Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 48: Cậu là gì của tôi
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đúng như Đào Tây Hữu dự đoán, những hình ảnh trong giấc mơ của Bùi Hạc Kinh đều là sự thật, điều này cho thấy trí nhớ của anh đang dần dần phục hồi.
“Trí nhớ giai đoạn đầu sẽ phục hồi trước tiên.” Bác sĩ Lữ khẽ mỉm cười, vừa ghi chép vừa báo cáo với Bùi Tuyên: “Đây là một dấu hiệu phục hồi quan trọng, tình hình của cậu Hạc Kinh tốt hơn nhiều so với dự kiến của chúng tôi.”
Bùi Tuyên không biểu lộ ra ngoài nhưng nét mặt đã giãn ra rõ rệt, ông liền hỏi: “Phải mất bao lâu nữa mới phục hồi hoàn toàn?”
“Cái này thì…” Bác sĩ Lữ ngừng lại, giải thích: “Đại não con người vô cùng phức tạp, hiện tại chưa thể tính toán chính xác thời gian phục hồi. Có trường hợp mất vài tháng, nhưng cũng có trường hợp phải vài năm. Tuy nhiên, dựa theo tình hình hiện tại của cậu Hạc Kinh, nếu không có yếu tố bất ngờ nào xảy ra, cá nhân tôi cho rằng trong vòng nửa năm nữa là có thể.”
Nửa năm à, thực ra cũng không lâu lắm.
Đào Tây Hữu đứng bên cạnh, nghe hết lời bác sĩ Lữ, ngoài niềm vui mừng khôn xiết thì còn có một thoáng hụt hẫng thoáng qua rồi biến mất rất nhanh.
Lúc quay trở về phòng, thấy Bùi Hạc Kinh đang loay hoay học cách dùng điện thoại để thử chuyển tiền cho cậu, thì thoáng hụt hẫng ấy dâng lên đến đỉnh điểm.
“Tôi muốn chuyển tiền cho cậu.” Bùi Hạc Kinh nói: “Mua đồ chơi cho Tiểu Hỉ.”
Tiểu Hỉ là con gái của Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình, giờ đã trắng trẻo, mũm mĩm lắm rồi. Ngày nào Đào Tây Hữu cũng phải ngắm ảnh Đào Vĩ mới chụp gửi sang một lúc trước khi đi ngủ.
“Tại sao cơ?” Đào Tây Hữu nhìn Bùi Hạc Kinh với biểu cảm phức tạp, hình như đối phương đang lúng túng vì không biết số thẻ của cậu. “Đấy là cháu gái tôi chứ có phải cháu anh đâu.”
Ngón tay chợt dừng, Bùi Hạc Kinh đặt điện thoại xuống, quay đầu sang nhìn cậu, tiếp lời rất tự nhiên: “Cậu quý cô bé mà đúng không?”
“Tôi quý con bé là việc của tôi, đâu cần anh bỏ tiền.” Mặt Đào Tây Hữu lạnh hẳn đi, “Anh can thiệp xa thế làm gì?”
Bùi Hạc Kinh nhíu mày, quan sát kỹ gương mặt Đào Tây Hữu, hỏi cậu: “Đang giận gì đó?”
Ừ, giận gì cơ chứ? Thật vô lý.
Cứ như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu làm Đào Tây Hữu đột ngột bừng tỉnh, cậu vội hít sâu một hơi, quay qua hướng khác: “Không sao, chắc là đói quá nên cáu kỉnh thôi, để tôi xem có gì ăn không.”
Bùi Hạc Kinh nắm lấy tay Đào Tây Hữu, trông anh khá bình tĩnh, giọng khá ôn tồn: “Xảy ra chuyện gì à?”
“Không sao mà.” Đào Tây Hữu chép miệng định gạt tay ra: “Anh đừng chuyển nữa, tôi không nhận tiền của anh đâu. Nhiệm vụ của anh là dưỡng bệnh cho tốt để sớm ngày khỏe lại, tôi cũng tranh thủ kết thúc nhiệm vụ của mình.”
Bùi Hạc Kinh không chịu thả tay, hỏi tiếp: “Kết thúc nhiệm vụ, sau đó thì sao?”
Cổ tay bị nắm rất chặt, thậm chí đến độ hơi nhói đau, Đào Tây Hữu thôi giãy giụa, mở miệng cố làm ra vẻ thờ ơ: “Thì đương nhiên là mỗi người một con đường, ai về nhà nấy, không liên hệ nữa.”
“Không được.” Bùi Hạc Kinh buột miệng thốt lên ngay lập tức.
Lời nói khó nghe đã chực chờ nơi cửa miệng, nhưng nghĩ tới camera giám sát nên Đào Tây Hữu lại nhịn. Cậu giằng mạnh tay khỏi Bùi Hạc Kinh rồi hối hả rời phòng.
Tâm trạng Đào Tây Hữu bất an suốt cả buổi chiều, cậu cũng chẳng nói chuyện với Bùi Hạc Kinh mấy.
Ăn tối xong tiếp tục đến giờ tản bộ, Đào Tây Hữu đi đằng trước, thỉnh thoảng cúi xuống xem điện thoại.
Tin nhắn của Thẩm Lĩnh gửi đến bảo cậu cứ yên tâm xử lý chuyện riêng, công ty có hắn lo liệu hoàn toàn không vấn đề gì.
Đợt này Thẩm Lĩnh vốn lông bông mà bất ngờ đáng tin cậy được một lần, Đào Tây Hữu cất điện thoại vào túi, bỗng bật cười.
Bùi Hạc Kinh bỗng bước tới, chợt đưa tay chạm vào tay cậu.
“Sao thế?” Đào Tây Hữu nghiêng đầu qua hỏi.
“Cậu không vui, lần sau tôi không làm nữa.” Gió thu thổi qua, thổi bay mấy sợi tóc anh. Gương mặt thường ngày lạnh nhạt ấy lúc này bỗng trở nên dịu dàng lạ thường, ánh mắt cũng dịu đi.
Đào Tây Hữu chợt nhận ra họ đã rời nhà chính từ lúc nào không hay, bước sang một lối nhỏ ngoằn ngoèo. Hai bên là hàng bách xù thẳng tắp, xanh tốt, dù đang giữa mùa thu mà vẫn xanh rì.
Tự dưng lại nhớ lần đầu cả hai đi vào con đường này, Đào Tây Hữu còn tình cờ nghe trộm được bí mật của Bùi Nguyên với Dụ Lương. Hồi ấy cậu và Bùi Hạc Kinh hoàn toàn xa lạ, cậu sợ quá phải giả vờ điếc để tránh bị diệt khẩu.
Bây giờ nghĩ thấy buồn cười thật.
Đào Tây Hữu cảm thán nói: “Tôi không giận anh, anh quên sạch sành sanh rồi, giận gì anh cơ chứ?”
Câu này là thật, Đào Tây Hữu thấy Bùi Hạc Kinh trước khi mất trí nhớ rất khốn nạn, nhưng Bùi Hạc Kinh hiện giờ không liên quan.
Ngoài mấy hôm đầu hơi bực mình thì thực ra suốt khoảng thời gian sau đó, Bùi Hạc Kinh rất nghe lời Đào Tây Hữu, vô cùng biết điều.
Thậm chí dạo này Bùi Hạc Kinh còn đang dần dần thể hiện sự quan tâm đến cậu, dù rất bài xích việc giao tiếp với người khác nhưng vẫn cố công dặn Tiểu Trần đi mua trà sữa và bánh ngọt ngon cho Đào Tây Hữu. Sợ cậu nằm sofa trằn trọc nên toàn gọi Đào Tây Hữu lên giường nghỉ, còn mình thì ra ngủ sofa, dĩ nhiên Đào Tây Hữu không chấp nhận…
“Hôm nay là lỗi của tôi.” Đào Tây Hữu sờ mũi, đột ngột quay người lại, lùi từng bước: “Thực ra hồi trước tôi lừa anh đấy, tôi không phải người trong mộng của anh, trước đó anh cũng không thích tôi.”
Bùi Hạc Kinh đi cạnh Đào Tây Hữu theo tốc độ của cậu, chậm rãi lúc bước lúc dừng, đảm bảo cả hai luôn đi song song, nghe vậy mới hỏi: “Thế cậu là gì của tôi?”
“Ừm…” Câu hỏi hay, Đào Tây Hữu nghĩ ngợi rồi đáp: “Chuyện cần làm đều đã làm hết rồi, nhưng anh chưa từng yêu tôi, tình huống như này thì tôi là gì của anh nhỉ?”
Hiển nhiên câu hỏi ngược đã vượt ngoài dự đoán của Bùi Hạc Kinh, anh dừng chân lại, cụp mắt suy nghĩ.
Đào Tây Hữu không chờ anh mà đi tiếp về phía trước, tiện tay bẻ cành cây nghịch ngợm chơi.
Vài giây trôi qua, tiếng bước chân sau lưng dần dần tới gần, Đào Tây Hữu chưa kịp ngoái đầu thì cả người đã rơi vào vòng ôm lạnh lẽo.
“Xin lỗi.” Bùi Hạc Kinh hơi cúi đầu, thấp giọng xin lỗi bên tai Đào Tây Hữu.
“Anh quên sạch sành sanh rồi.” Đào Tây Hữu không hề có ý định vùng vẫy, hai tay buông thõng, cậu nhìn ra đoạn cuối con đường, dường như đang lặp lại cho chính mình nghe: “Tôi giận gì anh cơ chứ?”
“Ê ——”
Giọng nam the thé bất thình lình vang lên đằng sau hai người, phá vỡ bầu không khí có phần u sầu. Đào Tây Hữu vội thoát khỏi vòng tay Bùi Hạc Kinh, quay lại nhìn thử, hóa ra là một gương mặt đáng ghét.
Đầu tiên Bùi Sa Xuyên liếc Bùi Hạc Kinh một cái rồi mới liếc sang Đào Tây Hữu, tầm mắt lượn lờ quét qua quét lại đầy vẻ dò xét.
“Đây là em họ xa của anh, Bùi Sa Xuyên.” Đào Tây Hữu giới thiệu cho Bùi Hạc Kinh.
Bùi Hạc Kinh lạnh lùng nhìn về phía Bùi Sa Xuyên, vẻ hòa nhã khi nãy trong mắt biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh như sương giá. Anh chưa nói lời nào mà đã khiến Bùi Sa Xuyên rét run phải rùng mình trong vô thức.
“Anh Hạc Kinh.” Bùi Sa Xuyên cười gượng gạo chào hỏi: “Anh không nhớ gì nữa thật à?”
Không ai thèm đáp, nụ cười của Bùi Sa Xuyên bắt đầu ngoác rộng hơn. Xem ra đúng như lời đồn, ông anh người thừa kế đây sắp sửa bị vứt bỏ rồi.
Từ lâu Bùi Sa Xuyên đã cực kỳ ngứa mắt Đào Tây Hữu. Đợt trước chầu chực mãi mới đợi được đến lúc đối phương bị Bùi Hạc Kinh đá thì nó lại bị điều đi công tác vùng ngoài, chưa kịp cho Đào Tây Hữu biết tay, còn nuối tiếc mãi không thôi.
May sao giờ Đào Tây Hữu lại vòng về, Bùi Hạc Kinh thì quên sạch, đúng là ông trời chiếu cố nó mà.
“Anh Hạc Kinh, sao anh còn dây dưa với nó làm gì nữa thế?” Bùi Sa Xuyên khoanh tay bảo: “Nó không phải hạng tử tế gì đâu, ban đầu đến nhà mình chỉ nhăm nhe tiền tài thôi, có khi vụ anh trúng độc đợt đó cũng chính nó liên thủ với người khác đấy.”
“Mày vẫn bài tiết bằng miệng thật luôn à?” Đào Tây Hữu cười khẩy.
Bùi Sa Xuyên quan sát sắc mặt Bùi Hạc Kinh, thấy đối phương không có biểu cảm gì đặc biệt bèn bạo dạn nói tiếp: “Thấy mọi người kể ông cụ gọi mày đến làm điều dưỡng cho anh Hạc Kinh, hay là chờ xong hợp đồng này thì sang phục vụ tao đi? Rửa chân soạn giày hộ tao, bản thiếu gia đây sẽ trả mày theo ngày đàng hoàng, mỗi ngày 1 vạn tệ.”
“Hê!” Đào Tây Hữu cạn lời, bật cười phụt: “Đúng là não chỉ để trưng bày, rảnh quá hóa rồ. Mày tưởng mày là ai? Đồ ki bo kẹt xỉ, vét túi được 1 vạn đã đòi ông đây phục vụ à? Nằm mơ đi, con nhé!”
“Ha, giả vờ gì nữa?” Bùi Sa Xuyên bĩu môi lệch một bên, đáp trả ngay: “Cái loại nhà nghèo hèn như mày mà được xách dép cho tao đã là may mắn lắm rồi. Miệng thì chối đây đẩy chứ bụng dạ đã nở hoa rồi đúng không?”
Thực sự lắm lúc Đào Tây Hữu chỉ muốn cậy xương sọ Bùi Sa Xuyên ra xem thử xem có phải hai hòn d** đang dần dần phát triển trong ấy thành bán cầu não trái phải không nữa, rõ ràng đầy nếp nhăn mà chẳng thấy có tính năng tư duy gì cả?
Sao lại có thể vừa nhiệt tình vừa ngu dốt đến độ này? Ngày xưa thấy nó giống tốt thí trong tiểu thuyết đã là nâng tầm hơi cao rồi đó. Bây giờ Đào Tây Hữu đánh giá Bùi Sa Xuyên chỉ bằng hạng NPC vừa ra sân đã bị một đòn kết liễu ngay lập tức trong game thôi, cái loại mà nói được nhiều nhất là hai câu thoại ấy.
“Chẹp, tao đang nghe mày nói nhá.” Đào Tây Hữu giơ tay chỉ lên đầu mình: “Nghe xong là cảm giác IQ mình thượng đẳng bỗng chốc thăng hoa, thật mới mẻ làm sao!”
“Mày!” Bùi Sa Xuyên không thể nói lại được, càng thấy bộ dạng nhởn nhơ như thường của Đào Tây Hữu càng thấy khó chịu. Tự dưng nó phăm phăm tới gần định túm lấy cậu: “Anh Hạc Kinh, em dẫn Đào Tây Hữu sang nhà em chơi tí, chờ tối lại trả về cho anh.”
Thấy tình hình có vẻ bất ổn, Đào Tây Hữu lập tức núp ra sau lưng Bùi Hạc Kinh trốn. Bùi Sa Xuyên càng tức điên, lẩm bẩm chửi bậy một câu, chuẩn bị đuổi theo.
“Oái!”
Bùi Hạc Kinh bất động nãy giờ bất thình lình ra tay, anh nhấn gáy Bùi Sa Xuyên cứ như đè đầu con gà con, Bùi Sa Xuyên rụt vai lại oai oái kêu đau.
“Anh Hạc Kinh, bỏ tay ra đi! Em là em trai anh mà!”
Bùi Hạc Kinh hoàn toàn phớt lờ, lôi nó sang thẳng bụi cây bên cạnh. Nửa người trên Bùi Sa Xuyên ngã chúi dụi vào tán thông, cành cây chọc vào má, xước hẳn mấy vết.
“Mày cũng chỉ xứng đáng vậy thôi.” Bùi Hạc Kinh buông một câu, mặc kệ Bùi Sa Xuyên giãy giụa ra sao, thả tay xong anh chuyển sang nhấc chân đá luôn vào hông nó.
“Á ——!”
Đào Tây Hữu đứng xem mà mí mắt giật giật. Tiếng thét choe chóe của Bùi Sa Xuyên khiến hai chú chim nấp ở đầu cành giật mình bay mất.
Nhà chính sáng đèn rực rỡ. Vốn dĩ Bùi Tuyên đang nghỉ ngơi rồi, giờ lại buộc phải thức dậy để phân xử.
Bùi Hạc Kinh với Đào Tây Hữu đứng một bên. Bùi Sa Xuyên thì mặt dính máu, đầu còn lởm chởm lá cây, cành cây, nhếch nhác ngồi nghiêng trên sofa, kêu gào loạn lên: “Gãy chân rồi, gãy chân rồi! Anh nhẹ thôi Thượng Tuy!”
Chờ Thượng Tuy xử lý hết các vết thương, Bùi Sa Xuyên bèn gồng mình, chân run bần bật, bắt đầu tố cáo trước gương mặt u ám của Bùi Tuyên. Nó kể mình chỉ tình cờ gặp Bùi Hạc Kinh và Đào Tây Hữu, tới gần hỏi thăm vài câu mà chẳng hiểu sao lại bị ăn đòn vô cớ.
Nghe xong Bùi Tuyên quay đầu sang nhìn Bùi Hạc Kinh, muốn nghe ý kiến từ phía anh.
“Không coi huynh trưởng ra gì, ăn nói hỗn hào, láo xược.” Bùi Hạc Kinh trình bày ngắn gọn.
“Có phải em nói anh đâu!” Bùi Sa Xuyên sờ chỗ băng vải trên mặt, cực kỳ ấm ức: “Em nói người ngoài thôi mà anh đi đánh em. Ông nội, ông phân xử cho cháu với ạ, họ Bùi nhà mình xưa nay vẫn đoàn kết, sao lại có chuyện đánh người nhà mình vì người ngoài thế này!”
Bùi Tuyên lạnh lùng hừ một tiếng, nghiêm nghị khiến tất cả đều phải sởn gai ốc: “Quỳ xuống!”
Bầu không khí chợt cứng đờ, Đào Tây Hữu cũng không kìm được giật mình trong lòng, bàn tay đút túi áo, cuộn lại thành nắm đấm.
Bùi Sa Xuyên phản xạ nhanh nhất, nhếch mép cười thầm chờ Bùi Hạc Kinh phải quỳ. Nào ngờ ánh mắt Bùi Tuyên đột nhiên xoáy thẳng vào mặt nó, ông cụ lặp lại: “Ta bảo cháu quỳ xuống!”
Rầm ——
Đầu gối chạm sàn phát ra tiếng trầm đục, cơ thể Bùi Sa Xuyên phản ứng trước cả đại não. Sự kính sợ Bùi Tuyên đã khắc sâu vào xương tủy, chiếm thế thượng phong, nó run rẩy quỳ thẳng người, nhất thời không dám hó hé nửa lời.
“Tiểu Đào là khách.” Bùi Tuyên ra lệnh cho Bùi Sa Xuyên, “Xin lỗi.”
Nếu không phải do địa điểm chưa phù hợp thì thật lòng Đào Tây Hữu rất muốn gào to hai tiếng vờ lờ. Ai mà ngờ có ngày cậu lại nghe được một câu êm tai từ miệng Bùi Tuyên cơ chứ, phải gọi là rùng rợn thực sự.
Bùi Sa Xuyên vừa hãi vừa tức, song cũng chỉ có thể đỏ gay mặt, miễn cưỡng qua quýt nói “Xin lỗi” với Đào Tây Hữu.
Bùi Tuyên tiếp tục nhìn sang phía Bùi Hạc Kinh, ánh mắt dường như đang hỏi xem xử lý thế này đã hài lòng chưa.
“Ông nội,” Bỗng Bùi Hạc Kinh lên tiếng, “tôi thích Đào Tây Hữu.”