Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Màn Kịch Đổ Vỡ
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đào Tây Hữu chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như lúc này, dù đây đã là lần thứ hai cậu tạm trú dài ngày tại nhà họ Bùi.
Trong căn phòng khách rộng lớn, mặt sàn đá Đại Lý lạnh băng sáng loáng phản chiếu bóng người đông nghịt. Bùi Tuyên ngồi nghiêm nghị ở chính giữa, tất cả những người khác đều đứng dạt sang hai bên, không ai dám lên tiếng. Bầu không khí nặng nề đến mức khó thở.
Đào Tây Hữu vẫn đang bị Bùi Hạc Kinh giữ tay, cậu kiễng chân nhìn qua vai anh, thấy gương mặt già nua của Bùi Tuyên xanh xao, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu màu chì đen kịt. Đôi mắt đã mờ đục như bị che phủ bởi một tầng mây xám, khóe môi trĩu nặng, toàn thân ông tỏa ra một vẻ uy nghiêm áp bức đến đáng sợ.
Giữa đám đông có rất nhiều gương mặt xa lạ, hẳn là thân thích dòng nhánh của nhà họ Bùi. Giờ đây, ai nấy đều đứng thẳng tắp, có phần cứng đờ. Đứng lâu, Đào Tây Hữu thấy hơi mệt. Cậu vừa mới hoàn hồn sau khoảnh khắc sinh tử, đôi chân vẫn còn tê dại.
Bùi Hạc Kinh nhận thấy tay Đào Tây Hữu hơi lảo đảo, bèn rũ mắt liếc nhìn cậu, sau đó anh ra hiệu cho Tiểu Trần mang thêm một chiếc ghế.
“Thôi đừng…” Nhận thấy có mấy người đang nhìn về phía mình, Đào Tây Hữu rụt vai lại, thì thầm cực khẽ: “Mọi người đều đang đứng, ngại chết đi được.”
Bùi Hạc Kinh im lặng, chỉ đưa tay đỡ và ấn cậu ngồi xuống. Phải nói là ngồi xuống xong thoải mái thật, Đào Tây Hữu điều chỉnh tư thế, cảm thấy tầm nhìn hạ thấp, mà sự hiện diện của mình cũng giảm bớt, toàn thân thư thái hẳn.
Ngay sau đó, Bùi Ninh Đức mặt mày cuống cuồng dẫn theo hai thuộc hạ tiến vào. Khi thấy số người đông đảo trong phòng khách, bước chân lão khựng lại giây lát, dù tương đối kín đáo.
“Bố!” Bùi Ninh Đức đứng trước mặt Bùi Tuyên, giờ viền mắt mới ửng đỏ, “Tiểu Nguyên nó… may mà cấp cứu kịp thời, không thì đã mất mạng rồi. Nhất định con phải lôi kẻ đầu sỏ ra phanh thây trăm mảnh!”
“Hạc Kinh, lúc đó cháu tỉnh rồi, liệu có nghe thấy hay nhìn thấy gì không?” Bùi Ninh Đức nhìn chằm chằm vào mặt Bùi Hạc Kinh, cắn răng nặn ra từng câu từng chữ: “Nếu không phải anh trai cháu tỉnh trước thì e rằng giờ người nằm trong bệnh viện chính là cháu. Cháu nhất định phải báo thù cho anh cháu đấy!”
Bùi Hạc Kinh lẳng lặng nhìn lão, ánh mắt như đang nhìn vào khoảng không.
Bùi Ninh Đức cau mày quan sát một vòng xung quanh, nắm bắt biểu cảm trên mặt từng người rồi bỗng hỏi Bùi Tuyên, như thể vừa mới phát hiện: “Bố, đây là làm gì thế ạ? Tiểu Nguyên nằm viện suýt chết, sao không ai vào thăm nó mà lại tập trung hết ở đây ạ?”
Sảnh phòng khách chìm trong im lặng kỳ dị, mãi hồi lâu sau Bùi Tuyên mới khẽ nhích cây gậy chống. Bác Trịnh bèn đi thẳng vào vấn đề: “Chú hai, chú đừng diễn nữa.”
“Cái gì?” Mặt Bùi Ninh Đức ngớ người, “Tôi diễn gì cơ?”
Đào Tây Hữu cũng nghiêng đầu thắc mắc theo, sao lại thành ra Bùi Ninh Đức diễn kịch chứ?
Lúc này, Tiểu Cao dẫn đầu vệ sĩ áp giải một người đàn ông đầu trọc xuất hiện. Bùi Ninh Đức quay người nhìn thử, híp mắt trầm giọng hỏi: “Đây là ai?”
“Người của bác, bác không nhận ra sao?”
Tiểu Cao bước tới cạnh Bùi Hạc Kinh, thấp giọng nói: “Trên đường về từ buổi tiệc từ thiện lần trước, tôi đã cẩn thận không để sếp Bùi ngồi chiếc xe ban đầu. Tên tài xế này lén lút bám đuôi đoàn mình, tôi bèn tương kế tựu kế, chia bốn chiếc xe thành hai tốp lần lượt đi trước sau. Tên tài xế điều khiển xe tải cỡ nhỏ liên tục vượt ẩu, kẹp sát đằng sau chiếc Rolls-Royce, quả nhiên là muốn tận dụng cơ hội đâm xe.”
Đào Tây Hữu trợn tròn mắt, hồi tưởng lại cảnh tượng hôm đó. Cậu và Bùi Hạc Kinh ngồi ghế sau xe, đùa nghịch không còn biết trời đất là gì, nào ngờ tình hình lại nguy hiểm đến mức ấy!
“Tôi nhận được tin từ trước nên quyết định giăng bẫy sẵn, tóm gọn tên tài xế.” Tiểu Cao nói rất hàm súc, nửa thật nửa giả: “Kẻ này cực kỳ kín miệng, phải mất rất lâu truy hỏi hắn mới khai là nhận tiền từ một công ty ma để thực hiện ‘đơn hàng’ này.”
Tiểu Cao đưa ra một xấp tài liệu, ghi chép chi tiêu giai đoạn vừa rồi của một công ty nhỏ đứng tên Bùi Nguyên: “Trong đó có một khoản tiền qua tay tận năm sáu lượt, cuối cùng chuyển cho công ty ma kia. Mà anh Bùi Nguyên cũng đã giải thể công ty này cách đây chưa lâu.”
“Mày bịa đặt bậy bạ gì đây hả?” Bùi Ninh Đức giơ tay chỉ thẳng vào mũi Tiểu Cao dứ dứ, dữ tợn quát: “Cái loại không biết trời cao đất dày, ý mày là Tiểu Nguyên mua chuộc hung thủ định hãm hại Hạc Kinh ư? Hoang đường! Hai anh em nó hòa thuận xưa nay, lý do đâu Tiểu Nguyên phải làm thế? Huống hồ nếu là thật thì há chẳng bị điều tra ra dễ quá sao? E là mày nghe ai chỉ đạo, tranh thủ thời cơ Tiểu Nguyên đang nằm viện để vu khống cho nó chứ gì!”
Tiểu Cao ưỡn thẳng lưng, đáp lời một cách chuyên nghiệp: “Nguyên nhân thì tôi không rõ, nhưng điều tra sự việc không hề dễ dàng. Tôi cũng đã tốn công tốn sức một phen đấy ạ, mong bác Bùi Ninh Đức chớ nghi ngờ khả năng làm việc của tôi.”
Bùi Ninh Đức điên tiết nâng tay định cho Tiểu Cao mấy cái tát, Bùi Tuyên bèn cầm gậy gõ mạnh, tạo thành tiếng vang dội: “Còn ra thể thống gì!”
Thế là Bùi Ninh Đức không dám táy máy nữa, lão siết nắm đấm nhìn sang Bùi Tuyên đầy khó tin: “Bố, đừng bảo là bố tin lời thằng nhãi nhép này nhé ạ? Tiểu Nguyên là cháu ruột của bố, bố chứng kiến nó trưởng thành, nhân phẩm nó thế nào chẳng lẽ bố còn không rõ sao ạ? Sao nó có thể làm hại em trai mình được! Bố đừng nghe những kẻ xấu xa này khích bác bố ơi!”
“Dĩ nhiên ta không tin.” Bùi Tuyên nghiêm mặt lắc đầu, thất vọng tột độ: “Ta từng cho các con cơ hội rồi, Ninh Đức.”
Nghe vậy, Bùi Ninh Đức chợt nhấc chân giật lùi, mồ hôi lạnh tức thì túa ra. Lão cảm thấy sống lưng cứ râm ran lạnh toát.
Rồi đột nhiên, Bùi Ninh Đức lại quay phắt đi, lia mắt nhắm trúng ngay một nhân vật đang đứng chính giữa đám đông.
“Là mày.”
Ánh mắt tất cả mọi người cùng đổ dồn theo.
Bùi Ninh Chí bước ra khỏi đám người, im lặng thở dài: “Anh hai, em cũng đã khuyên anh rồi. Anh cả không còn nữa, mình là bậc chú bác thì phải phụ giúp Hạc Kinh, chứ không phải nổi dậy thay thế.”
“Thay thế? Sao có thể?”
Năm ngày trước, Bùi Tuyên và Bùi Ninh Chí trò chuyện riêng trong thư phòng.
Bùi Tuyên dừng bút trong tay, nheo mắt lại: “Ninh Chí, những lời này không thể nói bậy được đâu.”
“Con biết thưa bố.” Bùi Ninh Chí đứng yên cạnh bàn, nét mặt phức tạp: “Con cũng mong thà là mình nghe sai, mình hiểu nhầm. Nhưng sau đó con nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy không thể mạo hiểm được. Thằng bé Hạc Kinh khổ thân từ nhỏ, con không muốn chứng kiến nó gặp bất trắc, vậy nên kể cả đi ngược quy định của gia tộc con vẫn phải nói ra.”
“Bố, giờ trí nhớ của Hạc Kinh thiếu sót, đang đúng lúc dễ tổn thương, bố phải để ý thằng bé cẩn thận vào ạ.” Bùi Ninh Chí nói: “Tuy hôm đó con có cảnh báo anh hai rồi nhưng bố cũng biết tính anh ấy, anh không nghe lọt tai đâu. Cẩn tắc vô áy náy, nếu sau cùng do con hiểu nhầm thì con sẽ xin lỗi anh hai, tự giác nhận phạt.”
…
“Gia tộc có quy củ nghiêm ngặt, tuy tính con không được tử tế nhưng xưa nay cũng chịu khó tuân thủ.” Bùi Tuyên chau hàng lông mày bạc phơ, chăm chú nhìn vào Bùi Ninh Đức đang sững người: “Từ đầu đến cuối ta đều sẵn sàng tin con, nhưng trước giờ Ninh Chí cũng là đứa ngoan ngoãn nghe lời, sẽ không vô duyên vô cớ chấp nhận rủi ro chỉ để vu khống con, vậy nên…”
Vậy nên, Bùi Tuyên đích thân giăng một cái bẫy. Ông cụ thông đồng với người ngoài, ngụy tạo một cơ hội béo bở, dâng đến tận tay cho Bùi Ninh Đức.
“Ban đầu ta tưởng con sẽ tuyệt đối không đưa cổ vào đó.” Bùi Tuyên lắc đầu, bàn tay gầy gò nắm chiếc gậy chống khẽ run.
Cơ hội ăn sẵn này trông thì hiếm có, nhưng đáng lẽ một người tham vọng như Bùi Ninh Đức nên biết tính toán lâu dài, chờ thêm vài lượt, đợi Bùi Hạc Kinh khôi phục thêm phần nào trí nhớ, đợi Bùi Tuyên thả lỏng cảnh giác hơn nữa. Song, Tiểu Cao đã che đậy vụ việc hôm tiệc tối từ thiện quá đỗi chặt chẽ, Bùi Ninh Đức hoàn toàn không hay quả bom hẹn giờ này đang lọt vào tay ai. Lão bị cuống, giờ cơ hội bày ra trước mặt đó tại sao không tận dụng cơ chứ? Chỉ cần trừ khử Bùi Hạc Kinh trước tiên, về sau kể cả bom có nổ thì người đã chết không thể đối chứng, kiểu gì lão cũng sẽ tìm được cách lấp liếm cho qua.
Tiểu Cao đang rình lần ra tay tiếp theo của Bùi Ninh Đức, vừa khéo Bùi Tuyên cũng dựng hẳn một màn kịch. Tất cả trùng khớp kín kẽ, Bùi Ninh Đức ắt dính đòn.
“Chú vơ vét đám đào phạm này mất công phết nhỉ, còn nuôi chúng ngần ấy năm.” Bác Trịnh nhìn Bùi Ninh Đức mặt mày tái xanh tái xám trước mắt, bất đắc dĩ nói: “Nhưng kể cả có thận trọng kỹ càng đến mấy, hễ xuất hiện kẽ hở, đào sâu vào đó, thì cuối cùng giấy vẫn chẳng gói được lửa đâu.”
Mọi việc đi đến nước này, lý trí của Bùi Ninh Đức đã sụp đổ. Lão cắn răng cười gằn thành tiếng, đôi mắt đỏ quạch lướt qua đám người rồi dừng lại ở Bùi Tuyên. “Bố, bố nghĩ vì sao con phải chọn đánh đòn rủi ro chứ? Thậm chí bắt con trai con chịu thương tích nặng thế chỉ nhằm đảm bảo vở kịch chân thật nhất? Chẳng phải tại cái chế độ thừa kế khốn kiếp của nhà họ Bùi thì là gì, thời đại nào rồi còn đi làm cái trò này? Con không bằng anh cả sao? Con trai con kém Bùi Hạc Kinh sao? Căn cứ vào đâu mà chỉ vì cái xuất thân chết tiệt này bọn con đã thua ngay từ vạch xuất phát! Con không phục!”
Càng nói, Bùi Ninh Đức càng căm phẫn, giọng mỗi lúc một cao vút lên: “Cùng là con trai của bố đẻ ra tại sao lại phân biệt đối xử? Mặc cho con cố gắng đến mấy, Tiểu Nguyên có cố gắng mấy cũng vô dụng hết! Đống quy định phong kiến chết tiệt, đáng lẽ phải bỏ chế độ thừa kế từ đời tám hoánh luôn rồi mà bố không chịu nghe, thế con tự mình quét sạch chướng ngại thôi!”
“Đáng tiếc là vẫn nôn nóng quá.” Bùi Ninh Đức tháo chiếc nhẫn ngón cái của mình ra, bấu chặt trong lòng bàn tay: “Đúng ra con nên chờ thêm ít nữa, Tiểu Nguyên đã chẳng cần bị thương nặng thế, con cũng khỏi hạ thủ lưu tình.” Lão nhìn Bùi Hạc Kinh chằm chằm đầy ác độc: “Đúng ra phải lấy mạng nó luôn cho xong!”
“Bốp ——!”
Mu bàn tay Bùi Tuyên nổi gân xanh, các khớp ngón tay trắng bệch. Lòng bàn tay ông cụ giơ ra, tát thẳng vào mặt Bùi Ninh Đức một cái trời giáng, theo tiếng gió vun vút quyết liệt.
“Thằng súc sinh!”
Đứa con trai sống sát sườn mình suốt bốn mươi mấy năm trời hóa ra lại tàn nhẫn độc địa đến mức này, Bùi Tuyên nghiến răng giận dữ quát lên: “Con than vãn bất công nhưng trừ danh hiệu người thừa kế ra, bao nhiêu năm nay ta đã bao giờ bạc đãi con chưa!”
Bùi Ninh Đức rồ dại cầm chiếc nhẫn ngón cái trên tay ném bốp xuống sàn, viên phỉ thúy xanh biếc vỡ tan thành vô số mảnh vụn. Lão duỗi tay quay lại chỉ vào bản thân: “Con không cần đống đồ bố thí ấy! Con muốn trở thành người đứng trên đỉnh tối cao!”
“Vậy nên.” Lúc này, Tiểu Cao bất thình lình cất tiếng, ném ra một tin tức bùng nổ: “Bác trừ khử nốt anh cả mình.”