41. Chương 41: Người trong lòng anh

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 41: Người trong lòng anh

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phong cảnh ngoài cửa sổ trôi đi vùn vụt, Đào Tây Hữu lặng lẽ ngồi ở ghế sau nghiêng mặt trông ra, tay vân vê thứ gì đó.
Ấy là một chiếc vòng tay.
Đào Tây Hữu mới tìm thấy chiếc vòng tay này khoảng một hai tháng trước, nằm trong ngăn của vali. Cậu không nhớ mình đã nhét vào từ lúc nào, hoàn toàn không có chút ấn tượng gì về nó.
Đào Tây Hữu không rõ giá trị của chiếc vòng, chỉ nghĩ dù sao đây cũng là món đồ Bùi Hạc Kinh đã tặng, mang sang biết đâu lại có thể khơi gợi chút ký ức cho đối phương.
Nghĩ đến đây, Đào Tây Hữu khẽ 'chậc' một tiếng, cuối cùng vẫn phải khuất phục trước sức mạnh của tư bản.
Nếu từ chối, nhỡ đâu Bùi Tuyên thật sự can thiệp gây khó dễ, nhà họ Đào sẽ gặp rất nhiều gian nan. Lý Tuyết Đình sắp sinh nở trong nay mai, Đào Tây Hữu không muốn gây thêm phiền toái.
Đúng là kiếp trước cậu đã nợ nần gì những kẻ giàu có này.
Tiểu Cao, ngồi ở ghế phụ lái, kể sơ lược cho Đào Tây Hữu nghe về nguyên nhân tai nạn xe của Bùi Hạc Kinh. Tối hôm đó, Bùi Hạc Kinh bất chợt phải ghé trụ sở chính của tập đoàn để giải quyết một việc khẩn cấp. Lúc ấy, anh không gọi tài xế mà tự mình lái xe đi, nhóm vệ sĩ thì ngồi xe khác theo sau.
Khi đến đường Giang Tây, chiếc xe của Bùi Hạc Kinh bất thình lình tăng tốc, lao vào lan can một cách kỳ lạ.
“Chỉ cần tốc độ nhanh hơn một chút thôi, nếu rơi xuống sông thì hậu quả e rằng không dám tưởng tượng.” Tiểu Cao nói, nghĩ lại vẫn còn hú hồn hú vía.
Sự cố đang được điều tra rầm rộ nhưng tiến triển chậm chạp, trong khi nhân chứng duy nhất nắm rõ chân tướng là Bùi Hạc Kinh lại mất trí nhớ…
Đào Tây Hữu đeo chiếc vòng vào tay, dòng suy nghĩ quay cuồng trong đầu. Đến giờ, cậu đã nghe quá nhiều mô tả về tình trạng của Bùi Hạc Kinh, nhưng cậu vẫn không thấy chúng chân thực lắm. Trong ký ức của cậu, Bùi Hạc Kinh chỉ còn là gương mặt lạnh nhạt cùng đôi mắt không chút cảm xúc.
Đào Tây Hữu khó có thể hình dung sự thật rằng một người như vậy lại suýt chết.
Chẳng lẽ Bùi Hạc Kinh không phải là kẻ thắng cuộc vĩnh viễn ư?
Bước vào nhà họ Bùi một lần nữa, vẫn là những gương mặt quen thuộc. Gặp phải người làm thân quen, Đào Tây Hữu còn vẫy tay chào hỏi.
Ban đầu, bác Trịnh định sắp xếp cho Đào Tây Hữu ở căn phòng sát cạnh phòng Bùi Hạc Kinh. Nhưng Đào Tây Hữu nghĩ đến việc đợt trước nghe nói Trương Ngọc cũng từng ở ngay cạnh đó, trong lòng hơi bận tâm nên cậu đã từ chối.
Thế là cậu vẫn ở căn phòng nhỏ nằm trong góc khuất nhất ở tầng một.
Căn bếp nhỏ vốn dành riêng để nấu ăn cho cậu lại nổi lửa. Đào Tây Hữu ăn bữa trưa no căng dưới sự trông nom của bác Trịnh đứng bên cạnh. Chờ cậu ăn xong, bác liền dẫn cậu lên tầng.
Quy trình này không khác gì bữa ăn cuối cùng của tử tù trước khi lên đoạn đầu đài. Đào Tây Hữu lau miệng sạch sẽ, nhấp thêm ngụm nước hoa quả, xác nhận toàn thân mình đã tràn trề sức lực, đủ khả năng tháo chạy với tốc độ sấm sét nhỡ Bùi Hạc Kinh có gây gổ.
Thùng —— thùng —— thùng ——
Không gian tĩnh lặng phóng đại tiếng bước chân đi trên cầu thang, nghe như đang giẫm lên trái tim cậu.
Đào Tây Hữu trông thấy cánh cửa căn phòng bên phải phòng ngủ của Bùi Hạc Kinh mở rộng. Bên trong bày đủ các loại máy móc, thiết bị y tế dùng để kiểm tra tình trạng cơ thể anh, Bùi Tuyên cùng mấy người mặc áo blouse trắng đứng theo dõi.
“Tâm trạng cậu Bùi hiện đang ổn định, nhịp tim và nhịp thở bình thường, có thể gặp mặt.” Một bác sĩ râu đen báo cáo.
Bùi Tuyên gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho bác Trịnh đưa Đào Tây Hữu vào, trông y hệt như vẫy chó.
Đào Tây Hữu kiễng chân ngó nghiêng vào phía trong, thấy một màn hình trông giống camera giám sát. Chỉ có điều do vị trí nên cậu chưa thấy rõ, nhưng chắc hẳn ở đây có thể xem được toàn bộ động tĩnh trong phòng Bùi Hạc Kinh.
Bác Trịnh lấy chìa khóa ra cắm vào ổ, khẽ khàng xoay "lách cách lách cách" mở cửa. Người hầu đứng cạnh nhanh nhẹn đưa chiếc khay đựng bát cháo âm ấm cho Đào Tây Hữu.
“Thiếu gia Hạc Kinh, ăn cơm thôi ạ.” Nói xong, bác Trịnh lùi lại cách cửa một khoảng, ý bảo Đào Tây Hữu đi vào.
Chưa cần bước chân vào, Đào Tây Hữu đã ngửi thấy mùi thuốc ùa ra từ phòng ngủ. Mùi thuốc này khiến cậu thấy thật xa lạ, bởi cậu từng ở trong căn phòng này rất lâu, hồi trước chỉ có hương cỏ cây thoang thoảng.
Chậm rãi tiến vào, tầm mắt Đào Tây Hữu từ từ lướt qua cửa rồi vách tường. Chờ đến khi cậu đứng gọn gàng trong phòng, bác Trịnh liền im lặng đóng cửa lại.
Cuối cùng, Đào Tây Hữu cũng nhìn rõ người nằm trên giường. Chẳng biết do trùng hợp hay sao mà bộ chăn ga gối hiện đang dùng lại chọn đúng màu trắng tinh, chúng đưa Đào Tây Hữu quay về với cơn mơ xưa chỉ sau khoảnh khắc.
Trái tim cậu thắt lại đau nhói, cảnh tượng trước mắt khiến cậu khiếp hãi.
Lúc này, Bùi Hạc Kinh đang nằm thẳng, mắt mở, ánh nhìn không rõ là đang nhìn lên trần nhà hay chỉ đơn thuần đờ đẫn.
Hai tay anh bị cố định bằng dây. Ở vị trí lồng ngực, trán, cánh tay và ngón tay Bùi Hạc Kinh lần lượt là miếng dán điện cực, băng quấn đo huyết áp và kẹp đo nồng độ oxy trong máu. Sắc mặt anh trắng tái, gò má hơi hõm xuống, đôi môi xinh đẹp tróc lớp da khô bợt bạt cứng đơ. Cả người anh gầy sọp hẳn đi, ngực phập phồng yếu ớt đến nỗi cảm giác hơi thở như đứt quãng.
Người trước mắt đây, so với đóa hoa cao quý trong ký ức của cậu, cứ như hai thực thể khác biệt. Đào Tây Hữu suýt không nhận ra anh nữa. Bùi Hạc Kinh không nên như thế này, không nên… suy nhược chết chóc đến mức này.
Cơn đau âm ỉ bức bối trỗi lên từ tim, ngón tay Đào Tây Hữu vô thức móc chặt vào viền khay, hơi thở dần loạn nhịp. Khi đối diện với sống chết, yêu hận tình thù đều phải nhượng bộ, cậu khẽ khàng bước tới gần đặt khay xuống bàn.
Sau đó, Đào Tây Hữu thẳng người dậy, đứng cách giường chỉ tầm bốn năm bước. Cậu lên tiếng gọi Bùi Hạc Kinh, người đang hoàn toàn chẳng buồn đoái hoài: “Bùi Hạc Kinh, ăn cơm thôi.”
Âm thanh vang lên giữa căn phòng ngủ hệt như một quả bom. Bùi Hạc Kinh quay ngoắt đầu sang, như thể bây giờ mới phát hiện ra có kẻ đột nhập phòng ngủ. Đôi mắt anh thình lình xoáy chòng chọc, đăm đăm vào gương mặt Đào Tây Hữu.
Cảm giác lạnh buốt như dòng chảy xiết bất chợt vọt từ xương cụt lên thẳng đỉnh đầu, bản năng khiến Đào Tây Hữu lùi lại nửa bước.
Ánh nhìn quá xa lạ, quá kinh khủng, giống như một con dã thú nổi cơn, đáy mắt bùng lên lửa giận khát máu.
Miếng điện cực lạnh lẽo dán chặt trên da, chuyển hóa đầy đủ và chi tiết các dấu hiệu sinh tồn của Bùi Hạc Kinh thành những đường nét số liệu nhảy nhót trên bảng theo dõi, rồi truyền sang màn hình ở căn phòng bên cạnh.
Các bác sĩ tập trung tinh thần, túc trực trước thiết bị, chăm chú sát sao từng biến động trong dòng dữ liệu. Tiếng 'tít tít' đều đặn của máy móc đẩy bầu không khí lên đến đỉnh điểm căng thẳng.
“Nhịp tim 80 bpm, 95 bpm, 115 bpm… 130 bpm!”
Lúc này, biểu đồ nhịp tim dạng sóng màu xanh đột ngột thay đổi thành các mũi nhọn dồn dập, con số chuyển sang màu đỏ. Đồng thời, thiết bị cũng phát ra tiếng cảnh báo tim bệnh nhân đang đập quá nhanh.
“Huyết áp tăng cao!”
“SpO2 giảm 2%!”
Hàng loạt chỉ số cùng nhau lệch khỏi mốc tiêu chuẩn. Bác sĩ râu đen khi nãy khoanh tay, nhanh chóng nhìn lướt một lượt tổng thể dữ liệu.
Bùi Tuyên chống gậy, có phần sốt ruột. Ông không hiểu các vấn đề chuyên ngành, chỉ thấy âm thanh cảnh báo chói tai như điềm gở sắp xảy đến. Thế là ông cụ cau mày hỏi bác sĩ râu đen: “Tiểu Lữ, rốt cuộc thế nào rồi?”
Đào Tây Hữu không rõ tình hình phòng bên. Dù tim đang đập loạn nhịp 'thình thịch thình thịch', song cậu cũng lấy lại bình tĩnh rất nhanh, mạnh dạn tiến về phía trước.
“Ặc, anh mất trí nhớ rồi, tôi tự giới thiệu một chút nhé. Tôi tên Đào Tây Hữu, là…”
Là gì?
Đào Tây Hữu bất chợt dừng khựng, vài giây sau mới gồng mình nói tiếp trước ánh mắt "ăn thịt người" từ Bùi Hạc Kinh: “Là người trong lòng anh thiết tha ngoài tầm với. Giờ tình hình anh không ổn lắm, tôi miễn cưỡng đến thăm anh, cấm anh gắt gỏng với tôi, cấm đánh tôi nữa! Không thì về sau nhớ lại xong e rằng anh sẽ phải ân hận tái mặt đấy! Nghe rõ chưa?”
Vừa nói, Đào Tây Hữu vừa giơ tay cởi dây trói ở cổ tay Bùi Hạc Kinh: “Giờ tôi cởi trói tay cho anh, anh chịu khó ăn một chút đi nhé.”
“Sóng điện não phản ánh trực tiếp hoạt động của các tế bào thần kinh ở vỏ não, mức độ chịu ảnh hưởng do sự kiểm soát từ ý chí chủ quan sẽ cực kỳ thấp. Dựa vào điện não đồ bất thường kết hợp với phản ứng biến đổi biên độ lớn của các chỉ số khác trong cơ thể cậu Bùi, tôi nghiêng về khả năng cậu Đào Tây Hữu này đã gây ra kích thích đáng kể cho cậu ấy.”
Bác sĩ Lữ lễ phép trình bày với Bùi Tuyên: “Nếu cậu Bùi chấp nhận được sự tiếp cận từ phía Đào Tây Hữu, tôi nghĩ điều đó sẽ giúp ích rất lớn cho cả việc điều trị lẫn hồi phục trí nhớ sau này.”
Đây đã được xem như tin tốt duy nhất suốt bao ngày nay. Bùi Tuyên thở phào một hơi dài thượt, quay sang xem tiếp màn hình giám sát, đúng lúc thấy Đào Tây Hữu giơ bát cháo ra.
Ngay giây tiếp theo, Bùi Hạc Kinh nhấc tay cầm bát cháo lên, hằm hè ném mạnh về phía Đào Tây Hữu.