Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 5: Tôi có nghe thấy gì đâu!
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi xuống nhà, vừa nhìn thấy Bùi Tuyên, Đào Tây Hữu lại biến thành chú rùa rụt cổ, ngồi im thin thít.
Bữa ăn diễn ra trong không khí im lặng tuyệt đối. Hai người còn lại cử động rất tao nhã, khiến Đào Tây Hữu phải cố gắng hết sức kiềm chế để không tạo ra tiếng động kỳ cục nào.
Khi bữa ăn được một nửa, hai người đàn ông trẻ tuổi khác bước vào phòng. Họ chào Bùi Tuyên và Bùi Hạc Kinh trước.
Quản gia lập tức bày thêm bát đũa. Từ lúc hai người kia bước vào, Đào Tây Hữu đã ngẩng đầu lên và không động đậy nữa. Dường như đến lúc này, họ mới để ý thấy Đào Tây Hữu và mỉm cười tự giới thiệu.
“Chào cậu, tôi là Bùi Nguyên, đây là bạn tôi Dụ Lương.”
“Chào các anh, chào các anh, tôi tên Đào Tây Hữu.” Đào Tây Hữu vội đáp.
Bùi Nguyên là con trai của chú hai trong gia tộc, lớn hơn Bùi Hạc Kinh vài tuổi, trông rất nho nhã và tri thức. Dụ Lương bên cạnh thì trẻ hơn nhiều.
Đào Tây Hữu biết Dụ Lương. Cậu từng xem phim truyền hình Dụ Lương đóng. Đối phương là diễn viên trẻ có sức ảnh hưởng đang nổi hiện giờ, năm nay mới 23 tuổi.
Một người vốn chỉ xuất hiện trên tivi giờ lại ở ngay trước mặt, Đào Tây Hữu không kìm được nhìn thêm mấy lượt. Không phải vì có ý đồ gì khác, mà vì Dụ Lương thật sự có ngoại hình rất ưa nhìn, thuộc dạng diễm lệ.
Có thêm hai người ngồi cùng nhưng suốt thời gian dùng bữa chính thức vẫn không ai lên tiếng. Đào Tây Hữu nhồm nhoàm ăn liền hai bát cháo.
Chủ yếu là nhờ bên phải cậu có Bùi Hạc Kinh, đối diện có Dụ Lương, toàn các anh đẹp trai, mát mắt vui lòng đưa cơm cực kỳ.
Bữa sáng kết thúc, người dừng đũa cuối cùng là Đào Tây Hữu. Dụ Lương nở nụ cười mỉm bất ngờ bắt chuyện với cậu rất tự nhiên, “Cậu Đào ăn uống ngon lành quá, thường ngày ở nhà cậu không hay ăn các món này sao?”
Chỉ có tiếng húp cháo khe khẽ của Đào Tây Hữu là vang lên trên bàn. Cậu đã ăn sạch sủi cảo hấp phỉ thúy và bắp cải cuộn trước mặt, còn thưởng thức thêm miếng bánh bột nếp nhân trứng muối chảy nữa.
Cứ như kiểu bị bỏ đói không bằng.
Lời Dụ Lương nói nghe có vẻ thân thiện nhưng thực chất lại mang ý châm chọc.
Đào Tây Hữu là con riêng, chuyện này mọi người trên bàn đều biết rõ.
Con riêng vốn khó được công khai, chắc ở nhà cũng chẳng được xem trọng, bảo sao lại thiếu phép tắc đến vậy.
Giờ phút này, toàn bộ ánh mắt trên bàn đều đổ dồn về phía Đào Tây Hữu. Cậu thoáng ngớ người một lát, vốn rất nhạy bén trước những ác ý bất ngờ và vô cớ như vậy.
Nên nhịn, Dụ Lương là bạn của Bùi Nguyên. Giả vờ không hiểu hoặc mỉm cười cho qua là được...
Vài giây sau.
Đào Tây Hữu nặn ra nụ cười, nghiêng đầu sang hỏi Bùi Hạc Kinh bên cạnh bằng giọng chân thành tha thiết, “Anh Hạc Kinh ơi, em ăn nhiều lắm sao ạ?”
Bầu không khí lặng ngắt mất một khoảnh khắc, tất cả lại đổ dồn sang nhìn Bùi Hạc Kinh, ánh mắt mỗi người mỗi khác.
Đào Tây Hữu chỉ im lặng chờ đợi.
Nếu đã là quân cờ thì chắc Bùi Hạc Kinh không đến nỗi trơ mắt xem cậu bị kẻ khác bắt nạt đâu nhỉ?
Quả nhiên, Bùi Hạc Kinh liếc qua Đào Tây Hữu bằng ánh nhìn khó lường tựa đầm sâu, lát sau anh thờ ơ mở miệng: “Không nhiều, em có vẻ hơi gầy.”
Xem đi xem đi, cậu biết ngay mà!
Đào Tây Hữu nhướng mày, khóe môi cứ nhếch lên không kìm được, vẻ diễu võ dương oai ngập tràn khuôn mặt. Cậu quay về hướng Dụ Lương nói bằng cái giọng rõ dẹo: “Anh Dụ ăn ít thế, chắc không hợp khẩu vị sao ạ?”
Dụ Lương nghẹn họng song cũng ổn định rất nhanh, giữ nguyên nụ cười mỉm thỏa đáng để giải thích: “Do yêu cầu công việc nên tôi phải kiểm soát lượng thức ăn.”
Đào Tây Hữu nâng tay lên che miệng rồi còn nhún vai, đáp giả tạo vô cùng: “Ôi! Tôi quên mất, anh Dụ là minh tinh mà, dĩ nhiên phải giữ dáng rồi. Đâu giống tôi, ăn như heo mà người vẫn thon như mèo.”
Ngay lập tức, mặt Dụ Lương tái mét. Bùi Nguyên bật cười ha hả, vỗ vai Dụ Lương rồi báo cáo với Bùi Tuyên rằng có việc phải đi trước.
Bùi Tuyên xua tay, hai người kia mau chóng rời bàn ăn.
Đào Tây Hữu thở hắt ra một hơi, lúc này mới muộn màng cảm thấy căng thẳng. Vừa nãy chỉ lo đóng vai giả ngây giả ngô để hả giận, xong xuôi lại bắt đầu rón rén, bồn chồn.
May mắn thay, Bùi Tuyên có vẻ hơi mệt. Ông cụ bảo Bùi Hạc Kinh dẫn cậu đi dạo tùy thích, còn bản thân thì lên lầu nghỉ ngơi.
Giờ trong phòng ăn còn có mỗi Đào Tây Hữu với Bùi Hạc Kinh, lặng im phăng phắc đến độ kim rơi cũng nghe thấy.
“Ra ngoài đi dạo?” Bùi Hạc Kinh lên tiếng trước.
“Ừm ừm ừm, được được được.” Đào Tây Hữu gật như gà mổ thóc, cậu đi theo Bùi Hạc Kinh ra ngoài.
Ánh nắng xiên khoai như một dòng nước, phủ lên toàn bộ cảnh vật trong sân vườn một sắc vàng kim nhạt.
Cả hai đi theo con đường mòn khúc khuỷu, hai bên cây cối rậm rạp đan xen ngẫu hứng, vừa đủ để che chắn tầm nhìn.
Đang dạo bước thẩn thơ, Đào Tây Hữu bỗng nghe văng vẳng tiếng người nói chuyện ở góc phải gần đó.
Đúng lúc này Bùi Hạc Kinh cũng dừng chân.
Cách đó chừng mười mấy mét về phía bên phải là một đình nghỉ. Bùi Nguyên và Dụ Lương, những người đã rời bàn ăn trước, đang nhàn nhã ngồi hút thuốc trong đình.
“Thế nào rồi?” Bùi Nguyên nhả một hớp khói thuốc về phía mặt Dụ Lương, nghiêng đầu cười hỏi.
Dụ Lương không hề né tránh, khói thuốc ập thẳng mặt cậu ta rồi nhanh chóng tan đi. Cậu ta cười tươi rói ngoan hiền, cũng nâng tay rít thuốc, “Có chút nhan sắc nhưng quá bộp chộp, ngu như lợn.”
Bùi Nguyên bật cười rõ to, duỗi tay sang vỗ vai Dụ Lương, “Đúng thế, nếu cậu ta thật sự thích đàn ông thì sao không phải là cậu chứ?”
Chết tiệt rồi, nhịp tim Đào Tây Hữu đập thình thịch thình thịch. Hóa ra Bùi Nguyên định giới thiệu Dụ Lương cho Bùi Hạc Kinh sao! Khoan đã, vậy đối tượng họ bình luận lúc nãy…
Đào Tây Hữu ngẩng lên nghía thử biểu cảm phẳng lặng không sóng gió của Bùi Hạc Kinh, nhích lại gần hơn, che miệng kiễng chân ghé vào tai Bùi Hạc Kinh, “Bọn họ… đang chửi tôi là lợn đấy sao?”
Trước hành vi tiếp cận đột ngột của Đào Tây Hữu, Bùi Hạc Kinh đầu tiên hơi nghiêng người tránh đi, động tác khá kín đáo. Nghe hết câu rủ rỉ của Đào Tây Hữu, Bùi Hạc Kinh rũ mắt im lặng nhìn cậu một lát, dường như đang xem xét điều gì đó.
Không thấy Bùi Hạc Kinh trả lời, Đào Tây Hữu bèn đứng thẳng người lại, vừa nghe lén tiếp vừa suy ngẫm các tin tức vỉa hè Đào Gia Vượng thu thập khắp nơi mấy ngày nay.
Bùi Tuyên có ba bà vợ. Phụ thân của Bùi Hạc Kinh do vợ cả sinh ra, nhưng tính tình bẩm sinh phóng khoáng khó ai quản lý, lại kết hôn muộn nên Bùi Hạc Kinh nhỏ tuổi hơn con cái của hai vị chú.
Trước khi Bùi Hạc Kinh về nước, Bùi Nguyên rất có tiếng nói ở Khôn Nguyên.
Đào Tây Hữu cau mày, thầm nghĩ trong bụng rằng nhà họ Bùi chẳng hề đoàn kết hòa bình như vẻ bề ngoài chút nào.
Vốn dĩ đang định nghe lén thêm ít nữa mà có vẻ Bùi Nguyên với Dụ Lương cũng chỉ thuận miệng nhắc qua vậy thôi, tán gẫu bâng quơ dăm ba câu về chuyện giới giải trí rồi đứng dậy bỏ đi.
Đào Tây Hữu lén lút ngước mắt dò xét Bùi Hạc Kinh. Đối phương đứng thẳng lặng thinh, ánh mắt dõi theo cây cối bên cạnh như thể chưa hề nghe lọt một chữ nào.
Mí mắt Đào Tây Hữu giật giật, cậu chợt phản ứng lại. Đúng vậy, chốn hào môn thâm sâu, những chuyện nội bộ gia tộc thế này kỵ nhất là để người ngoài biết. Trong phim truyền hình mà gặp tình huống như mình đây thì e rằng phải bị diệt khẩu mất.
“Hờ hờ.” Đào Tây Hữu cười khan, “Phong cảnh đẹp quá, gió lớn, tôi chẳng nghe thấy gì cả, hờ hờ.”
Lúc này Bùi Hạc Kinh mới quay trở lại nhìn Đào Tây Hữu, xem cậu cười trơ một hồi xong bảo: “Bùi Nguyên định đẩy cậu minh tinh kia vào cạnh tôi.”
“Hờ hờ, tôi có nghe thấy gì đâu.” Đào Tây Hữu nhanh chóng xua tay, mắt từ từ trợn to, “Ui da, tai điếc mất rồi, ha ha.”
Bùi Hạc Kinh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên, “Kết bạn Weixin chứ?”
“Được ạ, được ạ.” Đào Tây Hữu lập tức móc điện thoại trong túi ra, quét mã thần tốc.
“Tai khỏi rồi sao?” Bùi Hạc Kinh khẽ gật đầu, cất điện thoại đi. Sống mũi cao thẳng hắt bóng mờ mờ trên gương mặt anh, đôi mắt hơi cụp xuống, tầm nhìn như tấm lưới màu ánh trăng đang bao trùm lấy Đào Tây Hữu.
Đào Tây Hữu vừa gõ xong tên Bùi Hạc Kinh trong danh bạ, ngẩng đầu bỗng rơi vào ánh mắt đối phương làm cậu chợt ngừng thở một giây. Chưa kịp trả lời thì Bùi Hạc Kinh đã hỏi tiếp, “Cho nên, định để cậu ta hất văng đấy sao?”
Rốt cuộc đây là câu hỏi tự luận hay câu hỏi trắc nghiệm? Đào Tây Hữu không đoán được ẩn ý của Bùi Hạc Kinh, đành chột dạ xin chỉ bảo, “Tôi có nên để cậu ta hất văng đi không ạ?”
Bước được đến hôm nay vất vả lắm chứ, hạnh phúc của anh cả đã gần ngay trước mắt…
“Đừng mà anh Hạc Kinh!” Đào Tây Hữu gồng mình cứu vãn, “Em sẽ nghe lời mà.”
Vốn dĩ cậu đang định liệt kê vài ưu điểm của mình cho Bùi Hạc Kinh nghe, khổ nỗi nhất thời chẳng nghĩ ra gì nên đành đánh bạo gọi bừa một câu trước.
Tuy Bùi Hạc Kinh hơn Đào Tây Hữu năm tuổi thật đấy, nhưng không phải ai cũng có thể tùy tiện gọi "anh Hạc Kinh" như vậy đâu. Tối qua Bùi Hạc Kinh quên chưa chấn chỉnh cậu về chuyện này.
Thế mà hiện giờ Đào Tây Hữu đang ngửa đầu, lông mày khẽ nhíu lại, mắt cứ chớp chớp chẳng khác nào đang nũng nịu.
Bùi Hạc Kinh dời ánh nhìn đi, đáp: “Thời gian như cũ, tôi sẽ cho người đến đón cậu.”
Dứt lời anh nghiêng người bước tiếp, Đào Tây Hữu chôn chân ngơ ngẩn một hồi. Bỗng dưng cậu vỡ lẽ tỉnh ngộ. Đâu chỉ mỗi hai kẻ kia đang nhăm nhe đẩy người vào cạnh Bùi Hạc Kinh chứ, tình nhân giả chẳng phải chính là để chặn đứng những duyên nợ lởm chởm ấy còn gì?
Xem ra Bùi Hạc Kinh vẫn khá hài lòng với biểu hiện lúc nãy của cậu.
“Hì hì, chờ tôi với!” Đào Tây Hữu đuổi theo.
Đi dạo thêm được một lúc thì Bùi Hạc Kinh có điện thoại, hình như là chuyện công việc. Tiểu Cao dẫn theo một người để đưa Đào Tây Hữu về.
Tiếng bước chân xa dần, Tiểu Cao đứng yên tại chỗ, thấp giọng báo cáo: “Bùi Nguyên nuôi Dụ Lương từ thời đại học nhưng không động chạm gì đến cậu ta. Sau khi tốt nghiệp, anh ta đã cho Dụ Lương khá nhiều cơ hội và vốn liếng, ý đồ là nâng đỡ cậu ta lên tuyến đầu để phòng sẵn lúc cần dùng đến.”
Chuyện Bùi Hạc Kinh vừa lan rộng thì Dụ Lương đã xuất hiện đầy trùng hợp. Nhưng trớ trêu thay, trong buổi tiệc sinh nhật Bùi Hạc Kinh lại đi chọn con riêng của một gia đình nhỏ chưa từng có tiếng tăm, còn chẳng buồn nhìn Dụ Lương lấy một cái.
“Việc này được che đậy rất kỹ. Bao nhiêu năm nay, hai người họ chỉ gọi nhau là bạn bè.” Tiểu Cao lấy chiếc máy tính bảng, “Ngoài ra, đây là tài liệu chi tiết hơn về người nhà họ Đào, sếp xem thử ạ.”
Bùi Hạc Kinh rũ mắt nhận lấy, ngón tay thon dài chậm rãi lướt trên màn hình.
“Nhà máy sữa của họ Đào sắp sập tiệm, chuyện cưới xin của con trai cả cũng gặp trở ngại. Cậu Đào Tây Hữu này thì càng chưa có thành tựu gì.” Tiểu Cao nói: “Một người đắc đạo, gà chó thăng thiên, mục đích rất rõ ràng.”
“Có mục đích thì mới dễ.” Bùi Hạc Kinh trả máy tính bảng cho Tiểu Cao.
“Thế là cậu ấy sao ạ?” Tiểu Cao hỏi kín đáo.
Tầm mắt Bùi Hạc Kinh trông ra phía chân trời xa tắp, “Tạm thời vậy.”
Bầu trời một nửa vẫn sáng tỏ mà một nửa đã sầm sì, có lẽ chỉ lát nữa mưa lớn sẽ lại đổ ào khắp chốn.
Ảnh đại diện Weixin của Bùi Hạc Kinh trắng trơn, trang cá nhân cũng chỉ là một vạch ngang trơ trọi. Đào Tây Hữu còn lo liệu có phải tài khoản giả không nữa, nhưng về đến nhà cậu vẫn chủ động nhắn tin báo. Một lúc sau, cậu nhận được tin trả lời.
[Bùi]: Ừm.
Đào Tây Hữu nghĩ ngợi, nhanh nhẹn gõ chữ.
[Đông Tả]: Chúc anh ngày mới tươi đẹp nha (mỉm cười), tuần sau gặp (bắt tay).
Đối phương không đáp nữa.