Đào Tây Hữu ra mắt gia tộc Bùi

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Đào Tây Hữu ra mắt gia tộc Bùi

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi đã trao đổi thông tin liên lạc, Đào Tây Hữu dĩ nhiên không thể bỏ lỡ cơ hội để tăng cường sự hiện diện của mình. Suốt cả tuần, cậu gửi hàng loạt tin nhắn “quấy rối” Bùi Hạc Kinh. Từ những câu đố chữ hài hước cho đến những lời quan tâm sến sẩm, cậu chỉ sợ thiếu gia Bùi sơ suất mà quên béng mất cái người “bạn trai hợp tác” là mình. Dĩ nhiên là không được trả lời một câu nào hết. Cũng may, đến ngày hẹn, tài xế nhà họ Bùi vẫn sang đón cậu đúng giờ, nếu không, cậu đã nghi ngờ mình sắp bị “đá đít” thật rồi.
Trùng hợp thay, khi đến cổng chính nhà họ Bùi, cậu gặp Bùi Hạc Kinh. Hai người bèn đi chung. Đào Tây Hữu tò mò về những con công trong sân, nên Bùi Hạc Kinh đã cùng cậu ngắm chúng một lúc, giải đáp tất tần tật những thắc mắc của Đào Tây Hữu rồi mới tiếp tục bước đi.
Vừa bước vào phòng khách, Đào Tây Hữu đã đột ngột dừng lại, hoảng sợ hạ giọng: “Ôi chao, sao anh không nói với tôi là hôm nay đông đúc thế này?!”
Rất đông người đang ngồi trong sảnh tiếp khách ở tầng một. Ngoài Bùi Nguyên mà Đào Tây Hữu từng gặp một lần ra, toàn bộ đều là những gương mặt lạ lẫm. Đào Tây Hữu vội nhìn lướt qua. Người lớn là nam giới độ hai, ba mươi tuổi, trẻ nhỏ thì lẫm chẫm vài tuổi. Tổng cộng phải đến mười mấy thành viên, lúc nhúc cả một góc.
“Toàn những ai thế kia?” Đào Tây Hữu che miệng, hơi rụt vai, thì thầm hỏi.
Bùi Hạc Kinh vỗ vai cậu một cái, hơi cúi người, thì thầm đáp: “Ngày này hàng tháng, con cháu trong nhà sẽ đến ăn chung một bữa với ông nội. Đến lượt cậu thể hiện rồi đấy, Đát Kỷ nhỏ.”
Giọng nói trầm thấp vọng vào tai, khiến cậu tê rần. Đào Tây Hữu nâng tay xoa tai, mới chốc lát mà vành tai đã ửng hồng. Hiểu rồi, cả căn phòng này đều là đám cháu chắt trẻ tuổi. Nói cách khác, trong số đó không thiếu kẻ đang nhăm nhe cài cắm người vào bên cạnh Bùi Hạc Kinh, giống như Bùi Nguyên.
Đào Tây Hữu nghiêm túc lại, hít sâu một hơi, biểu cảm thay đổi hoàn toàn chỉ trong chớp mắt. Cậu thân mật khoác tay Bùi Hạc Kinh, gương mặt dịu hiền đến độ tương đối giả tạo, y hệt một con hồ ly tinh bước ra từ nhà hát kịch thời xưa. Cậu õng ẹo gọi: “Đi thôi anh Hạc Kinh.”
Bùi Hạc Kinh nhướng mày nhưng cũng không hất tay Đào Tây Hữu, cả hai cùng nhau cất bước, xuất hiện trước tầm mắt mọi người.
Đám đông ở phòng khách xôn xao đứng dậy, đồng loạt nhìn sang.
Tiếp đó, Đào Tây Hữu nghe thấy có người gọi “Hạc Kinh”, có người gọi “anh”, rồi có cả tiếng trẻ con trong trẻo gọi “chú”. Tuy tuổi Bùi Hạc Kinh không phải lớn nhất ở chỗ này, nhưng anh là người thừa kế Khôn Nguyên, chắc chắn là nhân vật có địa vị nhất ở đây. Đào Tây Hữu bất giác ngoái đầu nhìn người đàn ông bên cạnh. Đối phương chỉ thờ ơ gật đầu đáp lại những lời chào hỏi.
Trái lại, Đào Tây Hữu thì hơi bồn chồn trước ánh nhìn từ đám đông, cứ hồi hộp là lại muốn đi vệ sinh. Cậu kiễng chân thì thầm sát tai Bùi Hạc Kinh, bảo mình vào nhà vệ sinh một lát rồi chuồn mất luôn.
Rửa tay xong quay về, dọc đường cậu trùng hợp gặp bác Trịnh. Gương mặt bác ấy giữ nụ cười vừa phải, không quá nghiêm túc mà cũng không quá thân mật. Bác còn chu đáo giải thích tình hình cho Đào Tây Hữu.
Ngoài cháu ruột của Bùi Tuyên, trong phòng khách còn có cả các cháu chắt từ các anh em của Bùi Tuyên, tập hợp lẫn lộn nên mới đông đúc như vậy. Bùi Tuyên cực kỳ coi trọng tình đoàn kết giữa họ hàng thân thích, tuân theo quan niệm có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu.
Trước đó, Đào Tây Hữu từng nghe nói dân cư khu biệt thự nhà họ Bùi đều là các thân thích có quan hệ họ hàng, chỉ cần có năng lực đều có thể gia nhập các công ty trực thuộc tập đoàn. Đào Tây Hữu âm thầm tặc lưỡi trong bụng, tưởng tượng đây mà là thời cổ đại thì chẳng biết phải lục đục đấu đá kinh khủng đến mức nào. Rồi lại chuyển hướng suy nghĩ: có khi bây giờ cũng thế thôi.
Trở lại phòng khách, đám trẻ con nhỏ bé đang ngồi chơi chung với nhau, rất im ắng, khẽ khàng, hoàn toàn không thấy quấy phá ầm ĩ như con nít nhà bình thường.
Bùi Hạc Kinh thì ngồi ở chiếc ghế sofa đơn, một tay chống cằm, tay kia đặt thoải mái trên tay vịn ghế. Một người nam trẻ tuổi khác đang ngồi trên chiếc ghế đẩu cạnh đó, cụp mắt, yên lặng đặt ba ngón tay lên cổ tay Bùi Hạc Kinh.
Đào Tây Hữu bước tới gần, nhớ bác Trịnh cũng có giới thiệu, người nam trẻ tuổi này tên Trương Ngọc, là bác sĩ Đông y riêng của nhà họ Bùi, thường ngày chủ yếu phụ trách điều dưỡng sức khỏe cho Bùi Tuyên.
Đào Tây Hữu chưa đi tới nơi thì Trương Ngọc đã thả tay, thấp giọng trao đổi với Bùi Hạc Kinh, giọng nói trong trẻo, hòa nhã: “Trạng thái dạo này khá ổn, nhưng tối qua nghỉ ngơi không được tốt lắm phải không? Phải chú ý duy trì chất lượng giấc ngủ.”
Bùi Hạc Kinh đưa tay về, trên mặt vẫn không biểu cảm, nhưng giọng nói thì nhẹ nhàng hơn một chút, rất khó phát hiện: “Không sao.”
Trương Ngọc không nói nhiều nữa, cất gối chẩn mạch đi, vừa vặn gặp lúc Đào Tây Hữu dừng chân tò mò quan sát. Người quả đúng như tên, trắng muốt tựa ngọc, không phải quá ưa nhìn theo kiểu nổi bật, mà là dạng nhìn lướt qua sẽ thấy cực kỳ dễ chịu. Trương Ngọc nhận ra ánh mắt của Đào Tây Hữu, đứng dậy gật đầu với cậu, Đào Tây Hữu cũng cười cười đáp lại đối phương.
Được Bùi Tuyên tuyển chọn vào nhà thì y thuật của Trương Ngọc này hẳn phải cao minh lắm. Vốn dĩ Đào Tây Hữu đang định nhờ đối phương bắt mạch thử cho mình xem có bị thận hư không.
Chỉ tiếc là cậu chưa kịp mở miệng đã có giọng nam bất ngờ vang lên, phảng phất vẻ cười cợt: “Anh Hạc Kinh, đây là ai thế này, không giới thiệu vài câu đi à?”
Đào Tây Hữu nhìn sang theo tiếng nói. Đối phương là nam giới ngoài hai mươi, mặc chiếc áo len màu nâu be, mày rậm, mắt nhỏ, đang cười híp cả mắt. Trông thôi đã thấy giống dạng nhân vật “tốt thí” thiếu thông minh trong tiểu thuyết.
Người này tên Bùi Sa Xuyên, là em họ Bùi Hạc Kinh.
“Ấy Sa Xuyên à,” Lúc này Bùi Nguyên ở cạnh đó đứng ra nói thêm. Hắn vỗ vai Bùi Sa Xuyên: “Đây là người anh Hạc Kinh nhà cậu mới…”
Nói đến đây Bùi Nguyên chau mày lại ra vẻ băn khoăn, như thể nhất thời không biết nên dùng từ nào để hình dung thân phận của Đào Tây Hữu. Một đứa con riêng từ gia đình tầm thường, một “đồ chơi” mà nhà họ Bùi chọn cho Bùi Hạc Kinh.
Cuộc trò chuyện giữa họ thu hút cả những người khác chú ý. Mọi người đều dừng hết mọi việc đang làm dở để trông sang phía này. Đào Tây Hữu liếc Bùi Hạc Kinh thấy đối phương cũng đang ngước lên nhìn mình, bình thản lạnh tanh. Thế là lại hiểu.
Đào Tây Hữu đưa mắt nhìn lại, cười rất yêu kiều, xua tay bảo: “Ấy, cậu là em họ Sa Đi nhỉ? Rất hân hạnh, tôi tên Đào Tây Hữu, là bạn trai của anh Hạc Kinh của cậu. Cậu có thể gọi tôi là chị dâu, à, nếu không thì gọi anh rể cũng được luôn.”
“Hề hề, người trẻ hết mà, câu nệ gì mấy chuyện này chứ.”
“À,” Đào Tây Hữu nhìn tiếp sang những người khác gần đó, giơ tay chào hỏi, “chào mọi người nữa nhé.”
Giả tạo, buồn nôn.
Ấn đường của Bùi Sa Xuyên giần giật. Nó cắn răng nghiến lợi: “Ồ? Thật thế ạ anh Hạc Kinh?”
Vị trí của Đào Tây Hữu thì những người có mặt đều biết rõ trong lòng, chẳng qua chỉ là đồ chơi của Bùi Hạc Kinh nhất thời nổi hứng giữ lại bên cạnh để đùa bỡn giải sầu, vậy mà cũng dám phát ngôn ngang ngược như vậy.
“Anh nói câu nào đi chứ anh Hạc Kinh!” Đào Tây Hữu xoay người ngồi xổm xuống bên cạnh Bùi Hạc Kinh, gác cằm lên đầu gối đối phương, còn chớp mắt làm nũng: “Em họ Sa Đi đang hỏi anh kìa, chẳng phải anh đã bảo là thích em nhất, chỉ có mình em thôi sao?”
“Đờ mờ tên tôi là Bùi Sa Xuyên!” Bùi Sa Xuyên không thể nhịn được nữa, phải lên tiếng đính chính.
Người ngoài nhìn vào thấy Đào Tây Hữu đang õng ẹo, chẳng biết trời cao đất dày là gì. Còn từ góc độ của Bùi Hạc Kinh, anh chứng kiến rõ khóe môi cong lên một cách đầy vẻ tinh quái của Đào Tây Hữu.
Đào Tây Hữu như thể đang ấm ức lắm thật, cậu đã phải hồi tưởng lại một lượt những chuyện buồn bã nhất đời mình. May sao, đúng vào giây phút cậu sắp sửa thoát khỏi vai diễn thì Bùi Hạc Kinh nâng tay xoa đầu cậu.
“Sa Xuyên, đây là người của tôi, tôn trọng một chút đi.”
Giọng Bùi Hạc Kinh không lớn nhưng đã vang rành mạch khắp căn phòng khách. Hiển nhiên câu này không chỉ nhắm đến một mình Bùi Sa Xuyên, những người còn lại nghe xong cũng lập tức im bặt, mỗi người một ý nghĩ.
Mặt Bùi Sa Xuyên đỏ gay, thực sự không ngờ Bùi Hạc Kinh lại khiến họ hàng bẽ mặt vì một người ngoài như vậy, càng không ngờ Bùi Hạc Kinh sẽ ngầm thừa nhận mấy câu Đào Tây Hữu nói một cách nhẹ tênh đến thế.
Đào Tây Hữu được đà lấn tới, chờ biểu cảm Bùi Sa Xuyên khó nhọc lắm mới khá khẩm hơn chút thì cậu truy kích tiếp: “Em họ Si… Sa Xuyên, gọi một tiếng nghe thử xem nào?”
Mặt mũi nó lại xanh lét. Bùi Sa Xuyên siết chặt nắm tay, mãi lâu sau mới nặn ra được một câu: “Chị dâu.”
Giọng nói như thể bị ai nhét cục xi măng chẹn cổ họng. Dứt lời, Bùi Sa Xuyên vội rúc ngay vào một góc trốn.
Đã làm con tốt thì dĩ nhiên phải phấn đấu thu hút hỏa lực, đồng thời trở thành lá chắn che chở. Hiện giờ, đám người cùng lứa này biết Bùi Hạc Kinh có cậu bạn trai cậy được chiều chuộng mà đâm ra phách lối rồi, chắc hẳn sẽ không tìm cách cài cắm người trắng trợn quá nữa.
Đào Tây Hữu nháy mắt mấy cái với Bùi Hạc Kinh, ra hiệu hoàn thành nhiệm vụ mỹ mãn.
Chỉ vài hôm sau, chuyện con riêng nhà họ Đào lọt vào mắt xanh Bùi Hạc Kinh, thậm chí từng qua đêm ở nhà họ Bùi, đã lan đi khắp giới thượng lưu thành phố Ninh Tân, gây chấn động khiến không biết bao nhiêu cái cằm phải rớt xuống.
Tạm không bàn đến việc rất nhiều người còn chẳng nghe danh họ Đào bao giờ, chưa kể lại còn là con riêng đáng ra phải giấu giếm, lén lút chứ. Quần chúng vắt óc suy nghĩ mà vẫn không thể hiểu nổi, sao một kẻ chỏng chơ như Đào Tây Hữu lại với lên được cái cành cao ấy nữa chứ.