Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 24: Tuyết rơi
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Môi Bùi Hạc Kinh giống hệt bản thân anh, hơi lạnh lẽo nhưng lại mềm mại ngoài dự liệu. Khoảnh khắc chạm vào nó, Đào Tây Hữu cảm giác thời gian như ngừng trôi, chỉ còn hơi thở và nhiệt độ đôi bên đang quấn quýt lấy nhau.
Tim đập càng lúc càng nhanh, càng lúc càng dồn dập.
Cả hai đều đang mở mắt, bóng người đối diện phản chiếu rõ nét trong con ngươi. Đào Tây Hữu vô cùng căng thẳng nhưng vẫn không thể kìm lòng say đắm.
Đúng là cậu hơi bốc đồng, cậu cũng đã mường tượng trước cảnh khả năng cao Bùi Hạc Kinh sẽ đẩy cậu ra, ấy vậy mà không hề. Tuy chưa được đáp lại nhưng tình thế hiện giờ đã đủ động viên Đào Tây Hữu lắm rồi.
Cậu thử hé miệng cắn môi trên của Bùi Hạc Kinh, nhắm mắt lại khẽ liếm.
Đống tuyết dày cộp trên cành cây ngoài nhà bỗng nhiên rơi đổ, phát ra tiếng động trầm đục.
Bùi Hạc Kinh nhớ tới con cún con hồi bé từng nuôi, con Samoyed trắng tuyết tên là Táo. Nó toàn thè cái lưỡi ướt nhẹp ra liếm lòng bàn tay anh, cực ngoan, cực mềm.
Anh cứ về nhà là hai mắt của Táo sẽ tia ngay thấy anh, sáng quắc như kim cương, mang theo sự quý mến dựa dẫm không một toan tính.
Suốt 26 năm nay, cuộc đời Bùi Hạc Kinh chẳng khác nào chiếc đồng hồ chuẩn xác. Anh đo lường mặt lợi hại của mỗi quyết sách, tuần tự lần lượt, kín kẽ từng giây. Song giờ phút này đây, thời gian bị kéo giãn ra, đứng yên, kim đồng hồ trong anh cũng bắt đầu sai lệch.
Lý trí biến thành chiếc đồng hồ cát, chậm rãi chảy cạn theo chuỗi nhịp tim đập liên hồi. Đúng vào khoảnh khắc hạt cát cuối cùng buông rơi, Bùi Hạc Kinh bất ngờ nắm lấy vai Đào Tây Hữu, đẩy cậu ngã ngửa xuống sofa.
Hai người chợt tách nhau ra, Đào Tây Hữu ngạc nhiên mở mắt, tưởng Bùi Hạc Kinh tức giận. Nào ngờ ngay giây tiếp theo, một bàn tay bóp lấy cổ cậu, Bùi Hạc Kinh cúi mình nhắm thẳng tới môi cậu, anh khép mắt áp sát lần nữa.
Bầu không khí bỗng trở nên đặc quánh, hơi thở của Bùi Hạc Kinh sượt ngang cánh môi, từ từ tăng nhiệt bỏng cháy. Có một giây tai Đào Tây Hữu cứ ù ù vọt lên, máu ồ ạt chảy qua vành tai bao trùm tất thảy, ngay đến hô hấp cũng bị cướp mất.
Nhưng chỉ tiếp xúc vậy thôi chưa đủ, Đào Tây Hữu lấy hơi chốc lát rồi thử há miệng, song Bùi Hạc Kinh vẫn ngậm môi dưới cậu mút mát bừa bãi vài lượt, chậm chạp mãi chưa tiến tới bước tiếp theo.
Đào Tây Hữu khựng lại trong bụng, hé mắt ti hí, một phỏng đoán hoang đường âm thầm nổi lên:
Bùi Hạc Kinh không biết cách hôn.
Đây là cháu trai trưởng đích tôn nhà họ Bùi, sinh ra đã ngậm thìa vàng trên ngai của cải quyền thế, anh sở hữu mọi thứ người thường khó lòng tưởng tượng ngay từ tận giây phút chào đời.
Anh có thể buông thả chơi bời phạm lỗi thỏa thích, có thể thăm dò mọi ngóc ngách mà người bình thường dè dặt, cẩn trọng không dám bước sai, bởi sẽ có người theo sau lo liệu thay anh.
Vốn dĩ Đào Tây Hữu tưởng Bùi Hạc Kinh ít ham muốn do tính cách tương đối lãnh đạm thôi, chứ hoàn toàn chưa bao giờ nghĩ là Bùi Hạc Kinh còn không có kỹ thuật hôn nữa.
Liệu có phải vậy nghĩa là…
Môi chợt đau nhói, sự mất tập trung của Đào Tây Hữu khiến Bùi Hạc Kinh bất mãn. Anh hơi nâng mắt, đáy mắt là màu mực ngưng đọng chồng chất. Ánh nhìn tối đen hệt loài dây leo mon men bao bọc quấn lấy trái tim tự bao giờ chẳng hay, Đào Tây Hữu chỉ biết tim mình gần như đã ngừng đập.
Tay Bùi Hạc Kinh khẽ vận sức, Đào Tây Hữu càng khó thở, phải há miệng to hơn, thành ra lại thuận lợi cho Bùi Hạc Kinh xâm lăng triệt để.
Đào Tây Hữu bật tiếng ư hừ, cậu không ngờ Bùi Hạc Kinh bình thường lạnh nhạt lại sở hữu khía cạnh chiếm đoạt, mạnh mẽ đến thế, cứ như thể vẻ ngập ngừng lúc đầu chỉ là vờ vịt thôi.
Răng môi đụng chạm, Bùi Hạc Kinh đuổi theo đầu lưỡi cậu, nuốt trọn toàn bộ những tiếng nghẹn ngào, vụn vỡ của cậu.
Ngoài kia tuyết trắng rào rào mà nhiệt độ trong phòng thì tăng vọt dữ dội. Hôn hít một hồi xong, cái tay Đào Tây Hữu bắt đầu rục rịch muốn hành động, mấy lần luồn vào cổ áo Bùi Hạc Kinh, cuối cùng bị giữ lại.
Bùi Hạc Kinh thả bên tay đang bám ở cổ Đào Tây Hữu ra, trông thấy cổ đối phương đã hằn ít vết đỏ. Anh điều hòa nhịp thở chốc lát rồi mới lỏng nốt cái tay còn lại đang nắm lấy Đào Tây Hữu.
Nụ hôn của hai người từ đụng chạm nhẹ nhàng đã tiến triển tới khâu bám đuổi ráo riết đầy ăn ý, giờ lại đột ngột đứt ngang. Ánh mắt Đào Tây Hữu vẫn còn đang mê mẩn, cổ áo len lệch hẳn sang để lộ ra nửa bên xương đòn.
“Sao thế?” Giọng Đào Tây Hữu lè nhè, khàn khàn, cậu liếm môi mình vẻ chưa thỏa mãn lắm.
Bùi Hạc Kinh liếc nhìn cậu rồi cúi xuống chỉnh trang lại quần áo mình, sau đó anh ngồi thẳng người lên, quay về trông ra phía cửa sổ.
“Anh cũng là…” Đào Tây Hữu ngồi dậy theo, cẩn thận hỏi: “nụ hôn đầu à?”
Khung cảnh bông tuyết phấp phới chiếu vào đáy mắt Bùi Hạc Kinh, anh cất lời đáp một câu hoàn toàn không liên quan: “Tôi không hiểu yêu là gì, cũng chưa bao giờ có kế hoạch yêu đương cả.”
Hàng mi chợt rung rung thật mạnh, con ngươi giống ánh mắt mơ hồ khiến tất thảy trước mắt Đào Tây Hữu bỗng chốc trở nên trống rỗng. Cậu nhớ ra Bùi Hạc Kinh đang trả lời câu nói đằng trước nụ hôn.
Nhưng nếu không thích chút nào, vậy tại sao lại giúp đỡ cậu nhiều đến vậy? Ngay trong cái gọi là hợp tác, Bùi Hạc Kinh cũng đứng ở vị thế bề trên cao vời vợi, chỉ cần ban phát chút lợi ích là đủ.
Song anh lại cứ đích thân ra mặt, tự tay can thiệp vào biết bao nhiêu việc, rồi còn nhường nhịn, dung túng cậu đủ điều. Chẳng lẽ tất thảy đều chỉ là diễn kịch thôi sao?
Nếu mọi thứ ở nhà họ Bùi đều là đóng giả vậy vừa nãy thì sao? Tại sao không cự tuyệt nụ hôn của cậu?
Đào Tây Hữu rũ mi, cảm giác hẫng hụt dâng trào sâu thẳm trong lòng. Đúng thật, số người thích Bùi Hạc Kinh nhiều không đếm xuể, những tình cảm anh từng nhận đa dạng đến cả trăm ngàn kiểu, khó có điều gì đủ sức khiến anh rung động thêm nữa.
Cơn buồn bã thoáng vơi bớt, Đào Tây Hữu chuyển sang an ủi bản thân, hôn được đã là lời rồi, sau này tha hồ mà khoe khoang, bốc phét mấy chục năm không hết.
Cái đầu Đào Tây Hữu còn đang suy nghĩ vẩn vơ, lung tung một đống mà rơi vào mắt Bùi Hạc Kinh lại là hình ảnh cậu rụt vai, hai tay nắm chặt chiếc chăn nhung, miệng mím chặt như thể gặp phải nỗi ấm ức lớn đến nhường nào, sắp òa khóc ngay lập tức.
Rõ ràng tuyết đổ bên ngoài nhà mà người trước mắt lại cảm thấy lạnh cóng đến đau lòng.
Bùi Hạc Kinh ngắm mấy giây rồi duỗi ngón trỏ ra, cong gập vào khẽ cọ vào má phải Đào Tây Hữu, nhẹ nhàng hệt lông vũ sượt ngang. Đúng như tưởng tượng, da Đào Tây Hữu mịn màng chẳng khác nào trứng gà bóc.
Động tác giống lỡ kích hoạt phải công tắc nào đó, người đang cúi gục thình lình hất đầu ngửa mặt nhìn Bùi Hạc Kinh bằng đôi mắt thật to, ngỡ ngàng ngạc nhiên, xen lẫn cả ít tung tăng.
Tự dưng Bùi Hạc Kinh nhận ra bản thân thích đôi mắt này, dường như khi nó nhìn mình chăm chú, mình cũng trở nên rực rỡ hơn.
Đào Tây Hữu thật khác, giữa thế giới trắng muốt hiện giờ cậu là sự hiện diện còn sôi nổi hơn cả ngọn lửa.
“Nhưng em có thể là ngoại lệ.” Khóe môi Bùi Hạc Kinh cong lên nhè nhẹ, “Đào Tây Hữu, tôi nghĩ đối với tôi thì em cũng là điều đặc biệt.”
Nhớ lại ngày hè xa xôi ấy, nhiệt độ oi bức ở nghĩa trang khiến người ta khó chịu, vậy mà Bùi Hạc Kinh vẫn lặng lẽ lắng nghe một thanh niên xa lạ lẩm bẩm mãi không thôi.
Tiếng tim đập mạnh đến mức đau cả màng nhĩ, Đào Tây Hữu bắt đầu run rẩy cực khẽ. Tình cảm yêu mến, theo đuổi của cậu rất mãnh liệt và lộ liễu, nhưng thay vì viễn cảnh được ở bên nhau thì cậu hay tưởng tượng tới việc bị từ chối xong nên cải thiện bản thân như thế nào nhiều hơn. Cậu chưa từng nghĩ Bùi Hạc Kinh sẽ đáp lại mình nhanh đến vậy.
Cảm giác như thể bất chợt rơi vào một giấc mộng ngọt ngào, xung quanh đều được phủ một lớp màu hồng. Đào Tây Hữu chỉ sợ nhỡ thổi phù một hơi thôi, tất cả sẽ tan biến mất, thế là cậu hỏi lại bằng giọng lí nhí, gần như thì thầm vì không dám tin: “Em bị ảo giác à? Ý anh nói câu này tức là nhận lời em đúng không? Chúng ta yêu nhau thật sao?”
Đào Tây Hữu quá trẻ trung hồn nhiên, kể cả biểu cảm ngu ngơ thế xuất hiện ở cậu thì Bùi Hạc Kinh cũng chỉ thấy đáng yêu kiểu gì.
Giống cún con thật sự.
Thế là Bùi Hạc Kinh hơi cúi người, chạm nhẹ một cái lên môi cún con, “Em phải ngoan vào.”