52. Chương 52: Biến mất

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Lão gia, nghỉ một lát đi ạ.”
Đêm đã khuya, bác Trịnh túc trực bên cạnh Bùi Tuyên, thấy ông cứ uống trà đặc liên tục bèn không nhịn được khuyên nhủ: “Cứ thế này mãi sức khỏe lão gia lại không ổn mất.”
Bùi Tuyên đặt cốc xuống, đưa tay xoa xoa vầng trán nhức mỏi, “Già rồi, vô dụng hẳn. Nhưng cũng phải cố gắng thêm một thời gian, chờ Hạc Kinh khỏe lại hoàn toàn đã tôi mới yên tâm hẳn.”
Nhắc đến việc này, bác Trịnh cũng thuận miệng nói theo: “Thấy Tiểu Cao nói là cậu ấy học nhanh lắm đấy ạ.”
“Ừ.” Bùi Tuyên cũng cảm thấy được an ủi phần nào, nhưng ngay sau đó lại thở dài thườn thượt, “Xem ra buổi tiệc từ thiện tuần sau buộc phải để thằng bé xuất hiện rồi.”
“A Trịnh, chú chuẩn bị dần đi, đến hôm đó phái thêm người theo sát.” Bùi Tuyên cân nhắc, bổ sung: “Để Đào Tây Hữu đi cùng nữa, việc này phải bảo mật.”
Bác Trịnh cũng nghiêm mặt đáp: “Tôi hiểu ạ, đều dùng người nhà họ Bùi, tránh để thông tin lọt ra ngoài.”
Đúng là chuyện này được giữ kín như bưng, ngay đến Đào Tây Hữu cũng chỉ nhận thông báo 2 tiếng trước giờ xuất phát.
“Thật là bí ẩn ghê.” Cậu mặc bộ vest đen, đang soi gương ngắm nghía phong thái ngời ngời của bản thân, “Ấy, lát nữa anh có ổn không đấy? Đừng để thành trò cười nhé.”
Bùi Hạc Kinh ngồi xuống để chuyên viên làm tóc, nhìn vào gương, anh bắt gặp đôi mắt đang lúng liếng lén lút ngó trộm qua đây từ chiếc gương đằng sau. “Sẽ không làm em mất mặt đâu.”
“Thế thì được.” Đào Tây Hữu “hừm hừm” hai tiếng rồi quay mặt đi.
7 giờ tối, cả hai ngồi lên xe đến địa điểm tổ chức tiệc.
Chiếc Rolls-Royce chạy chính giữa, trước sau đều có hai chiếc xe con màu đen giản dị, cả đoàn xe suôn sẻ đến nơi an toàn.
Không một ai có thể đoán trước rằng Bùi Hạc Kinh sẽ bất ngờ xuất hiện tại bữa tiệc lần này, khoảnh khắc anh đặt chân vào sảnh là toàn bộ tiếng xì xào bỗng chốc ngưng bặt, hàng chục con mắt đồng loạt đổ dồn trông sang.
Đào Tây Hữu đứng cạnh Bùi Hạc Kinh, cứ cảm giác nếu ánh mắt mà có nhiệt độ chắc mình cũng đã bị khoan thủng cháy xém theo. Bùi Hạc Kinh dù mất trí nhớ nhưng lại thích nghi cực tốt, anh dẫn cậu đi tiếp vào trong, không hề nhút nhát hay chùn bước.
Ngay sau đó là đủ mọi loại nhân vật ùa tới bắt chuyện, người quan tâm kẻ dò xét, Bùi Hạc Kinh trở thành tiêu điểm tuyệt đối của buổi tiệc.
“Đang trong giai đoạn hồi phục.” Bùi Hạc Kinh cầm ly rượu vang trong tay, hơi nâng lên rồi cười nhạt đáp: “Sẽ sớm trở lại Khôn Nguyên thôi, đến lúc đó rất mong chờ có thêm cơ hội hợp tác cùng các vị.”
Những tin đồn trước đó lan truyền rất ly kỳ chi tiết, nói rằng sau vụ tai nạn xe, tính tình Bùi Hạc Kinh biến chất, không thể sinh hoạt bình thường. Song hiện giờ tất cả đều chứng kiến, ngoài việc chưa nhớ rõ một số người ra thì anh không hề có dấu hiệu khác lạ, thiết nghĩ việc anh quay về Khôn Nguyên cũng chỉ trong ngày một ngày hai.
Chỉ tội ban đầu thấy mọi người kháo nhau là anh đã đá con riêng nhà họ Đào khỏi cửa, chuẩn bị kết hôn với tiểu thư tập đoàn Đông Bảo, thế mà hôm nay người tham dự xã giao cùng anh lại vẫn là cậu kia, thật khó hiểu.
Đào Tây Hữu nghe trộm được người khác bàn tán, bèn hạ giọng thì thầm vào tai Bùi Hạc Kinh đang ngồi cạnh: “Đối tượng liên hôn thương mại của anh chẳng xuất hiện đâu nhỉ? Không lẽ anh còn chẳng nhớ mặt người ta thì gượng chết.”
Mãi mới trầy trật đuổi khéo hết khách khứa đi để được yên tĩnh một lát, Bùi Hạc Kinh nhấp ngụm rượu, nghiêng đầu sang nhìn Đào Tây Hữu. “Tôi sẽ không liên hôn.”
“Rồi rồi rồi.” Đào Tây Hữu đáp qua loa: “Anh nói gì thì là thế.”
“Hữu Hữu.” Bùi Hạc Kinh bất lực nâng tay xoa gáy cậu, nhẹ giọng bảo: “Tôi chỉ cần mình em.”
Thật là sến sẩm, có ma nó tin.
Đào Tây Hữu kín đáo trề môi một cái, quay mặt đi thì chạm phải ánh mắt đầy vẻ ngả ngớn.
“Thẩm Lĩnh?” Đào Tây Hữu ngỡ ngàng: “Sao anh cũng ở đây?!”
Thẩm Lĩnh khoác áo vest đen phối với sơ mi màu tím bên trong, cổ áo không cài cúc hẳn hoi mà để hở nửa đoạn xương đòn, đeo dây chuyền bạc, kết hợp cùng nụ cười đểu giả thường trực, nhìn qua nhận ra ngay là con nhà giàu ăn chơi tiêu chuẩn.
“Sao tôi không được ở đây?” Thẩm Lĩnh cười bước tới gần, tự tiện chạm ly rượu đang cầm với chiếc ly trong tay Đào Tây Hữu. “Chỉ mình cậu được la cà lêu lổng chắc? Tôi đang lo liệu công ty thay cậu đấy nhé, mấy tháng chưa gặp không cảm ơn ông anh đi à, mặt mũi như này là sao hả?”
Khóe môi Đào Tây Hữu giần giật, câu cảm ơn cứng ngắc chưa kịp thốt ra thì Thẩm Lĩnh đã tự biên tự diễn ngửa đầu uống rượu, xong còn nghiền ngẫm tấm tắc: “Cơ mà thôi, anh em cậu đền bù hộ cậu rồi.”
Không cần nói Đào Tây Hữu cũng biết “đền bù” ở đây ám chỉ cái gì, cậu thầm nhủ trong bụng mấy câu vất vả quá dành cho Hướng Bành Bành.
“Ấy.” Thẩm Lĩnh ra vẻ như kiểu giờ mới trông thấy Bùi Hạc Kinh bên cạnh Đào Tây Hữu, “Sếp Bùi đây sao? Nghe danh đã lâu.”
Dứt lời, Thẩm Lĩnh lại mon men duỗi tay tới gần định cụng ly với Bùi Hạc Kinh.
Nào ngờ Bùi Hạc Kinh chỉ lạnh lùng nâng mắt liếc gã một cái rồi thôi, không thèm nể mặt.
“Chẹp.” Thẩm Lĩnh rụt tay về, hờ hững bĩu môi giễu cợt: “Quả đúng là tảng băng, vất vả cho cậu ghê Tiểu Hữu.”
“Đủ rảnh than khổ thay người khác ở đây thì chẳng thà lo cái thân mình trước đi.” Bùi Hạc Kinh nói tỉnh bơ.
Khách khứa gần đó nghe thấy cuộc đối thoại giữa cả hai, rối rít ngó sang bằng ánh mắt hiếu kỳ. Đào Tây Hữu vội kéo nhẹ Bùi Hạc Kinh, “Được rồi, được rồi.”
Rồi cậu đưa mắt ra hiệu cho Thẩm Lĩnh: “Anh về chỗ đi mau lên.”
Thẩm Lĩnh nhún vai, quay người bỏ đi mất.
Kết quả là lúc ấy gã đi, đến phần đấu giá sau đó, gã lại tiếp tục ngoi lên đối đầu với Bùi Hạc Kinh.
Toàn bộ số tiền đấu giá trong tiệc tối từ thiện sẽ được quyên góp cho các dự án công ích, với vị thế của mình dĩ nhiên nhà họ Bùi phải tiên phong nêu gương.
Bùi Hạc Kinh để ý một bức tượng điêu khắc kỳ lân bằng ngọc, gọi giá 8 triệu tệ. Đằng sau có người theo lên 9 triệu. Thực ra tình huống dạng này, những người khác chỉ phối hợp làm dáng vậy thôi, chỉ cần Bùi Hạc Kinh nâng giá lần nữa là mọi người sẽ lịch sự rút lui.
Nhưng Thẩm Lĩnh “hào phóng”, đưa ra thẳng mức 20 triệu tệ, thậm chí còn nhướng mày cực kì khiêu khích về phía Đào Tây Hữu đang ngồi.
Sảnh tiệc lập tức râm ran tiếng xì xầm, nói cậu hai nhà họ Thẩm điên rồi hay sao, lại dám cạnh tranh với Bùi Hạc Kinh.
Đào Tây Hữu hít hà xuýt xoa, chuẩn bị khuyên Bùi Hạc Kinh thôi bỏ đi, dẫu sao tuy tượng kỳ lân trông đáng yêu thật, nhưng giá này thì bất hợp lý quá, chẳng thà chờ xem các món khác còn hơn.
Khổ nỗi không hiểu dây thần kinh nào của Bùi Hạc Kinh bị lệch, anh lập tức nâng lên 30 triệu, Thẩm Lĩnh chưa thôi tăng tiếp thành 50 triệu, cả hai cứ thế giằng co so kè, đẩy giá bức tượng kỳ lân tới tận mức 78 triệu tệ.
Đào Tây Hữu không còn hơi sức đâu mà sỉ vả đám người giàu này nữa, cậu ngồi thẫn thờ lắng nghe những dãy số nối nhau chảy trôi đi mất.
“88 triệu tệ.” Bùi Hạc Kinh lại ra giá.
Lần này thì Thẩm Lĩnh mím môi không theo, gã nâng tay chỉ sang chỗ Bùi Hạc Kinh cười rất trơ tráo: “Mạnh thường quân Bùi.”
Có người bảo cậu hai nhà họ Thẩm chắc phải ăn gan hùm, tận dụng tình trạng Bùi Hạc Kinh chưa hồi phục sau khi mất trí nhớ vì tai nạn xe để gài bẫy anh, lần này gây thù chuốc oán rõ rành rành với người ta luôn.
Đào Tây Hữu cũng không hiểu tại sao đang yên đang lành Thẩm Lĩnh lại phải kèn cựa với Bùi Hạc Kinh. Song cậu chưa kịp nghĩ nhiều thì Bùi Hạc Kinh đã có vẻ cụt hứng đòi ra về trước.
Đào Tây Hữu đi theo sau anh, miệng lẩm bẩm: “Anh nói xem anh rầm rầm lên với anh ta làm gì, con kỳ lân kia mà đáng giá ngần ấy tiền à, lát nữa về nhà liệu ông nội anh có xẻo thịt anh không?”
“Ôi giồi ôi, nghĩ thôi cũng thấy xót.”
Bùi Hạc Kinh dừng chân, nắm lấy tay Đào Tây Hữu, “Chờ họ vận chuyển đến nhà xong em cầm đi mà chơi.”
“Chơi cái của nợ ấy!” Đào Tây Hữu sợ hết hồn, “Đồ gì hơn 80 triệu, tôi dám chơi chắc?”
Bùi Hạc Kinh thì đáp rất thờ ơ: “Đặt ở bàn làm việc của sếp Đào nhà mình trang trí cũng được.”
Đang định cười mắng thêm mấy câu, bỗng Đào Tây Hữu ngoái đầu phát hiện ra Bùi Hạc Kinh dẫn mình đi theo đường khác với lúc đến. “Ấy? Mình đi đâu đây?”
“Về nhà.” Bùi Hạc Kinh nói.
Đoàn 5 chiếc xe đỗ ở một con phố vắng lặng, Tiểu Cao đứng thẳng tắp cạnh đó chờ họ. “Sếp Bùi.”
Bùi Hạc Kinh gật đầu, kéo tay Đào Tây Hữu lên chiếc xe đen xếp trước.
“Làm gì đó?” Lên xe, Đào Tây Hữu cảm nhận ngay bầu không khí có phần căng thẳng, bèn hỏi: “Sao không đi cái xe ban đầu?”
Tiểu Cao cười trả lời: “Chúng tôi phải vòng qua công ty xử lý ít việc, lát nữa sẽ chia thành hai tốp cho đỡ rình rang ạ, cậu Đào nghỉ một lát đi.”
Nói xong Tiểu Cao chu đáo nâng tấm chắn lên, dành lại không gian ghế sau cho riêng hai người.
Đào Tây Hữu chuẩn bị quay qua nói chuyện với Bùi Hạc Kinh, ai ngờ đang xoay dở chừng đã bị người ta bấu vào gáy. Nụ hôn thoang thoảng mùi rượu ào ạt đổ ập tới cực kỳ cuồng nhiệt.
“Ô——!” Đào Tây Hữu giơ tay đùn đẩy phản đối. Bùi Hạc Kinh đè cậu ngã ngửa về sau, dỗ cậu: “Hữu Hữu, tôi nhức đầu.”
Vậy là Đào Tây Hữu thôi giãy giụa, nâng tay sờ thử trán Bùi Hạc Kinh. Hơi hơi nóng lên do uống rượu. Bùi Hạc Kinh nhân cơ hội níu tay cậu lại, mười ngón đan nhau, hôn cậu sâu hơn.
Hàng ghế da thật phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ, lưng Đào Tây Hữu vùi vào đệm tựa mềm mại, cảm giác tê dại bám sống lưng lan đi giữa những hơi thở đan xen, cậu nheo mắt, trông những bóng sáng lốm đốm ngoài cửa sổ chia cắt gương mặt Bùi Hạc Kinh thành những mảng góc cạnh lập lòe chập chờn.
Dù ở nơi đâu, vào thời điểm nào, người đàn ông trước mắt luôn luôn đủ sức khiến tim cậu phải loạn nhịp.
Chỉ lát sau, ý thức mê mệt mờ mịt dần. Đào Tây Hữu ngửa cổ lên thật cao, Bùi Hạc Kinh khống chế cậu. Một khoảnh khắc đâu đó trong đầu chợt lóe tia chớp trắng, tai ù đi vang dội. Đúng lúc này dường như có tiếng động rất lớn văng vẳng đằng xa. Đào Tây Hữu chưa kịp mất tập trung thì nụ hôn của Bùi Hạc Kinh đã lại hạ cánh.
Ánh sao lấp lánh giăng đầy trời, chiếc xe con màu đen tiến vào con đường lớn rợp bóng cây rồi nhanh chóng biến mất tăm hơi.
“Biến mất?!”
Bùi Ninh Đức dí nghiến điếu thuốc trong tay vào gạt tàn, giọng nâng cao vút: “Nghĩa là sao, nói rõ ra!”
Chiếc áo gió màu nâu của Bùi Nguyên hãy còn vương sương đọng ngoài trời, tóc hắn hơi rối, mặt mũi thì nhợt nhạt. “Đúng là người bên mình đã đi theo nó rồi ạ, nhưng quá thời gian đã hẹn vẫn chưa thấy xuất hiện, liên lạc lại thì không có tin tức gì nữa.”
“Tìm thử chưa?” Bùi Ninh Đức chửi thầm một tiếng.
“Tìm khắp mọi nơi rồi, không thấy người đâu cả.” Bùi Nguyên thụi nắm đấm vào lưng ghế sofa, cắn chặt khớp hàm. “Bùi Hạc Kinh ngứa mắt với cậu hai nhà họ Thẩm nên bỏ về trước, chọn đường khác với tuyến ban đầu. Chúng đi vòng là người mình bám theo, sau đó thì biến mất luôn.”
“Đoạn đó không có dấu vết gì à?” Lông mày Bùi Ninh Đức vặn xoắn lại rất dữ tợn. “Camera đâu? Đã xem chưa, người với xe sống sờ sờ ra đấy làm sao biến mất tại chỗ được.”
“Trùng hợp là đợt này camera ở phố đó đang bảo dưỡng.”
Bùi Nguyên nói: “Con đã cho người kiểm tra kỹ dọc phố rồi, có đoạn mặt đường xuất hiện vết bánh xe ma sát, cây cối ven đường cũng hư hại. Khả năng từng xảy ra va chạm nhưng manh mối đứt đoạn ngay đó, chưa rõ tình huống thành ra con cũng không dám manh động, phải quay về trước.”
“Bùi Hạc Kinh thì sao?” Bùi Ninh Đức híp mắt hỏi.
Ánh mắt Bùi Nguyên trở nên hung ác, từng tiếng đều như rít lên giữa kẽ răng: “Về đến nhà rồi, bình an vô sự.”