Cú Sốc Của Cô Pha Chế: Hải Vương Gặp Máu M

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Cú Sốc Của Cô Pha Chế: Hải Vương Gặp Máu M

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sự chú ý của Enomoto Azusa đã dồn hết lên Hanada Saharuna.
Cũng may là lúc này quán cà phê đang vắng khách, nếu không cô ấy sẽ vì mất tập trung mà phạm sai lầm mất.
"Anh Amuro, anh nói xem có phải vị khách kia còn đang chờ một... người khác không?" Enomoto hỏi.
Amuro Tooru đã dọn dẹp phòng bếp xong, đứng ở phía sau quầy bar. Anh nhìn Hanada Saharuna đang ngồi trên ghế dài uống nước chanh, đúng lúc cô ấy lấy điện thoại ra xem. Amuro Tooru thấy cô chỉ mở khóa điện thoại lên, cũng không làm gì nữa, rất nhanh liền đoán ra mục đích của cô: "Chắc vậy, vị khách đó vừa mở điện thoại lên xem giờ."
Enomoto Azusa che mắt lại: "Thật luôn... Vậy không phải là bắt cá bốn tay sao? Những người trước đã thứ hai, thứ ba, thứ tư rồi, giờ thì đến người thứ năm, còn dư ba ngày cuối tuần là để nghỉ ngơi hả? Nói mới thấy cô ấy rất biết kết hợp làm việc với thư giãn đấy chứ?"
Amuro Tooru thấy Enomoto Azusa oán thán thì không nhịn được cười khổ, nhưng dù sao thì anh cũng có thể hiểu được tâm trạng hiện giờ của cô, rốt cuộc thì vị khách kia thật sự đúng là rất lăng nhăng.
Ngay lúc này, chuông gió cửa quán cà phê vang lên.
Đến rồi! Enomoto Azusa lập tức tỉnh táo lại, cô "xoạch" một tiếng quay đầu nhìn về phía cửa: "Xin chào quý khách!"
Giọng của cô rất lớn, thậm chí còn có một phần bị vỡ, biểu hiện rõ ràng nội tâm kích động của cô. Người vừa bước vào hiển nhiên bị sự nhiệt tình đón tiếp này làm cho giật mình, ngẩn người một lát rồi mới gật đầu chào hai người.
Đối phương là một người đàn ông trưởng thành ngoài 30 tuổi, mặc âu phục đeo giày da, tóc vuốt gọn chỉnh tề, mang gọng kính màu vàng, cả người toát ra một vẻ ưu tú.
【Hanada Saharuna [Số 1]: Cũng ra dáng lưu manh giả danh trí thức đấy~
Luật sư lòng dạ hiểm độc [Số 35]: Hanada, học cách khen đi rồi hẵng phát biểu nhé?
Hanada Saharuna [Số 1]: Ông tự nhìn ID của mình, sau đó soi vào lương tâm mà xem, chẳng lẽ ông không xứng với cái từ này sao?
Luật sư lòng dạ hiểm độc [Số 35]:... Bà nói quá đúng, tôi không còn gì để phản bác.】
"Xin lỗi, để em đợi lâu rồi..." Người đàn ông còn chưa dứt lời, đã bị cô gái đối diện hắt một cốc nước vào mặt.
Những giọt nước trong suốt chảy dọc theo cằm xuống đất, anh ta thậm chí còn nếm được chút vị chanh tươi mát... Ồ, thì ra là nước chanh.
"?!" Enomoto Azusa bị việc bất ngờ xảy ra làm cho hoảng sợ, trố mắt nhìn Hanada Saharuna.
Đây, đây là làm sao vậy?
【Luật sư lòng dạ hiểm độc [Số 35]: Hanada, bà hất cũng quá nhanh rồi đấy, tốt xấu gì cũng phải thông báo một tiếng chứ hả?
Hanada Saharuna [Số 1]: Lớp trưởng nói, muốn diễn xuất chân thực thì phải hành động bất ngờ... Thật ra, làm vậy vui chết đi được, cảm ơn đã hợp tác nhé.
Luật sư lòng dạ hiểm độc [Số 35]:... Làm ơn đi, đừng có nói với người như nói với đồ ăn vậy được không? Còn nữa, tôi cảnh cáo bà, đừng có mơ tưởng đến tấm thân này của tôi, bà không phải gu của tôi đâu.
Hanada Saharuna [Số 1]: Xin lỗi đi, làm như ông là loại tôi thích ấy! Đừng nói là tôi không có ý định ngủ với đàn ông ở thế giới này, ngay cả khi tôi có ý định trải nghiệm cuộc sống của người trưởng thành đi nữa thì cũng sẽ chỉ tìm anh chàng đẹp trai tóc vàng ở quầy bar kia thôi, được chứ? Đó mới là kiểu tôi thích!】
Người đàn ông mặc vest nghe vậy nhìn về phía quầy bar, thấy rõ bộ dạng thanh niên tóc vàng thì dừng một chút. Anh ta quay lại liếc Hanada Saharuna bằng một ánh mắt đầy ẩn ý.
【Luật sư lòng dạ hiểm độc [Số 35]:... Hanada, bà đúng là cái loại háo sắc đến liều mạng.】
Hanada Saharuna không hiểu, cho rằng đối phương đang châm chọc việc cô diễn trò 'hải vương' trước mặt chàng trai đẹp mà còn dám tán tỉnh người khác, đúng là đồ mặt dày. Cô bĩu môi không vui, một lần nữa nhập vai, vì thế liền bỏ lỡ cơ hội tìm hiểu sự thật.
"Anh đến muộn 5 phút!" Hanada Saharuna đặt mạnh chiếc ly thủy tinh trống rỗng xuống bàn, gương mặt lạnh tanh: "Có phải anh không coi tôi ra gì đúng không?!"
Những giọt nước trên mặt người đàn ông rơi xuống đất, đọng thành một vũng nước nhỏ. Enomoto Azusa theo bản năng cầm lấy chiếc khăn dành cho khách, lại phân vân không biết có nên bước ra vào lúc này hay không. Cô bồn chồn nhìn về phía Amuro Tooru, hy vọng được vị đồng nghiệp tài giỏi này chỉ dẫn.
Amuro Tooru nhẹ nhàng lắc đầu với cô.
Đây là chuyện giữa tình nhân... Tạm thời cứ xem như là tình nhân đi. Tóm lại là hai vị khách này có mâu thuẫn trong chuyện tình cảm, lúc này mà bước ra ngoài chỉ làm bọn họ cảm thấy xấu hổ.
Enomoto Azusa kiềm chế đứng im tại chỗ, ngay sau đó cô hỏi: "À... Anh Amuro này, vừa rồi vị khách nam kia hình như thoáng nhìn về phía chúng ta. Anh nói có phải anh ta cần giúp đỡ gì không?"
"Anh ấy không gọi chúng ta, chắc là không phải đâu... Nơi này là chỗ công cộng, bị hắt nước trước mặt mọi người, người bình thường ít nhiều gì cũng sẽ theo bản năng mà chú ý ánh nhìn của người khác." Amuro Tooru nhắc nhở, "Cô Azusa, đừng nhìn chằm chằm khách hàng nữa."
Enomoto Azusa đáp lại, cô quay đi làm bộ dọn dẹp, nhưng khóe mắt vẫn không nhịn được mà hướng về phía dãy ghế kia. Amuro Tooru đành chịu với tinh thần hóng chuyện mạnh mẽ của đồng nghiệp mình, bất đắc dĩ lắc đầu.
Anh ngẩng đầu nhìn đồng hồ, nhận ra còn một tiếng nữa là đến giờ cao điểm tan làm, liền bắt đầu chuẩn bị thực đơn bữa tối.
"Thật sự xin lỗi, vừa rồi mải bàn chuyện với khách..." Người đàn ông mặc vest vừa rút khăn tay ra lau mặt vừa giải thích.
Hanada Saharuna ngắt lời: "Tôi cho phép anh giải thích sao?! Ai bảo anh mở miệng!" Cô nói vô cùng ngang ngược, "Rõ ràng tôi hẹn anh lúc 4 rưỡi mà? Thế nhưng anh lại đến muộn 5 phút! Anh căn bản không quan tâm cuộc hẹn này, nếu không thì vì sao anh dám đến muộn?!"
"Trước đó em có nói là đừng đến sớm quá..."
"Tôi nói không thể đến trước giờ hẹn anh liền không đến trước. Vậy tôi nói anh không được đến muộn, tại sao anh lại không nghe!" Hanada Saharuna giật lấy khăn tay đối phương đang dùng lau mặt rồi ném xuống đất, gằn từng chữ: "Quỳ xuống xin lỗi!"
Enomoto Azusa lập tức không thể ngồi yên được nữa. Còn bắt người ta quỳ xuống, quá đáng thật đấy?! Hơn nữa chính mình mới đang ngoại tình chứ! Cô không nhịn được siết chặt nắm tay.
Câu này vừa cất lên, Amuro Tooru đang nghiêm túc chuẩn bị nguyên liệu cũng phải nhíu mày, một lần nữa hướng ánh mắt về phía dãy ghế dài.
Đúng lúc này, người đàn ông mặc vest đặt tập tài liệu xuống ghế, nhìn tư thế có vẻ như đang định quỳ xuống thật.
Amuro Tooru không nhịn được mở miệng: "Vị khách này..."
Anh còn chưa can ngăn xong, liền thấy người đàn ông đã nhào tới Hanada Saharuna, ôm lấy chân cô, cọ cọ mặt lên: "...Thích quá đi ~~"
Trên bộ mặt vốn nghiêm túc hiện lên sắc đỏ ửng, hoàn toàn trong bộ dạng say mê.
"..." Amuro Tooru nhắm mắt ngậm miệng, xoa xoa thái dương, ngay lập tức hiểu được tâm trạng "Không hiểu nổi thế giới này nữa" của Enomoto Azusa.
"Anh, anh Amuro, anh ta, bọn họ..." Enomoto Azusa trợn mắt há hốc mồm, cô lắp bắp mãi cũng không nói hết câu, "Đây, cái này không phải là S, S..." Cái chữ M kia đến chết cô cũng không thể nói thành lời.
Cô đúng là đồ ngốc mà, vì cái gì còn không tự hiểu ra chứ! Rõ ràng vừa rồi đã bị vả mặt 3 lần mà vẫn muốn thêm lần thứ 4? Vốn dĩ cho rằng vấn đề của vị khách kia là lăng nhăng thôi, không ngờ trong số những người cô ấy 'đạp thuyền' còn có cả loại biến thái! Vị khách này rốt cuộc là ai vậy? Cô ấy là đầu bếp sao? Làm thế nào mà có thể 'chế biến' ra mỗi 'con cá' một vị khác nhau, hoàn toàn không trùng lặp như vậy?!
Hanada Saharuna bên này nén lại cảm giác nổi da gà và buồn nôn mãnh liệt, dùng chân đá văng người đàn ông mặc vest ra: "Ghê tởm chết đi được! Tôi bảo anh quỳ xuống xin lỗi, chứ không phải để anh tự sướng! Đồ vô dụng này!"
【Hanada Saharuna [Số 1]: Mẹ nó chứ sao ông lại bốc phải thân phận luật sư máu M vậy hả?! Giờ trông tôi có khác gì cái đồ biến thái máu S đâu!
Luật sư lòng dạ hiểm độc [Số 35]: Bà nghĩ tôi muốn lắm sao? Tôi cũng rất khổ sở mà? Để không bị OOC (Out Of Character), mỗi ngày tôi đều phải buộc dây thừng bên dưới lớp quần áo này...
Hanada Saharuna [Số 1]: A a a câm miệng! Tôi không muốn lưu lại trong đầu hình ảnh đáng khinh đó!】
"Tôi cũng lười nói mấy lời vô nghĩa với anh, sau này ngoài thứ Năm ra thì tuyệt đối không được liên lạc với tôi! Không được gọi điện cũng không được nhắn tin, nghe rõ chưa đồ ngu xuẩn?!" Hanada Saharuna lộ ra biểu tình chán ghét, cô dùng ngón tay chỉ về phía cửa: "Xong rồi thì biến đi!"
"Rõ rồi, chủ nhân!" Người đàn ông mặc vest nhanh nhẹn nhặt khăn tay lên, cầm lấy tập tài liệu rồi nhanh chóng rời quán cà phê.
Trước khi đi, anh ta còn ném cho Hanada Saharuna một ánh mắt "Tôi đi rồi, còn lại cô tự mà giải quyết" đầy vẻ hả hê.
"..." Hanada Saharuna chỉ biết ghen tị muốn chết với gã luật sư lòng dạ hiểm độc đã chuồn trước.
Hiện giờ cô hoàn toàn không dám nhìn về phía quầy bar, cũng không muốn biết Enomoto Azusa và chàng trai tóc vàng kia đang nhìn mình bằng ánh mắt gì, cũng chẳng muốn quan tâm họ đang nghĩ gì nữa, cô chỉ muốn đào ngay một cái lỗ để chui xuống đất thôi!
Hanada Saharuna cố nén xúc động muốn che mặt lại, cố sức dùng móng tay cào mặt bàn.
Mẹ kiếp! Thật là mẹ kiếp! Vốn dĩ nghĩ rằng 'bắt cá' năm tay, nam nữ đều ăn đã đủ rồi, vì cái gì bộ sưu tập 'cá' của cô còn có cả loại máu M này nữa hả?! Hiện tại cô đã từ hải vương tiến hóa thành biến thái hải vương... Đây có phải Pokémon đâu, tại sao lại phải cho cô cái buff siêu cấp tiến hóa này làm gì?!
Hải vương Hanada Saharuna, siêu cấp tiến hóa thành – Biến thái hải vương máu S Hanada Saharuna!
Huhu, ghê gớm lắm đúng không? Đúng không? Đúng không?! Cái hệ thống chó má rác rưởi kia! Tao với mày thề không đội trời chung!!!
Đúng lúc này, chuông gió quán cà phê lại vang lên.
Hanada Saharuna ngẩng đầu, gương mặt không cảm xúc nhìn về phía người vừa đến.