Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 4: Đát Kỷ
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần thứ hai gặp mặt này càng chứng tỏ Bùi Hạc Kinh khá hài lòng với Đào Tây Hữu. Hơn nữa, sau bữa tiệc sinh nhật, mọi người vẫn bàn tán xôn xao mà chưa hề nghe tin ai khác được chọn.
Có vẻ như nhà họ Bùi chỉ thực sự cân nhắc mỗi Đào Tây Hữu.
Đào Gia Vượng vừa lo vừa mừng, liền đặt may riêng cho Đào Tây Hữu một bộ vest trắng. Khi cậu mặc vào, trông vừa trẻ trung lại vừa có nét ngây thơ.
Chỉ có điều Đào Tây Hữu vốn quen tính lông bông, thật sự không muốn học thêm bất kỳ lớp phép tắc nào. Cậu cứ ru rú trong nhà đến mức sắp mọc rêu, cây sen đá ở ban công cũng bị cậu bẻ từng lớp lá, chỉ còn trơ mỗi cái thân ở giữa.
Đến thứ Sáu, vì quá chán nản, cậu gặp đúng đám bạn xấu rủ rê, thế là cuồng chân lén ra ngoài đi nhậu.
Hăng máu lên, cậu lơ mơ thế nào lại đi cá cược với bạn bè, thua be bét. Cuối cùng, cậu bị khiêng xiêu vẹo đến tiệm làm tóc, nhuộm luôn mái tóc vàng hoe.
Màu tóc vàng chanh chói lóa cả mắt, đứng cách vài trăm mét cũng có thể nhận ra ngay.
Sáng hôm sau tỉnh rượu, Đào Tây Hữu cảm thấy như trời sập. Cậu lẩm bẩm: “Ba không bóp cổ mình mới là lạ!”
Thực ra Đào Gia Vượng không hề động tay động chân, bởi vì lúc đó ông đã tức đến tăng huyết áp, suýt ngất xỉu tại chỗ. Đào Tây Hữu phải vội vàng đỡ lấy ông: “Ba, há miệng ra, đây là Hoạt Huyết Nhất Nhất! Ba đừng sợ, nhỡ đâu anh ta mù mắt thì sao!”
Đào Gia Vượng giơ tay vỗ bốp vào trán Đào Tây Hữu: “Tức chết mất thôi, cái thằng con trời đánh!”
Thời gian quá gấp rút không kịp xử lý, Đào Tây Hữu đành mua gấp thuốc nhuộm dạng xịt dùng một lần, phun tạm cho tóc đen trở lại.
Loại thuốc nhuộm xịt này nồng nặc mùi hương liệu rẻ tiền. Đào Tây Hữu vẫy tay xua bớt mùi, mặc chiếc áo vest trắng rồi ngồi vào chiếc xe mà Bùi Hạc Kinh đã sắp xếp sẵn.
Lần thứ hai đến nhà họ Bùi, Đào Tây Hữu không còn căng thẳng như trước. Hơn nữa, bữa cơm hôm nay vắng mặt Bùi Tuyên, chỉ có cậu và Bùi Hạc Kinh, nên bầu không khí thoải mái hơn rất nhiều.
Ăn xong, cả hai cùng đi dạo cho tiêu cơm, thỉnh thoảng lại tán gẫu vài câu. Đào Tây Hữu nhận ra tuy thiếu gia Bùi có tính tình lạnh lùng nhưng chưa đến mức quá khó gần. Ít nhất thì hai người họ cũng trò chuyện khá hợp ý.
Bùi Hạc Kinh hỏi một câu là Đào Tây Hữu trả lời một tràng.
“Năm nay 21 tuổi à?”
“Vâng, em vừa tốt nghiệp, hehe, mở một shop online nhỏ, thời gian làm việc linh hoạt lắm, nhưng mà chẳng kiếm được bao nhiêu… hồi trước…”
Lẽ ra đến đoạn này thì mọi chuyện vẫn đang tiến triển khá hài hòa. Cả hai cứ đi thong dong đã gần một tiếng đồng hồ, đến bờ hồ, chỉ còn một đoạn nữa là về biệt thự.
Đám côn trùng không rõ tên bay vèo qua dưới ánh đèn đường, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng chim kêu. Bầu không khí yên ả thật vừa vặn.
Đào Tây Hữu thấy may là gió lớn, mãi rồi cái mùi hương liệu quanh người cậu cũng bay dần. Cậu đang định gợi thêm chủ đề để tạo ấn tượng tốt hơn thì chợt có giọt nước đập trúng chóp mũi.
Cậu ngơ ngác ngẩng đầu. Giây tiếp theo, lại đến hai giọt, bốn giọt, rồi vô số giọt.
Trời mưa.
Bùi Hạc Kinh cũng ngẩng lên nhìn thử, rồi bảo Đào Tây Hữu: “Quay về thôi.”
Mưa càng lúc càng nặng hạt, những giọt mưa rơi trên quần áo loang nhòe. Vỏn vẹn khoảng mười phút mà cả hai đã ướt sũng.
Quản gia hớt hải cầm ô chạy sang che cho hai người.
Đào Tây Hữu thở phào một hơi, chủ động tự cầm ô. Vừa bước vào mái hiên, cậu gấp ô đưa trả quản gia, chợt thấy quản gia nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt ngập ngừng, ái ngại.
“Ơ?” Đào Tây Hữu quay sang nhìn Bùi Hạc Kinh, nhận ra đối phương cũng đang nhìn mình. Cậu hỏi: “Sao, sao thế ạ?”
Ngay sau đó, chính Đào Tây Hữu cũng nhận ra vấn đề. Bộ vest trắng của cậu đã loang lổ đen sì, vàng khè mất cả mảng.
Tóc cậu đã bị phai màu rồi.
Làm sao bây giờ? Có cái hang nào cho cậu chui vào không?
Mưa vẫn đổ rào rào ngày càng to. Ngón chân Đào Tây Hữu bám víu mặt đất, tóc trên đầu vàng đen lẫn lộn, còn bộ vest trắng thì lem nhem khó tả. Mặt cậu thoắt tái thoắt đỏ.
“Không sao.” Bùi Hạc Kinh lên tiếng cứu vãn tình thế: “Tối nay ở lại với tôi.”
Cơn mưa dồn dập xối xả đập xuống đất rầm rầm lốp bốp, càng khiến màn đêm thêm phần tĩnh mịch.
Quản gia già, bác Trịnh, chu đáo mang quần áo mới qua. Đào Tây Hữu ôm quần áo vào nhà tắm trong phòng ngủ dành cho khách.
Giọng nói già dặn của bác Trịnh vang lên bên ngoài cửa: “Cậu Đào, tắm xong cậu cứ sang thẳng phòng thiếu gia nhé.”
Cuối cùng cũng gội sạch được lớp màu đen nhếch nhác lộn xộn trên đầu, Đào Tây Hữu hất tóc ngược ra sau, đứng dưới vòi hoa sen, mặc cho dòng nước nóng xối lên người mình. Trong đầu cậu suy nghĩ ngổn ngang.
Hình như mọi thứ tiến triển hơi nhanh thì phải. Mới gặp có lần thứ ba mà Bùi Hạc Kinh đã giữ cậu ngủ lại qua đêm, xem chừng còn phải chung chăn chung gối nữa chứ.
Không ngờ bình thường Bùi Hạc Kinh bề ngoài lạnh lùng mà hóa ra lại vồ vập đến thế à?
Thôi thì đành vậy. Ngay từ đầu khi quyết định tham gia buổi tiệc sinh nhật, Đào Tây Hữu đã giác ngộ rồi: trên đời muốn có được thứ gì đó thì bắt buộc phải trả giá.
Huống hồ Bùi Hạc Kinh lại đẹp trai như thế, thật ra cũng chẳng thiệt thòi gì. Cứ coi như là thực hành trước khâu sinh hoạt giường chiếu tương lai vậy.
Cứ thế đi, Đào Tây Hữu tự thuyết phục bản thân một cách rất yên lành. Chỉ có điều, xét cho cùng, cậu vẫn khá căng thẳng khi phải đối diện với điều chưa rõ. Cậu tắm rửa kỳ cọ thật kỹ, chỉ thiếu nước lột luôn cả lớp da.
Lề mề hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng Đào Tây Hữu cũng tắm xong. Cậu mặc bộ đồ ngủ mềm mại, sấy khô tóc, vừa giơ tay chải cho đỡ rối vừa bước ra ngoài.
Đi tới cửa, cậu dừng chân hít thở sâu hai lần rồi mới mở cánh cửa phòng Bùi Hạc Kinh.
Tông màu chủ đạo của phòng ngủ là xám nhạt. Ánh đèn vàng ấm áp tựa như nhũ vàng li ti chiếu rọi từng ngóc ngách một cách dịu dàng.
Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chính là chiếc giường to đùng, siêu rộng rãi, ga trải trắng tinh tựa tuyết, bóng loáng mượt mà khiến người ta hăm hở muốn nhào vào. Mùi hương thoang thoảng lững lờ trong không khí, không hề đậm đà mà rất êm ái, dễ chịu.
Đào Tây Hữu mau chóng quan sát một vòng, từ chiếc tủ đầu giường bằng gỗ óc chó đen giả cổ sang bộ sofa xám và bàn nhỏ hình oval bên cạnh. Cậu cảm thấy mọi chi tiết đều quá hài hòa với bản thân Bùi Hạc Kinh: kín đáo, lạnh nhạt mà vẫn toát lên vẻ đắt đỏ lạ thường.
Lúc này, chủ nhân căn phòng đang mặc quần áo ngủ màu đen, đứng bên cửa sổ, nhìn về phía cây sơn trà bên ngoài. Mưa rền đập vào cành lá kêu lộp độp.
Đào Tây Hữu khẽ khàng đóng cửa lại, bước tới gần Bùi Hạc Kinh.
Cây sơn trà có vẻ đã lâu năm, tán cây rậm rạp vươn đến đúng ngang cửa sổ tầng hai. Nương theo ánh chớp thỉnh thoảng, có thể quan sát rõ những chiếc lá càng lúc càng mướt mát nhờ nước mưa xối giội.
“Anh Hạc Kinh,” Đào Tây Hữu ngần ngừ giây lát, vội bổ sung thêm, “ạ.”
Thật lòng cậu không quen xưng hô kiểu lễ phép thế này chút nào. Khổ nỗi lúc nói chuyện trước đó, cậu muốn ra vẻ gần gũi, xóa nhòa khoảng cách nên mới làm bộ ngoan ngoãn, gọi anh xưng em thôi.
Giờ Bùi Hạc Kinh mới ngoái lại nhìn Đào Tây Hữu. Mái tóc vàng sáng rỡ của cậu đứng dưới ánh đèn chẳng khác nào một chiếc bóng đèn khác nữa, nổi bần bật giữa căn phòng ngủ màu sắc giản dị.
“Sữa nóng trên bàn đó, uống đi rồi ngủ.”
Đào Tây Hữu quay đầu tìm, đúng là có thật. Cậu vội bưng cốc lên uống.
Cậu hơi váng đầu, cảm giác chân như đang giẫm trên mây, trái tim cũng lửng lơ trôi bồng bềnh vô định.
Bùi Hạc Kinh xa xôi vời vợi nơi đỉnh kim tự tháp, là chàng trai trong mộng của biết bao người ở Ninh Tân. Tối nay mình phải ngủ với anh ta thật ư?
Điều này còn khó tin hơn cả việc bánh từ trên trời rơi xuống.
Uống hết sữa, Đào Tây Hữu liếm bớt sữa dính ở khóe môi. Cậu ngó sang thấy Bùi Hạc Kinh đang ngồi tựa lưng đầu giường, tay cầm quyển sách, cố ý chừa lại một nửa bên giường.
Đào Tây Hữu đặt cốc xuống, chạy vào rửa mặt, rồi mới lại gần khẽ khàng vén chăn ra, nằm lên.
Chăn đệm thư thái y hệt như cậu tưởng tượng, nâng đỡ cột sống vừa vặn, không mềm quá mà cũng không cứng quá. Khẽ khàng ngửi thử, Đào Tây Hữu cảm giác toàn bộ người mình đều đang được bao bọc trong mùi hương cây cỏ đặc trưng thuộc về Bùi Hạc Kinh.
Bùi Hạc Kinh tắt đèn trần, chỉ để lại đèn bàn để đọc sách.
Rõ ràng không hề có đồng hồ mà tiếng “tích tắc tích tắc” bỗng tự động vang lên trong đầu Đào Tây Hữu.
Mười phút trôi đi, cậu thấy mình giống kiểu phi tử đã được khênh lên long sàng nhưng không được sủng hạnh. Dường như ngay giây tiếp theo thôi sẽ bị đuổi vào lãnh cung mất. Thế là Đào Tây Hữu cố gom góp dũng khí bắt chuyện: “Chưa ngủ ạ? Muộn lắm rồi.”
Chẳng lẽ màn dạo đầu thịnh hành của chủ tịch là đọc sách ư? Rốt cuộc có làm hay không đây? Cái kiểu dao cứ dứ dứ ở cổ khó chịu dã man…
“Có ánh sáng thì không ngủ được à?”
Bùi Hạc Kinh nghiêng đầu liếc cậu một cái, hiểu lệch sang ý khác. Thế là anh gấp sách lại, tiện tay để tạm ở tủ đầu giường, rồi tắt đèn đi.
Thoáng cái, căn phòng đã chìm vào bóng tối. Đào Tây Hữu nghe thấy tiếng quần áo ma sát với chăn đệm khi Bùi Hạc Kinh nằm xuống, hòa cùng tiếng mưa ngoài cửa sổ làm tai cậu râm ran ngứa ngáy.
Chẳng hiểu sao Đào Tây Hữu lại thấy mặt mình nóng bừng, não cứ liên tục hồi tưởng về ngũ quan êm ả cùng góc nghiêng vĩ đại, đẹp trai chết người của Bùi Hạc Kinh lúc nãy khi anh đọc sách.
Một hồi lâu nữa trôi đi, người bên cạnh nằm yên bất động.
Trái lại, cái đầu ngập ngụa những suy nghĩ bậy bạ lại khiến Đào Tây Hữu thấy bứt rứt. Cậu rón rén trở người, duỗi tay vào chăn chạm vào bản thân một cái, lẩm bẩm: “Cấm được cửng!”
“Sao thế?”
Giọng nói trầm thấp từ Bùi Hạc Kinh bất thình lình vang lên làm Đào Tây Hữu giật thót mình, vội nằm thẳng ra: “Đâu, đâu có.”
May mắn là mưa vẫn đang rơi, giúp che đậy nhịp tim hơi lộn xộn của cậu.
Bùi Hạc Kinh im lặng chốc lát. Hình như gió đang thổi thốc cơn mưa phía ngoài, tiếng động cứ vang lên từng đợt, lúc khoan lúc nhặt.
“Đừng rục rịch nhăm nhe không cần thiết. Cậu chỉ cần phối hợp diễn vai tình nhân với tôi một thời gian.”
“Không lâu lắm đâu.” Bùi Hạc Kinh cam kết: “Nhà họ Đào sẽ thăng tiến rất nhiều bậc.”
Đào Tây Hữu bấu chặt chăn, mắt mở thao láo lờ mờ giữa đêm đen, mất một lúc để ngẫm nghĩ những lời Bùi Hạc Kinh vừa nói.
Hóa ra là vậy. Chắc Bùi Hạc Kinh đã nắm rõ mọi thứ từ trước rồi, biết thừa cậu tuyệt nhiên không thể từ chối. Thế nên anh mới "tốt bụng" cảnh cáo cậu đừng toan tính vớ vẩn, thẳng thắn vạch rõ rằng đây chỉ là một màn hợp tác mà thôi.
Cho nên tất cả đều là giả, thậm chí có khi bản thân Bùi Hạc Kinh còn chẳng thích con trai.
Buổi tiệc sinh nhật đâu phải để chọn người ưa thích, mà là nhằm chọn một quân cờ để diễn kịch chung với anh ta, hướng tới một mục đích nào đó.
Quân cờ tối ưu phải là người dễ kiểm soát, đồng thời cũng dễ dàng gạt bỏ.
Bùi Hạc Kinh chỉ cần nhúc nhích ngón tay thôi đã đủ sức bóp chết nhà họ Đào, nói gì tới một đứa con riêng?
Thật là của nợ, đi tuyển tú nữ được chọn mà lại cũng không hẳn là được chọn.
Đào Tây Hữu thoáng thở phào, đồng thời cũng thấy ngại ngùng thay cho nhịp tim loạn xạ và phản ứng cơ thể của mình lúc nãy.
Thực ra đâu trách cậu được, chủ yếu là tại kinh nghiệm yêu đương của cậu quá ít ỏi. Tuy hết lòng mong mỏi một mối tình khắc ghi sâu sắc nhưng hai lần trước đó đều trôi đi lãng xẹt.
Lần đầu là một bạn gái cùng lớp hồi cấp ba. Còn chưa nắm tay mà người ta đã chê ngoại hình cậu chẳng oai phong gì, rồi đá cậu mất.
Lần hai là thời đại học. Hồi ấy, Đào Tây Hữu đã ý thức được mình thích người đồng giới, quen một cậu đàn anh. Chỉ có điều, ngay buổi tối hôm xác định quan hệ, đàn anh đã định rủ cậu đi nhà nghỉ. Đào Tây Hữu từ chối mấy lần liền, sau cùng đối phương bảo cậu cứng nhắc rồi cũng đá cậu luôn.
Không phải Đào Tây Hữu yêu đương kiểu Plato gì gì đâu, mà tại khi đó còn trẻ quá, thiếu kinh nghiệm. Tiến trình đốt cháy giai đoạn làm cậu hết hồn. Về sau, cậu đã tiếp thu bài học, tự bổ sung kiến thức cấp tốc để đảm bảo lần tới yêu đương tuyệt đối không mắc sai lầm.
Đáng tiếc thay, mãi chẳng gặp được ai vừa mắt.
Vậy nên quái ác làm sao, tới tận giờ Đào Tây Hữu vẫn còn nguyên nụ hôn đầu, trong trắng đến độ không thể trong trắng hơn được nữa.
Thực ra, đối với Đào Tây Hữu thì kết quả hiện tại cực kỳ có lợi. Đóng kịch thôi mà, vừa không cần trả giá, vừa vẫn có thể giải quyết chuyện lớn cả đời giúp anh trai. Vai quân cờ này tính sao cậu cũng lời.
“Được, tôi hiểu rồi.”
Đào Tây Hữu chậm rãi thở phào một hơi. Khỏi phải gò bó nữa, bỗng chốc cậu thấy người mình thả lỏng hẳn. Cậu quay lưng về phía Bùi Hạc Kinh: “Ngủ nhé, ngủ ngon ha.”
Mưa khuya ngớt dần. Tiếng thở đều đặn bên cạnh rất rõ rệt. Bùi Hạc Kinh chưa từng ngủ chung với người khác, hiếm khi phải trằn trọc. Chiếc đầu quả chanh cạnh đó chỉ còn là một đường ranh cực kỳ mờ nhòe giữa bóng tối.
Màn đêm từ từ phai nhạt, ánh nắng ban mai loang trên bầu trời.
Đào Tây Hữu mơ màng nghe thấy tiếng Bùi Hạc Kinh rời giường. Ý định thức giấc vụt qua trong đầu cậu trong nháy mắt, nhưng rồi cậu lại trở mình thiếp đi tiếp.
Lúc tỉnh lại thì đã đến tám rưỡi.
“Ôi đù!” Đào Tây Hữu vội ngồi bật dậy, hớt hải kéo giật chăn ra. Giờ cậu mới để ý quần áo mình hôm qua đã được giặt sạch sẽ, gấp gọn gàng cạnh đó. Cậu cuống quýt thay vào.
Đang thắt cà vạt thì có tiếng gõ cửa. Ngay sau đó, Bùi Hạc Kinh đẩy cửa vào.
“Dậy rồi à?”
“Xin lỗi, xin lỗi,” Đào Tây Hữu quay người lại gãi cái đầu rối như ổ gà của mình: “Có phải tôi ngủ nướng hơi quá không?”
Bùi Hạc Kinh ngó đăm đăm quả đầu vàng hoe của cậu mấy giây rồi dời mắt đi, đáp: “Không sao, đánh răng rửa mặt rồi xuống nhà ăn sáng.”
“Tóc tôi màu như này có cần…” Đào Tây Hữu vừa đi vừa ngoái lại hỏi.
“Không cần, cứ để thế.”
Đào Tây Hữu đánh răng rửa mặt xong, cả hai cùng đi xuống nhà.
Vừa bước được hai bậc, Đào Tây Hữu đã chợt nhớ ra điều gì đó. Cậu xoay sang hỏi Bùi Hạc Kinh đang đi đằng sau mình: “Thế tôi có cần làm gì không… Ý tôi là anh kỳ vọng một người yêu giả như thế nào ấy?”
Bùi Hạc Kinh dừng chân. Chỗ Đào Tây Hữu đứng thấp hơn hẳn anh nên giờ cậu đang phải ngửa mặt, ngước mắt trông lên, lông mi chớp chớp có phần trẻ con.
“Quấn người, bướng bỉnh.” Bùi Hạc Kinh nhìn gương mặt cậu, nghĩ ngợi rồi bổ sung: “Hay ghen, cậy được chiều nên đâm hư.”
Đào Tây Hữu xuýt xoa một tiếng, đã hình dung được rõ ràng là mình phải đóng vai nhân vật thế nào: “Tôi biết rồi, Đát Kỷ chứ gì.”