Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 46: Giấc Mơ
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhờ sự chăm sóc tận tình của Đào Tây Hữu, Bùi Hạc Kinh hồi phục sức khỏe rất nhanh chóng. Chỉ trong vòng chưa đầy một tháng, thần sắc của anh đã trở lại như trước khi xảy ra tai nạn xe.
Thế nhưng, tiến triển về mặt trí nhớ lại chậm chạp đến lạ thường. Dù anh đã quen với việc Đào Tây Hữu dẫn mình ra khỏi phòng, xuống tầng dùng bữa ở phòng ăn, nhưng cứ trông thấy bất kỳ ai khác ngoài Đào Tây Hữu là sắc mặt anh lập tức biến đổi, lộ rõ vẻ khó chịu.
"Gọi đi chứ." Đào Tây Hữu khẽ giật tay áo Bùi Hạc Kinh, "Tôi đã dặn anh thế nào rồi?"
Thế là, Bùi Hạc Kinh với vẻ mặt lạnh lùng cứng đờ, cất tiếng gọi Bùi Tuyên đang ngồi ở đầu bàn một tiếng "Ông nội".
"Ừ, ừ." Tuy vẫn chưa nhớ ra, nhưng vậy đã là một tiến bộ lớn rồi. Bùi Tuyên cảm thấy vô cùng an ủi, ông nâng tay chỉ lên mặt bàn, "Ăn cơm thôi, toàn là các món cháu thích ăn đấy."
"Tiểu Đào." Bùi Tuyên cầm đũa, nhớ ra việc quan trọng bèn dặn Đào Tây Hữu: "Bác sĩ Lư kiến nghị là có thể dẫn Hạc Kinh ra ngoài đi dạo ở mức thích hợp, vận động cơ thể, hít thở không khí trong lành. Cậu xem sắp xếp thế nào, có việc gì cần mà ta không ở đây thì cứ hỏi bác Trịnh."
Ài, quen biết suốt một năm trời, cuối cùng Đào Tây Hữu cũng đường hoàng có tên có tuổi trong lời nói của Bùi Tuyên. Ai nghe mà chẳng cảm thán một câu cho số phận lận đận của cậu chứ.
"Ồ, tôi biết rồi."
Cơm nước xong xuôi, Đào Tây Hữu dẫn Bùi Hạc Kinh ra bờ hồ cùng cho cá ăn, đi dạo hơn nửa tiếng đồng hồ rồi mới quay về thực hiện trị liệu.
Hiện tại, Bùi Hạc Kinh có hàng loạt hạng mục điều trị, không chỉ uống thuốc mà còn phải thực hiện liệu pháp kích thích từ trường xuyên sọ. Bùi Hạc Kinh rất ghét phần này, mỗi lần như vậy Đào Tây Hữu đều phải ở bên cạnh trông nom không rời nửa bước, anh mới chịu cho dán miếng điện cực vào.
Ba mươi phút của ngày hôm nay trôi qua có vẻ đằng đẵng lạ thường. Bùi Hạc Kinh nhắm mắt, trán rịn mồ hôi li ti. Đào Tây Hữu vội gọi bác sĩ sang xem, cuối cùng chỉ tiến hành được hai mươi phút.
"Xin lỗi." Việc đầu tiên Bùi Hạc Kinh làm khi mở mắt ra là giải thích với Đào Tây Hữu, "Đau đầu."
Hai chữ "đau đầu" làm tất cả mọi người hoảng hốt cuống quýt. Kiểm tra kỹ lại một lượt mà không phát hiện bất thường, bác sĩ dặn Đào Tây Hữu đưa Bùi Hạc Kinh về nghỉ ngơi quan sát thêm.
Tắm táp sạch sẽ xong, Đào Tây Hữu mặc quần áo ngủ, ra sofa ngồi bật tivi lên, rủ Bùi Hạc Kinh cùng xem một bộ phim ngắn trước khi ngủ để thả lỏng đầu óc.
Dạo này trạng thái của Bùi Hạc Kinh tương đối ổn định, buổi tối bác sĩ không cần trực ban giám sát trước màn hình ở phòng bên nữa, nên Đào Tây Hữu cũng trở nên thoải mái hơn một chút. Cậu gác một chân lên sofa, để lộ bắp chân trắng nõn.
Bùi Hạc Kinh liếc sang vài lần, quay đầu đi xem tivi, một lúc sau lại nghiêng mặt trở về nhìn chân Đào Tây Hữu.
"Sao thế?" Để ý thấy tầm mắt anh, Đào Tây Hữu cúi xuống ngó nghía chân mình.
"Không." Ánh mắt Bùi Hạc Kinh lại nhìn thẳng phía trước, "Đau đầu."
"Xì." Đào Tây Hữu bật cười thành tiếng, bỏ chân xuống nhỏ giọng bảo: "Đừng bảo là anh thích đôi dép lê mới của tôi nhé, ha ha ha, tôi mới đặt trên mạng đó. Này, anh ngắm thoải mái đi."
Đào Tây Hữu đứng dậy xỏ dép, lượn lờ qua lại trước mặt Bùi Hạc Kinh, biểu diễn đôi dép lê hình dáng đầu hàng của mình.
Đôi dép được tạo hình quân lính với khuôn mặt mếu máo, mũ xanh áo xanh. Chỉ cần giẫm chân một cái là nó sẽ giơ hai tay lên đầu hàng.
"Sao hả? Buồn cười đúng không!" Đào Tây Hữu giẫm bình bịch bình bịch, tự phá ra cười hi hi ha ha.
Bùi Hạc Kinh cũng chậm rãi cong khóe môi theo, thừa nhận: "Ừm, đáng yêu."
Bước chân dừng khựng, Đào Tây Hữu ngước mắt nhìn Bùi Hạc Kinh, bỗng nảy ra ý nghĩ rằng câu "đáng yêu" này hình như không phải dành cho đôi dép lê, mà là dành cho mình thì phải.
Ảo giác!
Đào Tây Hữu thở hắt ra, ngồi phịch xuống chỗ cũ. Cậu tự nhủ trong lòng rằng đó chỉ là ảo giác mà thôi, Bùi Hạc Kinh chẳng nhớ gì hết nên mới có ánh nhìn dịu dàng đến thế.
"Xem một lúc nữa rồi ngủ đi." Tâm trạng Đào Tây Hữu hơi hụt hẫng, cậu ậm ừ bảo.
Chắc tại tâm trạng bức bối nên nằm mơ cũng bí bách, buổi tối Đào Tây Hữu ngủ không yên giấc. Nửa đêm, chăn bị tuột mất một nửa khiến cậu tự dưng tỉnh giấc.
Đào Tây Hữu mở mắt kéo chăn lên lại, đột nhiên nghe thấy tiếng thở nặng nhọc khác nữa.
"Bùi Hạc Kinh?"
Đào Tây Hữu thăm dò gọi một câu, không thấy ai đáp. Cậu vội trở mình bật dậy, mò mẫm trong bóng tối đến bên giường, bật đèn bàn lên.
Toàn thân Bùi Hạc Kinh đang run bần bật, trán đầm đìa mồ hôi khiến Đào Tây Hữu giật bắn mình. Cậu hối hả lay cánh tay anh, lòng bàn tay chạm vào làn da nóng bỏng.
"Bùi Hạc Kinh!"
Bác sĩ lật đật thức dậy khám cho Bùi Hạc Kinh giữa khuya. May mắn thay, anh chỉ bị sốt do cảm lạnh, có lẽ vì sau khi ăn tối đã ra ngoài mà mặc phong phanh quá nên bị nhiễm lạnh.
Anh uống thuốc hạ sốt, các bác sĩ rời phòng, để lại Đào Tây Hữu một mình trông nom Bùi Hạc Kinh. Cậu lấy khăn mặt thấm nước, lau trán cho anh.
"Cậu ngủ đi." Lúc nói chuyện, miệng Bùi Hạc Kinh cũng phả ra hơi nóng hôi hổi, "Tôi không sao."
"Im đi!" Đào Tây Hữu cầm khăn quệt mạnh lên trán Bùi Hạc Kinh, hậm hực vì không biết trút giận vào đâu, "Cả người anh bây giờ yếu như sên ấy!"
Bùi Hạc Kinh còn muốn nói thêm, Đào Tây Hữu giơ khăn chặn thẳng miệng anh luôn, "Đừng xin lỗi nữa, nhắm mắt nghỉ đi."
Lau mãi gần hai mươi phút, Đào Tây Hữu kiểm tra lại nhiệt độ cho Bùi Hạc Kinh. Ba mươi bảy độ rưỡi, tạm đỡ được kha khá nhưng vẫn còn hơi nóng. Đào Tây Hữu chưa dám lơ là hẳn, nhưng thực sự cũng buồn ngủ lắm rồi. Cậu ngả người ra cạnh giường, lẩm bẩm: "Tôi đây tuy bé bỏng vậy thôi chứ đúng là lương thiện nhất thế giới luôn mà."
"Ừm." Bùi Hạc Kinh vốn đang nhắm mắt bất chợt nhấc tay nắm lấy cánh tay Đào Tây Hữu, hơi dùng sức kéo dậy, "Lên đây ngủ."
"Đừng đừng đừng!" Đào Tây Hữu vội vùng vằng, cậu đã gà gật đến độ đầu quay mòng mòng rồi, phải cố chống mắt lên, "Ông nội anh trông thấy lại xị cái mặt ra đấy."
"Mặc kệ." Lúc này, lực tay của Bùi Hạc Kinh mạnh đến kinh ngạc, đã kéo được nửa người Đào Tây Hữu lên giường, "Sofa ngủ không ngon, cũng không kiểm tra được nhiệt độ cho tôi."
Thật có lý. Tưởng tượng đến cảnh chốc nữa ngủ thiếp đi lại phải đặt báo thức mỗi tiếng dậy một lần để xem Bùi Hạc Kinh có sốt cao lại không thì thật lằng nhằng. Chẳng thà chiếm dụng một góc giường nho nhỏ, giơ tay chạm vào trong tầm với chẳng phải tiện hơn nhiều sao.
"Chỉ ngủ đúng vài tiếng thôi, anh yên tâm, tôi nằm ngủ rất ngay ngắn." Đào Tây Hữu nói, đá văng dép lê đi, quen thuộc chui vào trong, miệng không quên lẩm bẩm, "Đấy là tôi nghe người làm bảo Trương Ngọc chưa bao giờ ở lại phòng anh lần nào, không thì còn lâu tôi mới ngủ ở chỗ người khác từng ngủ nhé!"
"Cậu nói gì cơ?"
"Không sao, mau ngủ thôi, buồn ngủ chết đi được!"
Việc nằm ngủ ngay ngắn là Đào Tây Hữu nói dối thôi. Cậu hết đạp chăn lại trườn bò, lật người như con tép, không quá ồn ào nhưng vẫn cứ lục đục. Song, cậu vẫn nhớ phải theo dõi nhiệt độ cho Bùi Hạc Kinh. Cuối cùng, trong trạng thái lờ mờ biêng biêng, cậu vắt nguyên cánh tay sang gác mu bàn tay lên cổ anh, rồi mê mệt thiếp đi.
Dù sao thì, nhỡ anh sốt cao, chắc chắn cậu sẽ bị bỏng tay mà tỉnh giấc ngay thôi.
Mãi đến khi trời tờ mờ sáng, chim non ngoài cửa sổ chiêm chiếp cất giọng rồi chợt vỗ cánh bay xa, Đào Tây Hữu mới bừng tỉnh thức giấc. Mu bàn tay áp vào da không thấy nóng rát mà hơi dinh dính, có lẽ do anh đã ra nhiều mồ hôi.
Cậu vội trở mình, áp sát đầu vào Bùi Hạc Kinh, định giơ tay sờ thử trán đối phương.
"Ối!" Tay thình lình bị Bùi Hạc Kinh tóm lấy, Đào Tây Hữu giật thót, buột miệng văng tục. "Anh chưa ngủ à? Làm tôi giật cả mình! Anh khó chịu chỗ nào? Có cần gọi bác sĩ không?"
Bùi Hạc Kinh chậm rãi mở mắt, hơi thở đều đặn. Anh vẫn chưa thả tay Đào Tây Hữu mà vẫn nắm thật chặt, lên tiếng bằng giọng khô khan, trúc trắc.
"Tôi nằm mơ."
"Mơ ư?" Xác nhận Bùi Hạc Kinh không có dấu hiệu bất thường, Đào Tây Hữu mới nằm xuống gối lại, chớp mắt thắc mắc, "Mơ thấy gì?"
"Bùi Ninh Thành." Bùi Hạc Kinh đáp.
Mí mắt vốn đang lim dim gà gật của Đào Tây Hữu chợt mở to, con ngươi thoáng run rẩy. Cậu lập tức rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ.
Bùi Ninh Thành, hiện nay hiếm ai nhắc tới cái tên này nữa, song Đào Tây Hữu vẫn từng nghe nói.
Đó là cha của Bùi Hạc Kinh.