Chương 13

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong khi Amuro Tooru và Enomoto Azusa đang trò chuyện khe khẽ, thì bên này, Hanada Saharuna và vị tăng nhân lại đang diễn kịch vô cùng nhập tâm.
"Thật là, rõ ràng đến gặp em, sao lại còn mặc đồ hòa thượng chứ? Vậy không phải là không thể cùng đi dạo phố rồi sao?" Hanada Saharuna oán giận nói.
Trông cô có vẻ hơi bực bội, nhưng tay vẫn thoăn thoắt rưới sốt cà chua lên đĩa mì Ý.
【 Tăng nhân Kiritengu [Số 24]:...... Hanada, lời thoại với hành động của bà không đồng nhất, trông giả tạo quá.
Hanada Saharuna [Số 1]: Cái này thì có vấn đề gì, dù sao tôi cũng là hải vương, đối với cá mình nuôi qua loa một chút thì đã làm sao?
Tăng nhân Kiritengu[Số 24]: Làm ơn đừng có coi thường sự chuyên nghiệp của hải vương được không? Với cái thái độ này, nếu không phải tôi đang đồng diễn cùng bà, chắc chắn tôi sẽ cho bà trượt môn luôn. Hai mắt bà cứ nhìn thấy đồ ăn là lại sáng lên, quả thật làm cho người ta không hề cảm nhận được chút nào gọi là dục vọng thế tục.......
Hanada Saharuna [Số 1]: No ấm sinh dâm dục, no ở phía trước, dâm ở phía sau. Tôi chỉ trung thành với dục vọng của mình thì có gì sai! Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đó rất đáng kiêu ngạo sao? Hừ, đàn ông! Còn nữa, dựa vào cái gì mà ham ăn lại phải chịu khinh bỉ như ham muốn tình dục? Dũng sĩ diệt mồi, linh hồn diệt mồi, ai ăn giỏi đều là nhân tài! Ăn được ngủ được chính là tiên!
Tăng nhân Kiritengu [Số 24]: Bà mới là người đáng phải chịu khinh bỉ!】
Hanada Saharuna tỏ vẻ không chút hứng thú với cuộc trò chuyện, cô múc một viên Gnocchi bỏ vào miệng, và ngay lập tức bị hương vị của nó chinh phục. Wow~ ngon không thể tả! Ngon tuyệt vời!
Thấy cô ăn ngon lành, vị tăng nhân không nhịn được ho nhẹ một tiếng rồi nhắc nhở: "Khụ khụ...... Xin lỗi, Saharuna. Thật ra lần này tôi đến Tokyo là có việc, nên không có nhiều thời gian ở bên em. Hơn nữa, chùa chúng tôi có yêu cầu rất cao về trang phục. Nếu là bình thường thì trước khi đến tôi đã thay đồ rồi, nhưng hôm nay đi hơi vội nên không kịp."
【 Hanada Saharuna [Số 1]: Cái quái gì vậy? Hòa thượng Nhật Bản còn bị hạn chế trang phục hả? Hòa thượng Trung Quốc chúng ta còn có thể mặc áo hiệu, giày thể thao đó!
Tăng nhân Kiritengu [Số 24]: Đừng nói nữa, bà nhìn ID của tôi còn không hiểu sao? Nhớ vụ án mạng Kiritengu xảy ra trước đây trong "Thám tử lừng danh Conan" chứ? Chính là cái vụ được xếp vào top 10 những án mạng kinh khủng nhất trong Conan đấy........ Tôi vừa vặn xuyên không thành tăng nhân tu hành trong ngôi chùa đó.
Vì việc trụ trì giết chết đồ đệ, rồi đồ đệ lại dùng thủ pháp tương tự để giết chết trụ trì, quá tàn khốc, toàn bộ đám hòa thượng còn lại bị mắc hội chứng PTSD tập thể, luôn cảm thấy sư phụ và sư huynh đã bị thế giới phồn hoa bên ngoài làm vấy bẩn, cho nên đối với nhóm người mới đến như bọn tôi canh chừng rất nghiêm ngặt.
Nói cho bà nghe, đám người đó dị hợm vô cùng. Mỗi ngày không những đều tụng kinh từ sáng đến tối, nửa đêm còn chạy đến đầu giường tôi nghiêm nghị nói "Sư đệ, đệ không thể để cho ác niệm trong lòng đánh bại....." làm tôi suýt chút nữa bị hết hồn. Bọn họ còn quy định trang phục phải đơn giản, không thể xa hoa, còn lén đem đống quần áo tôi mang đến đổi đi.
Nhưng cái quái gì chứ, áo phông trắng bị viết một chữ Phật to tướng ở đằng trước, viết Thanh Tâm Kinh ở đằng sau, lại còn là do các sư huynh của tôi tự tay thêu đấy. Lúc làm xong họ còn thêu cho tôi hẳn một đóa hoa anh đào màu hồng phấn nữa chứ...... Có chết tôi cũng không mặc cái loại đồ này ra đường!
Hanada Saharuna [Số 1]: Dm hahahahahaha! 】
Mặc dù trong đầu đang cười ngặt nghẽo, nhưng ngoài mặt Hanada Saharuna lại lộ ra vẻ uể oải, vô cùng mất hứng nói: ".......Vậy sao, thì ra anh vốn dĩ không phải đến thăm em? Em còn tưởng rằng cuối cùng chúng ta cũng được đi hẹn hò chứ......Em đã rất mong chờ đó."
"......" Enomoto Azusa, Amuro Tooru.
Vậy ra cô ấy tìm hai cái "lốp xe dự phòng" để có người thường xuyên ở cạnh mình sao?
Lời Hanada Saharuna nói khiến vị tăng nhân trẻ tuổi càng thêm áy náy: "Thật xin lỗi Saharuna. Em có muốn mua gì không? Để tôi bồi thường cho em....."
"Anh quá đáng thật! Anh nghĩ tôi là loại người gì vậy!" Hanada Saharuna tức giận đẩy ly nước ép trước mặt ra, lớn tiếng nói.
Nếu để ý một chút thì sẽ nhận ra đĩa Gnocchi sốt cà chua trước mặt cô đã sạch bong.
Cô nổi cáu đập vào mặt bàn: "Nếu muốn cái gì thì tôi sẽ tự mua! Ai mà thèm quà cáp của anh! Tôi chỉ muốn anh dành thời gian cho tôi mà thôi, có thế anh cũng không hiểu sao!"
"Tôi biết Saharuna không phải là kiểu người con gái thực dụng, tôi chỉ là muốn bồi thường cho em....." Vị tăng nhân trẻ tuổi vội vàng nói,
"Đã bảo là tôi không cần! Không cần! Lần nào cũng là tôi nhân nhượng anh, tôi thấy chán ngán rồi!" Hanada Saharuna tức giận, "Kỳ thi tuyển chọn đã kết thúc, giờ tôi đang trong thời gian thực tập. Tôi muốn tập trung vào sự nghiệp của mình, tôi sẽ không nhường nhịn anh nữa!"
"Saharuna......Em đây là, muốn chia tay tôi sao?" Vị tăng nhân trẻ tuổi dường như không thể chịu nổi cú sốc này, nhanh chóng xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khiến hai người Enomoto Azusa không thể nhìn thấy vẻ mặt của cậu.
【 Hanada Saharuna [Số 1]: Này, có phải ông nên chảy một tí nước mắt không? Như vậy càng thể hiện được sự lưu luyến của ông! Phim truyền hình tôi xem toàn diễn như vậy đấy.
Tăng nhân Kiritengu [Số 24]: Hanada, đừng nói bà thật sự để ý tôi nhé? Nếu tôi có thể nói khóc là khóc thì tôi còn đi lên con đường làm thần tượng diễn viên làm gì...... còn nữa, bà nghĩ vì cái gì tôi lại quay mặt đi? Không phải là vì để cho hai người phục vụ kia không thể thấy được vẻ mặt vô cảm của tôi, phát hiện tôi hoàn toàn không có chút gì gọi là đau lòng sao?
Hanada Saharuna [Số 1]: Đồ cùi bắp!
Tăng nhân Kiritengu [Số 24]: Đồ phản bội!】
Hanada Saharuna nghe những lời vị tăng nhân trẻ tuổi nói thì khựng lại một chút, sau đó bi thương che mặt: "Anh lúc nào cũng như vậy, không muốn níu kéo tôi một chút nào! Tôi chỉ muốn nói kỳ thực tập rất bận, không thể dành nhiều thời gian cho anh mà thôi, thế mà anh lại đòi chia tay tôi ngay lập tức?! Tôi nói này, chẳng lẽ anh không thể chủ động dành thời gian cho tôi sao? Không thể thường xuyên gặp nhau thì không cần gọi điện cho tôi sao? Rốt cuộc vẫn là anh không yêu tôi!"
"Không phải đâu Saharuna! Tôi chỉ cảm thấy mối quan hệ yêu xa này em đã phải hi sinh quá nhiều. Tôi sợ một ngày nào đó em không chịu nổi nữa sẽ rời xa tôi." Vị tăng nhân trẻ tuổi vội vàng nói, "Tôi yêu em, cầu xin em hãy tin tôi! Tôi chỉ là một người đàn ông nhát gan yếu đuối không dám chủ động! Xin em hãy cho tôi thêm một cơ hội, tôi có thể làm bất cứ chuyện gì vì em!"
"......" Hanada Saharuna ngẩng mặt khỏi lòng bàn tay, cô lặng lẽ nhìn vị tăng nhân trẻ tuổi một lát, rồi chậm rãi mở miệng nói: "....... Thứ Tư. Em sẽ dành ra thời gian vào ngày thứ Tư cho anh, nếu như anh thật sự yêu em, vậy hãy gọi điện cho em vào thứ Tư hàng tuần. Đây là lần cuối cùng, nếu về sau anh còn nói với em những lời này nữa, em nhất định sẽ chia tay anh!"
Vị tăng nhân trẻ tuổi thở phào nhẹ nhõm, cậu vui mừng nắm lấy tay Hanada Saharuna: "Saharuna, cảm ơn em đã cho tôi một cơ hội!"
Hanada Saharuna dường như không quen với kiểu liếc mắt đưa tình này, cô rút tay về, có chút ngượng ngùng nói: "Anh vội vàng chạy tới Tokyo, chắc là chưa kịp ăn gì phải không? Sandwich ở đây ăn khá ngon, anh muốn thử một chút không?"
Nói rồi cô đẩy đĩa sandwich trước mặt qua, vị tăng nhân trẻ tuổi lập tức lộ ra vẻ tươi cười.
"......" Enomoto Azusa, Amuro Tooru.
Rõ ràng chính mình một chân đạp ba thuyền, không thể cân bằng sự nghiệp và tình yêu, cho nên mới sắp xếp thời gian biểu cho từng cái "lốp xe dự phòng" một, không những thế còn trách oan đối phương, khiến đối phương cảm thấy áy náy... Cái thao tác "đảo khách thành chủ" này thật khiến người xem phải mở mang tầm mắt.
Enomoto Azusa im lặng ngồi xổm xuống, cô ôm mặt khóc rên trong đau khổ: "...... Anh Amuro, tôi không hiểu thế giới này nữa."
"......" Amuro Tooru im lặng.
20 phút sau, vị tăng nhân trẻ tuổi thanh toán xong rốt cuộc cũng rời đi.
Hanada Saharuna vẫn ngồi tại chỗ giơ tay lên, nhờ hai người Amuro Tooru và Enomoto Azusa: "Dọn giúp tôi chỗ này với." Cô nói.
Enomoto Azusa thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng kết thúc rồi sao? Cô vội vàng chạy đến dọn dẹp đồ trên bàn.
Enomoto Azusa vừa lau dọn vừa thầm nghĩ, hôm nay quả là ngày cô "bất ngờ" nhất kể từ khi làm ở quán cà phê đến giờ!
"Đúng rồi, có thể mang cho tôi một ly nước chanh được không?" Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói của Hanada Saharuna, Enomoto Azusa giật mình.
"Hả? Quý khách, cô vẫn muốn tiếp tục sao?!" Enomoto Azusa không nhịn được buột miệng, sau đó cô lập tức che miệng mình lại.
"Ừ ~ tôi muốn nghỉ ngơi một chút." Hanada Saharuna như không để ý gật đầu, nhưng ngón tay run rẩy dưới mặt bàn đã cho thấy rõ nội tâm cô ấy đang bất ổn.
【Group lớp
Hanada Saharuna [Số 1]: Enomoto Azusa nghe thấy tôi nói muốn ngồi lại nữa, thế là buột miệng hỏi "Quý khách còn muốn tiếp tục sao"........ Tại sao Trái Đất vẫn chưa hủy diệt? Tôi muốn nổ tung ngay tại đây.
Okawa Shidai [Số 4]: Ha ha ha ha ha ha ha ha
Học sinh trường Teitan [Số 11]: Ha ha ha ha ha ha ha ha
Bác sĩ Beika[Số 17]: Ha ha ha ha ha ha ha ha
Tăng nhân Kiritengu [Số 24]: Ha ha ha ha ha ha ha ha
Luật sư lòng dạ hiểm độc [Số 35]: Ha ha ha ha ha ha ha ha
Thiên kim nhà tài phiệt [Số 7]: Bà phải nói với cổ là, đừng vội, phía sau còn tận hai người vẫn đang xếp hàng đó ~】
Hanada Saharuna cảm thấy nghẹt thở.