảy. Trước kia là thấy rõ những chiêu trò cỏn con, nay thì trông rõ lòng mến mộ.
“Bùi Hạc Kinh, hay là mình yêu nhau đi?”
Rõ ràng đôi mắt ấy rất trong trẻo nhưng Bùi Hạc Kinh lại thấy như đang lún sâu vào. Anh quay sang phía khác, “Chỉ vì tôi xử lý Trương Văn Lương giúp cậu? Giúp anh cậu sao? Cậu nên phân biệt rõ đâu là cảm động, đâu là thích.”
“Đấy là một trong các yếu tố dẫn đến sự thích thú.” Đào Tây Hữu lắc đầu bảo: “Nhưng tôi thích anh không chỉ bởi thế. Anh hỏi lý do cụ thể thì tôi cũng chẳng trả lời được đâu. Tôi chỉ biết lần đầu nhìn thấy anh tim tôi đã loạn nhịp, mất kiểm soát rồi.”
Bùi Hạc Kinh vẫn không có biểu cảm rõ rệt nhưng anh cũng không đẩy cậu ra. Hôm nay Đào Tây Hữu quá hớn hở nên bạo dạn thêm chút nữa. Hai tay cậu ôm lấy gương mặt sắc sảo mà cậu thương nhớ kia.
“Anh cô đơn quá Bùi Hạc Kinh, để tôi yêu anh nhé.”
Dứt lời, cậu hôn lên môi Bùi Hạc Kinh.