53. Giữa Vòng Vây Hiểm Nguy

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba ngày sau bữa tiệc tối, Bùi Hạc Kinh tiếp tục nhớ thêm một ít việc xảy ra vào khoảng gần mười tuổi.
Đào Tây Hữu ngồi cạnh anh cắn móng tay cái, hỏi với giọng làu bàu: “Có nhớ ra Trương Ngọc không?”
Bác sĩ tới tháo miếng điện cực trên trán cho Bùi Hạc Kinh, anh ngồi dậy cầm cốc nước bên cạnh lên uống, “Có nhớ một chút.”
Đào Tây Hữu im lặng. Trí nhớ dần phục hồi, rồi sẽ đến một ngày Bùi Hạc Kinh nhớ ra tất cả mọi chuyện.
“Tôi thích hóng gió ở sau núi, cậu ta toàn không mời mà đến, lải nhải một đống bên tai tôi.” Bùi Hạc Kinh hồi tưởng.
“Được rồi, không phải kể đâu.” Đào Tây Hữu chẳng đời nào muốn nghe cái “ký ức quý báu” này.
Bùi Hạc Kinh bật cười, nhéo má Đào Tây Hữu, “Được rồi, đừng giận mà.”
“Bố, bố bớt giận ạ.”
Trong phòng khách, Bùi Ninh Đức với vẻ mặt sầu não nói với Bùi Tuyên: “Hay để con thử lại… Mỗi tội bố cũng biết đó ạ, chuyện hợp tác với vịnh S trước nay vẫn do Hạc Kinh trao đổi, người phụ trách bên đối phương cũng là lứa trẻ trẻ, ngang bướng, không phải Hạc Kinh thì cậu ta hoàn toàn chẳng buồn tiếp đãi. Dự án đình trệ suốt chưa khởi động được, mức lỗ cứ tăng dần đều, hơn nữa đáng ra đối phương là mấu chốt đầu tiên cho tập đoàn gia nhập thị trường bên vịnh S, vụ này kéo dài quá xong đổ bể thì e về sau…”
Bùi Tuyên xoa xoa ngón tay, cúi mắt trầm ngâm suy nghĩ. Ở giai đoạn hiện giờ ông không hề muốn để Bùi Hạc Kinh rời nhà thường xuyên, trí nhớ chưa phục hồi hoàn toàn, đi xa chuyến nào là nguy hiểm thêm chuyến đó.
“Bố.” Bùi Ninh Đức cẩn thận quan sát sắc mặt Bùi Tuyên, nhẹ giọng bảo: “Để Tiểu Nguyên theo cùng chắc không sao, chưa kể buổi tiệc tối từ thiện lần trước chẳng cũng bình an vô sự không vấn đề gì mà ạ?”
Bước khỏi cổng nhà chính, một cơn gió rét thổi ngang. Bùi Ninh Đức dừng chân rút điếu thuốc ra ngậm, Bùi Nguyên đợi sẵn bên ngoài vội vã đến châm lửa cho gã.
“Bố, trong kia nói thế nào ạ?”
“Lên xe.”
Hai cha con lên xe, tài xế lập tức khởi động xe rồi rời đi.
“Xem tình hình thì không phải ông cụ ra tay đâu.” Lỗ mũi thở ra hai luồng khói, Bùi Ninh Đức hạ cửa sổ xuống một nửa, thấp giọng kể: “Ông cụ đồng ý rồi, nếu đúng là ông thì chắc chắn sẽ không để thằng bé rời nhà lần nữa.”
“Vậy là ai được?” Bùi Nguyên nhăn mày lại. Mấy hôm vừa rồi họ lùng sục gần như lật tung mọi thứ mà tài xế và chiếc xe phái đi biến mất giữa ban ngày, ngoài dấu vết còn sót dưới mặt đường ra thì hoàn toàn không thấy tăm hơi.
“Liệu có phải Bùi Hạc Kinh phục hồi…”
“Khả năng quá thấp.” Bùi Ninh Đức nói: “Người bên mình theo dõi sát sao từ lúc tai nạn đến giờ, nó mới chỉ nhớ được đến khi mười tuổi thôi.”
“Vậy là ai chứ?” Bùi Nguyên gắt gỏng đấm vào cửa sổ xe, “Chết tiệt, bây giờ cứ như bị kẻ nào đó nắm thóp, khó đối phó kinh khủng, cha ạ!”
Chi nhánh nhà họ Bùi phức tạp chằng chịt, bây giờ kẻ địch ở trong bóng tối, khó đoán liệu tài xế có giữ kín miệng được không…
“Ai cũng mặc kệ, giờ mà vẫn chưa phơi bày ra trước mặt ông cụ chứng tỏ hoặc tài xế chưa khai, hoặc đối phương muốn thương lượng với mình.”
Bùi Ninh Đức ném điếu thuốc trong tay khỏi cửa sổ, dùng ngón trỏ xoa xoa đầu mũi, giọng nói trầm thấp toát lên vẻ nham hiểm, “Bất kể là trường hợp nào thì càng kéo dài lâu càng bất lợi cho mình. Cứ làm trước đã, về sau mà bị bại lộ thì tìm cách đối phó tiếp, nhà ta không còn thời gian, không thể bỏ lỡ cơ hội nữa.”
Ánh mắt Bùi Nguyên cũng lạnh lẽo dần, hắn gật đầu không nói thêm lời nào.
Địa điểm gặp gỡ lần này là một câu lạc bộ tư nhân nằm ở vị trí hẻo lánh, tương đối xa, nên vừa sáng sớm Đào Tây Hữu đã bị đánh thức dậy chuẩn bị. Chẳng hiểu Bùi Tuyên nghĩ sao, tóm lại bây giờ Bùi Hạc Kinh làm gì cậu cũng phải theo trông nom, không khác nào cục sạc điện thoại.
Hôm nay họ đi chung với Bùi Nguyên, cái mặt cáu kỉnh vì phải dậy sớm của Đào Tây Hữu càng thêm khó chịu.
“Trông cái tên xảo quyệt này là bực mình.”
“Đừng nhìn hắn.” Bùi Hạc Kinh dẫn cậu lên xe, “Nhìn tôi.”
Đào Tây Hữu miễn cưỡng liếc qua anh rồi bĩu môi quay mặt về phía cửa sổ xe, “Anh thì có gì để nhìn, cũng hai lỗ mũi một cái miệng chứ đâu.”
Bùi Hạc Kinh bật cười khẽ, nâng tay hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu.
Sau khi mất trí nhớ, Bùi Hạc Kinh đã thay đổi rất nhiều, biết nói những lời ngọt ngào, thích làm những cử chỉ thân mật. Đào Tây Hữu lẳng lặng cụp mi, không rụt tay lại.
Xe chạy rất êm ái, nửa tiếng sau thì rẽ vào một con đường quanh co. Không rõ có phải do thiếu ngủ hay sao, lúc đầu Đào Tây Hữu còn ngồi chơi điện thoại mà càng lúc mí mắt càng nặng trĩu như treo đá ngàn cân.
Lim dim ngáp dài đến chảy cả nước mắt, Đào Tây Hữu muốn đưa tay lên dụi song kinh hoàng nhận ra tay mình đã không thể nào nhúc nhích được.
Tài xế ở hàng ghế trước vẫn đang lái xe rất tập trung. Tầm mắt Đào Tây Hữu càng lúc càng nhòe đi, cậu dồn sức cố gắng hất đầu nhưng rồi lại trông thấy Bùi Hạc Kinh cũng đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, đầu anh đang nghiêng sang phía cậu.
Chưa kịp nghĩ thêm điều gì, mắt Đào Tây Hữu tối sầm lại, cậu ngất lịm hoàn toàn.
Không rõ đã bao lâu trôi qua trong bóng tối vô tận, đột nhiên Đào Tây Hữu nghe có tiếng lợn ré lên. Ngay sau đó, cậu cảm thấy mình vừa bị ai đó ném xuống đất, góc trán đập xuống sàn kêu “cốp” một tiếng, nhưng lạ lùng thay lại không hề thấy đau.
Đào Tây Hữu vận hết sức bình sinh, khó khăn lắm mới hé được mắt ra một chút. Đúng là cậu đang nằm sấp mặt lệch dưới đất, mất cảm giác toàn thân, tầm nhìn cũng còn mờ mịt. Cậu chỉ quan sát đại khái được rằng họ đang ở trong không gian tối mù trống trải, chéo phía dưới cậu là Bùi Hạc Kinh nằm nghiêng hôn mê chưa tỉnh lại, còn đối diện với họ là khoảng năm sáu người đàn ông lạ mặt đang vây quanh Bùi Nguyên.
Tiếng vừa rồi không phải tiếng lợn ré, mà là Bùi Nguyên gào rú vì đau đớn.
Đào Tây Hữu thấy mấy gã đàn ông đứng đó đang cầm gậy sắt trong tay, còn Bùi Nguyên thì ngồi lếch thếch, hai tay chống đất trước mặt, nửa người trên lung lay lảo đảo. Chân trái hắn bị quặp về sau với một tư thế cực kỳ quái dị, với góc độ ấy thì chỉ có thể là do xương đã gãy lìa. Không chỉ có thế, máu trên trán hắn cũng đang chảy ra xối xả như vòi nước, trông thật kinh hồn táng đảm.
Bùi Nguyên bị giáng mấy phát gậy, ánh mắt đã run rẩy tán loạn, chống đỡ được thêm vài giây thì đổ rầm xuống, úp mặt, chưa rõ sống chết.
Chết tiệt! Lòng Đào Tây Hữu lập tức chìm xuống đáy biển. Chết tiệt, hình như bọn họ bị bắt cóc mất rồi, Bùi Nguyên tỉnh trước nên bị diệt khẩu đầu tiên…
“Nghỉ một lát đã.” Gã đàn ông mặc áo khoác vàng trong nhóm bảo, “Mọi người hút điếu thuốc đi.”
Tranh thủ lúc tạm dừng, Đào Tây Hữu cố hết sức trợn trừng mắt, đồng thời bắt đầu thử tìm lại cảm giác ở tay chân. Tóm lại, bất kể ở bộ phận nào cậu cũng chỉ muốn nhúc nhích thật nhanh.
Trời không phụ lòng người, cuối cùng Đào Tây Hữu cũng cảm nhận được đầu ngón tay mình, sau đó tri giác từ từ lan dần từng tấc một, mãi sau cổ họng cậu mới bật ra một tiếng “ư hử”.
Âm thanh nhỏ thôi mà đám đàn ông đang hút thuốc lại lập tức nghe thấy, đồng loạt quay phắt sang nhìn cậu.
“Ê, thằng này tỉnh sớm thế!”
Gã áo vàng quẳng điếu thuốc đi, nhổ bãi nước bọt xong nâng tay lên xem đồng hồ, “Còn hai mươi phút nữa cơ. Thằng bé này… đập chết luôn, còn thằng lớn kia.”
Gã liếc về phía Bùi Hạc Kinh, cong khóe môi, “Sức tương đương vừa nãy, nhưng quất thêm chút nữa, cứ mạnh dạn vào nhưng nhớ giữ mạng cho nó.”
“Ok đại ca.” Số còn lại nhao nhao dập thuốc, xoa tay hằm hè bước tới.
Cuộc đời Đào Tây Hữu tuy cũng gập ghềnh, nhưng chưa bao giờ phải trải qua thời khắc như thế này. Một đám bắt cóc lạ mặt, quyết định sống chết của cậu chỉ bằng dăm ba câu nói tỉnh bơ.
Cậu nghe thấy tiếng thở của mình run bần bật dữ dội, hàm răng đông cứng giữa bùn trộn nước, không tài nào hó hé được. Nỗi sợ vỡ toang khiến người ta ngoi ngóp, giống như cơn sóng thần đổ ập nhấn chìm cậu trong nháy mắt.
Đúng vào lúc đám người ngày càng tiến sát, gần như chỉ cách vài mét nữa thì cuối cùng Đào Tây Hữu cũng nặn ra được một câu quát tháo từ cổ họng, “Xã hội pháp trị! Mẹ nó chứ, chúng mày điên rồi à?!”
Câu này nghe hệt như một trò hề, làm chúng đưa mắt nhìn nhau rồi đều phá ra cười ha hả. Gã áo vàng còn ngoác miệng cực kỳ khoa trương, lộ hẳn hàm răng vàng khè. Gã sải bước sang ngồi xổm xuống trước mặt Đào Tây Hữu, cái mùi hôi thối khi gã há miệng đủ khiến đám ruồi muỗi cũng phải ngất lịm.
“Bạn nhỏ… xã hội pháp trị ư? Hahahaha….” Gã giơ ngón tay chỉ vào mình và đồng bọn đằng sau, “E là mày không biết đâu, đám bọn tao đây, đứa nào chẳng gánh một hai cái mạng trên đầu.”
Chết dở! Tội phạm đào vong!
Đào Tây Hữu rùng mình run lẩy bẩy, nửa người trên đã hồi phục tri giác, cậu gồng mình mím môi mím lợi lê lết mà chỉ tổ thành con sâu đo, quệt sạch được một đoạn ngắn xíu trên mặt đất phủ đầy bụi bặm.
“Mày tỉnh sớm thế làm gì?” Gã áo vàng lắc đầu tiếc rẻ, “Chết trong mơ có phải sướng hơn biết bao không? Giờ tỉnh táo là đau lắm đấy nhé. Thôi thế này, để tao tiễn mày lên đường, tay tao nhanh, giúp mày đỡ vật vã chút.”
Có kẻ đằng sau đưa cho gã một con dao, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng chói lóa lạnh căm làm con ngươi Đào Tây Hữu nhức nhối dai dẳng vì bị kích thích. Thế giới trước mắt cậu như tua chậm lại, cậu thấy rõ cả rắp tâm giết chóc đang nhởn nhơ trong mắt đối phương, đã hoàn toàn quên việc phải hít thở hay vùng vẫy, chỉ còn nhịp tim đập thùng thùng đang cố bám víu sự sống.
Hóa ra khoảnh khắc đối diện với cảnh uy hiếp tính mạng ập tới quá đột ngột thì đại não cơ bản chẳng kịp hồi tưởng gì hết, không thể nào nghĩ được nhiều hơn.
“Đâm tao thêm mấy nhát nữa đi! Chúng mày lại đây giết tao hết đi!”
Đào Tây Hữu gào toáng lên giữa tuyệt vọng ngạt thở, ánh mắt ngoan cố xoáy đăm đăm vào gương mặt đang hôn mê nhưng vẫn toát lên vẻ tuấn tú lãnh đạm của Bùi Hạc Kinh, ấy là cái nhìn sau cuối trước khi cậu buông mình ngã theo vực sâu.
Gã áo vàng cười khẩy, giơ con dao lên thật cao, lưỡi dao lập lòe bổ xuống như điện xẹt!
Tất cả mọi người đều đang đổ dồn sự chú ý sang phía Đào Tây Hữu, vậy nên không ai bận tâm tới cơ thể nặng trịch bất động gần đó. Bùi Hạc Kinh vốn đang nhắm mắt, thình lình bật dậy lao vút đi, thần tốc đến độ chỉ kịp thấy nhòe nhoẹt. Anh nhào tới cạnh Đào Tây Hữu, đôi chân dài đạp thẳng vào cổ tay cầm dao của gã áo vàng một phát cực hung ác mà vẫn chuẩn xác từng milimet, kéo theo làn gió vun vút xé toạc bầu không.
“Răng rắc!”
Tiếng xương nứt vang lên rõ mồn một làm người ta ê cả răng.
Ngay giây tiếp theo, con dao trong tay gã áo vàng bị đá văng đi thật xa, rơi đập xuống đất “loảng xoảng”.
Biến số quá đỗi bất ngờ khiến toàn thể những người có mặt phải sững sờ giây lát.
“Ngớ ra đấy làm gì?!” Gã đàn ông áo vàng ôm cánh tay bị thương rống to, “Ra tay đi!”
Đám còn lại bỗng chốc tỉnh hồn, lập tức lên tinh thần định xông tới.
“Ngốc à, chạy đi chứ!” Đào Tây Hữu lảo đảo bò dậy mà chân tay liêu xiêu oặt ẹo. Bùi Hạc Kinh ôm trọn cậu vào lòng.
Thấy con dao dài của tên côn đồ trước mặt đã sắp sửa chém thẳng lên người Bùi Hạc Kinh, Đào Tây Hữu chỉ biết nhắm mắt lại thật chặt, ghì siết lấy anh.
“Uỳnh!”
Chợt có tiếng “rầm” vang dội, cửa cuốn nhà kho bị đẩy lên rất thô bạo, ánh nắng bên ngoài đột ngột tràn ngập, cùng với đó là toàn đội vệ sĩ áo đen ào ào như sấm rền gió cuốn.
Mấy gã côn đồ ngơ ngác một giây, ngoan cố định chống đối tiếp nhưng vẫn bị khống chế nhanh gọn, đè quỵ xuống sàn, hết đường giãy giụa.
Hai chân Đào Tây Hữu mềm nhũn ra, cậu co rúc người tựa sát lồng ngực Bùi Hạc Kinh, hàm răng đang lập cập run rẩy không ngừng, ấy là phản ứng bản năng khi vừa được lôi về suýt soát từ bên bờ tử vong.
“Cụ nội chúng nó…” Câu nói của Đào Tây Hữu kèm lẫn những âm thanh run run kỳ quái, “Làm ông đây chết khiếp…”
Bùi Hạc Kinh ôm vòng lấy cậu thật chặt, ánh mắt nặng nề, anh không nói lời nào mà chỉ nhẫn nại hôn lên vầng trán đã nhễ nhại bụi bặm của Đào Tây Hữu, tỉ mỉ từng chút một.