Chương 26: Đồ chơi

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong văn phòng tổng giám đốc ở tầng cao nhất tòa nhà trụ sở Khôn Nguyên, một người đàn ông cao lớn mặc bộ vest xanh đậm đang đứng trước vách kính. Từ độ cao cả trăm mét, cả thành phố như một sa bàn khổng lồ trải rộng dưới chân.
“Hạc Kinh, dự án tôi vừa nói lúc nãy ông thấy thế nào?” Người đàn ông nhét hai tay vào túi, quay lại gọi.
Đó là một gương mặt đầy sức hút nhưng có phần hơi “đểu”, xương lông mày cao vút, đôi mắt hẹp dài, phần đuôi hất lên toát ra vẻ đa tình.
Bùi Hạc Kinh cầm chiếc bút máy chất liệu bạc, cổ tay cử động nhẹ, ngòi bút lướt trên những đường cong thanh thoát, phóng khoáng, “Tuy sẽ mất nhiều thời gian, cần đầu tư lớn nhưng tôi có hứng thú.”
“Ha ha ha ha!” Người đàn ông cười phá lên, “Tôi biết ngay ông có để ý mà.”
Bùi Hạc Kinh cũng cười nhạt, “Lần này về định ở bao lâu?”
“Không quay lại nữa.” Thẩm Lĩnh nhún vai, đi ra sofa ngồi xuống, “Ông cũng biết sức khỏe ông cụ kém đi đấy, kiên quyết bắt tôi về cưới vợ. Không hiểu nổi các cụ thật, anh cả tôi cưới rồi, cha đã bế cháu mấy năm liền rồi mà giờ vẫn ép tôi phải cưới vợ mới chịu yên tâm.”
“Ông có thích phụ nữ đâu cơ chứ.” Bùi Hạc Kinh vừa nói vừa chuyển sang nhìn máy tính.
“Ông cũng thế còn gì? Bây giờ ở Ninh Tân có ai không biết ông giấu mỹ nhân trong nhà!” Thẩm Lĩnh vừa hay nhìn thấy dấu vết trên cổ Bùi Hạc Kinh, cười trêu, “Diễn giả thành tình thật rồi sao?”
Bùi Hạc Kinh gõ bàn phím nhoay nhoáy, không phủ nhận.
“Uầy!” Thẩm Lĩnh khá thảng thốt, “Vạn tuế nở hoa thật sao? Cậu nhóc kia mà cưa đổ được ông thì cũng giỏi thật đấy chứ. Nhưng liệu ông cụ có đồng ý không? Sớm muộn gì chẳng bắt ông phải cưới.”
“Tôi sẽ không kết hôn với phụ nữ.” Bùi Hạc Kinh nêu rõ quan điểm.
Thẩm Lĩnh thở dài, lập trường của gã và Bùi Hạc Kinh khác nhau.
Bùi Hạc Kinh đã xác định sẽ không thay đổi, không ai có thể khiến anh khuất phục. Nhưng Thẩm Lĩnh thì thấy kể cả kết hôn cũng có thể thỏa thuận với nhà gái rằng ai sống cuộc đời của người nấy, như vậy mới là đôi bên cùng có lợi.
“Thôi thôi, bàn chuyện nghiêm túc đi.” Thẩm Lĩnh điều chỉnh lại nụ cười ngông nghênh bất cần, “Tôi cho người tiếp cận thử hai người liên quan đến vụ việc năm ấy rồi, nhưng họ cứ như đã bị ai đó cảnh cáo từ trước, dù thế nào cũng không chịu hé răng. Rốt cuộc ngày xưa con út nhà họ Kỷ với bố ông mâu thuẫn gì thế? Có dính đến mạng người à?”
“Chưa chắc.” Bùi Hạc Kinh đan hai tay đặt bên môi, khuỷu tay chống bàn, anh suy tư giây lát: “Đằng sau nhà họ Kỷ, dường như có một bàn tay vô hình luôn tìm cách ngăn cản tôi điều tra.”
Nếu không, chỉ riêng nhà họ Kỷ đã không đủ sức khiến anh phải tốn nhiều thời gian đến vậy.
Thẩm Lĩnh thoáng trầm ngâm rồi bỗng đập tay cái tách, “Tôi biết rồi, nếu đã có bàn tay vô hình muốn che chở chúng thì tôi cũng tận dụng một bàn tay vô hình khác để xử lý chúng. Bên ông tạm thời dừng lại đã để chúng lơ là cảnh giác, mấy chuyện 'vùng xám' cứ để tôi lo, đảm bảo sẽ điều tra rõ ràng ngọn nguồn cho ông.”
*
Đào Tây Hữu ở lại nhà Hướng Bành Bành mãi, hai người uống rượu và thi nhau góp lời nguyền rủa gã đàn ông tồi tệ kia sẽ không được chết yên ổn.
Đến tận lúc Bùi Hạc Kinh về nhà không trông thấy bóng dáng quen thuộc đâu, phải gọi điện cho cậu.
Đào Tây Hữu giật mình thon thót, tỉnh cả rượu, cậu dìu Hướng Bành Bành đã say khướt lên giường nằm nghỉ rồi vội vã chạy về nhà họ Bùi như một cơn gió.
Tới nhà chính, vì vội vã nên cậu đi đường tắt, người ướt đẫm mồ hôi. Ai ngờ vào phòng lại bị chê bai và xa lánh.
“Hôi rình.” Vẻ mặt Bùi Hạc Kinh không được vui vẻ cho lắm, anh không cho Đào Tây Hữu đến gần, rồi xoay người định bỏ sang phòng làm việc.
“Ơ kìa!” Đào Tây Hữu vội níu chặt cánh tay anh, “Bạn em thất tình mà, em chỉ mới ăn lẩu mala với cậu ấy rồi nhấm nháp một chút thôi.”
Chưa nói còn đỡ, nghe thế xong Bùi Hạc Kinh lập tức nhíu mày, “Lẩu mala sao, tối qua em vừa làm gì mà em không biết tự giác à?”
“Ôi dào, có sao đâu, tại lâu lắm lắm lắm rồi em chưa ăn nên mới thòm thèm thôi mà.” Nói đoạn, Đào Tây Hữu còn vỗ mông vài cái, “Em làm bằng sắt thép, không lo đau đâu.”
Việc ba hoa mà không chuẩn bị trước kịch bản thì phải trả giá đắt thảm thương. Sáng hôm sau Đào Tây Hữu gào thét thảm thiết trong nhà vệ sinh khiến Bùi Hạc Kinh lại rời nhà muộn vì bôi thuốc cho cậu.
May mắn thay, thuốc của Trương Ngọc hiệu quả thần kỳ, hai tiếng trôi qua Đào Tây Hữu đã dễ chịu hẳn. Cậu mò xuống tầng dưới, vào bếp tìm hoa quả ăn.
Quả quýt nhỏ vàng ươm, cậu cắn một miếng rồi nuốt trọn cả quả, nước tứa ra đầy miệng. Đào Tây Hữu ôm lấy một ít, vừa quay người lại thì giật mình thót tim, suýt ngất.
“Ông… Bùi ạ.”
Bùi Tuyên chống gậy, liếc cậu một cái đầy sâu xa, khó lường rồi tiếp tục đi sang phòng khách.
Đào Tây Hữu ngó nghiêng trái phải, bất đắc dĩ bỏ quýt xuống, cũng bước vào theo cùng hướng.
Dù ngày nào cũng ở nhà họ Bùi nhưng thực tế số lần Đào Tây Hữu gặp Bùi Tuyên vẫn rất ít.
Sức khỏe Bùi Tuyên không tốt, việc ăn mặc ở đều cần người chăm lo riêng. Thỉnh thoảng lắm Đào Tây Hữu mới thấy ông cụ trong bữa tối, song thường thì Bùi Tuyên xem cậu là không khí, cậu cũng ung dung tự tại.
Thế nhưng, dường như hôm nay Bùi Tuyên cố tình tìm gặp cậu.
Đào Tây Hữu sang tới phòng khách, quả nhiên Bùi Tuyên đã ngồi nghiêm nghị trên sofa.
“Thoáng cái mà cậu đã ở nhà họ Bùi được gần nửa năm rồi.” Bùi Tuyên bưng chén trà, cúi đầu thổi nhẹ, cất tiếng trước: “Ngay lúc nãy thôi, Hạc Kinh dặn bác Trịnh về sau dọn thêm góc bếp cho cậu, nấu riêng các món cậu thích.”
Đào Tây Hữu khẽ giật giật trán, cậu không hề hay biết vụ này, chắc là do tối qua cậu kêu thèm lẩu mala nên Bùi Hạc Kinh nhớ.
Đồ ăn nhà họ Bùi làm thanh đạm, ăn ít còn ngon chứ lâu dần Đào Tây Hữu bắt đầu cực kỳ muốn ăn gì cay cay.
Lúc này nghe Bùi Tuyên nói vậy Đào Tây Hữu vừa cảm động lại vừa thấp thỏm, cậu không rõ Bùi Tuyên nhận định đây là dấu hiệu tốt hay xấu.
Bùi Tuyên nhấp một ngụm trà rồi đặt chén sang một bên, ánh mắt uy nghiêm của ông xoáy thẳng vào Đào Tây Hữu, ông chậm rãi nói: “Suốt thời gian vừa rồi Hạc Kinh đã thay đổi nhiều, ngay bác Trịnh cũng bảo thằng bé có vẻ bình dị gần gũi hơn, thậm chí giờ nó còn biết quan tâm cậu nữa.”
Những thời điểm không biết nói gì thì cứ cười bừa là được, Đào Tây Hữu nhớ kỹ lời dặn, thế là cậu căng khóe môi cười cứng ngắc, lễ phép khúm núm đứng yên tại chỗ.
“Nhưng, ta không cần nó thay đổi.” Bùi Tuyên tiếp, “Người thừa kế gia tộc ta không cần những tình cảm thừa thãi. Chúng sẽ khiến sự ưu tú của nó giảm sút.”
Lòng Đào Tây Hữu chợt trùng xuống, quả nhiên những người nắm quyền trong gia tộc giàu có luôn thích kiểm soát vận mệnh của người khác.
Dù hơi sợ hãi nhưng cậu vẫn mạnh dạn lên tiếng, “Thưa ông, Bùi Hạc Kinh không chỉ là người thừa kế của ông, trước tiên anh ấy còn là cháu ông nữa, chẳng lẽ ông không mong anh ấy tìm được hạnh phúc sao ạ?”
Câu này khiến Bùi Tuyên bật cười, đáy mắt ông lạnh lẽo như băng, “Hạnh phúc? Đó là thứ mà kẻ yếu mới vồ vập. Hạc Kinh không cần.”
Thấy Đào Tây Hữu có vẻ không phục ra mặt, Bùi Tuyên thầm cười trong bụng, cười cậu không biết tự lượng sức mình.
Từ khi Bùi Hạc Kinh về nước, Bùi Tuyên đã bắt tay vào chuẩn bị hôn sự cho anh, hy vọng anh sớm có con nối dõi. Nhưng thành phố Ninh Tân bao nhiêu cô gái gia đình danh giá ngoại hình xinh đẹp vậy mà Bùi Hạc Kinh đều chối từ.
Bùi Tuyên buộc phải ngờ vực liệu có phải Bùi Hạc Kinh nuôi ai bên ngoài sẵn rồi không, bèn phái thêm nhân lực theo dõi anh, theo dõi cùng cả trợ lý của anh là Tiểu Cao luôn. Thế nhưng chẳng điều tra được điều gì bất thường, trái lại còn bị Bùi Hạc Kinh phát hiện.
Thế là một hôm, đang giữa bữa ăn Bùi Hạc Kinh thình lình nói thẳng với Bùi Tuyên rằng đừng giới thiệu phụ nữ nữa, anh thích con trai.
Cháu mình thì mình hiểu rõ nhất. Bùi Hạc Kinh chẳng qua chỉ bất mãn trước hàng loạt sự sắp đặt của Bùi Tuyên nên mới lên tiếng chống đối.
Thế nhưng, xét đến việc cháu trai mình chưa từng trải qua mối quan hệ thân mật nào, lại ở nước ngoài lâu năm nơi có tư tưởng tương đối cởi mở, biết đâu Bùi Hạc Kinh thực sự muốn nếm thử điều mới lạ.
Thế là Bùi Tuyên đã tổ chức một buổi tiệc sinh nhật, cho Bùi Hạc Kinh tự chọn một món đồ chơi mang về nhà.
Ban đầu Đào Tây Hữu giả vờ giả vịt, Bùi Hạc Kinh cũng phối hợp diễn cùng. Bùi Tuyên đều nhìn thấy hết nhưng mặc kệ cả hai. Đàn ông ở với đàn ông thì có gì hay ho chứ? Chờ một thời gian, tự khắc sẽ chán ngay thôi mà.
Nhưng đồ chơi là để chơi, có thể đổi, có thể vứt bất cứ lúc nào.
Tuyệt nhiên không thể dốc tình cảm vào đó được.