Mối Quan Hệ Khó Hiểu

Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuông gió ở quán cà phê Poirot lại khẽ rung, trong ánh mắt đầy lo lắng của Enomoto Azusa, một cô gái xinh đẹp toàn thân khoác đồ hiệu bước vào. Mái tóc uốn lượn, đôi môi đỏ rực, dáng vẻ uyển chuyển như một chú mèo.
Enomoto Azusa khẽ thở phào nhẹ nhõm, tay đặt lên ngực. Tuyệt vời! Lần này là một phụ nữ! Chắc chắn sẽ không liên quan gì đến vị khách kia nữa rồi.
Ngay giây tiếp theo, cô liền thấy mỹ nhân này tiến thẳng về phía bàn của Hanada Saharuna.
...Không sao, dù có quen biết thì chắc cũng chỉ là bạn bè bình thường thôi. Vị khách này khác hẳn những người trước, đây là phụ nữ cơ mà! Enomoto Azusa tự nhủ chắc nịch trong lòng.
Trước đó Hanada Saharuna đã hắt nước chanh vào vị luật sư hiểm độc, nên mặt đất gần bàn vẫn còn vương vãi nước.
Cô gái, vốn để tạo khí thế khi bước vào, đã đặc biệt đi đôi giày cao gót 8 phân. Lúc này, vì chưa chuẩn bị tâm lý, cô giẫm phải vũng nước trên sàn và lập tức trượt chân.
Chiếc váy bó sát khiến cô không thể di chuyển chân linh hoạt để giữ thăng bằng, cả người có nguy cơ ngã chúi xuống đất.
"Quý khách!!" Enomoto Azusa sợ hãi kêu lớn.
Amuro Tooru vội vàng chạy ra, nhưng quầy bar và bàn khách có một khoảng cách nhất định. Anh vừa kịp nhấc chân đã thấy Hanada Saharuna đứng dậy, một tay ôm lấy eo cô gái, giữ cô không để ngã, thậm chí hai người còn đối mặt nhau đầy cảm xúc.
【Thiên kim nhà tài phiệt [Số 7]: Hanada, cảnh này có phải là kinh điển không? Kinh điển đến mức làm tôi có chút muốn chửi thề.
Hanada Saharuna [Số 1]: Nếu bà không thích, tôi có thể lập tức buông tay, phim tình cảm sẽ biến thành hài kịch ngay. Dù sao thì chiếc váy mini bó sát này của bà chắc chắn sẽ tốc lên – lộ quần lót bên trong chính là tiêu chuẩn của hài kịch Nhật Bản mà.
Thiên kim nhà tài phiệt [Số 7]: Thật ra cũng không cần đâu!】
"Chinko, cậu không sao chứ?" Hanada Saharuna hỏi.
"Phù ~ Không sao không sao, đúng là hù chết người ta mà!" Cô gái xinh đẹp thở phào một hơi thật dài.
Sau khi bình tĩnh lại, cô gái vui vẻ vòng tay ôm cổ Hanada Saharuna, hôn chụt một cái: "Cảm ơn cậu, Saharuna~ tớ thích cậu nhất ~"
Hanada Saharuna gỡ tay cô gái đang bám trên người mình xuống, vẻ mặt ghét bỏ nói:" Đừng có bám lên người tớ như keo dán vậy, son của cậu dính hết vào mặt tớ rồi kìa!"
"Có sao đâu ~ Chúng ta lâu rồi mới gặp nhau mà ~" Cô gái xinh đẹp nương theo lực tay của Hanada Saharuna buông ra, đặt túi xách sang bên cạnh rồi nói.
Sau khi ngồi xuống, cô giơ tay gọi Enomoto Azusa:" Phục vụ ~ tôi muốn gọi đồ."
"Vâng!" Enomoto Azusa vội vàng cầm menu đi về phía họ, rồi nói: "Anh Amuro, phiền anh lấy cây lau dọn chỗ nước trên mặt đất đi nhé."
Thật là, mình chỉ lo bị sốc mà quên mất chưa xử lý chỗ nước trên sàn! Suýt chút nữa đã khiến khách ngã, đúng là một sai sót lớn! Hôm nay cô quả thực đã phạm quá nhiều lỗi, Enomoto Azusa không khỏi tự kiểm điểm bản thân.
Cô gái xinh đẹp nhận menu, nhìn lướt qua rồi hỏi: "Saharuna, cậu có muốn ăn gì không?"
"Không cần, tớ ăn rồi..... À, đúng rồi." Hanada Saharuna đột nhiên nhớ ra điều gì đó:" Cô phục vụ, chúng tôi chuẩn bị rời đi, nhờ cô gói lại món sandwich tôi đã gọi trước nhé."
Nói xong, cô nhìn về phía cô gái xinh đẹp: "Cậu quên chúng ta còn có hẹn ăn tối sao? Giờ đã gần 5 giờ rồi, để bụng lát nữa hãy ăn."
"Cũng đúng nhỉ ~ Vậy cho tôi một ly latte đá nhé!" Cô gái gấp menu lại, trả cho Enomoto Azusa.
"Xin quý khách chờ một lát ạ." Enomoto Azusa nói.
Cô gái xinh đẹp quay lại nhìn Hanada Saharuna, móc từ trong túi xách hàng hiệu ra một chiếc hộp, đẩy đến trước mặt cô: "Saharuna, chúc mừng cậu đã thi đỗ ~ Đây là quà cho cậu nè, mau xem có thích không?"
Hanada Saharuna mở hộp, bên trong là một chiếc đồng hồ tròn màu bạch kim với dây đeo cùng màu, được khắc hoa văn đơn giản. Mặt đồng hồ hiển thị lịch vạn niên ngày tháng năm cùng tuần trăng, và có cả giờ phút giây tự động, một thiết kế cổ điển kết hợp hiện đại. Ngay cả người không am hiểu cũng không khỏi trầm trồ khen ngợi.
Amuro Tooru, đang cầm cây lau nhà, nhìn thấy liền nhận ra đây là đồng hồ của hãng PFT.R. Anh nhớ rõ giá bán của nó hình như cũng phải 120 nghìn đô la.
"Hầu hết đồng hồ đeo tay của nữ chỉ có công dụng xem giờ, đối với công việc của cậu chắc là không đủ dùng đúng không? Tớ đã chọn mãi mới được chiếc đồng hồ 120 nghìn đô la này đó...... Giá cả có hơi thấp nên tớ đã tìm người làm một cái khác tốt hơn cho cậu rồi. Nhưng mà không thể làm ra thành phẩm nhanh như vậy, cậu dùng tạm cái này nha~" Cô gái xinh đẹp nói.
Sau đó, cô lại lấy ra một phong bì dày cộp từ trong túi, đẩy qua: "Còn nữa, tớ nghĩ cậu đang thực tập, chắc hẳn sẽ cần phải tạo quan hệ tốt với các sếp và đồng nghiệp, phải xã giao rất nhiều, cho nên tớ mang cho cậu ít tiền để tiêu vặt. Cậu cứ tiêu đi, hết thì lại bảo tớ ~"
"Cậu cứ cho tớ tiền làm gì, tiền tớ làm ra cũng đủ tiêu...... Với lại, tớ cũng không cần quà đắt như vậy." Hanada Saharuna trả lại đồng hồ, cô dường như có chút bực bội: "Tớ không muốn người ta hiểu nhầm quan hệ của chúng ta!"
"Là chính tớ muốn để cậu phung phí! Cho người mình thích tiêu tiền thoải mái thì có gì sai!" Mỹ nhân vội vàng nói, cô nắm chặt tay Hanada Saharuna: "Tớ mặc kệ người khác nghĩ thế nào! Trên thế giới này chỉ có Saharuna mới có thể thấu hiểu tớ!"
"........." Amuro Tooru. Vậy ra, vị này cũng là... thế đó, đúng không?
"Đừng nói như vậy, không phải cậu đã có hôn phu rồi sao?" Hanada Saharuna muốn rút tay về.
Còn là phụ nữ đã có chồng?
Amuro Tooru lau khô nước, cất cây lau nhà, vừa vặn đi ngang qua Enomoto Azusa đang bưng ly latte đá tới.
"Cô Azusa, bình tĩnh lại đi." Amuro Tooru nhìn ngón tay run rẩy của cô mà nhắc nhở.
Enomoto Azusa không nói gì, chỉ liếc Amuro Tooru một cái, trong mắt cô tràn đầy ý "Tôi đã rất bình tĩnh rồi."
Bên này, mỹ nhân vẫn còn đang kích động: "Đó chỉ là người mà bố tớ tự tiện tìm thôi, tớ không thích anh ta! Hiện giờ tớ chưa trực tiếp từ chối chính là để che đậy tình yêu của chúng ta!"
【Hanada Saharuna [Số 1]: Oa, bà đang lừa hôn hả, ác quá đi! Đừng nói tôi không cảnh cáo bà trước, đây chính là thế giới Thám tử lừng danh Conan nha. Thiên kim tài phiệt chính là nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao thứ 2 sau "Trưởng phòng" đó, cẩn thận bị giết đấy?
Thiên kim nhà tài phiệt [Số 7]: Haha cái này bà không cần lo, tôi chắc chắn sẽ không bị hôn phu giết đâu!】
Hanada Saharuna thở dài một hơi: "Chinko, tớ chỉ xem cậu là bạn bè thôi. Hơn nữa tớ đã nói rồi, tớ thích đàn ông."
Chẳng phải sao? Hẳn là bốn người rồi. Enomoto Azusa thầm nói trong lòng.
Cô ho khan hai tiếng để báo hiệu mình đã đến, sau đó đặt ly latte đá xuống: "Quý khách, đồ cô gọi đây ạ."
Mỹ nhân không rảnh quan tâm, toàn bộ sự chú ý của cô đang đặt hết lên người Hanada Saharuna: "Kể cả cậu có thích đàn ông đi nữa thì tớ cũng không ngại! Tớ chỉ muốn ở bên cạnh cậu thôi! Tớ không ngại việc cậu ở bên người đàn ông khác, tớ có thể chia sẻ cậu với anh ta! Thậm chí nếu cậu muốn, chúng ta còn có thể cùng nhau!"
"??!!" "Cùng nhau" là ý cô đang nghĩ sao? Chính là kết hôn đó!
Enomoto Azusa trợn tròn mắt, cô nắm chặt khay, nhanh chóng quay về phía quầy bar, sợ hai người họ nhìn thấy vẻ mặt vặn vẹo của mình.
Trời ơi! Trời đất ơi! Cô đã nghe được một đoạn đối thoại không thể tin nổi rồi! Vị khách này nuôi cá kiểu gì mà người sau còn bạo dạn hơn cả người trước vậy! Đây rõ ràng là muốn ba người, ba... Enomoto Azusa ngây thơ thật sự không tài nào nói nổi cái chữ P kia.
Hả? Khoan đã, không đúng rồi, vị khách kia hình như không chỉ ba người đâu? Cô ấy chân đạp năm thuyền mà! Vậy thì chính là sáu, sáu cái đó a a a a!
Enomoto Azusa đỏ mặt trở về quầy pha chế, cô đã phải chịu đựng một nỗi kinh hoàng chưa từng có. Vốn nghĩ chiều nay đã gặp đủ loại kích thích rồi, không ngờ rằng cao trào còn ở phía sau! Cái này chính là như người ta nói, tiết mục trước khi hạ màn đều là tiết mục kịch tính nhất sao?
Trong trạng thái hỗn loạn, cô lắp bắp nói với Amuro Tooru: "Anh, anh Amuro, anh có nghe thấy không? Lợi hại thật đấy? Thân thể của vị khách kia có chịu nổi không nhỉ?"
"........." Amuro Tooru dở khóc dở cười: "Cô Azusa, cô nói gì vậy?"
Chờ Enomoto Azusa tỉnh táo lại, chắc hẳn cô sẽ xấu hổ đến độn thổ vì những lời mình vừa nói mất.
Amuro Tooru lại nhìn sang Hanada Saharuna. Vị khách này hình như đã nhận ra lời nói của mình có chút không thỏa đáng. Cô hạ giọng nói với vị khách xinh đẹp kia vài câu, cuối cùng cũng khiến đối phương mặt mày hớn hở.
Ngay sau đó, vị khách kia một hơi uống cạn ly latte, hai người liền đứng dậy đi về phía quầy thu ngân.
Amuro Tooru vội vàng đi đến.
Người trả tiền là Hanada Saharuna. Trong suốt quá trình, cô đều không nhìn Amuro Tooru. Vị mỹ nhân bên cạnh cô thế nhưng lại khoác tay cô, nhìn anh vài lần. Amuro Tooru nghi hoặc phát hiện trong ánh mắt đối phương có sự thưởng thức đối với người khác giới.
Vị này không phải thích phụ nữ sao? Vì sao lại nhìn anh bằng ánh mắt như vậy? Trong lòng Amuro Tooru nảy ra thắc mắc, nhưng tia nghi hoặc này rất nhanh đã bị dập tắt.
Thanh toán xong, hai người đi về phía cửa ra ngoài. Vừa đi, vị mỹ nhân kia vừa nói: "........Darling, tớ cảm thấy anh chàng kia không tệ đâu ~ Cậu có thích không? Hay là để tớ hỏi anh ấy có muốn cùng nhau......"
"..........." Amuro Tooru chảy đầy mồ hôi lạnh.
【Hanada Saharuna [Số 1]: Này! Bà đừng có quá phận nha! Bà là biến thái sao? Vừa mới diễn như vậy còn dám mời gọi người ta?! Người khác sẽ nhìn tôi thế nào!
Thiên kim nhà tài phiệt [Số 7]: Hahaha sợ cái gì, dù sao thì sau này bà cũng không tới đây nữa ~ Tôi cứ thích trêu anh ta đó ~】
"........Cậu đừng lắm chuyện nữa. Nói trước, tớ chỉ có thể gặp cậu vào thứ sáu, những ngày khác đừng có mà tới tìm tớ." Hanada Saharuna đẩy cửa bước ra ngoài.
"Được ~ Nghe cậu hết ~" Mỹ nhân vui vẻ nói.
Amuro Tooru nhìn hai người rời đi, trong đầu không khỏi nảy ra lời cảm thán trước đó của mình.
"Thật là một cuộc sống bình yên, nếu người dân đều có thể luôn vui cười như vậy thì tốt rồi."
Anh không khỏi nhắm mắt lại, quên mất chưa nói, không phải là vui cười cái kiểu đó đâu mà.