Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh
Chương 7: Biết nói sao đây
Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù thế nào đi nữa, tin tức Đào Tây Hữu phất lên đã lan rộng, có hiệu quả ngay lập tức, mang lại vô số lợi ích cho nhà họ Đào.
Đầu tiên phải xét nhà máy sữa của gia đình. Trước đó, tình hình kinh doanh ngày càng ảm đạm, chỉ đủ duy trì cuộc sống. Thế nhưng gần đây như có phép lạ, bỗng dưng hàng loạt đại lý lẫn nhà phân phối sỉ ùn ùn kéo đến, thi nhau bày tỏ mong muốn hợp tác, khiến Đào Gia Vượng ngày nào cũng bận tối mặt tối mũi.
Tất nhiên, việc đáng mừng nhất chính là nhà họ Lý đã tạm dừng kế hoạch xem mắt của Lý Tuyết Đình, ngầm đồng ý cho Lý Tuyết Đình và Đào Vĩ gặp gỡ nhau.
Nhưng nhà họ Lý vẫn chưa thể hiện thái độ rõ ràng về mối quan hệ của hai người, chắc hẳn vẫn đang trong giai đoạn quan sát.
“Vậy đã tốt lắm rồi.” Dạo này gặp toàn chuyện vui nên tinh thần Đào Gia Vượng phơi phới, mặt mày hồng hào hẳn lên, chú bưng cốc giữ nhiệt thổi cho nguội bớt, “Nhà họ Lý cũng đâu phải là người ngốc.”
Nếu họ Đào và họ Bùi thật sự kết thông gia, chắc chắn họ Lý vô cùng sẵn lòng tận dụng mối quan hệ giữa Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình để kết nối quan hệ. Trước lợi ích to lớn, những việc nhỏ nhặt khác hoàn toàn không đáng kể.
Nhưng điều kiện tiên quyết là Đào Tây Hữu phải đứng vững được bên cạnh Bùi Hạc Kinh.
“Đảm bảo.” Tuy bản thân Đào Tây Hữu cũng không chắc chắn, nhưng cậu vẫn cố tỏ ra chắc chắn nhằm tránh làm Đào Gia Vượng lo lắng, khẽ cong môi, tươi cười đầy đắc ý: “Đảm bảo vững chân luôn ba.”
Trông con trai với mái đầu vàng hoe rực rỡ, Đào Gia Vượng không nhịn được phải đánh giá từ trên xuống dưới. Dù tính tình con út hơi nghịch ngợm, khó bảo, nhưng xét cho cùng ngoại hình di truyền từ mẹ, lúc nó ngậm miệng vào thì thật sự rất ưa nhìn.
Thấy ba mình đang ấp úng ngập ngừng, Đào Tây Hữu tưởng là Đào Gia Vượng vẫn chưa thật sự yên tâm, bèn đứng dậy vỗ vai ba mình, đùa cợt một cách tùy tiện: “Yên tâm đi ông già.”
“Đồ nhóc con lấc cấc!” Đào Gia Vượng giả vờ tức tối trừng mắt với cậu nhưng khóe miệng lại không kìm được khẽ nhếch lên. Chỉ chốc lát sau, chú lại khẽ thở dài: “Kể ra là do ba có lỗi với con…”
Dù là trước kia hay hiện giờ.
“Thôi thôi thôi ——” Đào Tây Hữu biết Đào Gia Vượng cứ áy náy mãi trong lòng, lập tức giơ ngón trỏ đặt lên miệng chú: “Được rồi được rồi, con đến văn phòng đây nhá.”
Cửa hàng online của Đào Tây Hữu được cậu bắt đầu mở từ năm ba đại học, vốn dĩ chỉ định thử nghiệm thôi nhưng cuối cùng doanh thu lại khá ổn. Tốt nghiệp xong, cậu quyết định thuê hẳn một văn phòng, mời thêm mấy nhân viên.
Sau khi cửa tiệm dần dần đi vào quỹ đạo, ông chủ nhỏ Đào Tây Hữu trở nên rảnh rỗi, hàng ngày kiểm tra số liệu, chọn hàng mới, thi thoảng hứng lên thì thay thế nhân viên chăm sóc khách hàng vài ca.
Chỉ có điều cậu cứ suốt ngày tán gẫu với khách hàng, nói chuyện lan man đến quên cả việc chính nên cô bé chăm sóc khách hàng không cho cậu đụng vào nữa.
4 giờ chiều Đào Tây Hữu mới ghé văn phòng, chăm chú xem thông tin vận chuyển một hồi thì bỗng nhận được điện thoại từ Bùi Hạc Kinh.
Lại gọi đi “thị tẩm”.
Chịu thôi, phi tử thì phải có ý thức tự giác của một phi tử, kể cả là giả cũng cần sẵn sàng diễn kịch bất cứ lúc nào.
Gần chập tối, gió chiều hiu hiu, chiếc xe chậm rãi tiến vào khu biệt thự uy nghi tráng lệ thuộc về nhà họ Bùi.
Chẳng biết có phải nhờ được tẩm bổ bằng tài lộc không mà lá cây ở đây rụng ít hơn lá cây bên ngoài, màu sắc cũng tươi sáng hơn nữa.
Nắng chiều xuyên qua kẽ hở chiếu những đốm sáng lấp lánh, trải dài trên con đường lớn bằng phẳng rộng rãi, sạch bóng không một hạt bụi.
Dù đã đến đây mấy lần rồi thì lần nào Đào Tây Hữu vẫn phải thốt lên cảm thán, khu biệt thự nhà họ Bùi này đúng là ngập mùi tiền…
Vốn dĩ đang tưởng Bùi Hạc Kinh đã chờ sẵn ở nhà rồi, nào ngờ khi đến nơi, người đầu tiên Đào Tây Hữu gặp lại là Bùi Tuyên.
Cậu hơi khựng lại, bước tới gần đứng thẳng rồi khẽ rụt vai, tỏ vẻ ngoan ngoãn, nhỏ giọng gọi “Ông Bùi ạ”.
Màu nắng đỏ cam bao trùm lấy cậu như ánh đèn hắt ấm áp, khiến cả người Đào Tây Hữu phát sáng nhè nhẹ.
Bùi Tuyên cau mày thật chặt, nhìn chằm chằm bộ tóc vàng chói mắt của Đào Tây Hữu, một tia khinh thường khó nhận ra thoáng qua đáy mắt. Nhưng rồi ông cụ nhanh chóng dời ánh mắt, ngả lưng vào ghế, nâng chén trà lên, lơ đãng hỏi Đào Tây Hữu: “Cậu làm công việc gì?”
“Cháu bán mấy món đồ lặt vặt ạ.” Da đầu Đào Tây Hữu tê dại, cậu không tin Bùi Tuyên chưa điều tra về mình.
Thực tế, Bùi Tuyên thật sự chưa điều tra kỹ, mới chỉ tìm hiểu sơ lược thông tin về nhà họ Đào. Trong mắt ông ta thì loại nhân vật tép riu như thế này cũng chẳng chạy đi đâu được.
Vậy là Bùi Tuyên thờ ơ hỏi tiếp: “Bán cái gì vậy?”
Mí mắt Đào Tây Hữu khẽ giật giật, cậu mau chóng liếc nhanh Bùi Tuyên rồi lại cúi xuống, ánh mắt đảo liên hồi, thầm suy đoán trong lòng chẳng lẽ Bùi Tuyên đang muốn kiểm tra xem cậu có thành thật không?
Đứng trước người đứng đầu gia tộc hùng mạnh này mà nói dối thì coi như xong.
Im lặng một lát, Đào Tây Hữu đành nhắm mắt nhắm mũi thật thà đáp: “Đồ dùng ấy ấy cho nam giới ạ thưa ông.”
Không khí lặng thinh mất một giây.
Ngay cả Bùi Tuyên đã lão luyện phong ba cũng phải sững sờ mất nửa nhịp. Có vẻ ông chỉ thuận miệng hỏi tới thôi chứ hoàn toàn không ngờ đáp án lại gây sốc đến vậy.
Sống lưng Đào Tây Hữu lập tức cứng đờ, cậu quay sang trách móc Bùi Hạc Kinh trong bụng: Trời ơi, sao anh ta còn chưa về nhà cứu cậu chứ, cậu sợ ở một mình với Bùi Tuyên kinh khủng!
Cậu tròn mắt tha thiết nhìn ra cửa lớn nhưng ngoài kia trống rỗng, chỉ có gió lạnh buốt luồn vào ống quần Đào Tây Hữu.
“Thôi.” Bùi Tuyên đột nhiên xua tay, cảm giác như phải đi qua một bãi chất thải, buồn nôn lắm nhưng vẫn phải cố nhịn bước qua. Lông mày ông cụ giãn ra: “Chẳng quan trọng.”
Sự nghi ngờ nổi lên trong đầu Đào Tây Hữu, cái gì không quan trọng cơ chứ? Công việc của mình không quan trọng? Hay là bản thân mình không quan trọng?
Bùi Tuyên giải đáp cho cậu ngay sau đó: “Không phải làm nữa đâu, cứ ở cạnh Hạc Kinh là được, không rời nửa bước.”
Tim Đào Tây Hữu giật thót, cậu “Ơ?” một tiếng theo phản xạ.
“Dạo này tình hình nhà cậu khá giả hơn nhiều rồi đúng không?” Bùi Tuyên đặt chén trà xuống, tiếng động không lớn nhưng lại như tiếng trống gõ vào tim. Rồi ông nói thản nhiên: “Trước mắt, ở bên Hạc Kinh là việc duy nhất của cậu, cũng là việc cậu cần làm tốt nhất có thể.”
Không phải giọng điệu thương lượng, mà là mệnh lệnh của kẻ bề trên dành cho người dưới.
Ban đầu chỉ nói là hợp tác, lúc nào cần thiết thì gặp mặt là được. Bùi Hạc Kinh lạnh tanh như băng, ở cạnh anh ta hàng ngày thì chẳng đông cứng thành tảng băng mất à?
Đào Tây Hữu gãi đầu, thử tìm cách thoái thác: “Yêu đương… thì cũng đâu nhất định phải như hình với bóng không rời ạ, người ta hay bảo kiểu, tiểu biệt thắng tân hôn mà. Hơ hơ, hơ hơ.” Cậu cười khan mấy tiếng, nghe đặc biệt gượng gạo giữa căn phòng khách rộng lớn.
“Yêu đương?” Bùi Tuyên hừ một tiếng từ mũi, ý tứ mập mờ: “Đấy không phải việc của cậu.”
“Thế, việc của cháu là gì ạ?”
“Ở cạnh Hạc Kinh,” Bỗng nhiên, ánh mắt Bùi Tuyên trở nên cực kỳ nghiêm nghị, giọng cũng trầm thấp hẳn xuống, “làm nó vui vẻ, hoặc là ——” Ông ngắt lời, đôi mắt bất chợt lóe lên vẻ khó lường, “khiến nó chán ngấy thì thôi.”
*
Lúc Bùi Hạc Kinh về đến nơi đã gần 9 giờ, Đào Tây Hữu tắm xong sạch sẽ thơm tho đã nằm bò ra giường chơi game rồi, cái chân vắt vẻo ở mép giường đung đưa liên hồi, chốc chốc miệng lại bật lên tiếng reo hò phấn khích.
“Anh về rồi đấy à?”
Đúng lúc kết thúc ván chơi, Đào Tây Hữu trở mình dậy ngồi quỳ trên giường, nôn nóng sốt sắng báo cáo: “Hôm nay ông nội anh bảo tôi đừng đi làm nữa, hàng ngày cứ bám lấy anh thôi!”
Bùi Hạc Kinh duỗi ngón trỏ móc vào cà vạt, lơ đãng kéo nhẹ cà vạt ra. Có vẻ anh chẳng hề bất ngờ về chuyện này, chỉ bình thản hỏi: “Cậu trả lời thế nào?”
“Ôi trời ơi làm tôi hết hồn, tôi sợ ở riêng một mình với ông ấy thật sự.”
Tuy thời gian quen biết chưa lâu nhưng dẫu sao cũng là đối tác từng ngủ chung giường, giờ Đào Tây Hữu dạn dĩ hơn một chút. Cậu giơ tay ngang cổ mình để minh họa: “Anh biết mà đúng không, ông ấy không phải kiểu người cho cậu vài triệu tệ để tránh xa cháu trai tôi ra, mà là vai ác tàn bạo, đủ sức âm thầm khiến tôi biến mất khỏi thế giới này luôn!”
Bùi Hạc Kinh ngước mắt liếc nhìn Đào Tây Hữu: “Đọc truyện ít thôi.”
“Rồi rồi.” Đào Tây Hữu bỏ tay xuống, lại chắp hai tay vào nhau làm động tác hành lễ: “Tất nhiên tôi bảo cháu nghe theo anh Hạc Kinh hết chứ sao.”
Bùi Hạc Kinh chưa trả lời thì có tiếng gõ cửa phòng. Đó là bác Trịnh.
“Thiếu gia.” Bác Trịnh bưng một chiếc hộp gỗ màu nâu, kính cẩn đưa cho Bùi Hạc Kinh.
Đào Tây Hữu tò mò nhìn theo. Bùi Hạc Kinh mở hộp ra rồi lại đóng vào, mặt không biểu cảm. Lúc này bác Trịnh mới cười xòa rồi khép cửa phòng rời đi.
“Cái gì thế?” Đào Tây Hữu rướn cổ qua.
Bùi Hạc Kinh tiện tay quẳng xuống chăn, bước vào nhà tắm, chỉ để lại một câu “Tự xem”.
Đào Tây Hữu háo hức mở nắp hộp, sau đó cậu lập tức trợn tròn mắt, hóa đá toàn thân.
1 bộ dụng cụ làm sạch, 2 hộp bao cao su, 3 loại dầu bôi trơn.
Bác Trịnh mang đến vậy chứng tỏ đây là ý của Bùi Tuyên.
Biết nói sao đây, ông nội lại quan tâm chăm lo đến mức độ hài hòa trong đời sống t*nh d*c của cháu trai đến thế cơ chứ?