47. Thành và Mẫn

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giọng Bùi Hạc Kinh tương đối điềm tĩnh, nhưng tay anh lại nắm chặt tay Đào Tây Hữu không buông. Đào Tây Hữu đoán có lẽ trong lòng anh đang bối rối nên cũng không nói gì nhiều, chỉ im lặng lắng nghe anh kể về giấc mơ của mình.
Dường như giấc mơ Bùi Hạc Kinh gặp là sự kết hợp giữa góc nhìn của một người quan sát toàn bộ và góc nhìn của một người trong cuộc. Đầu tiên, anh thấy được quá khứ của Bùi Ninh Thành.
“Ông ấy là một lãng tử đào hoa.” Bùi Hạc Kinh hồi tưởng lại cảnh trong mơ. Hiện giờ, khi kể những đoạn dài, tốc độ nói của anh sẽ hơi chậm lại để đảm bảo sự trôi chảy, điều này giúp Đào Tây Hữu dễ dàng hòa mình vào câu chuyện hơn.
Dù có hai em trai nhỏ hơn, Bùi Ninh Thành vẫn tự động được phong là “con trưởng dòng chính” ngay từ khi chào đời, là người thừa kế tương lai của Khôn Nguyên, cao quý tột cùng, rạng rỡ vô cùng.
Một mình nhận hết muôn vàn ưu ái, dù Bùi Tuyên cất công bồi dưỡng từ nhỏ, lớn lên tính cách Bùi Ninh Thành vẫn rất phóng túng, bất kham. Chú chẳng ham hố cái thân phận người thừa kế, cũng chẳng mong về sau bị bó buộc với Khôn Nguyên cả đời, càng không muốn phải liên hôn vì tập đoàn.
Chú khao khát tự do.
Tham gia ban nhạc, đua xe, thử đủ mọi trò mạo hiểm, yêu đương tùy ý, Bùi Ninh Thành bất chấp hiểm nguy để hưởng thụ tuổi trẻ. Chơi bời mãi đến năm ba mươi tuổi, hai em trai cùng cha khác mẹ trong nhà đều đã lập gia đình, sinh con đẻ cái. Bùi Tuyên nói mãi vẫn vô dụng, một hôm cáu lên, liền cắt luôn thẻ của chú.
Đối với Bùi Ninh Thành, thiếu tiền là một trải nghiệm cực kỳ mới mẻ, từ nhỏ đến lớn chú chưa từng gặp bao giờ. Ban đầu chú định tự mở công ty kiếm tiền, nhưng bạn bè xung quanh đều đã bị Bùi Tuyên cảnh cáo, không ai dám cho chú vay mượn. Sau cùng, chú vét nốt số tiền dành dụm còn lại để dựng một nhà xưởng nhỏ, nhưng chưa được bao lâu đã bị Bùi Tuyên âm thầm can thiệp, khiến nó phải đóng cửa.
Gồng gánh cuộc sống túng thiếu thêm nửa năm, giai đoạn này Bùi Ninh Thành phải gọi là nếm trải trọn vẹn mọi góc khuất của lòng người. Nhà họ Bùi nuôi nấng chú trong giàu sang hàng bao năm trời, việc mơ tưởng chấm dứt kiếp sống tiêu tiền như rác để trở thành một người bình thường đâu có dễ dàng như vậy.
Cuối cùng, Bùi Ninh Thành phải cúi đầu, quay trở về nhà họ Bùi, bắt đầu học hành để tiếp quản gia sản, chấp nhận liên hôn.
Đối tượng liên hôn là Chu Mẫn Mẫn, tiểu thư nhà họ Chu, môn đăng hộ đối, hoạt bát, sáng sủa, tính tình hào phóng, chưa kể ngoại hình xinh đẹp. Cô thì lại xem thường Bùi Ninh Thành, đánh giá chú thuộc hàng lưu manh trung niên chỉ được cái mã chứ chẳng có tài cán gì.
Tiếc thay, gia thế họ Bùi hiển hách như vậy, gia đình hai bên nhất trí đi đến quyết định cuối cùng về hôn sự giữa cả hai. Vụ này từng khiến Chu Mẫn Mẫn rầm rĩ một thời gian dài, hết bỏ nhà ra đi rồi dọa nhảy lầu.
Thế nhưng cuối cùng cô vẫn bất lực chịu thua, phải làm đám cưới để về nhà họ Bùi.
Hai người cứ chạm mặt là bắt đầu hằm hè, gay gắt. Một người thì kiêu căng ngút trời, một người thì liếc xéo sang bên, anh ngứa mắt tôi, tôi càng không ưa anh. Đêm tân hôn suýt lao vào ẩu đả, cuối cùng, vở kịch hạ màn bằng cảnh Bùi Ninh Thành phải ra sofa ngủ.
Cặp đôi mất gần ba tháng để đi từ khó chịu lẫn nhau sang đến mức miễn cưỡng trao đổi. Đó là nhờ một lần Chu Mẫn Mẫn đến tháng, đau bụng quá tái nhợt cả mặt, nằm thoi thóp trên giường, khiến Bùi Ninh Thành tưởng cô mắc bệnh hiểm nghèo gì. Sợ quá, chú bế cô lên hô hoán, chạy một mạch xuống tầng khiến cả nhà hốt hoảng theo, mãi sau mới nhớ ra gọi bác sĩ gia đình đến.
Sự kiện hơi gượng gạo này góp phần xoa dịu mối quan hệ giữa cả hai, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Bùi Ninh Thành học việc ở công ty, Chu Mẫn Mẫn thì ra ngoài đi làm. Thời gian trôi đi vùn vụt, êm ả. Sau một năm, cả hai tiến triển lên được trạng thái bạn bè.
Đôi bên hòa bình, nhưng Bùi Tuyên lại sốt ruột khi thấy cháu trai của hai nhà kia đã chạy nhảy tung tăng hết rồi, còn mỗi Bùi Ninh Thành chậm trễ mãi, chưa có ai nối dõi.
Vậy là Bùi Tuyên giở chút thủ đoạn, khiến Bùi Ninh Thành và Chu Mẫn Mẫn uống nhầm phải rượu có pha thêm thứ khác, để 'nấu gạo sống thành cơm chín'.
Vụ việc khiến mối quan hệ vốn đang ở mức bạn bè nháy mắt tan tành. Mặc cho Bùi Ninh Thành xin lỗi thế nào, Chu Mẫn Mẫn vẫn vô cùng phẫn hận. Cô căm ghét chuyện bị kẻ khác toan tính, nhưng do gánh chịu sức ép từ gia đình nên không tài nào chống đối. Điều kinh khủng hơn cả là chỉ một lần đó thôi, cô lại dính bầu thật.
Không phải kết tinh tình yêu, mà là thành quả của sự sắp đặt.
“Mẹ sinh ra tôi chứ chẳng hề yêu thương gì tôi, càng ghét bỏ bố tôi.” Bùi Hạc Kinh nhớ về hàng loạt hình ảnh từ rất nhiều năm trước, “Họ rất ít khi nói chuyện, chia phòng ở riêng.”
Trong những năm tháng tuổi thơ mà Bùi Hạc Kinh dần dần có trí nhớ, Bùi Ninh Thành và Chu Mẫn Mẫn giống như những người thuê chung nhà hơn, tránh mọi trao đổi không cần thiết. Bùi Ninh Thành cũng tương đối kiên nhẫn với Bùi Hạc Kinh, sẽ chơi xếp gỗ hay bắt chim sẻ cùng con, nhưng thời gian rảnh của chú có hạn. Hơn nữa, điều Bùi Hạc Kinh mong mỏi trên hết là có đủ cả bố lẫn mẹ đồng hành bên mình.
Khao khát thời thơ ấu ấy rất hiếm khi được thỏa mãn, đây cũng là nhân tố tác động, tạo nên tính cách lãnh đạm sau này của Bùi Hạc Kinh.
Bước ngoặt xảy ra năm Bùi Hạc Kinh năm tuổi.
Nội bộ nhà họ Chu gặp biến cố lớn, cả nhà bị truy cứu trách nhiệm. Trừ Chu Mẫn Mẫn đã lấy chồng và trước nay không tham dự việc kinh doanh gia đình, cú sốc mang tính hủy diệt khiến cô gần như đổ bệnh hoàn toàn. Dù cha mẹ cô không phải đối tượng can dự trực tiếp, nhưng cũng khó tránh khỏi cảnh tai ương tù tội. Những kẻ từng nịnh bợ, đu bám nay đều biến mất tăm hơi, không một nhà nào sẵn lòng ra tay giúp đỡ.
Trong tình cảnh ấy, thực ra, ngay cả địa vị của Chu Mẫn Mẫn ở nhà họ Bùi cũng phải chịu ảnh hưởng tất yếu. Cô thờ ơ với Bùi Ninh Thành nhiều năm, kể cả bây giờ nhà họ Bùi muốn mượn cớ bỏ cô cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng Bùi Ninh Thành không hề làm vậy. Chú chẳng những bôn ba khắp nơi, nghĩ cách thu thập chứng cứ xin giảm nhẹ hình phạt cho cha mẹ vợ, mà còn tuyên bố ở nhà chính rằng, ai dám vô lễ với Chu Mẫn Mẫn sẽ đồng nghĩa với việc đang đối đầu với chú.
Thế giới của Chu Mẫn Mẫn sụp đổ, bão tố ập đến. Thế mà chính Bùi Ninh Thành, người cô vẫn luôn xem thường, chính người chồng trên danh nghĩa ấy lại đứng ra dùng bờ vai mình che mưa chắn gió cho cô.
Chú bảo Mẫn Mẫn đừng sợ, có chồng đây mà.
Nếu là mọi ngày, ắt hẳn Chu Mẫn Mẫn sẽ đảo mắt châm chọc mấy câu, nhưng lần này mắt cô đỏ hoe, miệng không thể cất lên thành lời nữa.
Bùi Ninh Thành ôm lấy cô bằng một tay, tay kia dắt Bùi Hạc Kinh nhỏ xíu. “Anh sẽ cố gắng hết sức.”
Nhờ có sự nỗ lực của Bùi Ninh Thành, cuối cùng, cha mẹ Chu Mẫn Mẫn nhận án tù có thời hạn mười lăm năm. Đây đã là một kết quả rất khả quan, Chu Mẫn Mẫn vô cùng biết ơn.
Cô nhìn Bùi Ninh Thành. Hình như suốt bao nhiêu năm qua, đây mới là lần đầu cô nhìn về phía người đàn ông ấy một cách nghiêm túc hẳn hoi. Nay chú đã trưởng thành, chững chạc hơn nhiều lắm, tướng mạo lại anh tuấn, còn sở hữu thân phận cao quý. Thực ra, chú chẳng việc gì phải bó buộc với người vợ trên danh nghĩa như cô mãi thế.
Cô đề xuất hai người có thể ly dị, Bùi Ninh Thành cương quyết phản đối.
“Mẫn Mẫn, anh thích em từ lâu rồi.” Bùi Ninh Thành thở dài, “Anh biết yêu cầu như vậy xa vời quá, nhưng mà… anh mong em nể tình Hạc Kinh, mình chịu khó tiếp tục với nhau, được không em?”
Sao lại không được cơ chứ? Chu Mẫn Mẫn cười tươi một hồi rồi lại bật khóc, mắng chú: “Đúng là ngu ngốc, hồi trước hào hoa phong lưu lắm mà, sao đến lượt em có mỗi câu thích thôi mà phải giấu giếm lâu thế!”
Lãng tử quay đầu, núi băng cũng tan chảy. Cuối cùng, Bùi Ninh Thành và Chu Mẫn Mẫn đã dọn vào ở chung một phòng.
Đó là quãng thời gian vui sướng, hạnh phúc nhất của Bùi Hạc Kinh. Chu Mẫn Mẫn từ chức để đồng hành cùng Bùi Ninh Thành, tham gia các buổi xã giao công tác cùng chú.
Tửu lượng của Bùi Ninh Thành không được tốt. Trên bàn ăn, một mình Chu Mẫn Mẫn vung tay đánh gục mọi người. Tính tình cô hào sảng, hành xử chu đáo, dễ tạo thiện cảm. Cả hai phối hợp rất ăn ý, đàm phán thành công cả loạt đơn hàng làm ăn.
Thực ra hai vợ chồng không cần nhọc nhằn đến thế, nhưng họ muốn tạo lập thành tích nhằm gây dựng nền tảng, chinh phục nhân viên, phục vụ công cuộc quản lý sau này.
Về đến nhà, hai người lại dắt tay nhau vào phòng trẻ em thăm Bùi Hạc Kinh, xoa đầu cậu bé, cam kết nhất định cuối tuần cả nhà sẽ cùng đi khu vui chơi.
Trường mẫu giáo của Bùi Hạc Kinh có một hoạt động yêu cầu cả bố lẫn mẹ cùng tham gia, cậu bé đã âm thầm mong đợi rất lâu. Nhưng trùng hợp đợt ấy, dự án bến cảng đang vào giai đoạn căng thẳng, cứ hai ba hôm, Bùi Ninh Thành và Chu Mẫn Mẫn lại phải lặn lội xa nhà một chuyến.
“Hạc Kinh.” Bùi Ninh Thành ngồi xổm xuống ở cổng, vỗ về gương mặt nhỏ bé đang bí xị của Bùi Hạc Kinh, cởi chiếc vòng trên tay ra, dúi vào túi cậu bé. “Bố mẹ sẽ cố gắng về sớm nhất có thể, sáng mai con mở mắt ra là sẽ thấy bố mẹ ngay. Cái vòng này bố đã đeo bao nhiêu năm, tối nay, nhỡ không ngủ được thì con đặt nó cạnh gối nhé, xem như bố đang ở bên con.”
“Chiều tà hôm ấy đỏ rực, mẹ ôm tôi một cái rồi kéo bố tôi đi. Bóng lưng bố mẹ cũng nhuốm màu đỏ cam ấm áp, cứ thế đi xa dần dọc con phố nở rộ hoa dại vàng tươi ở hai bên vệ đường.”
Kể tới đây, Bùi Hạc Kinh dừng lại, mãi lâu không lên tiếng.
Mắt cay xè, ê ẩm. Đào Tây Hữu khẽ siết tay Bùi Hạc Kinh, thì thầm hỏi, “Sau đó thì sao?”
Bùi Hạc Kinh đáp không nhớ, chỉ mơ đến đó thôi.
Nhưng Đào Tây Hữu biết… cậu biết rằng bố mẹ Bùi Hạc Kinh không bao giờ quay trở về nữa.
“Hóa ra hồi bé…” Đào Tây Hữu hơi nghẹn ngào, nói: “Anh giàu thế, mà lại chẳng vui.”