Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đào Tây Hữu hồi tưởng lại ngày tuyết đầu mùa, cảm giác mình là người hạnh phúc nhất. Người anh cả cậu kính mến đã giải quyết xong chuyện hôn sự, bản thân cậu cũng thành công hái được đóa sơn trà trắng mà cậu mơ ước bấy lâu.
Tuyết rơi liền tù tì mấy hôm. Đào Tây Hữu vươn người ra cửa sổ ngắm cây sơn trà bên ngoài, miệng lẩm bẩm không ngớt.
Cành lá khỏe khoắn nâng đỡ đóa hoa to bằng miệng chén, những hạt băng li ti đọng trên cánh hoa. Gió cuốn theo vụn tuyết ập tới, song sơn trà chẳng hề co rúm, run rẩy như những loài hoa khác. Những phiến lá xanh thẫm phủ lớp tuyết mỏng vẫn vươn thẳng hiên ngang, hàng lớp cánh hoa bung nở tạo thành phong cảnh tuyệt đẹp.
Bùi Hạc Kinh lặng lẽ xuất hiện sau lưng Đào Tây Hữu. Ngoài cửa sổ tuyết đổ trắng trời, từ góc nhìn của anh, ánh vàng trên mái tóc Đào Tây Hữu là màu sắc rực rỡ duy nhất.
Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Đào Tây Hữu chẳng buồn quay đầu, cứ thế ngả ngửa thẳng tắp ra sau, được Bùi Hạc Kinh đỡ kịp.
Cậu biết ngay Bùi Hạc Kinh sẽ không nỡ để gáy cậu tiếp xúc thân mật với sàn nhà đâu mà.
“Hì hì, anh về rồi à?” Đào Tây Hữu tựa vào vòng tay đối phương, ngửa mặt lên hỏi.
“Ừm.” Bùi Hạc Kinh cúi đầu nhìn cậu, “Chờ hết đợt tuyết này, em muốn đi làm thì cứ đi.”
“Hửm?” Đào Tây Hữu vội ngồi dậy. Tuy cửa hàng trực tuyến của cậu có thể điều hành nhân viên và thao tác từ xa, nhưng đúng là cậu để mặc lâu quá không ghé qua cũng không ổn lắm.
“Nhưng mà, chẳng phải ông nội anh bảo em phải kè kè bên anh à? Nếu không phải anh ngại phiền, đáng lẽ ông ấy còn định bắt em tháp tùng anh đi làm hàng ngày cơ đấy.”
“Em nghe tôi là được.” Bùi Hạc Kinh nhấc tay gom hết những sợi tóc con trên trán Đào Tây Hữu lại thành một lọn, áp vào chính giữa ấn đường, trông khá khôi hài.
“Anh tốt quá đi.” Đào Tây Hữu phấn khởi mắt híp tịt lại, cậu níu tay áo Bùi Hạc Kinh dạn dĩ hỏi dò: “Thế tối nay mình… làm chuyện đó nhé? Anh một giây em cũng chịu!”
Từ mấy hôm trước, khi mối quan hệ của họ được xác định, buổi tối cứ về nhà dính vào giường là hai người nhào lên ôm hôn quấn quýt. Nhưng dù củi khô lửa đốt hừng hực đến đâu, Bùi Hạc Kinh vẫn nhất quyết không cho phép.
Cả hai chung chăn chung gối cũng đã lâu. Hồi trước ngủ cạnh nhau giữ nghiêm phép tắc lịch sự, nhưng giờ đã xác định quan hệ rồi mà vẫn thế, Đào Tây Hữu cảm giác mình sắp nóng trong người mất thôi.
“Em sồn sồn thế à?” Bùi Hạc Kinh tiếp tục chia lọn tóc giữa trán Đào Tây Hữu làm đôi, lần lượt nối vào với hai bên đầu lông mày.
Đào Tây Hữu khinh bỉ đảo mắt lên trên thật cao, thấy Bùi Hạc Kinh nghịch mình như chơi đồ hàng. “Sồn sồn chứ, anh biết mà, từ bé em đã chưa có… chồng.”
Câu này thành công làm Bùi Hạc Kinh bật cười. Đào Tây Hữu trông thấy đáy mắt anh như có tuyết đã tan.
Thực ra anh ấy chỉ lãnh đạm thế thôi, kề cận lâu dần, môi cũng ấm lên theo.
Đến tối, Đào Tây Hữu mới nhận ra mình đã thật sự hiểu lầm Bùi Hạc Kinh.
Vì chưa có kinh nghiệm, lo làm Đào Tây Hữu bị thương, nên suốt mấy ngày nay Bùi Hạc Kinh đã dành thời gian học hỏi kiến thức liên quan, từ khúc dạo đầu cho đến kết thúc, ghi chép nghiêm túc hẳn hoi.
Vậy là lúc Bùi Hạc Kinh bưng chiếc hộp bên trong đựng mấy món đồ dùng tế nhị bán chạy nhất, nhiều bình luận khen ngợi nhất của cửa hàng Đào Tây Hữu ra, thì Đào Tây Hữu sững sờ hóa đá luôn.
Song Bùi Hạc Kinh mặt tỉnh bơ, bảo cậu tự chọn xem dùng dầu loại nào.
Ngượng chết đi được, kinh khủng quá!
Đào Tây Hữu đỏ mặt, kì kèo mãi, chỉ vào loại mùi đào nhạt, “Cái… cái này đi.”
“Đừng căng thẳng.” Bùi Hạc Kinh nhặt lấy đặt sang một bên, rồi cầm thêm một món đồ chơi khác, khẽ khàng đẩy vai Đào Tây Hữu. Cậu bèn nương đà ngửa ra sau.
“Tôi không một giây đâu.” Bùi Hạc Kinh cam kết, “Em sẽ thoải mái hết cỡ.”
Bông tuyết mới đà buông rơi luôn rất êm ả, nhẹ tênh tựa lông hồng. Nhưng một khi mặt đất làm quen dần, tuyết sẽ chỉ đổ ào xuống, mỗi lúc một dồn dập, mỗi lúc một dữ dội hơn.
…
Cả đời này Tiểu Cao chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày ông chủ nhà mình muộn giờ đến thế. Đã qua mốc 8 rưỡi tận 10 phút rồi mà cổng biệt thự vẫn không một bóng người.
Điện thoại nắm trong tay, giao diện cuộc gọi cứ mở rồi lại tắt. Tiểu Cao tha thiết ngóng trông. May sao, ngay giây cuối cùng trước khi anh ta định ấn nút gọi, bóng dáng sếp đã bước ra.
“Sếp Bùi.” Tiểu Cao thở phào nhẹ nhõm. Xe nổ máy chạy, anh ta bèn bắt đầu báo cáo công việc như thường lệ. Nói mãi một hồi xong, Tiểu Cao nhìn gương chiếu hậu, hãi hùng phát hiện, sếp mình lại còn đang… cười?
Tiểu Cao nghĩ bụng chết dở, chẳng lẽ mình lỡ lời gì sao? Đâu có đâu, gần đây có công ty nào động chạm đến sếp, sắp bị sếp trừng trị à? Đâu có đâu…
Nghĩ ngợi lung tung một hồi, công việc cũng đã báo cáo đầy đủ. Giây lát sau, Bùi Hạc Kinh mới “Ừm” một tiếng, cầm điện thoại lên xem gì đó, khóe môi tiếp tục cong cong.
Tiểu Cao khiếp sợ suýt bay hồn vía. Nhưng rồi quan sát kỹ hơn, anh ta nhận ra cổ tay sếp có vài vết cào cực kỳ rõ nét. Liếc tiếp lên trên, chẹp, hình như sâu trong cổ áo sơ mi cũng có vết đỏ đậm…
Cảm giác mắt như bị bỏng, Tiểu Cao vội ưỡn lưng thẳng tắp, không dám ngó nghiêng nữa. Lúc nãy anh ta đoán sếp ngủ nướng hay bị ốm, loay hoay quên mất Đát Kỷ bé.
Đát Kỷ nhỏ thì hắt xì một cái, vùi mình giữa chăn đệm mềm mại ấm áp, híp mắt ra sức gõ chữ lạch cạch.
[Đông Tả]: Ghê gớm thật đấy Bùi Hạc Kinh, sau này có gì không hiểu cứ việc hôn em!
Không chỉ dừng ở mức ghê gớm. Tuy cùng là tay mơ, nhưng Bùi Hạc Kinh lại kiểm soát toàn diện từ đầu đến cuối, lúc cần nhanh thì nhanh, lúc cần chậm… thì không chậm, liên tục hất tung Đào Tây Hữu lên tận trời.
[Bùi]: Dậy rồi à? Tôi đã nhờ người mang bữa sáng lên phòng, hôm nay em cứ nghỉ ngơi cho khỏe.
“Hự~” Đào Tây Hữu mím môi mím lợi lật người, lộ ra bả vai dày đặc những dấu hôn. Từ lúc khám phá ra vai cậu tương đối nhạy cảm, Bùi Hạc Kinh cứ thế mà hôn lên chỗ đó.
Thật là… Nghĩ ngợi miên man làm Đào Tây Hữu đỏ bừng cả mặt. Thật là dã man, sao Bùi Hạc Kinh lại gợi cảm đến thế!
Trận tuyết tối qua đã ngừng từ lúc nào chẳng hay, chỉ còn những tảng tuyết đọng trên cành khô đang lảo đảo chực rơi xuống.
Ăn sáng xong, Đào Tây Hữu chọn một chiếc áo len cổ cao trắng muốt mặc vào, khoác thêm áo măng tô màu nâu nhạt bên ngoài rồi đứng trước gương ngắm nghía hồi lâu. Hôm nay cậu định ghé văn phòng một chuyến.
Bùi Hạc Kinh sắp xếp tài xế cho cậu. Lúc đi ra cửa, tự dưng Đào Tây Hữu lạnh toát sống lưng như kiểu đang bị ai nhìn chằm chằm. Nhưng cậu ngoái lại nhìn thì chẳng thấy gì cả.
Chắc tại bị Bùi Hạc Kinh giày vò mệt quá thôi, Đào Tây Hữu lắc đầu lên xe.
*
Mọi thứ ở văn phòng vận hành bình thường. Đào Tây Hữu lượn một vòng thấy mình chẳng có việc gì, bèn khởi hành sang gặp bạn thân đã lâu lắm chưa gặp để chơi.
Hướng Bành Bành ra mở cửa. Trông thấy Đào Tây Hữu thì mặt mũi kém tươi vui hẳn. Đến lúc ngó xuống thấy tay đối phương đang xách hai suất canh mala của quán họ thường ăn, mới thân thiện hơn chút đỉnh, “Hứ, xem ra cậu còn có lương tâm!”
Hướng Bành Bành ở một mình. Hồi trước thỉnh thoảng Đào Tây Hữu vẫn sang chơi. Chỉ tội từ hồi đến nhà họ Bùi, chịu áp lực từ Bùi Tuyên làm cậu ít ra ngoài hẳn.
Hôm nay vừa vào nhà, cậu đã ngửi thấy mùi hương là lạ, phát hiện ra một đôi giày không thuộc về Hướng Bành Bành.
“Bành Bành, anh gọi giai về đấy à?” Đào Tây Hữu hếch mũi lên đánh hơi xung quanh, bị Hướng Bành Bành vỗ cái bốp vào lưng.
“Cậu tuổi chó à?” Hướng Bành Bành cạn lời, ngồi xuống, mở hộp ra chuẩn bị húp canh mala, “Có đâu, đang quen người ta. Đù, không phải yêu đương, bạn tình thì đúng hơn.”
Lông mi Đào Tây Hữu cũng dựng đứng, mắt ngập tràn sự sửng sốt, “Anh á? Tưởng anh không hứng thú yêu đương cơ mà? Chuyện gì thế này?”
Nhắc đến chuyện này, Hướng Bành Bành cắn răng, giọng điệu trầm trọng hẳn, “Cậu vẫn nhớ nửa năm trước anh quen một người mới đến Ninh Tân trong bữa tiệc rượu chứ?”
Đào Tây Hữu cũng có tí ấn tượng thật, nhưng cậu chưa gặp đối phương.
“Thực ra, quen anh ta mấy hôm là bọn anh lên giường luôn rồi.”
Hướng Bành Bành thở hắt ra, cầm đũa thọc miếng sủi cảo trứng, “Nhưng được vài hôm anh ta biến mất. Anh nghĩ là bạn tình thôi ấy mà không để ý lắm. Cơ mà sau đấy anh ta cứ ngẫu nhiên xuất hiện, bảo muốn yêu đương với anh… nên anh đồng ý.”
Nghe vậy, Đào Tây Hữu cũng nghiến răng nghiến lợi, “Anh hồ đồ quá Bành Bành, tên này nghe đã thấy không đáng tin rồi! Thuần túy là lừa tình anh thôi!”
“Lúc ấy anh mù quáng, thích anh ta thật.”
Hướng Bành Bành cho miếng sủi cảo trứng đã bị chọc chi chít, toe toét vào miệng, cau mày nói: “Vốn vẫn ổn lắm, mà hai tháng trước tự dưng anh ta lại im ỉm đi mất, đổi cả số điện thoại… Anh tìm mãi mà bặt vô âm tín. Nhưng xong ngay mấy hôm trước thôi, anh gặp lại anh ta ở bữa tiệc tối.”
Tất thảy nào là mới đến Ninh Tân làm việc, nào là nhân viên bình thường, hay phải đi công tác này nọ đều là giả hết.
“Thậm chí cả cái tên hắn ta nói cho anh cũng là giả.” Hướng Bành Bành bấu chặt đôi đũa, giọng căm tức, “Chẳng trách anh chẳng tìm được gì.”
“Vãi chưởng!” Đào Tây Hữu ngồi nghe cũng sục sôi phẫn nộ theo, “Sao hôm đó anh không xông lên thụi cho thằng trai đểu đó một cú!”
“Anh muốn lắm chứ!” Hướng Bành Bành gần như sắp bẻ gãy đôi đũa, “Nhưng bố mẹ anh thấy mặt thằng cháu trai này cũng phải cúi đầu!”
Bát canh mala của Đào Tây Hữu chưa vơi được là bao, nãy giờ cậu chỉ lo thảng thốt, “Khiếp, ai mà kinh thế?”
“Thẩm Lĩnh.”
Hướng Bành Bành nói: “Tên anh ta đấy.”