Chương 8: Yêu cầu oái oăm

Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay cả khi Bùi Hạc Kinh đã tắm xong, Đào Tây Hữu vẫn còn ngây người ra.
“Ông nội của anh rốt cuộc có ý gì vậy?”
Tóc Bùi Hạc Kinh vẫn còn hơi ướt, buông rủ qua trán, thỉnh thoảng vài sợi tóc lại che đi đôi mắt sâu thẳm khó dò của anh.
Anh vắt chiếc khăn lau tóc lên ghế sofa một cách tùy tiện, rồi mở máy tính xách tay ra. Ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình lập lòe hắt lên làm nổi bật đường xương hàm góc cạnh sắc nét của anh. Anh nói: “Ông muốn kiểm tra xem tôi có thể ‘cứng’ với nam giới được không thôi mà.”
Dù nói ra câu chuyện tế nhị như vậy, nhưng giọng điệu và biểu cảm của Bùi Hạc Kinh vẫn lạnh nhạt như mặt hồ phẳng lặng, không hề có chút gợn sóng.
Ngược lại, Đào Tây Hữu, cái tên 'gà con' kia, thì đỏ bừng cả mặt. Ánh mắt cậu lướt qua chiếc hộp đặt trên tủ đầu giường rồi vội vàng tránh đi như chạm phải vật nóng. Cậu lắp bắp hỏi: “Thế thế thế… thế giờ phải làm sao đây?”
Đồ đã đưa đến tận nơi rồi, không dùng thì chẳng phải sẽ bị lộ tẩy sao?
Yết hầu Đào Tây Hữu không ngừng lên xuống đầy bất an, cậu nói năng lắp ba lắp bắp. Không biết tự dưng cậu lại nghĩ sang chuyện gì, ngập ngừng hỏi: “Vậy… anh là ‘trên’ hả?”
Bùi Hạc Kinh đang cụp mắt, hàng mi dài hắt bóng lên da tựa cánh quạ. Anh bỏ ngoài tai những động tác rục rịch và thắc mắc của Đào Tây Hữu. Những ngón tay thon dài của anh vẫn tiếp tục lướt trên bàn phím, anh bảo: “Cậu đeo vào nhà tắm ‘tuốt’ đi.”
“‘Tuốt’ cái gì?” Đào Tây Hữu nhanh nhảu hỏi, nhưng rồi vừa dứt lời cậu mới chợt nhận ra, kinh hãi trợn mắt, duỗi ngón trỏ chỉ lên mặt mình: “Anh bảo tôi ‘tuốt’ để giả mạo anh sao?!”
“Ba lần nhé.” Bùi Hạc Kinh đưa ra yêu cầu, mặt không chút biểu cảm.
Đào Tây Hữu: “…”
Trời ơi, sao lại vô lý đến mức này chứ!
Nghĩ gì Đào Tây Hữu cũng nói ra ngay: “Anh làm như thế này, hơi bị… kỳ cục đấy…”
Động tác tay của Bùi Hạc Kinh dừng lại, cuối cùng anh cũng ngẩng đầu nhìn sang Đào Tây Hữu. Ánh mắt anh lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng giữa đêm vắng, khiến Đào Tây Hữu rợn người, lạnh toát.
“Thật, thật mà! Đang khô cong ráo nước thế này mà anh đột nhiên bắt tôi ‘giải quyết’, hơi bị ép buộc và làm khó người khác đấy, làm sao tôi có thể ‘lên’ được bây giờ.” Đào Tây Hữu cố gắng gồng mình giải thích.
Bầu không khí lặng ngắt bao trùm khắp phòng ngủ, tiếng thông báo email thỉnh thoảng vang lên trở nên rõ rệt giữa sự im ắng.
Ban đầu Đào Tây Hữu đang nhìn thẳng vào Bùi Hạc Kinh, nhưng rồi không hiểu sao ánh mắt cậu cứ chầm chậm dịch từ cằm Bùi Hạc Kinh xuống, cuối cùng dừng lại ở bàn tay đối phương. Đó là một bàn tay với các khớp xương nổi rõ, những đốt ngón tay tựa ngọc trắng lấp lánh ánh sáng mờ.
Đôi tay ấy đẹp đến lạ lùng, bất kể cầm thứ gì cũng đủ tạo thành một cảnh đẹp mê hồn, làm say đắm lòng người.
Nghĩ đi đâu thế này! Đào Tây Hữu vội quay phắt sang nhìn chỗ khác, vành tai ửng đỏ.
Không rõ đầu óc đối phương đã lại bay lên tận tầng mây thứ mấy nữa, Bùi Hạc Kinh không rảnh mà đoán mò. Anh đứng dậy bước thẳng về phía Đào Tây Hữu.
Trông thấy Bùi Hạc Kinh đang từ từ lại gần, bầu không khí lạnh lẽo quanh người anh xen lẫn mùi hương trong mát sau khi tắm cùng ập tới, khiến hơi thở Đào Tây Hữu trở nên dồn dập, nhịp tim đập cũng tăng tốc ngoài tầm kiểm soát. Cả người cậu hóa đá bất động, đăm đăm nhìn theo người nọ.
Đứng lại cạnh giường, Bùi Hạc Kinh chậm rãi cúi người. Cái bóng cao lớn của anh đổ xuống bao trùm lấy Đào Tây Hữu, mùi thơm nhẹ thanh nhã của anh lởn vởn giữa hai người. Dường như thời gian đã bị kéo dài, bị quay chậm vô tận, Đào Tây Hữu không nhúc nhích nổi, đờ đẫn ngước mắt lên nhìn.
Bỗng dưng Bùi Hạc Kinh duỗi tay phải ra khiến Đào Tây Hữu giật thót co rúm người lại, nhưng bàn tay đối phương lại thò sang phía tủ đầu giường.
Anh lấy một tuýp bôi trơn từ trong hộp. Cầm nó trong tay xong, Bùi Hạc Kinh thẳng người lên, rũ mắt lẳng lặng quan sát vài giây, sau đó anh bắt đầu bóc vỏ.
“Anh đang làm…” Đào Tây Hữu khẽ hỏi dò: “gì đấy?”
“Ai biết được.” Bùi Hạc Kinh thong thả bóp chất bôi trơn vào lòng bàn tay, chất dầu trong suốt lọt qua những kẽ ngón tay anh, rơi mấy giọt xuống mép giường. Mặt anh vẫn vô cảm, ánh mắt chuyển sang gương mặt Đào Tây Hữu, rồi anh vươn bàn tay đã dính dầu bôi trơn chộp lấy cổ Đào Tây Hữu.
Trái tim chợt trĩu nặng, Đào Tây Hữu ngồi quỳ trên giường, hơi ngửa đầu lên theo động tác của Bùi Hạc Kinh. Cả người cậu cứng ngắc cứ như trúng phải thần chú định thân.
Lực từ đôi tay ở cổ rất nhẹ nhàng, độ mạnh chỉ vừa đủ chạm tới làn da, nhưng kỳ lạ làm sao lại khiến người ta không thể làm lơ được.
Nhiệt độ nơi lòng bàn tay thẩm thấu qua da, đốt cháy thần kinh. Dầu bôi trơn men theo chảy dần xuống dưới, qua cả xương đòn, rồi chui vào trong cổ áo.
Bùi Hạc Kinh hoàn toàn chẳng thể hiện bất cứ biểu cảm gì, đôi mắt tựa xoáy nước đen ngòm sâu hoắm đột ngột hút lấy Đào Tây Hữu, khiến cậu choáng váng lạc lối. Yết hầu cứ tự động lên xuống.
Vài giây nữa trôi đi, cuối cùng Bùi Hạc Kinh cũng nói nốt vế còn dang dở: “Không thích đeo bao.”
Đào Tây Hữu chớp mắt. Chờ Bùi Hạc Kinh đưa tay về, rút khăn giấy ra lau, cậu lặng lẽ kéo chăn sang che đùi mình lại.
Thế nhưng hình như Bùi Hạc Kinh mọc mắt cả trên đỉnh đầu, anh bất thình lình cất tiếng: “Lên rồi à?”
Lập tức, mặt Đào Tây Hữu đỏ phừng phừng, đỏ từ má xuống tận cổ, trông cứ như sắp rỉ máu đến nơi. Mắt cậu hốt hoảng đảo quanh như rang lạc, không dám nhìn thẳng Bùi Hạc Kinh, miệng đáp ấp a ấp úng: “Không, có đâu, hahaha, anh xem anh làm dây khắp người tôi này.”
Nói đến đây, cậu lại có cảm giác như bị ai hắt cho nguyên một chậu lửa nóng bỏng tung tóe. Miệng lưỡi cũng lắp bắp theo, Đào Tây Hữu hấp tấp bổ sung: “Dầu bôi trơn dính hết vào người tôi rồi.”
Trời ơi, sao nói kiểu gì cũng lệch lạc thế này!
Đào Tây Hữu xấu hổ chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui tạm. Hai tay cậu quờ quạng tới lui chẳng biết nên đặt ở đâu, dứt khoát rụt nốt vào chăn.
May mắn là cuối cùng Bùi Hạc Kinh cũng bỏ qua cho cậu. Anh quay đi rửa tay, nói: “Một tiếng nữa cậu đi tắm, tôi sẽ gọi người vào thay ga.”
Hóa ra là vậy, Đào Tây Hữu muộn màng hiểu ra ý đồ của Bùi Hạc Kinh.
Dù đã cực kỳ cố gắng kiềm chế dòng suy nghĩ trong đầu, nhưng cậu cứ vô thức mon men hình dung cảnh con người lạnh nhạt như Bùi Hạc Kinh khi phải th* d*c.
Rất khó lòng tưởng tượng, vậy mà dù chưa hình dung ra hình ảnh cụ thể, Đào Tây Hữu vẫn nóng bừng toàn thân, phải giơ tay quạt ít gió vào mặt.
Chẳng biết Bùi Tuyên có tin không nữa, nhưng sau khi người làm vào thay ga thì mọi chuyện lại trở nên yên ắng.
Đêm khuya thanh vắng, hai người nằm trên giường. Bùi Hạc Kinh bảo Đào Tây Hữu từ mai dọn sang nhà họ Bùi ở.
Chút buồn ngủ vất vả lắm mới ủ được nay bay biến vì khiếp hãi. Đào Tây Hữu vội trở mình quay sang, nói: “Phải ở chung thật á? Cơ mà, thế thì hàng ngày đời tôi nhạt nhẽo chết mất thôi.”
“Sau núi có con ngựa tên là Truy Nguyệt, ban ngày cậu chán thì đi chăm nó ấy.” Bùi Hạc Kinh đưa ra phương án giải quyết cho cậu bằng giọng điệu bình thản.
Thế là hôm sau Đào Tây Hữu về nhà gói ghém hành lý. Trước ánh mắt vừa sửng sốt vừa mừng rỡ của cả nhà, cậu không nỡ báo với mọi người rằng chuyến này mình đi chỉ để nhậm chức “Bật Mã Ôn” mà thôi.
Phía sau núi nhà họ Bùi có một bãi nuôi ngựa rộng thênh thang, chuồng trại đầy đủ, nuôi hẳn mười mấy con ngựa. Mỗi con đều có nhân viên chuyên nghiệp phụ trách việc nuôi nấng, chăm sóc và huấn luyện hàng ngày.
Nhân viên chăm sóc riêng của đàn ngựa nói rằng đây là để phục vụ nhu cầu giải trí, thư giãn cho con cháu nhà họ Bùi.
“Thế anh ấy bảo tôi đến đây làm gì nữa.” Đào Tây Hữu không nhịn được lẩm bẩm.
Nhân viên chăn nuôi của Truy Nguyệt cười nói: “Chắc là sợ cậu chán nên nhắn cậu sang cho vui. Cậu có thể chọn một con sang sân cưỡi mà chơi, bên đó có huấn luyện viên dạy riêng đấy ạ.”
Đào Tây Hữu bỗng nảy ra ý tưởng: “Ấy, Truy Nguyệt của Bùi Hạc Kinh ở đâu, tôi cưỡi nó được không?”
Nhân viên chăn nuôi lắc đầu: “Tính tình Truy Nguyệt mạnh mẽ, ngoài thiếu gia Hạc Kinh thì người khác khó lòng tiếp cận. Cậu thử chọn con nào hiền lành hơn xem sao.”
Ngon! Đào Tây Hữu vỗ tay cái bép, nghĩ bụng phải thuần phục con nào dữ nhất mới thú vị chứ.
Chiếc Phantom chạy thẳng trên con đường lớn, bên trong tựa một tòa cung điện di động xa hoa. Bùi Hạc Kinh ngồi ngay ngắn ở ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trên ghế phụ lái, Tiểu Cao đang lướt máy tính bảng mở một tài liệu, vừa thao tác vừa nói: “Giám đốc Bùi quá cố dự định xây một bến cảng quy mô lớn ở ven bờ biển Côn thành phố La. Tin tức này được giữ kín, khi ấy vẫn đang chờ phê duyệt. Đồng thời lại có một doanh nghiệp khác cũng bất ngờ nhăm nhe miếng mồi béo bở này.”
“Mùng 7 năm đó, giám đốc và phu nhân gặp sự cố trên đường đi từ thành phố La về. Chỉ vỏn vẹn một tuần sau, dự án bến cảng đã rơi vào tay nhà họ Kỷ.”
Thời điểm ấy nhà họ Kỷ đã thoi thóp kiệt quệ. Sau khi giành được dự án, họ gần như phải dốc hết của cải mới hoàn thành việc xây dựng. Qua vài năm đưa vào vận hành, họ đã thành công cải tử hoàn sinh.
“Đợt đó tổ điều tra cũng có ngờ vực, họ kiểm tra kỹ lưỡng rồi vẫn loại nhà họ Kỷ khỏi diện tình nghi gây án. Về sau chủ tịch Bùi thuê thêm đội ngũ tư nhân điều tra, chắc hẳn vẫn không có kết quả gì mới.”
Tiểu Cao đẩy chiếc kính gọng đen, nói: “Tuy những năm trước đó hai nhà không qua lại nhiều, nhưng tôi tìm ra là hồi học cấp 3, giám đốc Bùi quá cố từng có mâu thuẫn gì đó với con út nhà họ Kỷ là Kỷ Chu. Việc này rất bí mật, muốn đào sâu thêm nữa tương đối khó khăn.”
Nghe hết, Bùi Hạc Kinh mở mắt nghiêng đầu nhìn ra phong cảnh đang trôi vùn vụt về phía sau ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều loang thành mảng sáng màu mật trên lớp kính, chợt toát ra cảm giác ấm áp vô cớ, thế nhưng chưa đủ để hòa vào đáy mắt anh.
Hai mươi năm trước, cũng trong một buổi chiều tối tương tự như thế, anh mất đi cha mẹ mình mãi mãi.
Bùi Hạc Kinh vẫn còn nhớ bóng lưng bố mẹ trước khi rời nhà. Suốt hai mươi năm sau đó, anh cứ trở đi trở lại giấc mơ về họ vào đúng khoảnh khắc ấy, mà lại chẳng thể nào đuổi kịp.
“Tiếp tục điều tra.” Bùi Hạc Kinh nói, không chút tâm trạng: “Nếu đúng là do nhà họ Kỷ làm thật.”
Tiểu Cao bất giác nín thở, nghe thấy Bùi Hạc Kinh tiếp lời sau một khoảng dừng ngắn ngủi:
“Vậy đuổi giết đến cùng thì thôi.”
Tiểu Cao bỗng dưng lạnh toát sống lưng. Dù đã đi theo bên cạnh Bùi Hạc Kinh nhiều năm, anh ta vẫn khó lòng nhìn thấu người thanh niên rõ ràng chưa phải quá lớn tuổi này. Biểu cảm đối phương cứ luôn luôn nhạt nhẽo, lạnh lùng, như thể thế giới có nổ tung thì tâm trạng anh cũng sẽ chẳng chút nào dao động.
Giờ phút này, Tiểu Cao phát giác ra vẻ căm hận hiếm thấy từ Bùi Hạc Kinh, điều đó khiến anh ta rùng mình theo bản năng.
“Dạo này còn người theo dõi cậu nữa không.” Bùi Hạc Kinh hỏi thêm.
“Không phát hiện thấy ạ.” Tiểu Cao đáp ngay: “Hình như từ hồi cậu Đào đến nhà họ Bùi là đám người này dừng lại. Tôi sẽ tranh thủ giai đoạn trống này để điều tra sâu hơn.”
Bùi Hạc Kinh ở ghế sau không lên tiếng nữa, lại nhắm mắt.
Chiếc xe tiến tới gần nhà chính, Tiểu Cao bắt gặp đằng xa có mấy người đang khiêng gì đó đi về phía cổng chính.
“Sếp Bùi, hình như là… cậu Đào ạ.”
Một phút sau.
Cửa xe bật mở, Bùi Hạc Kinh xuống xe. Nhóm người đối diện đồng loạt dừng động tác, không dám đi vào trước anh.
Hai người đàn ông ở đằng trước đang nhễ nhại mồ hôi khiêng một chiếc cáng. Nhân viên chăn nuôi Truy Nguyệt thì chạy theo sau, trông thấy Bùi Hạc Kinh bước tới phải vội giải thích: “Thiếu gia Hạc Kinh, cậu Đào… cậu ấy cưỡi Truy Nguyệt xong bị ngã ạ.”
Ánh mắt Bùi Hạc Kinh lướt tiếp sang chiếc cáng. Quần áo và đầu gối Đào Tây Hữu dính đầy đất, giờ cậu đang ôm cánh tay phải của mình, cố gắng nặn ra nụ cười méo mó: “Anh đừng trách người chăm sóc, tại em cương quyết đòi cưỡi. Ai ngờ ban đầu nó giả vờ hiền hòa xong về sau tự dưng cho em một cước, chẳng có tinh thần thượng võ gì cả hì hì.”
Bùi Hạc Kinh sầm mặt im lìm. Đào Tây Hữu đảo mắt láo liên, hớt hải nũng nịu: “Em đau chết mất thôi, anh yêu mau cứu em với nào.”