42. Chương 42: Đừng hét nữa!

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc bát sứ bay sượt qua cánh tay Đào Tây Hữu, tiếng vỡ vụn vang vọng xé toạc sự tĩnh lặng, khiến cậu sợ hãi rụt vai lại.
Bùi Hạc Kinh ngồi trên giường, tóc tai rối bù rũ xuống, che khuất một phần đôi mắt. Ánh mắt anh ta sắc lạnh như lưỡi dao đen, khoét sâu vào đáy lòng Đào Tây Hữu, khiến cậu lại một lần nữa nhói đau.
Lúc này Đào Tây Hữu mới xác định được rằng Bùi Hạc Kinh thực sự đã mất hoàn toàn trí nhớ, biến thành một người hoàn toàn khác.
“Cút ——”
Giọng Bùi Hạc Kinh khản đặc đến đáng sợ, như có một cục giấy nhám bị vò nát nhét trong cổ họng, vang lên chói tai, khiến Đào Tây Hữu cảm thấy khó chịu.
Thấy Đào Tây Hữu vẫn đứng im tại chỗ, lồng ngực Bùi Hạc Kinh phập phồng nhanh hơn vài nhịp. Anh nghiêng người chộp lấy chiếc đèn bàn, định ném tiếp, nhưng Đào Tây Hữu đã lủi ra ngoài nhanh như một cơn gió ngay khoảnh khắc anh vừa duỗi tay, đóng sập cửa lại với tiếng “rầm” lớn.
Phòng ngủ cách âm cực kỳ tốt, vừa đặt chân ra ngoài, âm thanh cảnh báo từ các thiết bị ở phòng bên cạnh trở nên rõ ràng hơn hẳn, như đồng bộ với nhịp tim dồn dập của chính cậu. Đào Tây Hữu vỗ ngực, cố gắng hít thở đều.
Bùi Tuyên phẫn nộ nhìn cậu, “Chạy gì mà chạy!”
“Không chạy thì làm sao!”
Đào Tây Hữu đã hoảng hồn sẵn rồi, giờ lại bị Bùi Tuyên quát mắng, nhất thời lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong lòng, cậu nóng nảy đáp: “Đứng yên đó để anh ta đánh à? Mấy người nhìn thấy rồi còn gì? Anh ta có nhớ tôi là ai đâu, tôi thấy mình chẳng giúp ích được gì cho bệnh tình của anh ta cả. Mấy người mau chóng tìm thêm chuyên gia, giáo sư khác đi, đừng để chậm trễ quá trình điều trị chứ!”
“Các tín hiệu cơ thể của cậu ấy vừa rồi đã thể hiện rõ rằng phản ứng của cậu ấy với cậu khác hẳn mọi đối tượng còn lại.” Lúc này bác sĩ Lữ bước ra nói: “Chúng tôi đã thử rất nhiều người nhưng không có kết quả. Trước mắt, chỉ mình cậu có khả năng hỗ trợ, nếu không cứ thế này mãi…”
Gương mặt tái xanh của Bùi Hạc Kinh thoáng qua trong đầu, Đào Tây Hữu hít thở sâu mấy hơi để từ từ lấy lại bình tĩnh. Sau đó, cậu đứng nép sang một bên, lắng nghe bác sĩ kể về tình trạng hiện tại của Bùi Hạc Kinh.
“Chắc hẳn cậu Bùi đã mất toàn bộ trí nhớ, hiện tại chưa xác định được liệu đây là tạm thời hay vĩnh viễn. Tuy nhiên, bây giờ điều quan trọng nhất là nếu tình trạng mất trí nhớ kéo dài quá lâu mà không tái lập được nhận thức, bệnh nhân rất dễ nảy sinh vấn đề tâm lý. Từ lúc tỉnh lại, cậu ấy đã xuất hiện tâm trạng chán đời nghiêm trọng một cách rõ rệt rồi.”
Sau khi tỉnh dậy, từ mà Bùi Hạc Kinh lặp lại nhiều nhất chính là “Cút”.
Anh ghét tất cả mọi người và mọi việc làm phiền đến mình, bất kỳ âm thanh nào cũng khiến anh cảm thấy khó chịu, buồn nôn. Không biết cách cầm đũa nên anh dứt khoát không ăn cơm; bài xích kim tiêm nên từ chối toàn bộ hoạt động trị liệu…
Cứ thế này mãi thì chẳng những chưa hồi phục được trí nhớ mà ngay cả cơ thể cũng đã suy nhược trước rồi.
Bác sĩ Lữ thở dài, “Cũng không thể cứ trói cậu ấy để truyền đạm mãi được.”
“Cậu cứ cố gắng hết sức, ta sẽ yêu cầu tất cả mọi người phối hợp với cậu.” Bùi Tuyên liếc qua cháu trai nằm im lìm, tiều tụy trên giường trong màn hình giám sát rồi quay sang nhìn gương mặt Đào Tây Hữu, bất ngờ cất lời: “Nếu cậu có thể giúp thằng bé hồi phục, chừng nào họ Bùi còn vững mạnh, chừng đó ta sẽ đảm bảo cho nhà họ Đào các cậu thuận buồm xuôi gió ở Ninh Tân.”
Lời cam kết đường đột này mang sức nặng quá lớn, Đào Tây Hữu thảng thốt đến mức suýt rớt cả cằm.
Đây chính là Bùi Tuyên đấy nhé, một nhân vật lẫy lừng trước kia căn bản không thèm để mắt đến đám tép riu như họ, thế mà giờ lại chịu làm đến mức này, hẳn là cũng sốt ruột thay cho cháu trai vàng bạc của mình lắm rồi.
“Sao tôi lại không mong anh ta khỏe lên cơ chứ.” Đào Tây Hữu “Chậc” một tiếng rồi nói, “Nhưng giờ mấy người cũng chứng kiến tình hình anh ấy đấy, có thèm cho tôi lại gần đâu chứ.”
“Từ từ thôi.” Bác sĩ Lữ nói: “Có thể thử trò chuyện với cậu ấy mấy câu từ khoảng cách xa trước đã.”
Chỗ cách xa ư…
Đào Tây Hữu nhanh chóng chọn cho mình một vị trí – ghế sofa.
Chiếc ghế sofa màu xám trong phòng ngủ Bùi Hạc Kinh kê khá gần cửa sổ, nơi có ánh sáng dồi dào, nằm chếch phía dưới bên phải đuôi giường, là một khu vực đủ an toàn.
Thư thái vùi mình vào ghế sofa, tự dưng có một hình ảnh không dành cho thiếu niên nhi đồng nào đó chợt lóe lên trong đầu Đào Tây Hữu. Ấy là hồi đầu, khi cả hai vừa mới mở lòng chưa lâu, đêm hôm đó, họ đã 'vận động' đến tận ghế sofa, Bùi Hạc Kinh bấu chặt lấy eo cậu…
“Chẹp ——” Đào Tây Hữu vội lắc đầu nguầy nguậy xua đi cái suy nghĩ 'bã đậu' này. Ngước lên, cậu bắt gặp đúng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Bùi Hạc Kinh đang trợn trừng nhìn mình.
Vệ sĩ đã buộc tay Bùi Hạc Kinh lại như cũ, lúc này anh đang truyền dịch dở dang. Đào Tây Hữu ngó lên theo dây truyền, xác nhận chai thuốc vẫn còn nhiều.
“Anh đừng trợn mắt với tôi nữa.” Đào Tây Hữu ngồi thẳng dậy, cầm cốc trà sữa trên bàn hút một ngụm. Trà sữa này là lúc nãy cậu đòi bác Trịnh phái người đi mua để uống cho đỡ sợ.
Trà hoa dành dành vùng núi, uống vào ngọt thanh, đậm đà. Đào Tây Hữu chóp chép miệng, nhấm nháp thưởng thức, cảm thấy bạo dạn hơn hẳn: “Nếu không có sự cố ngoài ý muốn thì đợt tới đây, ngày nào anh cũng sẽ phải gặp cái mặt tôi thôi.”
“Cút.” Bùi Hạc Kinh nói.
“Bác sĩ dặn tôi trò chuyện với anh nhiều hơn.” Đào Tây Hữu tiếp tục nói, “Anh có muốn tìm hiểu chuyện gì không? Tôi kể cho, tôi kiên nhẫn lắm, anh cứ yên tâm.”
“Cút.”
“À đúng rồi, anh biết hiện giờ mình đang bao tuổi, đang ở vị trí nào không thế?”
“Cút.”
“Để tôi phổ cập cho anh biết nhé.” Đào Tây Hữu cầm điện thoại mở đoạn clip tư liệu liên quan tới Bùi Hạc Kinh trên X-du. Giọng nam máy móc được tích hợp trong đó bắt đầu cất tiếng đọc bô bô dõng dạc.
Bùi Hạc Kinh cau mày, nhăn nhúm nằm nghe, lẩm bẩm thêm mấy tiếng 'cút'. Chỉ tiếc là anh yếu quá mà Đào Tây Hữu lại mở loa ầm ầm, át hết tiếng nói của anh.
Đoạn clip dài gần 5 phút, khái quát sơ lược về cuộc đời Bùi Hạc Kinh cho đến thời điểm hiện tại, thậm chí đã kịp cập nhật cả về đoạn tai nạn xe lần này.
“Sao hả? Ngỡ ngàng vì hóa ra mình lại ghê gớm như vậy đúng không?”
Đào Tây Hữu cười hì hì giơ ngón cái: “Anh là đại thiếu gia máu mặt, có tiếng nhất Ninh Tân luôn đấy, sao phải nghĩ quẩn chứ? Hợp tác điều trị đàng hoàng, tranh thủ nhớ lại đi, đế quốc kinh doanh của nhà anh còn đang ngồi chờ anh thừa kế kia kìa.”
Đoạn clip 5 phút đã khiến Bùi Hạc Kinh nhức óc vì ồn ào. Anh quay sang nhìn đăm đăm lên trần nhà, nghiến răng kèn kẹt, gân xanh ở hàm nổi gồ lên hết.
“Ầy mà nhắc mới nhớ, nho sau núi đã chín chưa nhỉ? Anh muốn ăn không? Để tôi đi hái…”
“Cút ——”
Giọng Bùi Hạc Kinh đột nhiên the thé, cao vút như thể xé toạc cổ họng, âm cuối đã gần như đứt rời.
“Anh đừng hét nữa!” Tự dưng tâm trạng Đào Tây Hữu cũng bị kích động theo, cậu siết nắm đấm, đập vào đầu gối mình, gắt gỏng nói: “Anh tưởng tôi muốn lắm ư? Ông nội anh đã tóm tôi đến đây đấy nhé! Anh không nhớ được ai nhưng đống chỉ số của anh lại thể hiện rằng anh phản ứng mạnh với tôi. Chẳng lẽ là lỗi tại tôi? Họ có cho tôi về đâu, họ bảo tôi là hy vọng duy nhất của anh đây này!”
Cảm xúc đã bùng nổ, Đào Tây Hữu mặc kệ cả camera, sỉ vả oang oang, trắng trợn: “Tôi cũng chẳng mong làm Chúa cứu thế cho anh đâu! Nếu không muốn ngắm cái bản mặt tôi thì anh biết điều mà hợp tác thuốc thang hẳn hoi vào. Sớm ngày khỏe lên là hai ta cũng có thể tiện giải tán êm đẹp.”
“Mà nhắc mới để ý, số anh truân chuyên thật đấy chứ, hết bị đối thủ đầu độc lại đến tai nạn giao thông. Chờ khỏe lên anh tìm ông thầy nào xem lại đi!”
“Tuy ban đầu anh đối xử với tôi… nhưng chưa đến nỗi tôi phải mong anh phải trầy trật thê thảm đâu. Nên mình phối hợp một chút thôi là mọi chuyện sẽ ngon lành biết mấy, đúng không?”
“Anh nhìn tôi làm gì? Anh nhìn lại xem mình thân tàn ma dại như thế nào đi? Kể cả giờ anh có ngứa mắt muốn tẩn tôi một trận thì cũng phải khôi phục cho có sức mới tẩn được nhé, không thì tôi chỉ cần làm một quyền thôi là anh đã toang xừ rồi.”
Bùi Hạc Kinh nhắm mắt lại, bộ dạng tức điên đến mức gần như lịm đi.
Đào Tây Hữu vội ngậm miệng lại, chạy sang thò tay kiểm tra thử hơi thở của anh. May quá, vẫn còn thở.
Khoảng cách quá gần, Đào Tây Hữu nhìn thấy rõ cả lớp da khô bong tróc trên môi Bùi Hạc Kinh. Cậu hơi ngứa tay muốn bóc ra giúp anh, nhưng rồi lại kiềm chế, lấy tăm bông nhúng nước thấm lên môi anh.
Suốt quá trình thấm nước cho anh, Đào Tây Hữu vẫn cảnh giác cao độ, nhằm tránh tình huống Bùi Hạc Kinh bất chợt vùng vằng hoặc ngẩng đầu tấn công cậu. Cậu chỉ tì một chân trên giường, chân kia duỗi thẳng ra sau để làm trụ, sẵn sàng để nếu Bùi Hạc Kinh manh động, cậu sẽ nhảy phắt lùi lại 2 mét ngay tức khắc.
Cảnh tượng hài hước khiến các bác sĩ ở phòng bên cạnh phải bật cười. Giai đoạn vừa rồi tâm trạng họ cứ trầm trọng mãi, sự xuất hiện của Đào Tây Hữu như một tia nắng soi rọi, xua bớt vẻ nặng nề tích tụ.
Đào Tây Hữu đã chuẩn bị ứng phó Bùi Hạc Kinh mọi lúc mọi nơi, nhưng lạ lùng thay, Bùi Hạc Kinh lại nhắm mắt im ắng suốt, nhãn cầu còn chẳng nhúc nhích chút nào.
Cũng chỉ tranh thủ lúc này, Đào Tây Hữu mới tìm được thấp thoáng bóng hình của ngày xưa trên gương mặt anh.
Xét cho cùng vẫn là người mình từng yêu thật lòng, chân thành. Đào Tây Hữu không nói dối, cậu chưa bao giờ rủa cho Bùi Hạc Kinh gặp xui xẻo cả.
Rồi rồi, thì cũng có ước một chút là Bùi Hạc Kinh đi đâu sẽ bị chim ị trúng đầu…
“Cố gắng khỏe lên nhanh nhanh nhé.”
Đào Tây Hữu đặt tăm bông xuống, khẽ nhủ thầm.